Nhất Niệm Khai Thiên

Chương 6: Lời Mời Của Thần Đình

Tiếng sấm rền dứt hẳn. Ngoài hiên, mây đen dần loãng, chỉ còn lớp sáng bạc nhạt nhòa phủ lên mái nhà nhỏ. Không gian im ắng đến lạ, lắng đọng như thể mọi âm thanh đều bị ai đó gom lại, giấu đi tận cùng trời đất.

Bàn Nguyên buông tay khỏi Vân Tịch, đứng dậy chỉnh lại vạt áo, ánh mắt nhìn về phía cửa. Chàng cảm nhận rõ ràng một nguồn khí tức lạ đang áp sát, không thuộc về bất kỳ sinh linh nào dưới mặt đất này. Đó là khí tức của trời cao, ngạo nghễ mà lạnh lùng, mang theo uy nghiêm không thể kháng cự.

Cánh cửa nhà khẽ rung lên, không phải vì gió. Một bước chân nặng nề, vững chãi, vọng lại qua lớp đất đá. Tiếp đó, tiếng va chạm của giáp trụ vang lên, từng nhịp đều đặn, không vội vàng cũng không khoan nhượng. Một luồng sáng trắng xuyên qua khe cửa, chiếu thành vệt dài trên sàn nhà.

Bàn Nguyên không nói gì, chỉ lặng lẽ thả ý niệm xuống lòng đất, kết giới lập tức co lại, ôm trọn lấy mái nhà như một lớp vỏ kén cuối cùng. Vân Tịch đứng bên cạnh, bàn tay nhẹ chạm vào vai chàng, ánh mắt không chút sợ hãi.

Cửa gỗ bật mở. Gió lạnh ùa vào, cuốn theo hương hoa cỏ lẫn mùi đồng của giáp sắt. Một người cao lớn, khoác bộ chiến bào màu bạc, trên trán gắn ấn ký của Thiên Đình, bước vào. Mỗi bước chân dường như nặng trĩu uy quyền của trời đất, khiến cả không gian như bị ép xuống thấp hơn.

Thần tướng dừng lại trước cửa, giương mắt nhìn thẳng vào Bàn Nguyên. Đôi mắt ấy sắc như kiếm, nhưng ẩn sâu bên trong là sự mệt mỏi không che giấu được.

– Bàn Nguyên.

Giọng nói vang lên trầm đục, không mang ác ý nhưng cũng chẳng có chút thân thiện nào.

– Phụng mệnh Hạo Thiên Thượng Đế, ta đến truyền thư triệu tập. Ngươi – phải lên Thiên giới ngay lập tức.

Chàng không đáp ngay, chỉ nhìn vị thần tướng một lát, rồi mới chậm rãi hỏi:

– Nếu ta không đi thì sao?

Thần tướng không chớp mắt, giọng càng trầm hơn:

– Thiên Đình không hỏi đến lý do. Người được triệu, phải đi. Nếu kháng mệnh, tất cả những gì ngươi muốn bảo vệ sẽ không còn yên ổn.

Vân Tịch lặng lẽ tiến lên nửa bước, chặn ngang giữa hai người. Nàng nhìn thẳng vào thần tướng, đôi mắt trong veo như hồ nước buổi sớm.

– Bàn Nguyên không phải kẻ phá rối. Chúng ta chỉ muốn sống yên ổn dưới mái nhà nhỏ này. Thiên Đình thực sự muốn gây chiến tranh sao?

Thần tướng nhìn nàng, trong ánh mắt thoáng qua một tia do dự. Nhưng lời đáp vẫn không đổi:

– Đây là ý chỉ của Thượng Đế. Ta chỉ làm theo mệnh lệnh.

Hắn móc từ ống tay áo ra một cuộn ngọc thư, đặt lên bàn. Ngọc thư phát ra ánh sáng nhàn nhạt, bề mặt khắc hàng chữ vàng: “Bàn Nguyên – triệu kiến tại Thần Đình, không được trái lệnh.”

Không gian lại chìm vào tĩnh lặng. Bàn Nguyên đưa mắt nhìn ngọc thư, trầm ngâm hồi lâu, rồi quay sang Vân Tịch. Chàng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như muốn nói: “Ta phải đi.”

Vân Tịch bước đến gần hơn, ngẩng đầu nhìn thẳng vào chàng. Nàng không khóc, nhưng trong đáy mắt có một nỗi buồn dịu dàng như sương sớm.

– Ngươi đi đi. Đừng lo cho ta.

Giọng nói nhẹ tênh, như gió lướt qua cánh đồng rộng.

