Nhặt Phải Mộc Bài

Chương 4

Hai năm kể từ khi trở về, mỗi lần ta muốn đến gần mẫu thân, người được bà nhìn thấy trước luôn là Ôn Lệnh Nghi.

Ta ngỏ ý học cách quán xuyến nội viện, bà lại bảo Lệnh Nghi đã thông thạo mọi chuyện, muốn ta theo nàng học hỏi.

Ta mong được cùng bà dự yến, bà nói ta chưa đủ lễ nghi, dẫn theo chỉ khiến người khác dị nghị.

Đến khi ta bệnh, muốn có một bát canh nóng, đúng lúc Ôn Lệnh Nghi cũng than rằng mình không có khẩu vị, nhà bếp liền mang phần canh vừa nấu sang viện nàng trước.

Bát canh để nguội mới được đưa đến chỗ ta.

Chưa từng có ai cảm thấy chuyện ấy bất công.

Bởi trong mắt bọn họ, ta khỏe mạnh hơn, cho nên luôn là người có thể đợi.

Đến hôm nay, khi ta không muốn tiếp tục chờ nữa, bọn họ lại cho rằng sự thẳng thắn của ta khiến người khác đau lòng.

Phụ thân mệt mỏi xoa giữa trán.

“Chuyện đã không thể thay đổi thì bắt đầu chuẩn bị của hồi môn.”

Mẫu thân do dự hỏi:

“Vậy còn phủ Trấn Quốc Công…”

Phụ thân lập tức lạnh giọng.

“Đã đến nước này, còn nhắc phủ Trấn Quốc Công làm gì?”

Lâm Thanh Việt vẫn quỳ dưới nền, bỗng ngẩng đầu nhìn ta.

Trong mắt hắn có giận dữ, lại ẩn một nỗi hoang mang mà chính hắn cũng không thể che giấu.

Ta không tiếp tục để tâm.

Vừa bước khỏi từ đường, Ôn Lệnh Nghi đã vội vã đuổi theo.

“Tỷ tỷ.”

Ta dừng chân.

Nàng đứng phía sau, hai mắt sưng đỏ, tay vẫn vò c.h.ặ.t chiếc khăn.

“Muội chưa từng thật lòng muốn tỷ phải kết duyên cùng Lục thiếu chủ.”

Ta gật nhẹ.

“Ngươi chỉ mong ta bị bẽ mặt trước mọi người.”

Gương mặt nàng lập tức tái đi.

Ta nói tiếp:

“Giờ ta thật sự sẽ rời khỏi Lâm phủ, đáng lẽ ngươi phải cảm thấy nhẹ nhõm.”

Nước mắt nàng chảy xuống.

“Tỷ cố ý nói như vậy để muội sống trong áy náy.”

“Vậy thì cứ giữ lấy sự áy náy ấy.”

Ta xoay người rời đi, không nhìn nàng thêm lần nào.

Rất lâu sau, phía sau vẫn không vang lên tiếng đáp.

Thanh Hòa đi bên cạnh ta, nín nhịn hồi lâu mới ghé lại nói nhỏ:

“Cô nương, hôm nay người khiến nô tỳ thật sự khâm phục.”

Ta khẽ cười.

“Ta đã làm gì đáng khâm phục?”

Nàng vội gật đầu thật mạnh.

“Trước đây người thường cố giải thích rất nhiều, nhưng người càng nói họ lại càng không chịu hiểu.”

“Hôm nay người chẳng buồn thanh minh, vậy mà nô tỳ nghe xong lại thấy lòng nhẹ hẳn.”

Ta khẽ chạm tay vào con mèo gỗ giấu trong tay áo.

Trong lòng quả thật đã thoáng hơn rất nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Những ngày chuẩn bị đại hôn, Lâm phủ lúc nào cũng đông người qua lại.

