Thiếu niên vừa rồi đứng ở cuối cùng đã đi tới trước mặt ta. Khác với vẻ ác ý kiêu căng của tên đáng ghét ở Thân gia, mặt mày hắn thanh tú, thanh âm dịu dàng.
"Đứng ngây ra đó làm gì, đến cũng đến rồi, lên tiếng gọi người đi chứ".
Ta theo bản năng ngoan ngoãn đáp lời một tiếng: "Chít."
Hắn ngẩn người. Phụ nhân và nam nhân ở cách đó không xa cũng ngây ra.
"Xong rồi, lại còn là một đứa ngốc nữa."
2
Ta được đưa vào trong Thẩm phủ, còn được nhét cho một đĩa điểm tâm để ăn.
Ba người bọn họ thì thầm bàn tán với nhau, loáng thoáng có thể nghe thấy bọn họ nói:
"Tuổi còn nhỏ như thế này, nếu gặp phải kẻ có ý đồ xấu thì biết làm sao? Bỏ mặc không quan tâm cũng không đành, coi như làm việc thiện tích đức vậy..."
Cuối cùng, bọn họ đã nhận ta làm nữ nhi.
Nam nhân nhút nhát kia là cha ta, phụ nhân hung dữ là mẹ ta, còn thiếu niên lạnh lùng kia là ca ca ta. Ba cái đầu ghé sát vào nhau, nhìn chằm chằm vào ta.
Ta có chút không tự nhiên, đặt đĩa bánh xuống: "Trong nhà có việc gì cần làm không ạ? Quét nhà, giặt quần áo, nấu cơm con đều có thể làm được."
Mẹ là người lên tiếng trước tiên, giọng điệu tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn: "Làm cái gì mà làm? Có phải đón con về để làm nha hoàn đâu."
"Cái bộ dạng như chịu bao uất ức thế kia, con không biết cười à?"
Ta lập tức nặn ra một nụ cười thật lớn: "Mẹ, con cười như thế này được chưa?"
Bà ấy khựng lại: "Nha đầu này, bảo con cười là con cười luôn, sao chẳng có chút chính kiến nào thế?"
Ta gãi gãi đầu: "Bởi vì nghe lời thì sẽ không bị bắt nạt."
Những chuyện từ năm ba tuổi trở về trước ta đều đã quên sạch, chỉ nhớ bản thân phải đi xin ăn khắp nơi. Nghe lời người ta nói, học tiếng ch.ó sủa thì sẽ có cái ăn.
Sau này, có một gia đình nhận ta vào làm nha hoàn, lão nãi nãi đối xử với ta rất tốt, thường xuyên thưởng bạc cho ta. Nhưng những tỷ tỷ nha hoàn khác lại không thích ta. Bọn họ thường xuyên cướp đi tiền thưởng của ta, cố tình đ.â.m sầm vào ta khi đi đường, lại còn bỏ sâu bọ vào trong cơm canh của ta.
Ta từng gây gổ với bọn họ, từng cãi vã, thậm chí còn lao vào túm tóc đá-nh nhau. Nhưng thứ nhận lại được là vào ngày đông giá rét, chiếc áo bông giữ ấm duy nhất của ta bị cắt nát vụn, chăn nệm bị đổ nước đá lên.
Ta đã lén lút khóc rất nhiều lần, không hiểu nổi bản thân đã đắc tội với bọn họ ở điểm nào. Cho đến khi ta phát hiện ra, bọn họ bảo ta làm cái gì thì ta làm cái đó, bộ dạng nghe lời chịu trêu chọc khiến bọn họ cảm thấy vô vị, dần dần cũng chẳng buồn để ý đến ta nữa. Cho nên, ta đặc biệt nghe lời.
Mẹ im lặng, đưa tay vò rối tung mái tóc của ta: "Đúng là đồ đầu óc không tốt, người ta bắt nạt con, con không biết phản kháng đến cùng à?"
Ta ngoan ngoãn nói: "Bọn họ có cha mẹ chống lưng cho, còn con thì không có, chẳng có ai đứng ra đòi công bằng cho con cả."
Bà ấy lại im lặng. Cha và ca ca nghe xong cũng trầm mặc, trong mắt hiện lên vài phần xót xa.
Đột nhiên mẹ kéo ta đứng dậy, đi thẳng về phòng của bà ấy.
Bà ấy gọi người mang nước nóng đến cho ta tắm rửa, lại đem những bộ váy áo xinh đẹp mềm mại khoác lên người ta.
Ta ngơ ngác để mặc cho mẹ trang điểm. Đến khi chiếc trâm cài bằng ngọc cuối cùng được cài lên, mẹ ngắm nghía ta một hồi rồi "tặc" lưỡi một tiếng.
"Thật là mẹ nó đẹp mà."
"Không ngờ tiểu ngốc... khụ, lại là một mầm non mỹ nhân."
Vừa khéo lúc này cha và ca ca đuổi tới.
Nghe thấy lời của mẹ, cha nói khéo nhắc nhở:
"Phu nhân, không được nói lời th* t*c trước mặt trẻ con."
Bốp ——!
Mẹ tát một cái sang.
Cha liền ngoan ngoãn ngay lập tức, giơ ngón tay cái lên: "Đúng là mẹ nó đẹp thật!"
Bốp!
Lại là một cái tát nữa.
Mẹ trợn mắt: "Không được nói lời th* t*c!"
Cha ấm ức ôm mặt thút thít.
Ta mắt chữ O mồm chữ A nhìn cảnh tượng trước mắt.
Mẹ ta... thật là lợi hại quá đi!
Ca ca nhìn mãi thành quen, nhét một quả táo vào tay ta: "Quen dần là được thôi, cha cảm thấy đá-nh là thương mắng là yêu, cứ thích để mẹ đá-nh ông ấy ấy mà."
"Đi thôi, ta dẫn muội đi xem viện t.ử của muội, vừa mới dọn dẹp xong đấy."
"Muội đến rất đột ngột, ta và cha chuẩn bị không được nhiều, nếu thiếu thứ gì thì muội cứ nói với ca ca."
Thế nhưng cái viện t.ử đơn sơ trong miệng ca ca, trên thực tế lại vô cùng sáng sủa và rộng rãi. Ngửi kỹ, trong không khí còn có hương thơm ngọt ngào thoang thoảng. Trong phòng cũng sạch sẽ gọn gàng, tốt hơn tất cả những căn phòng trước đây ta từng ở qua.
Trước khi đi, ca ca lại nói thêm một câu: "Không phải mẹ ghét bỏ muội đâu, bà ấy chỉ là khẩu xà tâm phật thôi, thực ra bà ấy rất thích nữ nhi, thường xuyên cằn nhằn tại sao ta lại là nhi t.ử."
"Ta và cha cũng luôn muốn có một muội muội, nhưng lúc mẹ sinh ta đã làm tổn thương đến thân thể, không thể sinh thêm được nữa."
Vành tai hắn hơi đỏ lên: "Muội có thể gọi ta một tiếng ca ca không."
Ta chớp chớp mắt: "Ca ca."
Hơi thở của hắn khựng lại một nhịp, ngay lập tức móc ra một xấp ngân phiếu đưa cho ta, đến cả chiếc trụy t.ử vàng treo bên hông cũng tháo xuống luôn.
"Quà gặp mặt ca ca cho muội, không đủ tiêu thì lại bảo với ca ca nhé!"