Nhặt Xác Phòng Luyện Đan, Ta Dựa Thi Sơn Huyết Hải Để Chứng Đạo

Chương 89: Ta Chủ Yếu Sợ Nàng Không Có Tiền

"Vấn đề gì?"

Tô Nghiễn nghiêng đầu qua một bên.

A Phúc đảo mắt nhìn quanh, thấy trên phố không ai chú ý tới phía này, lại vươn cổ liếc trộm vào phía trong toa xe, xác nhận rèm xe vẫn không chút động tĩnh, lúc này mới hạ thấp giọng, thần thần bí bí:

"Ta chính là muốn hỏi ngươi... ngươi có phải là hạng người... đó không..."

Hắn xoa xoa đầu ngón tay, do dự hồi lâu, mới ấp úng nói:

"Chính là... trải đời... hồng trần... có phong phú hay không?"

Khóe môi Tô Nghiễn giật mạnh một cái.

Cái này... từ đâu ra vậy?

"Ngươi nhìn ta giống hạng người từng trải phong hoa tuyết nguyệt sao..."

Lời hắn còn chưa dứt, giọng nói nhỏ như muỗi kêu của A Phúc đã truyền tới:

"Chính là... ta có một người bạn..."

Năm chữ cuối vừa vang lên, Tô Nghiễn lập tức ngậm miệng, kéo dài tông giọng "Ồ——" một tiếng đầy ẩn ý.

Thân hình hắn vô thức xích lại gần hơn, hiếu kỳ hỏi:

"Bạn của ngươi làm sao?"

A Phúc bị tông giọng kéo dài kia dọa cho giật mình, nhưng vẫn thành thành thật thật nói:

"Bạn của ta dạo gần đây đang theo đuổi một người, nhưng mà... hắn không biết người đó rốt cuộc có thích hắn hay không."

"Ngươi có thể giúp ta... không phải, giúp hắn xem một chút được không?"

Tô Nghiễn đưa bàn tay quấn đầy băng lên gãi gãi cằm, bày ra vẻ trầm tư, lắng nghe nghiêm túc:

"Nói ra nghe xem thử. Tuy ta chưa từng trải qua phong hoa tuyết nguyệt, nhưng về am tường đạo lý thì lại cực kỳ tốt, chắc là có thể giúp được... bạn của ngươi."

A Phúc nghe vậy, kích động vỗ mạnh lên vai hắn:

"Ta biết ngay tiểu tử ngươi là hạng người đáng tin cậy mà!"

Vừa vỗ xong mới sực nhớ ra Tô Nghiễn đang mang trọng thương, sợ tới mức cuống quýt xoa xoa hai cái, cẩn thận hỏi:

"Ngươi không sao chứ?"

"Xin lỗi, xin lỗi, ngươi xem ta này... ta đúng là hạng thô kệch, ra tay không biết nặng nhẹ."

"Không sao, không sao." Tô Nghiễn gạt bàn tay trên vai ra, ngọn lửa bát quái trong lòng đang bùng cháy dữ dội, căn bản chẳng còn tâm trí đâu mà quản mấy vết thương này.

"Ngươi nói trước xem... ờ... tình trạng của bạn ngươi thế nào?"

"Thật không sao chứ?"

"Thật sự không sao!"

A Phúc quan sát một hồi, xác nhận không vấn đề gì, mới tiếp tục lúng túng:

“Thì là... bạn ta độc thân hơn ba mươi năm, dạo trước ta... khụ khụ, hắn nhìn trúng một quả phụ..."

Tô Nghiễn: "???"

Còn chưa kịp phản ứng.

A Phúc đã vội vàng nói tiếp:

"Thế nên... ta muốn thay hắn hỏi một chút, rốt cuộc là có hy vọng hay không?"

"Nếu không có, thì làm sao để cos/"

Tô Nghiễn nhìn vẻ mặt căng thẳng của hắn, đột nhiên cảm thấy buồn cười không chịu nổi.

Nhưng nghĩ tới việc người này những ngày qua đã tận tụy chăm sóc hắn, đành cố nén lại, trầm ngâm gật đầu đáp:

"Được. Nhưng trước đó ta phải hỏi ngươi vài vấn đề."

"Nếu không thì khó mà phán đoán được."

"Ngươi hỏi đi, hỏi đi!" - giọng đầy mong chờ.

"Bạn của ngươi và góa phụ... khụ... vị nữ tử đó đã tiến triển tới bước nào rồi?"

A Phúc nghe xong lập tức đỏ mặt, ngập ngừng:

"Cái này... nói thế nào nhỉ..."

Hắn cười ngây ngô hai tiếng.

Tô Nghiễn kiên nhẫn đợi nửa ngày, chỉ nghe thấy A Phúc nặn ra được một câu:

"Thì là... cái đó... nắm tay rồi."

"Nắm tay rồi?" Tô Nghiễn nhướng mày.

