"Ngươi không nói chuyện sao?"
Nam nhân nghiêng đầu, dáng vẻ thong thả. "Cô nương muốn ta nói gì?"
"Ít nhất cũng phải nói tên chứ."
"Đã đeo mặt nạ rồi, biết tên hay không cũng đâu có gì khác biệt."
Khóe môi hắn khẽ cong lên dưới chiếc mặt nạ đen.
“Cô nương cứ gọi ta là... công t.ử."
Chiêu Tri Vy bĩu môi. "Thần thần bí bí."
Nam nhân chỉ cười không phủ nhận, cũng không giải thích, theo cái cách của người quen với việc không cần giải thích.
Đi ngang một quầy bán kẹo hồ lô, Chiêu Tri Vy lập tức dừng chân. Đôi mắt dưới mặt nạ trắng sáng lên rõ ràng, cái kiểu sáng lên không che được dù có đeo gì đi nữa.
"Ông chủ, lấy cho ta hai xiên."
Ông lão cười ha hả. "Cô nương và công t.ử thật xứng đôi."
Chiêu Tri Vy suýt sặc. "Không phải! Chúng ta... chỉ mới gặp."
Nàng quay sang nhìn nam nhân bên cạnh, hơi lúng túng.
Nam nhân không tranh luận, chỉ lặng lẽ trả tiền, nhận lấy hai xiên kẹo, đưa một xiên cho nàng.
Chiêu Tri Vy ngơ ngác. "Ta bảo ta mua mà."
"Ta mời."
"Vì sao?"
"Ta mời người đi cùng." Giọng hắn bình thản, như thể đây là lý do hiển nhiên nhất trên đời.
Đơn giản đến mức nàng không tìm được chỗ để từ chối, cuối cùng đành nhận lấy.
"Vậy... cảm ơn."
Hắn không nói gì, chỉ quay đầu nhìn về phía trước, nhưng Chiêu Tri Vy thoáng thấy khóe môi hắn dưới mặt nạ dường như cong lên thêm một chút.
Đi thêm một đoạn, phía trước có rất đông người tụ tập quanh một quầy đoán đố đèn. Chiêu Tri Vy chen vào xem.
“Trả lời đúng ba câu sẽ được một chiếc đèn hoa sen, đang treo lung linh ngay trên đầu. Các vị khách quan, mau mau đến đây.”
Nàng lập tức hứng thú. "Ta thử."
Câu đầu tiên: Ai cũng nhìn thấy ta, nhưng không ai nhìn thấy chính mình đang nhìn ta.
Chiêu Tri Vy nhíu mày, suy nghĩ một lúc thật lâu, rồi sảng khoái trả lời.
“Là đôi mắt.”
Người bán vỗ tay. "Đúng!"
Chiêu Tri Vy cười tít mắt, không để ý rằng ánh mắt nam nhân phía sau nàng lại như mặt nước, lặng lẽ thu vào dáng vẻ ngày hôm nay của nàng.
Câu thứ hai: Ta đi theo ngươi khắp nơi, bắt chước từng động tác. Nhưng gọi ta, ta không bao giờ trả lời.
Vị công t.ử gần như không cần suy nghĩ, đáp ngay: "Cái bóng."
Chiêu Tri Vy chống cằm. "Câu này trước đây ta được thái phó trong hoàng cung chỉ cho. Vị công t.ử này cũng đi học ở hoàng cung sao?"
Câu cuối: Có một thứ, càng giữ lại càng mất.
Lần này hắn không trả lời ngay. Im lặng một lúc, không phải im lặng vì không biết, mà là kiểu im lặng của người đang để câu hỏi chạm vào thứ gì đó bên trong trước khi trả lời.
"Là thời gian."
Giọng hắn vẫn bình tĩnh. Nhưng Chiêu Tri Vy không hiểu sao lại thấy tâm trạng hắn có vẻ nặng hơn trước rất nhiều.
Ông lão cười lớn, đặt chiếc đèn hoa sen vào tay hắn. Hắn nhìn xuống một chút, rồi nhẹ nhàng đặt nó vào tay nàng.
"Đưa ta làm gì?" Nàng ngẩn ra.
"Nữ nhi các cô chẳng phải thích những thứ này nhất sao?"
Chiêu Tri Vy cúi đầu nhìn chiếc đèn, khóe môi bất giác cong lên.
Đi thêm một đoạn, Chiêu Tri Vy dừng lại trước một gốc cây lớn bên đường.
