Nhặt Xác Phòng Luyện Đan, Ta Dựa Thi Sơn Huyết Hải Để Chứng Đạo

Chương 66: Đi Tới Chân Truyền Động Phủ

Đồng tử Tô Nghiễn đột ngột co rụt, tâm thần chấn động mãnh liệt.

Thanh cự kiếm trên bầu trời kia bao phủ phạm vi quá mức rộng lớn, lớn đến mức khiến người ta cảm thấy trốn không thể trốn, tránh không thể tránh. Hắn lúc này không dám có nửa phần giữ lại.

Thiết Thi Hóa Thân, toàn khai!

Huyết khí nồng đậm như ngọn núi lửa bị kìm nén bấy lâu, oanh nhiên phun trào, trong nháy mắt bao bọc toàn thân hắn vào một mảnh đỏ ngầu tịnh liệt. Dưới da thịt, thanh gân bạo khởi, cơ nhục dãn nở, xé rách rồi lại nhanh chóng khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Hắn đã không còn quản được việc có bị bại lộ hay không, Trong đầu giờ chỉ còn một ý niệm duy nhất.

Phải chạy ra khỏi phạm vi này càng xa càng tốt.

Dưới chân trọng trọng đạp mạnh một cái, mặt đất ầm ầm nổ tung thành một cái hố sâu. Thân hình Tô Nghiễn kéo ra từng đạo tàn ảnh, những tiếng nổ đanh gọn liên tiếp nổ vang sau lưng. Bên tai là tiếng gió rít gào cùng nhịp tim đập dồn dập như nổi trống.

Trên không trung, tiếng rống giận của lão quái Huyền Âm vang vọng vân tiêu, trong sự khàn giọng kia còn mang theo vài phần điên cuồng:

“Thiên Kiếm Tử! Ngươi đương chân muốn liều cái cá chết lưới rách sao?!”

Thanh âm âm hiểm xuyên thấu qua mạn thiên kiếm khí, chấn đến mức màng nhĩ người ta đau nhức.

Ngay sau đó, giọng nói đạm mạc già nua kia đáp lại:

“Cá có thể chết… nhưng lưới tất đã rách.”

“Giao ra thứ đó, tha ngươi không chết.”

“Cuồng vọng!”

“Oành...!” Giữa thiên địa nổ ra một đạo sấm sét kinh người, thiên khung như bị kẻ nào đó xé toạc một đường rãnh lớn.

Tiếp đó là tiếng thứ hai, thứ ba liên miên không dứt, chấn động đến mức đại địa run rẩy dữ dội, ngói lợp của vô số điện vũ rào rào rơi rụng.

Tô Nghiễn chỉ thấy đầu đau như búa bổ, mạch máu nơi thái dương giật liên hồi, giống như có thứ gì đó đang liều mạng muốn khoan ra khỏi não bộ. Nhưng hắn không dám dừng lại, thậm chí không dám ngoảnh đầu nhìn lấy một cái.

Hắn nghiến chặt răng, dồn toàn bộ lực lượng vào đôi chân, liều mạng lao về phía trước. Đến cả sức bình sinh từ thuở bú mớm hắn cũng đã lôi ra hết.

Hắn không muốn tới nơi này chưa được bao lâu, chưa kịp hưởng thụ cái gì đã phải chết một cách minh minh mờ mờ. Nếu vậy, thà rằng ngay từ đầu cứ để hắn chết đuối dưới nước cho xong. Khổ cực nếm đủ, hưởng lạc chưa thấy đâu, đổi lại là ai thì trong lòng cũng chẳng thể cam tâm.

Trên không trung, hai đạo khí tức khủng bố va chạm, mỗi một lần giao phong đều bộc phát ra những tiếng oanh minh điếc tai.

“Xẹt...!”

Một tiếng xé rách chói tai từ trên thiên khung truyền xuống. Thân thể Tô Nghiễn theo bản năng rùng mình một cái theo thanh âm kia, hắn ngẩng đầu phát hiện: Màn hào quang đen kịt vốn đã đầy vết rạn nứt kia, dưới sự áp bách của cự kiếm đã trực tiếp vỡ vụn.

Vô số mảnh vỡ màn hào quang hóa thành linh lực và âm khí tiêu tán giữa không trung. Uy áp tàn dư khủng bố của cự kiếm hóa thành dư ba quét ngang thiên địa, hung hăng đập thẳng xuống Huyền Âm Tông.

Cũng may Tô Nghiễn đã thoát khỏi phạm vi hạt nhân của dư ba. Nhưng chỉ riêng việc bị dư ba quét qua, thân thể hắn vẫn không thể khống chế được mà bị hất văng ra ngoài.

Mà lúc này, tại trung tâm nơi dư ba cự kiếm rơi xuống, đại địa dường như hoàn toàn không chịu nổi lực lượng hủy thiên diệt địa này mà oanh nhiên nổ tung. Những vết nứt như cự mãng dữ tợn, với thế tồi khô lạp hủ điên cuồng lan tràn ra tứ phương bát diện.

Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ cương vực ngoại môn Huyền Âm Tông đã bị những vết rạn chi chít xé nát, địa biểu từng tầng lồi lõm, sụp đổ. Nham thạch cứng rắn như đậu hũ bị nghiền vụn dễ dàng, khói bụi cuồn cuộn xông thẳng lên cửu tiêu, che lấp cả bầu trời.

“Khụ khụ...”

Tô Nghiễn gian nan chống lên thân hình từ đống đổ nát, lắc lắc cái đầu đang choáng váng. May mắn hiện giờ hắn đã là thân thể Thiết Thi, dư ba vừa rồi tuy cuồng bạo tột cùng nhưng cũng chỉ khiến hắn hơi chóng mặt, chưa tổn thương đến căn cơ.

