Nhặt Xác Phòng Luyện Đan, Ta Dựa Thi Sơn Huyết Hải Để Chứng Đạo
Chương 86: Tiểu Tử Đó Chính Là Một Kẻ Giảo Quyệt
Tô Nghiễn siết chặt nhẫn trữ vật, khẽ thở ra một ngụm trọc khí.
Thu hoạch lần này quả thực không tệ.
Hiện tại, điều cấp bách nhất không phải là nuốt đan dược để giảm bớt thương thế, mà là tu luyện.
Công pháp của Huyền Âm lão quái vừa vặn có thể dùng.
Bởi hắn cũng không chắc những viên đan dược trị thương cấp Nguyên Anh kia có khiến hắn bạo thể mà chết hay không.
Dù sao, thần hồn của hắn vẫn chưa thể sánh ngang với đám lão quái vật ngàn năm đó, cẩn trọng một chút cũng tốt.
Trước tu luyện!
Đinh! Phát hiện công pháp 《Tạp Nguyên Quy Nhất Quyết》, có tiêu hao 100 sinh mệnh trị để nhập môn hay không? 】
Mí mắt Tô Nghiễn khẽ giật.
So với Huyết Sát Luyện Thi Thuật, công pháp này tiêu hao nhiều hơn năm mươi điểm sinh mệnh.
Vậy chẳng phải... phẩm cấp còn cao hơn?
Không nghĩ nữa!
Luyện trước rồi tính!
"Có!"
Màn hình biến ảo, giây tiếp theo, vô số thông tin như hồng thủy quán đỉnh, tràn ngập vào đại não hắn.
Cùng lúc đó, ở một phía khác...
"Cộc cộc cộc..." Tiếng gõ cửa vang lên.
"Két——" Cửa phòng mở ra, một đạo thiến ảnh trắng muốt từ bên trong bước ra.
"Tiểu thư, người kia cơ bản là không có việc gì, mạng xem như giữ được rồi."
Thiếu nữ nghe vậy, đôi mày khẽ giãn ra, tay ngọc nhẹ vỗ ngực, thở phào:
"Không sao là tốt rồi, ta cứ ngỡ hắn không qua nổi, lo lắng suốt một hồi lâu."
"Đúng rồi!" Hán tử như sực nhớ ra điều gì, vẻ mặt hơi chút vặn vẹo, do dự nói:
"Tiểu thư..."
"Sao vậy?"
"Người sau này có việc gì đừng có bắt chuyện với tiểu tử đó."
"Ừm?" Giọng nói lanh lảnh mang theo sự nghi hoặc nồng đậm:
"Vì sao?"
"Tiểu tử đó thích lừa người lắm, ta cứ cảm thấy hắn chẳng phải hạng tốt lành gì, chuyên đi dụ dỗ tiểu cô nương.
Tiểu nhân biết người tâm địa lương thiện, nhưng người đã nhân chí nghĩa tận rồi, những việc khác cứ giao cho tiểu nhân là được."
Thiếu nữ nghe vậy, lông mày khẽ chau lại:
"Ý ngươi là... hắn là kẻ phong lưu vô lại?"
Hán tử nhún vai:
"Khó nói, nhưng nhìn rất giống, thế nên tiểu nhân mới bảo người đừng có nói chuyện nhiều với hắn.
Đề phòng người bị hắn mê hoặc, hơn nữa lão gia ngài ấy..."
"Ngươi yên tâm!" Thiếu nữ nhu thanh ngắt lời.
"Ta có chừng mực. Đã biết hắn là hạng người như vậy, tự nhiên không thể cùng hắn giao du nhiều. Đợi thương thế hắn khôi phục, an bài ổn thỏa là được."
A Phúc thấy vậy, cười khom người:
"Giờ cũng chẳng còn sớm, người nghỉ sớm đi. Ta xuống xem lão gia đã về chưa."
“Ừm.” Thiếu nữ mím môi cười nhẹ, “Vất vả cho ngươi.”
"Người xem người nói kìa, đây là việc tiểu nhân nên làm.
Ta đi trước, ngài nghỉ ngơi đi.”
"Ân ân, được!"
"Két——" Cửa phòng đóng lại.
Hán tử vạm vỡ nghe tiếng đóng cửa, mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Hắn sải bước đi xuống lầu. Theo cách bài trí xung quanh, đây đại khái là một khách điếm hai tầng.
Chẳng biết có phải do đêm đã khuya, mà người qua lại không nhiều lắm.
Chẳng mấy chốc, A Phúc đã tới cổng khách điếm, vừa định bước ra ngoài thì từ xa thấy một bóng người quen thuộc.
Hắn lập tức nở nụ cười nịnh nọt, nghênh đón:
"Lão gia, ngài đã về?"
"Ừm! Người kia thế nào rồi?"
"Bẩm lão gia, tiểu tử đó đã tỉnh." A Phúc hơi khom người, cung kính đáp.
"Tiểu nhân có hỏi theo lời ngài dặn. Kẻ đả thương hắn đều chưa đạt tới tầng thứ võ giả, đối với chúng ta không có ảnh hưởng gì."
Trung niên nam nhân thể thái phát phúc sắc mặt hơi giãn ra, gật đầu:
"Đã cho hắn ăn chưa?"