Trên cành treo đầy dải lụa đỏ dày đến mức gió thổi qua trông như cả cây đang rực lên. Bên dưới, một cô nương đang bán dải lụa nhỏ cùng b.út mực, mời khách qua đường viết điều ước rồi buộc lên cành.
Chiêu Tri Vy đứng nhìn một lúc. "Ta muốn thử."
Nam nhân không nói gì, chỉ theo nàng lại gần.
Nàng nhận lấy dải lụa, cầm b.út lên, nhíu mày suy nghĩ thật lâu — cái kiểu suy nghĩ nghiêm túc hiếm khi thấy ở nàng.
"Khó thật. Bình thường ta không thiếu thứ gì để nói, vậy mà bây giờ lúc phải viết thì lại không biết phải viết gì." Nàng lầm bầm.
"Vì bình thường cô nương nói mà không nghĩ. Lúc phải viết thì mới biết thật sự mình muốn gì." Nam nhân đứng cạnh, giọng thản nhiên.
Chiêu Tri Vy nhìn hắn. "Ngươi nói như người từng nghĩ về điều này lâu lắm rồi."
Hắn không trả lời.
Nàng cũng không hỏi thêm, cúi đầu xuống viết. Nét b.út nhanh, không do dự, như thể nghĩ lâu nhưng khi đã biết thì biết ngay.
Viết xong, nàng khéo léo gấp dải lụa lại trước khi nam nhân kịp nhìn thấy.
"Không cho xem à?" Hắn hỏi.
"Điều ước mà cho người khác xem thì không linh. Công t.ử không biết sao?" Nàng ngẩng đầu cười.
Hắn khẽ cười theo, rồi nhận lấy dải lụa thứ hai từ tay cô nương bán hàng, cầm b.út lên.
Chiêu Tri Vy tò mò nghiêng đầu sang nhìn. Hắn lập tức che lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Điều ước mà cho người khác xem thì không linh." Hắn nhắc lại đúng câu của nàng, giọng bình thản.
Chiêu Tri Vy bật cười. "Được rồi, hòa nhau."
Hai người cùng buộc dải lụa lên một cành cây. Gió thổi qua, hai dải lụa đỏ chạm vào nhau khẽ khàng rồi lại tách ra, cứ vậy đung đưa mãi.
Chiêu Tri Vy chống cằm ngắm một lúc. "Công t.ử ước gì vậy?"
"Không nói được."
"Gợi ý một chút thôi."
Nam nhân nhìn lên cành cây, nơi hai dải lụa đỏ vẫn đang đung đưa cạnh nhau.
"Là thứ ta chờ đã lâu. Tới mức... ta chỉ biết phó mặc cho ông trời." Hắn nói, giọng nhẹ đến mức gần như lẫn vào tiếng gió.
Chiêu Tri Vy nghe xong, im lặng một nhịp.
Nàng không biết vì sao câu đó lại khiến nàng không muốn hỏi thêm. Chỉ quay lên nhìn hai dải lụa đỏ trên cành, lòng bất giác thấy nhẹ hơn một chút, theo cái cách mà nàng cũng không giải thích được.
"Mong công t.ử chờ được." Nàng nói, nhỏ thôi.
Nam nhân không trả lời. Nhưng ánh mắt sau chiếc mặt nạ đen nhìn nàng — chỉ một thoáng, rất nhẹ, rồi lại nhìn đi chỗ khác.
Chiêu Tri Vy đang định quay đi thì bỗng khựng lại.
Trong dòng người qua lại phía bên kia đường, có một bóng dáng quen thuộc đến mức nàng tưởng mình nhìn nhầm.
Cao. Vai rộng. Dáng đi thẳng theo cái cách mà từ nhỏ nàng đã trêu là "đi như sắp ra trận".
Chiêu Minh.
Đại ca của nàng.
Nàng vừa định gọi to lên thì dừng lại, vì bên cạnh đại ca là một cô nương nàng chưa từng gặp. Hai người không đi sát nhau, không nói chuyện, trông bề ngoài chỉ như hai người tình cờ đi cùng chiều. Nhưng đại ca đang cầm một chiếc đèn l.ồ.ng, và đèn l.ồ.ng đó rõ ràng là của cô nương kia, vì dây cầm đang bắc ngang giữa hai người, ai cũng đang giả vờ như không để ý.
Chiêu Tri Vy đứng yên, nhìn thêm một lúc.
Rồi từ từ thu tay lại, không gọi nữa.