Bàn Nguyên mím môi, bàn tay siết chặt một lúc rồi buông ra. Chàng cúi người, nhặt ngọc thư lên, ánh sáng từ ngọc thư phản chiếu vào mắt, tạo thành vệt sáng lấp lánh. Chàng ngẩng đầu nhìn thần tướng, giọng bình thản:

– Ta hiểu rồi. Đợi ta thu xếp một chút, sẽ lên đường cùng ngươi.

Thần tướng không nói gì thêm, chỉ lùi về cửa, đứng yên như pho tượng canh giữ. Bóng áo giáp bạc hòa vào ánh trăng, tạo thành một vệt sáng lạnh lùng nơi ngưỡng cửa.

Bên trong, Bàn Nguyên đặt ngọc thư xuống bàn, quay lại nhìn Vân Tịch. Hai người đối diện, không ai nói lời nào. Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng, mọi thứ ngoài kia đều lùi xa, chỉ còn lại hai bóng người lặng lẽ giữa căn nhà nhỏ.

Vân Tịch bước đến bếp, mở nắp nồi đất, kiểm tra lại chút cháo còn sót lại từ bữa trước. Nàng múc một gáo nước, cho vào nồi, nhóm lửa lên. Ánh lửa vàng ấm áp lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo còn vương trên tay áo.

– Đêm nay, để ta nấu cơm cho ngươi.

Nàng nói khẽ, giọng như thì thầm.

Bàn Nguyên ngồi xuống bên bàn, ánh mắt dịu lại. Chàng nhìn dáng người Vân Tịch bận rộn bên bếp lửa, mái tóc trắng buông dài, lay động theo từng nhịp tay đảo nồi. Cảm giác yên bình len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn, khiến mọi lo lắng ngoài kia hóa thành hư không.

Vân Tịch lấy gạo, vo trong nước lạnh, rửa sạch từng hạt. Nước gạo chảy xuống, trắng đục, vẽ thành vệt mỏng trên nền đất. Nàng lặng lẽ thả thêm vài nhánh rau dại, nhúm muối nhỏ, rồi vớt mấy miếng nấm rừng cho vào nồi. Khói bốc lên, quện với hương thơm dịu nhẹ, lan ra khắp nhà.

Bàn Nguyên ngồi lặng lẽ, mắt không rời khỏi từng động tác của nàng. Dưới ánh lửa, đôi bàn tay ấy càng thêm mềm mại, từng nhịp đảo nồi đều đặn, như nhịp tim của buổi chiều sắp tắt.Một lúc sau, Vân Tịch bê nồi cháo đặt lên bàn. Nàng múc ra hai bát, bày thêm đĩa rau luộc và chút muối vừng. Bữa cơm đơn sơ, nhưng lại ấm áp lạ thường.

– Ngươi ăn đi, hôm nay ta nấu hơi nhiều một chút.

Nàng cười khẽ, ánh mắt vẫn trong veo.

Bàn Nguyên cầm thìa, múc một thìa cháo, vị ngọt thanh của gạo hòa với hương nấm dại lan tỏa trong miệng. Chàng ăn chậm rãi, từng miếng như muốn ghi nhớ tất cả cảm giác này. Vân Tịch cũng lặng lẽ ăn, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn chàng, môi khẽ cong.

Bên ngoài, thần tướng vẫn đứng im lặng, không hối thúc. Có lẽ hắn cũng cảm nhận được sự biệt ly không thể tránh khỏi của hai người trong căn nhà nhỏ này.

Ăn xong, Vân Tịch thu dọn bát đũa, rửa sạch rồi xếp gọn lên kệ. Bàn Nguyên lặng lẽ đứng dậy, đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Đêm đã lắng, bầu trời hiện lên một dải sáng bạc nhạt nhòa. Ánh trăng len lỏi qua tán cây, rọi xuống sân trước, phủ lên mọi vật một lớp sương mỏng.

Vân Tịch bước đến bên chàng, dựa nhẹ vào vai. Cả hai cùng nhìn về phía xa, nơi ánh sáng của Thiên giới dường như đã thấp thoáng trên đường chân trời.

– Ngươi có sợ không?

Nàng hỏi, giọng khẽ như gió.

Bàn Nguyên lắc đầu, ánh mắt trầm tĩnh:

– Ta không sợ thiên kiếp, không sợ quyền uy. Ta chỉ sợ không thể trở về gặp lại nàng.