A Phúc ngẩn ra, gãi đầu cười ngượng nghịu:
"Tiểu nhân... bận nhiều việc nên quên mất."
“Không sao.” Nam tử phất tay
"Lát nữa đưa chút gì đó cho hắn ăn, đừng để hắn chết đói, ta sợ Thư Nguyệt lại nói ra nói vào."
"Vâng!" A Phúc khom người.
"Thư Nguyệt đâu?"
"Tiểu thư đang ở trong phòng."
"Ừm, ngươi đưa đồ ăn xong thì đi nghỉ đi, đi đường cả ngày cũng mệt rồi."
A Phúc hắc hắc cười gật đầu: "Dạ... vậy..." Gã giơ tay chỉ chỉ, ánh mắt ra hiệu.
Giang Lâm phất tay ý bảo hắn rời đi.
Hán tử chưa đi được hai bước, giọng nói uy nghiêm đã truyền tới:
"Đợi đã! Ta đi cùng ngươi."
Trong phòng, Tô Nghiễn đang nắm một viên linh thạch, ngồi xếp bằng trên giường.
Lộ tuyến vận chuyển của 《Tạp Nguyên Quy Nhất Quyết》 trong não bộ dần trở nên rõ ràng.
Sự huyền diệu của môn công pháp này vượt xa tưởng tượng của hắn, so với Huyết Sát Luyện Thi Thuật, còn cao hơn một bậc.
Môn công pháp này không kén linh căn, lấy nó làm nền tảng có thể dung hợp các loại thuộc tính khác để bản thân sử dụng.
Tu luyện đến cực hạn, thậm chí có thể thôn phệ linh lực của người khác, thiên địa sát khí, tất cả quy về một thể, luyện thành căn cơ tinh thuần nhất.
Chẳng trách gọi là "Tạp Nguyên Quy Nhất".
Tô Nghiễn mở mắt, thương thế trong người dưới sự vận chuyển của công pháp đang chậm rãi hồi phục.
Tốc độ tuy không bằng linh đơn diệu dược, nhưng lại thắng ở chỗ ổn định.
Có điều có một điểm không tốt là hệ thống không thể trực tiếp đề thăng tu vi cho hắn.
Dường dư cái hệ thống này chủ yếu là rèn luyện nhục thân, không thể trực tiếp chuyển hóa huyết khí thành linh lực để hắn đột phá cảnh giới.
Nhưng cũng không sao, hiện tại hắn không thiếu nhất chính là linh thạch.
Đại không được thì sau này tìm một bản luyện thể công pháp mạnh hơn, dùng "nhất lực phá vạn pháp".
Kẻ nào dám tới, hắn trực tiếp dùng nắm đấm mà nói chuyện.
Đúng lúc này, lỗ tai Tô Nghiễn khẽ động.
Khối linh thạch trong tay biến mất, cùng với nhẫn trữ vật bị hắn giấu vào trong người.
Cả người lập tức ngả xuống, giả vờ suy yếu.
"Cộc cộc cộc..." Tiếng gõ cửa vang lên.
"Vào đi."
Cửa đẩy ra, người tiến vào trước tiên là nam tử trung niên mập mạp.
Nét uy nghiêm trên mặt đã biến mất, thay vào đó là vẻ hòa khí như người quen thân thuộc.
A Phúc theo sau, tay bưng một bát cháo nóng cùng vài đĩa thức ăn.
"Tiểu huynh đệ, thân thể thế nào rồi?" Nam tử mỉm cười tiến lại gần, ánh mắt không để lại dấu vết mà đánh giá Tô Nghiễn một lượt.
Tô Nghiễn giả vờ gắng gượng ngồi dậy:
"Đa tạ ơn cứu mạng... đã khá hơn nhiều."
"Khách khí." Giang Lâm ngồi xuống cạnh bàn, tùy ý ra hiệu cho hán tử đặt đồ ăn xuống,
"Hành tẩu bên ngoài, ai mà chẳng có lúc gặp khó khăn."
"Ta họ Giang, tên đơn một chữ Lâm, làm chút buôn bán nhỏ kiếm cơm qua ngày.
Là nữ nhi ta Thư Nguyệt cứu ngươi về, cũng coi như là duyên phận."
Giang Lâm.
Tô Nghiễn thầm niệm một cái tên trong lòng, mặt lộ vẻ cảm kích:
"Giang tiên sinh đại ân, Tô Nghiễn ghi nhớ kỹ."
"Tô Nghiễn..." Giang Lâm lẩm bẩm một tiếng, cười nói:
"Tên hay."
"Tô tiểu huynh đệ là người ở đâu? Vì sao lại bị thương nặng đến mức ngã nơi như vậy?"
...Đến dò xét ta rồi sao?
Tô Nghiễn thần sắc như thường, vẻ mặt thành khẩn:
"Ta chỉ là một kẻ phần thi, vì đắc tội với một vài người, bị đánh trọng thương cũng may chạy thoát được, chuyện sau đó thì không nhớ rõ nữa."
"Phần thi?" Giang Lâm hơi nhướng mày.
"Ừm..." Tô Nghiễn giả vờ lúng túng, như khó mở miệng:
"Là dạng thiêu... thiêu thi thể."
"Ngỗ tác?"