"Gặp người quen?" Nam nhân đứng cạnh khẽ hỏi, hắn đã nhìn theo hướng mắt nàng từ lúc nãy.
"Không. Ta nhìn nhầm." Chiêu Tri Vy quay đầu đi rất nhanh, mặt nghiêm chỉnh một cách đáng ngờ.
Nam nhân nhìn nàng, không nói gì, nhưng rõ ràng không tin.
Chiêu Tri Vy ho khan một tiếng. "Thôi đi tiếp đi. Nghe nói bờ sông đêm nay thả hoa đăng đẹp lắm."
Nàng bước đi trước, nhanh hơn lúc nãy một chút. Trong đầu nàng thì đang nghĩ đại ca từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ để lộ chuyện riêng tư trước mặt nàng, lần này rõ ràng cũng không định để lộ. Nàng không phải người không biết điều.
Đến bờ sông.
Mặt nước phản chiếu muôn ngàn ánh đèn, lung linh và không đứng yên. Từng chiếc hoa đăng chậm rãi trôi theo dòng nước, xa dần, xa dần, đến chỗ bóng tối nuốt mất.
Chiêu Tri Vy ngồi xuống bậc đá, chống cằm nhìn dòng sông. Chiếc đèn hoa sen đặt bên cạnh, ánh sáng nhỏ của nó cũng lay động theo gió.
"Ở biên quan không có cảnh đẹp thế này."
Nam nhân đứng bên cạnh, khẽ hỏi. "Cô nương thích kinh thành?"
Nàng suy nghĩ một lúc. "Không biết."
Rồi nàng mỉm cười — không phải cười vui, mà là kiểu cười của người đang nghĩ đến thứ gì đó phức tạp hơn.
"Nơi này có rất nhiều người ta nhớ. Nhưng cũng có rất nhiều chuyện khiến ta không muốn nhớ."
Nam nhân nhìn nàng, không nói gì. Bàn tay dưới tay áo khẽ siết lại.
Một cơn gió thổi qua, mang vài sợi tóc trước trán nàng bay nhẹ sang một bên. Theo bản năng, hắn đưa tay lên, nhưng rồi khựng lại, lặng lẽ bỏ tay xuống.
Chiêu Tri Vy không phát hiện. Nàng vẫn chăm chú nhìn những chiếc hoa đăng đang trôi xa, xa mãi theo dòng nước.
Đúng lúc ấy, tiếng pháo hoa bất ngờ vang lên. Bầu trời đêm nở rộ từng đóa sáng rực.
Đỏ, vàng, xanh, rồi tàn xuống chậm rãi như những vì sao đang rơi.
Chiêu Tri Vy ngẩng đầu.
Đôi mắt dưới chiếc mặt nạ trắng phản chiếu muôn vàn ánh sáng. Nàng cười trong trẻo, vô tư, giống hệt cái cười của đứa trẻ tám tuổi từng chạy khắp Đông cung mà không cần xin phép ai.
Nam nhân đứng phía sau nàng nửa bước.
Lặng lẽ nhìn.
Mười năm qua, hắn từng nghĩ đến ngày này. Không nhiều, nhưng đôi lúc vẫn nghĩ.
Cứ tưởng sẽ là ở Kim Loan điện, hoặc ở Đông cung, với đủ lễ nghi và khoảng cách của quân thần. Cứ tưởng lần đầu gặp lại sẽ là hắn ngồi trên cao, nàng đứng phía dưới hành lễ, hai người nhìn nhau qua tất cả những thứ mà mười năm đã dựng lên ở giữa.
Chưa từng nghĩ sẽ là thế này.
Nàng ở ngay trước mắt, chỉ cách hắn một cánh tay. Cười với bầu trời đêm như thể không có gì trên đời đáng lo ngại.
Và không biết hắn là ai.
Hắn đứng yên, nhìn pháo hoa phản chiếu trong đôi mắt nàng.
Có lẽ như vậy... cũng tốt.
Ít nhất đêm nay, nàng không cần vì thân phận Thái t.ử mà giữ lễ.
Không cần vì quân thần mà giữ khoảng cách.
Không cần làm bất cứ thứ gì ngoài việc ngồi đây, ngẩng đầu nhìn pháo hoa, và cười theo cách mà chỉ có nàng mới cười được.
Đêm Thất Tịch. Biển người tấp nập.
Một người lặng lẽ ngắm pháo hoa.
