Nhặt Xác Phòng Luyện Đan, Ta Dựa Thi Sơn Huyết Hải Để Chứng Đạo
Chương 93: Phía Trước Có Người
Tô Nghiễn cũng không nổi giận, mỉm cười đá:
"Đúng vậy."
Mắt A Phúc trợn ngược.
Không thể nào? Hắn thật sự không ngờ cái tên tiểu tử sau lưng mình da mặt lại có thể dày đến mức này.
Chẳng những không có lấy một tia hổ thẹn, ngược lại còn ung dung thừa nhận.
Con người... sao có thể vô sỉ đến vậy?
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn không khỏi sinh ra vài phần chán ghét—dẫu vốn dĩ cũng chẳng có bao nhiêu hảo cảm.
“Vậy ta thật sự hiếu kỳ, mấy vạn người vây quanh ngươi, ngươi làm sao thoát ra được?”
"Ừm——" Tô Nghiễn trầm ngâm một lát, rồi lắc đầu:
“Bọn họ không dám vây ta. Ta cứ thế trực tiếp rời đi thôi."
"Không phải... ngươi..." A Phúc đổi dây cương sang tay khác, xoay người lại chằm chằm nhìn kẻ phía sau, vừa lùi vừa đi.
Nhất thời hắn thật sự không phân biệt nổi... người này rốt cuộc là đang nói thật hay đang trêu chọc hắn.
Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc kia của Tô Nghiên, hán tử chất phác lập tức tức đến bật cười.
Quả nhiên...người vô sỉ, thiên hạ vô địch, khoác lác cũng phải khoác cái gì nghe cho nó lọt tai chút chứ.
"Được." Hắn cười gằn,
“Vậy ta hỏi ngươi, thế lực mấy vạn người, hẳn phải có danh hiệu?
Ngươi nói cho ta nghe, cái tông môn mà ngươi vừa đào thoát tên là gì? Dựa vào cái gì mà không dám cản ngươi?"
Thấy không có lời hồi đáp, ngữ khí hán tử trở nên khó chịu:
"Sao không nói gì? Không lẽ biên không ra tên..."
Lời chưa dứt, giọng nói ôn hòa đã vang lên trước một bước:
"Trước khi ta rời đi, gọi là Huyền Âm tông, hiện tại.... chắc đã không còn.”
“Bọn họ đánh không lại ta, tự nhiên không dám ra tay.”
A Phúc nghẹn họng, khóe miệng giật giật:
"Ngươi... thôi bỏ đi!" Hắn thu tay lại, bực bội xoay người:
"Ta chấp nhặt với một kẻ điên làm cái gì."
“Đầu óc có vấn đề!”
"Ta thấy ngươi giống như bị ngã hỏng, còn nói họ không đánh lại ngươi. Ngươi có biết, ngay cả bậc Tông sư đối mặt với mấy vạn người cũng không thể toàn mạng mà ra, còn ngươi đến võ giả cũng chẳng phải..."
"Đủ rồi!" Giang Lâm phía trước trầm giọng ngắt lời.
Hắn cũng không ngờ, người mình cứu lại là loại người như vậy.
Nếu biết trước... có nói gì cũng sẽ không cứu.
Giờ phút này, trong lòng hai người đã đồng loạt gắn cho Tô Nghiễn một chữ—tiểu sửu.
Loại người này, bọn họ thấy quá nhiều.
Có kẻ vì muốn thể hiện trước mỹ nhân, liền thích thổi phồng đến tận trời.
Tìm hiểu kỹ, thì chẳng biết gì, chẳng có chút bản lĩnh gì ngoài cái miệng dẻo.
Mà người trước mắt—không cần nói cũng rõ—
Chính là loại phế vật thích phô trương.
Giang Thư Nguyệt dường như cũng nhận ra điều gì, tú mi khẽ nhíu, bước chân vô thức nhanh hơn vài phần, kéo giãn khoảng cách với Tô Nghiễn phía sau.
Ngày thường, người theo đuổi nàng không ít.
Loại miệng lưỡi ba hoa, không một câu thật, giả vờ giả vịt—càng nhiều vô số.