Vân Tịch khẽ cười, bàn tay nắm lấy tay chàng. Đôi bàn tay ấy nhỏ nhắn, mềm mại, nhưng truyền sang một sức mạnh dịu dàng, vững chắc.

– Ngươi từng nói, ý niệm của ngươi có thể khai thiên lập địa. Ta tin, chỉ cần ý niệm đó hướng về mái nhà này, không thứ gì có thể chia cắt chúng ta.

Bàn Nguyên siết nhẹ bàn tay nàng, trong mắt ánh lên tia sáng dịu dàng hiếm thấy. Chàng khẽ gật đầu, giọng trầm ấm:

– Ta hứa, cho dù phải đi đến tận cùng trời đất, cũng sẽ quay về bên nàng.

Vân Tịch không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ tựa vào vai chàng, cùng nhìn về phía trời xa. Không khí trong nhà ấm dần lên, như có một ngọn lửa âm thầm cháy giữa lòng bàn tay hai người.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, tiếng gió ngoài hiên cũng dịu lại. Thần tướng vẫn đứng nơi ngưỡng cửa, ánh mắt nhìn xa xăm, không hề thúc giục.

Cuối cùng, Bàn Nguyên quay lại, lấy ra một tấm áo khoác, khoác lên vai Vân Tịch. Chàng nhìn sâu vào mắt nàng, như muốn khắc ghi từng đường nét vào tận đáy lòng.

– Ta đi đây.

Chàng nói, giọng nhẹ mà kiên định.

Vân Tịch gật đầu, không níu kéo, cũng không khóc. Nàng chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn theo từng bước chân của chàng. Bàn Nguyên tiến về phía cửa, dừng lại trước mặt thần tướng.

– Ta đã sẵn sàng.

Thần tướng không nói gì, chỉ gật đầu, xoay người bước ra sân trước. Bàn Nguyên đi theo, mỗi bước chân đều in dấu trên nền đất ẩm, như khắc lên đó một lời hứa không thể xóa nhòa.

Vân Tịch đứng nơi cửa, bàn tay nắm chặt vạt áo. Nàng nhìn theo bóng lưng chàng khuất dần sau rặng cây, ánh mắt trong trẻo mà kiên định.

Ngoài sân, ánh sáng trắng bỗng bừng lên, tạo thành một cánh cổng vòm uốn lượn giữa không trung. Thần tướng bước lên trước, thân hình hòa vào ánh sáng, rồi biến mất. Bàn Nguyên ngoái nhìn về phía mái nhà nhỏ, nơi Vân Tịch vẫn đứng lặng lẽ. Chàng mỉm cười, khẽ gật đầu, rồi dứt khoát bước vào cổng sáng.

Ánh sáng chớp lên một cái, cuốn lấy thân hình chàng, rồi tan biến như chưa từng tồn tại. Sân trước lại trở về tĩnh lặng, chỉ còn gió nhẹ thổi qua, cuốn theo hương hoa dại và chút hơi ấm còn sót lại từ bữa cơm chia tay.

Trong nhà, Vân Tịch ngồi xuống bên bếp lửa đã tàn. Nàng lấy một tờ giấy, chậm rãi viết lên đó mấy dòng ngắn ngủi, rồi gấp lại, đặt lên bàn cạnh ngọc thư. Đôi mắt nàng ánh lên tia sáng kiên định, không có nước mắt, chỉ còn lại một niềm tin lặng lẽ.

Ngoài kia, mây đen lại kéo đến, che khuất ánh trăng. Trên bầu trời, một vệt sáng mờ nhạt vẽ thành vòng cung, mất hút về phía Thiên giới. Mái nhà nhỏ chìm trong bóng tối, nhưng bên trong, ngọn lửa nơi đáy mắt Vân Tịch vẫn chưa tắt.

Ở nơi xa xăm, giữa tầng trời cao nhất, Hạo Thiên Thượng Đế đứng trước điện thần, nhìn xuống nhân giới qua tầng mây dày. Đôi mắt lạnh lùng khẽ nheo lại, tựa như đang suy tính điều gì sâu xa hơn cả những gì hiện hữu.

Bóng tối ngoài kia chưa tan. Bên dưới lớp đất đá, khí tức hỗn nguyên vẫn lặng lẽ lưu chuyển, như một lời hứa chưa thành hình, chờ đợi ngày trở về.

Và đâu đó, trong khe hở giữa ánh sáng và bóng tối, một ý niệm tà dị lặng lẽ trườn qua, cười khẩy trước cánh cổng vừa khép lại, âm thầm gieo xuống hạt mầm hỗn loạn cho những ngày sắp tới.