Một người lặng lẽ ngắm nàng.
Nam nhân nghiêng đầu, dáng vẻ thong thả. "Cô nương muốn ta nói gì?"
"Ít nhất cũng phải nói tên chứ."
"Đã đeo mặt nạ rồi, biết tên hay không cũng đâu có gì khác biệt."
Khóe môi hắn khẽ cong lên dưới chiếc mặt nạ đen.
“Cô nương cứ gọi ta là... công t.ử."
Chiêu Tri Vy bĩu môi. "Thần thần bí bí."
Nam nhân chỉ cười không phủ nhận, cũng không giải thích, theo cái cách của người quen với việc không cần giải thích.
Đi ngang một quầy bán kẹo hồ lô, Chiêu Tri Vy lập tức dừng chân. Đôi mắt dưới mặt nạ trắng sáng lên rõ ràng, cái kiểu sáng lên không che được dù có đeo gì đi nữa.
"Ông chủ, lấy cho ta hai xiên."
Ông lão cười ha hả. "Cô nương và công t.ử thật xứng đôi."
Chiêu Tri Vy suýt sặc. "Không phải! Chúng ta... chỉ mới gặp."
Nàng quay sang nhìn nam nhân bên cạnh, hơi lúng túng.
Nam nhân không tranh luận, chỉ lặng lẽ trả tiền, nhận lấy hai xiên kẹo, đưa một xiên cho nàng.
Chiêu Tri Vy ngơ ngác. "Ta bảo ta mua mà."
"Ta mời."
"Vì sao?"
"Ta mời người đi cùng." Giọng hắn bình thản, như thể đây là lý do hiển nhiên nhất trên đời.
Đơn giản đến mức nàng không tìm được chỗ để từ chối, cuối cùng đành nhận lấy.
"Vậy... cảm ơn."
Hắn không nói gì, chỉ quay đầu nhìn về phía trước, nhưng Chiêu Tri Vy thoáng thấy khóe môi hắn dưới mặt nạ dường như cong lên thêm một chút.
Đi thêm một đoạn, phía trước có rất đông người tụ tập quanh một quầy đoán đố đèn. Chiêu Tri Vy chen vào xem.
“Trả lời đúng ba câu sẽ được một chiếc đèn hoa sen, đang treo lung linh ngay trên đầu. Các vị khách quan, mau mau đến đây.”
Nàng lập tức hứng thú. "Ta thử."
Câu đầu tiên: Ai cũng nhìn thấy ta, nhưng không ai nhìn thấy chính mình đang nhìn ta.
Chiêu Tri Vy nhíu mày, suy nghĩ một lúc thật lâu, rồi sảng khoái trả lời.
“Là đôi mắt.”
Người bán vỗ tay. "Đúng!"
Chiêu Tri Vy cười tít mắt, không để ý rằng ánh mắt nam nhân phía sau nàng lại như mặt nước, lặng lẽ thu vào dáng vẻ ngày hôm nay của nàng.
Câu thứ hai: Ta đi theo ngươi khắp nơi, bắt chước từng động tác. Nhưng gọi ta, ta không bao giờ trả lời.
Vị công t.ử gần như không cần suy nghĩ, đáp ngay: "Cái bóng."
Chiêu Tri Vy chống cằm. "Câu này trước đây ta được thái phó trong hoàng cung chỉ cho. Vị công t.ử này cũng đi học ở hoàng cung sao?"
Câu cuối: Có một thứ, càng giữ lại càng mất.
Lần này hắn không trả lời ngay. Im lặng một lúc, không phải im lặng vì không biết, mà là kiểu im lặng của người đang để câu hỏi chạm vào thứ gì đó bên trong trước khi trả lời.
"Là thời gian."
Giọng hắn vẫn bình tĩnh. Nhưng Chiêu Tri Vy không hiểu sao lại thấy tâm trạng hắn có vẻ nặng hơn trước rất nhiều.
Ông lão cười lớn, đặt chiếc đèn hoa sen vào tay hắn. Hắn nhìn xuống một chút, rồi nhẹ nhàng đặt nó vào tay nàng.
"Đưa ta làm gì?" Nàng ngẩn ra.
"Nữ nhi các cô chẳng phải thích những thứ này nhất sao?"
Chiêu Tri Vy cúi đầu nhìn chiếc đèn, khóe môi bất giác cong lên.
Đi thêm một đoạn, Chiêu Tri Vy dừng lại trước một gốc cây lớn bên đường.
