Nhặt Xác Phòng Luyện Đan, Ta Dựa Thi Sơn Huyết Hải Để Chứng Đạo
Chương 71: Vạn Hồn Phệ Thần Đại Trận
Thiếu nữ khẽ lướt ngọc thủ, một đạo trạm lam kiếm quang tựa như du long phá hải, trực tiếp bức thoái hai tên tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ ra xa vài bộ.
Cùng lúc đó, trận chiến kịch liệt trên tầng không cũng đã phân định thắng thua.
“Huyền Âm lão quỷ, giao thứ đó ra, lão phu còn có thể tha cho ngươi một mạng!”
Thanh âm hùng hậu vang dội vân tiêu, chúng nhân Thiên Kiếm Tông nghe vậy, trên mặt ai nấy đều lộ ra vẻ cuồng hỷ. Ngược lại, đám tu sĩ Huyền Âm Tông mặt mũi đầy hoảng sợ, có kẻ thậm chí thân hình bạo thối, ánh mắt cảnh giác quét qua tứ phía tìm đường đào tẩu.
“Oành!”
Một đạo lưu quang từ cao không oanh nhiên rơi thẳng xuống mặt đất, đại địa thanh băng liệt, những vết nứt hình mạng nhện lan tỏa khắp nơi.
Mấy tên đệ tử Luyện Khí kỳ né tránh không kịp, tại chỗ mất mạng, tiếng thét thảm thiết im bặt trong chớp mắt.
Trong khoảnh khắc, nội môn Huyền Âm Tông khói bụi mịt mù.
Thân ảnh Thiên Kiếm Tử ngạo nghễ giữa không trung, một tay chắp sau lưng, tay kia cầm kiếm, mặt lộ vẻ đạm mạc, không thấy nửa phần gợn sóng.
Khói bụi còn chưa tan hết, từ trong hố sâu nội môn đã truyền ra tiếng cười quái dị
“Kiệt kiệt kiệt ...”.
“Thiên Kiếm Tử, ngươi cho rằng ngươi thắng chắc rồi sao?”
“Bản tọa dây dưa lâu như vậy, chính là đợi khoảnh khắc này... Kiệt kiệt kiệt kiệt...”
Lời còn chưa dứt, dị biến đột khởi! Toàn bộ trú địa Huyền Âm Tông mạnh mẽ chấn động, tựa như địa long trở mình.
Từ sâu trong lòng đất truyền đến tiếng quỷ khóc sói gào thê lương, thanh âm như có vạn ngàn oan hồn đang ai oán, đâm thẳng vào tâm thần.
Khắc tiếp theo, vô số oan hồn diện mục dữ tợn từ địa để xung thiên nhi khởi!
Chúng dày đặc che lấp cả bầu trời, tựa như ác quỷ thoát khỏi cửu u địa ngục, trong nháy mắt đã bao phủ toàn bộ Huyền Âm Tông vào bên trong.
Từng đạo âm hồn xuyên thấu giao thoa, hình thành một tòa tù lồng khổng lồ, che trời lấp đất, không thấy ánh mặt trời.
Âm khí khủng bố sát na di tán, âm phong gào rít, cái lạnh thấu tận xương tủy.
Thiên Kiếm Tử chứng kiến cảnh này, sắc mặt vốn cổ tỉnh vô ba lập tức đại biến.
Lão không chút do dự, trở tay chém ra một kiếm!
Kiếm quang tuyết bạch bạo trướng bách trượng, tựa như một dải lụa trắng vắt ngang thiên địa, mang theo thế khai thiên lập địa hung hăng chém vào vách ngăn do vô số oan hồn tạo thành phía sau.
Kiếm mang đi tới đâu, hư không đều bị vặn vẹo tới đó.
Tuy nhiên, khi kiếm quang chém vào bức tường oan hồn kia, cư nhiên không hề dấy lên nửa phần gợn sóng, tựa như bùn trầm đáy biển, biến mất không còn tăm hơi.
Bàn tay nắm kiếm của Thiên Kiếm Tử khẽ siết chặt thêm vài phần.
Lão nhìn chằm chằm vào những oan hồn đang đan xen bao vây lấy toàn bộ Huyền Âm Tông, đồng tử chợt co rút, gằn từng chữ:
“Vạn Hồn Phệ Thần Đại Trận.”
“Không sai!”
Tiếng cười chói tai của Huyền Âm lão quỷ hồi đãng giữa thiên địa, trong tiếng cười tràn ngập sự đắc ý và trương cuồng.
“Oán ngục tỏa tiên, thiên sinh vạn tử, đây chính là đại trận danh chấn có thể diệt sát tiên nhân!” Thân ảnh lão chậm rãi bay lên từ hố sâu, âm khí quẩn quanh chu thân:
“Thiên Kiếm Tử, hôm nay ngươi chết cũng đáng!”
Lời này vừa thốt ra, vẻ cuồng hỷ trên mặt các đệ tử Thiên Kiếm Tông lập tức ngưng đọng.
Bọn hắn trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn vào cảnh tượng trước mắt.
Vừa rồi còn chiếm ưu thế tuyệt đối, không ngờ chớp mắt đã rơi vào tuyệt lộ.
Không chỉ các trưởng lão, đệ tử Thiên Kiếm Tông không ngờ tới, mà ngay cả đôi mắt của thiến ảnh tuyệt mỹ dưới đất cũng hiếm thấy lộ ra vẻ lo âu.
Cảm thụ oán niệm khủng bố xung quanh gần như ngưng tụ thành thực chất, tu sĩ Thiên Kiếm Tông bắt đầu hoảng loạn.