Ngước mắt nhìn lên, cả chiến trường đã sớm chi ly phá toái.

“Không thể nán lại đây lâu, tìm được Cẩu huynh phải lập tức đào tẩu. Bằng không nhất định sẽ chôn thây tại nơi này.”

Hắn nghiến răng, thân hình chợt lướt ra, tiếp tục tiềm hành về hướng thâm xứ Huyền Âm Tông.

Trên không, Huyền Âm và lão giả tóc trắng đã chiến đấu tới tận thiên ngoại, càng đánh càng xa. Đệ tử Thiên Kiếm Tông thấy lão tổ đã rời đi, hết thảy đều từ trên phi chu nhảy xuống, gia nhập vào cuộc chiến.

Kim Đan đối Kim Đan, Trúc Cơ đối Trúc Cơ, còn lại là màn chém giết thảm khốc của đệ tử. Trong sát na, tiếng hò hét rung trời dậy đất vang vọng khắp đống đổ nát, hồi lâu không dứt.

Ở một phía khác, Tô Nghiễn phát hiện càng tiềm hành sâu vào bên trong, tinh huyết trong lòng bàn tay càng trở nên nóng rực. Hắn lẩm bẩm tự nhủ: “Sắp tới rồi sao?”

Giữa những vách đổ tường xiêu xa xa, thỉnh thoảng có thể thoáng thấy những đệ tử ngoại môn Huyền Âm Tông đang hốt hoảng tháo chạy. Lúc này ai nấy đều tự lo cho mình, đệ tử ngoại môn trong cuộc chiến này căn bản không có lấy nửa phần tác dụng.

Tô Nghiễn hạ thấp thân hình, mượn sự che chắn của những điện vũ sụp đổ và khói bụi mịt mù, một mực tiến về hướng tinh huyết chỉ dẫn. Cuối cùng, trước một tòa động phủ lưng tựa vách núi, bề mặt phủ đầy khô đằng, hắn dừng bước.

Bởi vì tinh huyết ở đây gần như đã sôi trào.

“Chính là nơi này.”

Tô Nghiễn ngước mắt đánh giá tòa động phủ này. Thạch môn dày nặng, trên mi cửa khắc những phù văn vặn vẹo, ẩn hiện một luồng khí tức âm lãnh.

Có điều lúc này, cánh cửa kia đã bị hư hại trong trận dư ba khủng bố trước đó. Vách đá quanh khung cửa nứt ra vài đường rãnh sâu hoắm, cả cánh cửa hơi lõm vào trong, hiển nhiên không chống đỡ được bao lâu nữa.

Tô Nghiễn không hề do dự. Đã tìm đến nơi này thì không còn gì phải che giấu nữa. Hắn lùi lại một bước, hít sâu một hơi, toàn thân huyết khí một lần nữa cuộn trào. Cơ bắp cánh tay phải trướng lớn, thanh gân như rắn bò quanh co, cả cánh tay to ra rõ rệt.

Khắc tiếp theo, một quyền oanh ra!

“Oành!”

Quyền phong kẹp theo bàng bạc cự lực, hung hăng nện lên thạch môn. Cánh cửa vốn đã lung lay sắp đổ nay không chịu nổi nữa, oanh nhiên nổ tung, vụn đá bắn tung tóe, khói bụi mịt mù.

Tô Nghiễn phất tay áo xua tan bụi bặm, sải bước tiến vào trong động.

Đập vào mắt là một gian đại sảnh rộng rãi, chừng bốn năm trượng vuông. Bốn bức tường khảm dạ minh châu, tỏa ra huỳnh quang nhu hòa. Trên mặt đất trải thảm lông thú mềm mại, bàn ghế đá điêu khắc tinh tế, trên bàn thậm chí còn bày biện ngọc hồ ngọc bôi, trong góc đốt nửa nén đàn hương, hiển nhiên là cư sở của tu sĩ có thân phận.

Tô Nghiễn xòe bàn tay, tinh huyết trong lòng bàn tay nhấp nháy hồng quang, chỉ thẳng về phía sau đại sảnh. Băng qua đại sảnh là một đường hầm u tối. Hai bên đường hầm cứ cách vài bước lại khảm một viên dạ minh châu, ánh sáng dịu nhẹ nhất quán với bài trí ở đại sảnh.

Tuy nhiên, càng đi vào sâu, không khí càng có gì đó không ổn. Đầu tiên là mùi tanh ngọt thoang thoảng, tiếp theo là mùi hôi thối nhàn nhạt. Đến cuối cùng, hai loại mùi vị này hỗn tạp vào nhau, nồng nặc đến mức gần như ngưng tụ thành thực chất, xộc thẳng vào khoang mũi.

Bước chân Tô Nghiễn chậm lại. Luồng khí tức hủ bại kia chính là truyền tới từ cuối đường hầm. Không đơn thuần là thối rữa, mà giống như có thứ gì đó đã thối rữa trong không gian kín rất lâu, lâu đến mức huyết nhục hóa tận, chỉ còn lại một luồng trọc khí âm u rỉ ra ngoài.

Hắn đè xuống sự bất an trong lòng, tiếp tục tiến về phía trước, trong tâm không ngừng cầu nguyện. Cuối đường hầm lại là một cánh cửa. Khác với thạch môn điêu khắc tinh xảo ở tiền sảnh, cánh cửa này cực kỳ giản lậu, chỉ là một tấm thanh thạch bản bình thường, ngay cả phù văn cũng không khắc. Phảng phất như kẻ xây dựng động phủ này căn bản không có ý định để thứ sau cánh cửa cho người khác thấy.

Mùi hủ bại và huyết tinh nồng nặc chính là từ khe cửa rỉ ra, đậm đặc đến mức khiến người ta buồn nôn.