Trên cành treo đầy dải lụa đỏ dày đến mức gió thổi qua trông như cả cây đang rực lên. Bên dưới, một cô nương đang bán dải lụa nhỏ cùng b.út mực, mời khách qua đường viết điều ước rồi buộc lên cành.
Chiêu Tri Vy đứng nhìn một lúc. "Ta muốn thử."
Nam nhân không nói gì, chỉ theo nàng lại gần.
Nàng nhận lấy dải lụa, cầm b.út lên, nhíu mày suy nghĩ thật lâu — cái kiểu suy nghĩ nghiêm túc hiếm khi thấy ở nàng.
"Khó thật. Bình thường ta không thiếu thứ gì để nói, vậy mà bây giờ lúc phải viết thì lại không biết phải viết gì." Nàng lầm bầm.
"Vì bình thường cô nương nói mà không nghĩ. Lúc phải viết thì mới biết thật sự mình muốn gì." Nam nhân đứng cạnh, giọng thản nhiên.
Chiêu Tri Vy nhìn hắn. "Ngươi nói như người từng nghĩ về điều này lâu lắm rồi."
Hắn không trả lời.
Nàng cũng không hỏi thêm, cúi đầu xuống viết. Nét b.út nhanh, không do dự, như thể nghĩ lâu nhưng khi đã biết thì biết ngay.
Viết xong, nàng khéo léo gấp dải lụa lại trước khi nam nhân kịp nhìn thấy.
"Không cho xem à?" Hắn hỏi.
"Điều ước mà cho người khác xem thì không linh. Công t.ử không biết sao?" Nàng ngẩng đầu cười.
Hắn khẽ cười theo, rồi nhận lấy dải lụa thứ hai từ tay cô nương bán hàng, cầm b.út lên.
Chiêu Tri Vy tò mò nghiêng đầu sang nhìn. Hắn lập tức che lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Điều ước mà cho người khác xem thì không linh." Hắn nhắc lại đúng câu của nàng, giọng bình thản.
Chiêu Tri Vy bật cười. "Được rồi, hòa nhau."
Hai người cùng buộc dải lụa lên một cành cây. Gió thổi qua, hai dải lụa đỏ chạm vào nhau khẽ khàng rồi lại tách ra, cứ vậy đung đưa mãi.
Chiêu Tri Vy chống cằm ngắm một lúc. "Công t.ử ước gì vậy?"
"Không nói được."
"Gợi ý một chút thôi."
Nam nhân nhìn lên cành cây, nơi hai dải lụa đỏ vẫn đang đung đưa cạnh nhau.
"Là thứ ta chờ đã lâu. Tới mức... ta chỉ biết phó mặc cho ông trời." Hắn nói, giọng nhẹ đến mức gần như lẫn vào tiếng gió.
Chiêu Tri Vy nghe xong, im lặng một nhịp.
Nàng không biết vì sao câu đó lại khiến nàng không muốn hỏi thêm. Chỉ quay lên nhìn hai dải lụa đỏ trên cành, lòng bất giác thấy nhẹ hơn một chút, theo cái cách mà nàng cũng không giải thích được.
"Mong công t.ử chờ được." Nàng nói, nhỏ thôi.
Nam nhân không trả lời. Nhưng ánh mắt sau chiếc mặt nạ đen nhìn nàng — chỉ một thoáng, rất nhẹ, rồi lại nhìn đi chỗ khác.
Chiêu Tri Vy đang định quay đi thì bỗng khựng lại.
Trong dòng người qua lại phía bên kia đường, có một bóng dáng quen thuộc đến mức nàng tưởng mình nhìn nhầm.
Cao. Vai rộng. Dáng đi thẳng theo cái cách mà từ nhỏ nàng đã trêu là "đi như sắp ra trận".
Chiêu Minh.
Đại ca của nàng.
Nàng vừa định gọi to lên thì dừng lại, vì bên cạnh đại ca là một cô nương nàng chưa từng gặp. Hai người không đi sát nhau, không nói chuyện, trông bề ngoài chỉ như hai người tình cờ đi cùng chiều. Nhưng đại ca đang cầm một chiếc đèn l.ồ.ng, và đèn l.ồ.ng đó rõ ràng là của cô nương kia, vì dây cầm đang bắc ngang giữa hai người, ai cũng đang giả vờ như không để ý.
Chiêu Tri Vy đứng yên, nhìn thêm một lúc.
Rồi từ từ thu tay lại, không gọi nữa.