Đệ tử Luyện Khí kỳ sắc mặt bệch nhạt, đôi chân run rẩy.
Tu sĩ Trúc Cơ cũng mặt xám như tro, bàn tay nắm kiếm khẽ khàng run rẩy.
Thính Huyền thấy vậy, không quản được chuyện khác, cự thuẫn kim sắc mạnh mẽ chấn động, bức thoái tu sĩ Kim Đan trước mặt ra xa mấy trượng, sau đó sải bước tiến tới, hộ vệ bên cạnh thiếu nữ.
Khí tức Kim Đan quanh thân hắn điên cuồng dũng động, hộ thể linh quang lay lắt bất định trong âm phong.
Phụ nhân trung niên Thính Lan cũng không biết từ lúc nào đã chạy tới hội họp.
Cả hai đều chỉ có tu vi Kim Đan, dưới sự bao phủ của mạn thiên oan hồn này, thần sắc cũng lộ vẻ bất an.
Trên không trung, thần sắc Thiên Kiếm Tử ngưng trọng đến cực điểm.
Lão quét mắt qua đám oan hồn ngày càng dày đặc, trầm giọng nói:
“Ta nhớ đại trận này khởi động rất chậm, giai đoạn đầu chỉ có tác dụng khốn địch.”
Lão chậm rãi nâng trường kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng vào Huyền Âm lão quỷ, sát ý trong mắt lẫm nhiên:
“Nếu trong khoảng thời gian này… ta giết được ngươi…”
Câu nói còn chưa dứt, hai đạo tiếng xé gió bén nhọn trước sau vang lên!
Một trái một phải, từ hướng ngoại môn Huyền Âm Tông đột phá tầng tầng oan hồn, trong nháy mắt đã rơi vào trong đại trận.
Kẻ bên trái thân hình khô gầy, sắc mặt thảm bạch, khoác huyết sắc trường bào, chu thân di tán mùi máu tanh nồng nặc khiến người ta buồn nôn.
Hai chân gã cách mặt đất ba tấc, nơi đi qua mặt đất đều bị hủ thực thành những vệt đen cháy khét.
Kẻ bên phải là một nữ tử yêu kiều, mặc bích lục mỏng manh, thân hình yểu điệu thoắt ẩn thoắt hiện.
Chỉ có đôi mắt kia là một màu xanh lục quỷ dị, đồng tử dựng đứng, thấu ra sự âm lãnh khôn tả.
Nàng che miệng khẽ cười, tiếng cười như tiếng lưỡi rắn rít lên.
Cả hai người bọn họ, đều tỏa ra uy áp khủng bố độc hữu của tu sĩ Nguyên Anh kỳ!
“Huyết Sát lão tổ? Bích Lân tiên tử?” Thính Huyền đồng tử co rụt, gằn từng chữ đọc ra danh sưng của hai người này.
Hai kẻ này, một kẻ là ma đầu tán tu danh hung hách từ ngàn năm trước, một kẻ là cốc chủ Vạn Xà Cốc ở Nam Cương, cả hai đều là Nguyên Anh trung kỳ hung nhân.
Bình thường, chỉ cần một kẻ xuất hiện đã đủ khuấy động phong vân một phương, mà giờ phút này, bọn họ cư nhiên đồng thời xuất hiện tại nơi đây!
Huyền Âm phi thăng lên không trung, đứng ngang hàng với hai vị Nguyên Anh tu sĩ kia, nhìn lão giả tóc trắng phía trước, cười lạnh một tiếng:
“Bản tọa vì ngày hôm nay, đã mưu đồ ròng rã năm trăm năm, làm sao có thể không chú ý tới cái khuyết điểm chí mạng ấy.”
Lão dang rộng hai tay, cảm nhận âm khí ngày càng nồng đậm trong đại trận, mặt đầy vẻ khoái ý:
“Nếu không phải Vạn Hồn Phệ Thần Đại Trận khởi động quá chậm, ngươi lúc này sớm đã chết rồi.”
“Năm trăm năm?!” Thiên Kiếm Tử mạnh mẽ ngẩng đầu, thần sắc cự biến:
“Ngươi nói vậy là có ý gì?”
Lão vốn vẫn thắc mắc, Vạn Hồn Phệ Thần Đại Trận cần bao nhiêu sinh linh uổng mạng cho đủ.
Lão quỷ Huyền Âm Tông này lấy đâu ra nhiều uổng tử sinh linh đến thế?
Hơn nữa trận này khởi động cực chậm, trong hàng ngũ đại trận cấp Nguyên Anh trở lên thì bị coi là vô dụng.
Nếu ở gần sẽ rất dễ bị lão phát hiện, thảo nào lão quỷ này càng đánh càng chạy lên thiên không.
Thì ra là đợi mình vào bẫy.
Nhưng... tại sao lại là năm trăm năm...
Đột nhiên, lão giả tóc trắng dường như nghĩ ra điều gì đó, đồng tử chợt co rút, gương mặt hiện lên một tia thần sắc không thể tin nổi.
“Kiệt kiệt kiệt... xem ra ngươi đã phát hiện ra rồi.” Huyền Âm nhếch môi lộ ra một nụ cười giễu cợt:
“Năm trăm năm trước, ngươi xung kích Hóa Thần thất bại. Bản tọa khi đó đã đoạn định, dựa vào Thiên Chiếu Kính hộ thể, dù độ kiếp không thành, ngươi ít nhất vẫn còn năm trăm năm mươi năm để sống.”