Tư Mã Huyền Du bế Chiêu Tri Vy chạy thẳng vào trong lều, đặt nàng xuống giường một cách nhẹ nhàng đến mức tay hắn run lên vì cố kiểm soát lực.
Máu đã thấm ướt cả một vùng lớn trên n.g.ự.c áo nàng, nhuộm đỏ cả hai tay hắn.
Thái y vừa nhìn qua vị trí vết thương, sắc mặt đã khẽ khựng lại, tay còn đang định xé lớp áo trên n.g.ự.c nàng ra thì dừng ngay, quay sang gọi phụ tá đứng cạnh.
"Vết thương ở gần tim, gọi ngay Lâm thái y đến đây, để lão phu xử lý không tiện. Gọi thêm mấy cung nữ đến đây hỗ trợ."
Tư Mã Huyền Du nghe vậy, khẽ sững lại một thoáng, rồi hiểu ra, không nói gì thêm, chỉ gấp gáp:
"Mau đi gọi. Nhanh lên!"
Phụ tá vội vàng chạy đi, chưa đầy nửa khắc sau đã dẫn theo một nữ t.ử trung niên mặc y phục thái y bước vào, tay xách theo hộp dụng cụ riêng, thần sắc điềm tĩnh dù bước chân vẫn vội vã.
Theo sau bà còn có Hạ Ca vừa mới lén xuất cung đến đây không lâu và một cung nữ khác.
"Thái t.ử phi..." Hạ Ca vừa nhìn thấy cảnh m.á.u me trên người Chiêu Tri Vy, giọng đã nghẹn lại, nước mắt trào ra không kìm được.
"Không được khóc lóc ở đây, mau đến đây giúp ta."
Lâm thái y quát nhẹ một tiếng, giọng nghiêm khắc nhưng không gắt gỏng, ngồi xuống bên giường, tay nhanh nhẹn cắt bỏ lớp áo quanh vết thương, ánh mắt sắc sảo quét qua một lượt.
"Nước ấm, khăn sạch, mang lại đây."
Hạ Ca lập tức nén nước mắt, chạy đến quỳ xuống bên giường, nhẹ nhàng nâng đầu Chiêu Tri Vy lên, giữ cho nàng nằm ổn định, tay run run nhưng vẫn cố giữ vững. Còn cung nữ kia thì chạy đi lấy nước.
"Mũi tên cắm lệch gần tim, m.á.u ra nhiều nhưng chưa tổn thương đến tạng. Cần rút tên ra ngay, chậm thêm sẽ nguy hiểm."
Lâm thái y nói, giọng gọn gàng, không chút do dự.
"Điện hạ. Xin lui ra ngoài để thần xử lý vết thương cho Thái t.ử phi. Có các cô nương đây phụ giúp là đủ."
Bà ngẩng lên nhìn Tư Mã Huyền Du, giọng vẫn giữ vẻ điềm đạm nhưng dứt khoát.
"Không. Ta ở đây."
Tư Mã Huyền Du đáp, gần như là bản năng, giọng cứng đến mức không ai dám cãi lại.
"Điện hạ."
Lâm thái y nhìn thẳng vào hắn, không nao núng.
"Vết thương ở n.g.ự.c, thần phải cởi bỏ y phục của Thái t.ử phi để xử lý cho sạch sẽ. Điện hạ ở đây bất tiện cho cả thần và cho Thái t.ử phi. Xin người tin tưởng, thần nhất định sẽ hết lòng."
Tư Mã Huyền Du nghẹn lại, nhìn Chiêu Tri Vy đang mê man trên giường, tay vẫn không muốn buông ra.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn siết c.h.ặ.t t.a.y Chiêu Tri Vy một lần cuối, cúi xuống nói khẽ vào tai nàng.
"Ta sẽ ở ngay bên ngoài. Nàng phải cố gắng."
Nói xong, hắn mới miễn cưỡng đứng dậy bước ra khỏi lều, đứng sững ngay cửa, tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Tô Duệ đứng cạnh, lặng lẽ ra lệnh cho binh sĩ chặn hết người ngoài lại, không cho ai quấy rầy.
Chiêu Kính Đình cũng đứng phía ngoài, hai tay siết c.h.ặ.t, ánh mắt không rời khỏi tấm màn lều, môi mấp máy không thành tiếng, như đang cầu khấn điều gì.
Trong lều, mũi tên được rút ra trong một tiếng rên đau đớn khản đặc của Chiêu Tri Vy, dù đã mê man nhưng cơn đau vẫn khiến thân thể nàng co rúm lại.