"Thế không phải rất tốt sao? Đã nắm tay rồi còn hỏi có hy vọng hay không làm gì?"

"Không phải, không phải!" A Phúc vội xua tay, mặt đỏ bừng.

"Không phải kiểu nắm tay đó... mà là... hôm đó nàng không cẩn thận bị trượt chân, ta... bạn của ta đỡ nàng một cái, vô tình chạm vào tay... chỉ một chút thôi!"

Hắn vội vàng giơ một ngón tay lên làm dấu, như sợ bị hiểu lầm.

"Vậy ngoài lần đó ra, bạn của ngươi và vị nữ tử kia còn có tiếp xúc gì khác không?"

A Phúc cúi đầu nghĩ ngợi hồi lâu, bấm đốt ngón tay đếm:

"Ngày nào cũng tới sạp của nàng mua bánh bao thì có tính không?"

Tô Nghiễn khóe mắt giật giật:

"Mua bánh bao?

Vị nữ tử đó bán bánh bao."

A Phúc gãi đầu, giọng càng ngày càng nhỏ:

"Bạn của ta trước giờ chưa bao giờ ăn bánh bao, nhưng giờ chỉ cần ở Vương Tướng Thành, mỗi ngày đều đặn hai cái bánh bao nhân thịt lớn... À, Vương Tướng Thành là chủ thành của Đằng Quốc."

Hắn bổ sung thêm một câu cuối.

"Chỉ vậy thôi sao? Không nói chuyện gì khác?"

“Có chứ!” A Phúc vội vã tiếp lời.

"Bạn của ta đã hỏi nàng bánh bao nhân gì, còn hỏi nàng mấy giờ thì dọn hàng..."

"Đúng rồi, đúng rồi, hắn còn khen nàng hấp bánh ngon, ngon hơn hẳn nhà bà Vương ở phố Đông!"

Tô Nghiễn im lặng một hồi:

“Ngươi... bạn ngươi, chỉ khen bánh ngon?”

"Đúng vậy!"

"Thế không hỏi người ta tên? Gia cảnh? Thích cái gì? Ghét cái gì?"

"Tên thì ta biết, nhà thì chỉ còn mình nàng. Ta... ờ... không phải, là bạn của ta vô tình nghe thấy nàng nói với người khác rằng, nam nhân có thân hình tốt thì rất lợi hại.

Nàng chắc là thích người có thân hình tốt, còn ghét gì thì... không rõ lắm."

Tô Nghiễn nhìn hắn, sắc mặt cổ quái: "Hết rồi?"

"Hết... hết rồi!"

"Ngươi không chủ động tấn công một chút sao? Ví dụ như trực tiếp tới hỏi xem tình hình thế nào, hoặc chủ động đi thẳng?"

A Phúc cúi đầu, ngón tay không ngừng mân mê roi ngựa:

"Không dám đi... nhưng ta có nhờ người gửi rất nhiều đồ tới."

"Nào là điểm tâm, rồi kim ngân trang sức các loại."

"Nàng nhận rồi?"

"Ừm!"

"Không cho ngươi câu trả lời nào sao?"

"Nàng không biết là ta tặng".

A Phúc vội vàng giải thích:

"Ta không muốn nàng nghĩ ta là người... trọng vật chất."

Tô Nghiễn khóe môi giật mạnh, giơ tay làm ký hiệu số 6.

Trong lòng bát quái... tắt ngấm.

Còn tưởng được nghe chuyện gì ly kỳ.

Kết quả...

Không phải liếm cẩu.

Mà là... liếm còn không tới nơi.

Một người...đứng ở đằng xa mà lặng lẽ liếm một mình.

Không một ai biết.

Không một ai hay

Ngay cả tư cách làm cẩu cũng không có.

Bầu không khí đột nhiên rơi vào tĩnh lặng.

Đợi nửa ngày, A Phúc rốt cuộc nhịn không được mà lên tiếng:

"Này... sao ngươi không nói gì?

Ngươi xem giúp ta... à không, xem giúp bạn ta có cơ hội hay không?"

Tô Nghiễn tựa lưng vào toa xe, uể oải lắc đầu:

"Chỉ có bấy nhiêu đó, ta rất khó phán đoán nha."

"Ngươi cái gì cũng không biết, ít nhất phải có chút gì... chỉ hai người đó biết chứ."

"Ta chưa từng thấy ai như ngươi, trực tiếp tặng kim ngân trang sức mà.. lại không cho người biết như ngươi."

"Cái đó chẳng phải..." Lời nói khựng lại, đôi vai A Phúc sụp xuống, hắn thất vọng cúi đầu:

"Bạn của ta có lần thấy nàng tới Giáo Phường Ti tìm tú bà, nhờ tú bà giới thiệu mối làm ăn cho nàng ta..."

Hắn siết chặt roi ngựa.

Khàn giọng:

“Ta chỉ là…”

“Sợ nàng không có tiền.”