Đối với loại người này, nàng tự nhiên không sinh ra nổi nửa phân hảo cảm.
A Phúc hừ lạnh một tiếng:
"Một tên Hỏa gia thấp kém, thật coi ta tính tình tốt..."
"Được rồi, mau đi thôi."
Giọng nói uy nghiêm phía trước lại ngắt lời một lần nữa.
Hắn nghe vậy thì không nói gì thêm, chỉ lầm bầm nhỏ trong miệng.
Hiển nhiên trong lòng vô cùng khó chịu!
ô Nghiên cảm nhận được dị dạng của mấy người, lại chẳng để tâm.
Ba người này... đối với hắn không có chút uy hiếp.
Hắn cũng không cần phải lừa gạt người.
Đợi tới nơi, trả xong ân tình này là đôi bên không ai nợ ai.
Thời gian trôi qua.
Đoàn người dần bước lên một con cổ đạo bị cỏ hoang che lấp, hai bên là sườn đá lổn nhổn, dưới ánh trăng hiện lên màu xanh xám.
Trong bụi cỏ, tiếng trùng rả rích, nối tiếp không dứt, hòa cùng mùi đất ẩm trong gió đêm.
Họ đã liên tục đi hơn bốn canh giờ.
Tô Nghiễn đi cuối cùng, không vội không gấp, thong dong ngắm nhìn xung quanh.
Ánh trăng, tiếng trùng, cổ đạo nửa ẩn trong cỏ hoang, cùng hương đất thoang thoảng.
Loại cảnh tượng này…
Hắn chỉ từng thấy khi còn rất nhỏ, ở quê nhà nơi thôn dã.
Nhất thời, trong lòng dâng lên chút cảm xúc khó tả, bước chân chậm lại, khẽ thở dài:
"Cảm giác... sống ở đây cũng khá tốt."
Ba người phía trước không ai tiếp lời.
A Phúc đổi tay cầm dây cương, bước chân càng lúc càng nhanh, rõ ràng không muốn để ý hắn.
Giang Lâm thậm chí còn không thèm ngoảnh đầu lại lấy một lần.
Chỉ có Giang Thư Nguyệt là khựng lại một thoáng, dường như định quay đầu nhìn, nhưng cuối cùng vẫn kiềm lại được, chỉ khẽ đưa ống tay áo lau đi mồ hôi trên trán.
Tô Nghiễn sờ mũi, cũng chẳng để ý, ánh mắt lại dời về phía trước.
Đột nhiên, chân mày hắn vô thức nhíu lại, ánh mắt trở nên thâm trầm.
Trong cảm tri của hắn:
Phía trước có người.
Không chỉ vậy… còn không ít.
Không chỉ vậy, dựa vào mùi máu nồng nặc thoảng trong không khí, phía trước ít nhất đã chết vài chục mạng người.
Khóe miệng hắn khẽ động, vốn định mở miệng nhắc nhở.
Nhưng nghĩ lại—
Với tình hình hiện giờ, bọn họ mười phần đã coi hắn là kẻ lừa đảo.
Dù nói gì... e rằng cũng không tin.
Không còn cách nào.
Chỉ có thể tùy cơ ứng biến.
Vừa hay... cũng trả lại phần ân tình này.
Các ngươi cứu ta một lần—
Ta cứu các ngươi một lần.
Sau đó... lại cho bồi chút cơ duyên.
Đi thêm chừng một canh giờ, một sườn núi nhỏ phía trước dần lộ ra.
"Dừng."
Giang Lâm đột nhiên giơ tay.
Cả người hắn như một cây cung kéo căng, trong nháy mắt siết chặt.
A Phúc phản ứng cũng cực nhanh, lập tức che chắn cho Giang Thư Nguyệt phía sau.
"A phụ, có chuyện gì vậy?" Giang Thư Nguyệt khẽ hỏi, giọng nàng không lộ vẻ hoảng hốt.
"Có mùi máu tanh." Giang Lâm trầm giọng, cánh mũi khẽ phập phồng,
“Nơi này... hẳn đã có thứ gì đó vừa chết.”