Hai cung nữ quỳ bên giường, một người ghì nhẹ vai nàng, một người lau đi những giọt mồ hôi lẫn nước mắt trên gương mặt Chiêu Tri Vy, miệng không ngừng thì thầm những lời an ủi vô nghĩa, như thể chỉ cần nói ra, nàng sẽ nghe thấy được.
"Thái t.ử phi cố lên, người nhất định sẽ không sao..."
Lâm thái y tay không ngừng, nhanh gọn cầm m.á.u, rịt t.h.u.ố.c, băng bó, động tác thuần thục không chút chậm trễ, miệng vẫn không quên dặn dò hai cung nữ giữ c.h.ặ.t t.a.y chân nàng để tránh cựa động làm rách vết băng.
Bên ngoài, mỗi một tiếng động nhỏ vọng ra từ trong lều đều khiến Tư Mã Huyền Du giật thót, tim như bị ai bóp nghẹt.
Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, tấm màn lều được kéo ra, Lâm thái y bước ra, lau tay vào chiếc khăn đã nhuốm m.á.u.
"Vết thương đã cầm m.á.u, băng bó ổn định. Điện hạ vào được rồi."
Tư Mã Huyền Du không đợi nói thêm câu nào, lập tức xông vào trong, ngồi sụp xuống bên giường, nắm lấy tay Chiêu Tri Vy đang lạnh ngắt.
Hai cung nữ thấy hắn vào, vội vàng lui sang một bên, nhưng vẫn không rời khỏi lều, đứng nép ở góc trong, mắt đỏ hoe không dám lên tiếng.
Nhưng chưa được bao lâu, Lâm thái y đang định thu dọn dụng cụ, đột nhiên đổi sắc mặt, tay khựng lại giữa không trung.
"Có gì không ổn?" Tư Mã Huyền Du lập tức nhận ra, giọng căng lên.
Bà không đáp ngay, vội vàng kéo lại phần vải băng bó, xem lại vùng da quanh vết thương.
Một quầng đỏ tím đang lan dần ra từ mép vết cắm, kèm theo vài đường gân xanh nhạt nổi lên dưới da.
"Là độc. Mũi tên kia có tẩm độc, chỉ là phát tác chậm nên lúc đầu vi thần chưa nhận ra." Lâm thái y cau mày, giọng nặng trịch.
"Độc?!"
Tư Mã Huyền Du gần như bật dậy khỏi ghế.
"Có giải được không?!"
"Vi thần sẽ cho dùng t.h.u.ố.c giải ngay."
Lâm thái y vội vàng mở hộp t.h.u.ố.c, lấy ra một bình sứ nhỏ, nghiền t.h.u.ố.c, pha với nước ấm, cẩn thận đổ từng chút vào miệng Chiêu Tri Vy.
"Nhưng độc này lạ, thần chưa nhận ra được là loại gì, t.h.u.ố.c giải thông thường chỉ có thể cầm chân, chưa chắc đẩy lùi hoàn toàn được."
"Ý bà là..." Giọng Tư Mã Huyền Du run lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Thần không dám nói chắc. Phải xem cơ thể Thái t.ử phi phản ứng ra sao trong vài giờ tới."
Bà cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào hắn.
Đúng như lời bà nói, chưa đầy một canh giờ sau, cả người Chiêu Tri Vy bắt đầu nóng lên bất thường.
Đầu tiên chỉ là hơi ấm khác lạ trên da, nhưng chẳng mấy chốc, cơn sốt bùng lên dữ dội, gương mặt nàng đỏ bừng, mồ hôi đầm đìa thấm ướt cả gối chăn, thân thể run lên từng đợt không ngừng.
"Vy Vy!"
Tư Mã Huyền Du hoảng loạn, vội lấy khăn ướt lau lên trán nàng, nhưng chỉ trong chớp mắt, chiếc khăn đã nóng hổi trở lại.
"Mau lấy thêm nước đá! Không được để nhiệt độ tăng cao hơn nữa!"
Lâm thái y quát lớn, tay không ngừng bắt mạch, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Hai cung nữ lập tức chạy đi lấy nước đá, người còn lại luôn tay thay khăn lau người cho Chiêu Tri Vy, tay run cầm cập nhưng không dám chậm một khắc.
Cả lều náo loạn trong tiếng bước chân vội vã, tiếng nước đổ, tiếng thái y liên tục hô lệnh.
Tư Mã Huyền Du ngồi bên cạnh, tay không rời khỏi tay Chiêu Tri Vy dù chỉ một khắc, nhìn nàng mê man vật vã trong cơn sốt, môi khô nứt, hơi thở dồn dập không đều, lòng hắn như bị lửa thiêu.
"Bà nói mau, nàng có qua được không?" Hắn gần như gào lên.
Lâm thái y không trả lời ngay, chỉ c.ắ.n răng tiếp tục châm thêm một mũi kim vào huyệt đạo trên tay Chiêu Tri Vy, giọng nghẹn lại.