"Gặp người quen?" Nam nhân đứng cạnh khẽ hỏi, hắn đã nhìn theo hướng mắt nàng từ lúc nãy.
"Không. Ta nhìn nhầm." Chiêu Tri Vy quay đầu đi rất nhanh, mặt nghiêm chỉnh một cách đáng ngờ.
Nam nhân nhìn nàng, không nói gì, nhưng rõ ràng không tin.
Chiêu Tri Vy ho khan một tiếng. "Thôi đi tiếp đi. Nghe nói bờ sông đêm nay thả hoa đăng đẹp lắm."
Nàng bước đi trước, nhanh hơn lúc nãy một chút. Trong đầu nàng thì đang nghĩ đại ca từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ để lộ chuyện riêng tư trước mặt nàng, lần này rõ ràng cũng không định để lộ. Nàng không phải người không biết điều.
Đến bờ sông.
Mặt nước phản chiếu muôn ngàn ánh đèn, lung linh và không đứng yên. Từng chiếc hoa đăng chậm rãi trôi theo dòng nước, xa dần, xa dần, đến chỗ bóng tối nuốt mất.
Chiêu Tri Vy ngồi xuống bậc đá, chống cằm nhìn dòng sông. Chiếc đèn hoa sen đặt bên cạnh, ánh sáng nhỏ của nó cũng lay động theo gió.
"Ở biên quan không có cảnh đẹp thế này."
Nam nhân đứng bên cạnh, khẽ hỏi. "Cô nương thích kinh thành?"
Nàng suy nghĩ một lúc. "Không biết."
Rồi nàng mỉm cười — không phải cười vui, mà là kiểu cười của người đang nghĩ đến thứ gì đó phức tạp hơn.
"Nơi này có rất nhiều người ta nhớ. Nhưng cũng có rất nhiều chuyện khiến ta không muốn nhớ."
Nam nhân nhìn nàng, không nói gì. Bàn tay dưới tay áo khẽ siết lại.
Một cơn gió thổi qua, mang vài sợi tóc trước trán nàng bay nhẹ sang một bên. Theo bản năng, hắn đưa tay lên, nhưng rồi khựng lại, lặng lẽ bỏ tay xuống.
Chiêu Tri Vy không phát hiện. Nàng vẫn chăm chú nhìn những chiếc hoa đăng đang trôi xa, xa mãi theo dòng nước.
Đúng lúc ấy, tiếng pháo hoa bất ngờ vang lên. Bầu trời đêm nở rộ từng đóa sáng rực.
Đỏ, vàng, xanh, rồi tàn xuống chậm rãi như những vì sao đang rơi.
Chiêu Tri Vy ngẩng đầu.
Đôi mắt dưới chiếc mặt nạ trắng phản chiếu muôn vàn ánh sáng. Nàng cười trong trẻo, vô tư, giống hệt cái cười của đứa trẻ tám tuổi từng chạy khắp Đông cung mà không cần xin phép ai.
Nam nhân đứng phía sau nàng nửa bước.
Lặng lẽ nhìn.
Mười năm qua, hắn từng nghĩ đến ngày này. Không nhiều, nhưng đôi lúc vẫn nghĩ.
Cứ tưởng sẽ là ở Kim Loan điện, hoặc ở Đông cung, với đủ lễ nghi và khoảng cách của quân thần. Cứ tưởng lần đầu gặp lại sẽ là hắn ngồi trên cao, nàng đứng phía dưới hành lễ, hai người nhìn nhau qua tất cả những thứ mà mười năm đã dựng lên ở giữa.
Chưa từng nghĩ sẽ là thế này.
Nàng ở ngay trước mắt, chỉ cách hắn một cánh tay. Cười với bầu trời đêm như thể không có gì trên đời đáng lo ngại.
Và không biết hắn là ai.
Hắn đứng yên, nhìn pháo hoa phản chiếu trong đôi mắt nàng.
Có lẽ như vậy... cũng tốt.
Ít nhất đêm nay, nàng không cần vì thân phận Thái t.ử mà giữ lễ.
Không cần vì quân thần mà giữ khoảng cách.
Không cần làm bất cứ thứ gì ngoài việc ngồi đây, ngẩng đầu nhìn pháo hoa, và cười theo cách mà chỉ có nàng mới cười được.
Đêm Thất Tịch. Biển người tấp nập.
Một người lặng lẽ ngắm pháo hoa.
Một người lặng lẽ ngắm nàng.