Thế nhưng không khí ấy chẳng mang bao nhiêu vui mừng, chỉ đầy sự lúng túng, hoảng loạn cùng những cố gắng vụng về để giữ lại thể diện cho gia tộc.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

Phủ Trấn Quốc Công không bao lâu sau đã sai người hoàn trả thanh ngọc bài.

Sứ giả nói năng hết sức lễ độ, nhưng từng câu đều khiến người Lâm gia khó lòng ngẩng mặt.

“Thế t.ử đã hay tin Lâm nhị cô nương tìm được mối nhân duyên khác, bởi vậy ngài ấy không muốn tiếp tục làm lỡ ngày lành của cô nương.”

Phụ thân nghe xong, tự nhốt mình trong thư phòng suốt một ngày.

Mẫu thân khóc nhiều lần, luôn miệng nói ta mang số phận long đong.

Lâm Thanh Việt nghe thấy liền tức giận phản bác:

“Là chính nàng kiên quyết muốn gả, giờ sao lại nói như thể nàng bị ép buộc?”

Mẫu thân càng khóc dữ hơn.

“Nếu con không tráo bài, con bé nào phải tự đẩy mình đến tình cảnh ấy?”

Hắn bị hỏi đến không còn lời nào đáp lại, cuối cùng sắc mặt trắng bệch rồi đóng sầm cửa bỏ đi.

Khi Thanh Hòa kể cho ta nghe chuyện đó, ta đang thử bộ hỉ phục được Lục gia đưa đến.

Y phục may bằng loại gấm dày và mềm, đường thêu tinh tế, bên trong những hoa văn còn điểm các sợi kim tuyến mảnh đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ khó nhận ra, sang trọng nhưng không phô trương.

Thanh Hòa nhìn mãi không rời mắt.

“Xem ra của cải Lục gia còn dư dả hơn lời người ngoài vẫn nói.”

Ta vuốt qua đường viền trên tay áo.

“Lục gia trước nay chưa từng nghèo.”

Chỉ vì Lục Vọng Thư mang tiếng ngây dại, còn Lục lão thái quân nhiều năm đóng cửa giữ mình, người ngoài mới lầm tưởng đây là một gia đình không còn sức chống đỡ.

Trên đời, những người im lặng thường dễ bị xem là kẻ có thể tùy ý chèn ép.

Vào đêm hỉ phục được mang tới, Lâm Thanh Việt xuất hiện trước viện ta.

Ta đang ngồi kiểm tra từng mục trong danh sách của hồi môn, còn hắn cứ đứng ngoài ngạch cửa, rất lâu vẫn không bước vào.

“Lâm Tri Vi.”

Ta không ngẩng đầu.

“Nhị ca tìm ta có chuyện gì?”

Hắn đi vào, ánh mắt dừng trên tờ danh sách đặt trước mặt ta.

“Ngươi nhất định phải gả sao?”

“Ngày thành hôn đã được chọn rồi.”

“Nếu ngươi đổi ý, vẫn còn cách cứu vãn.”

Ta đặt b.út xuống rồi nhìn hắn.

Sắc mặt hắn tiều tụy, dưới đáy mắt phủ đầy tơ m.á.u, xem ra những ngày gần đây cũng chẳng được ngủ ngon.

“Nhị ca muốn cứu vãn bằng cách nào?”

Hắn im lặng một chút mới đáp:

“Ta sẽ đến Lục phủ tự mình nhận lỗi.”

“Ta sẽ nói việc tráo bài là do một mình ta gây ra, ngươi hoàn toàn không liên quan.”

“Sau đó phụ thân có thể sang phủ Trấn Quốc Công nói chuyện lại.”

Ta nhìn người trước mắt hồi lâu, trong lòng chỉ cảm thấy buồn cười.

Hắn cuối cùng cũng biết hối hận.

Nhưng ngay cả sự hối hận của hắn cũng chỉ là tìm mọi cách ép ta quay trở lại con đường mà hắn tin là tốt, chưa từng thật sự hỏi ta mong muốn điều gì.

“Nhị ca, người ta không muốn lấy vốn là Thôi Hành Giản.”