"Thần đang cố hết sức, điện hạ xin bình tĩnh, càng rối loạn càng không giúp được gì cho Thái t.ử phi."
Tư Mã Huyền Du nghe vậy, cả người cứng đờ, nhưng vẫn không buông tay nàng ra, chỉ cúi đầu, ghé sát vào tai nàng, giọng khản đặc.
"Chiêu Tri Vy, nàng phải cố lên, nghe thấy không. Ta ở đây, ta không đi đâu cả, nàng cũng không được đi."
Trong khi đó, tin tức về việc Thái t.ử phi trúng độc tiễn nguy kịch đã được bồ câu đưa thư truyền về kinh thành ngay trong đêm.
Chiêu phu nhân đang ở trong phòng chờ tin, vừa nghe nội thị đọc xong tấu báo, sắc mặt lập tức trắng bệch, hai tay run rẩy ôm n.g.ự.c, chưa kịp nói thêm được lời nào đã ngã lăn ra, ngất lịm đi tại chỗ.
"Phu nhân!! Phu nhân!!"
Đám hầu nữ trong phòng hoảng loạn kêu lên, vội vàng đỡ lấy người, có kẻ chạy đi gọi thái y trong phủ, có kẻ luống cuống không biết làm gì, cả căn phòng nhất thời rối loạn.
Tin tức truyền đến trước điện không lâu sau đó, Hoàng thượng đang ngự tại thư phòng, nghe xong tấu báo, vẻ mặt trầm xuống, đứng bật dậy khỏi ghế.
"Trúng độc tiễn? Chất độc gì, thái y ở đó đã xác định được chưa?"
"Bẩm Hoàng thượng, vẫn... vẫn chưa xác định được."
Nội thị quỳ dưới đất, giọng run run không dám ngẩng đầu.
Hoàng thượng im lặng một thoáng, ánh mắt đanh lại.
"Truyền lệnh, lập tức điều thêm mấy vị thái y thâm niên nhất trong Thái y viện, mang theo đầy đủ giải d.ư.ợ.c các loại độc, lên đường ngay trong đêm nay, không được chậm trễ."
"Tuân lệnh!"
"Nói với họ…"
Hoàng thượng dừng lại một nhịp, giọng trầm xuống thêm phần nặng nề.
"Bằng mọi giá phải giữ được mạng Thái t.ử phi. Nếu để xảy ra chuyện gì, tất cả người có liên quan đừng nghĩ đến chuyện sống sót."
Nội thị nghe vậy, không dám chậm trễ thêm một khắc, vội vàng lui ra truyền lệnh.
Trong đêm tối, tiếng vó ngựa từ hoàng cung lại một lần nữa vội vã vang lên, mang theo hy vọng cuối cùng, phi thẳng về hướng doanh trại.
Gần trưa hôm sau, ba vị thái y từ kinh thành phi ngựa suốt đêm đến nơi, vừa xuống ngựa đã lảo đảo vì kiệt sức, nhưng không kịp nghỉ, lập tức vào lều xem xét vết thương.
Mấy vị thái y ngồi quanh giường, người bắt mạch, người xem sắc da, người ngửi mùi t.h.u.ố.c còn sót trên vết băng, thảo luận hồi lâu, sắc mặt ai nấy đều nặng trịch.
"Loại độc này..."
Vị thái y già nhất trong ba người, sau khi so sánh vết thương với mấy trang cổ y thư mang theo, sắc mặt trầm hẳn xuống.
"Ta nhớ ra rồi. Đây là 'Hàn Huyết Cổ', một loại độc cực hiếm, chỉ được ghi chép trong y thư cổ của Lương quốc."
Lâm thái y sững người. "Hàn Huyết Cổ? Ta chưa từng nghe qua."
"Loại độc này thất truyền đã lâu, ngay cả người Lương quốc cũng ít ai còn biết cách bào chế. Ta chỉ nhớ được đến đây, còn nguồn gốc sâu xa hơn, e rằng phải hỏi người am hiểu chuyện triều chính mới rõ."
Tô Duệ đứng ngoài cửa lều nãy giờ im lặng nghe, sắc mặt bỗng biến đổi. Hắn quay sang Lâm Phong đứng cạnh, hạ giọng.
"Hàn Huyết Cổ... ngươi có nhớ không?"
Lâm Phong cau mày một lúc, rồi khẽ biến sắc.
"Nhớ rồi. Năm xưa trong hồ sơ mật vụ từng có nhắc đến. Bí phương này đời đời chỉ truyền trong một dòng họ ở Lương quốc, không truyền ra ngoài."
Hắn hạ thấp giọng hơn nữa, gần như chỉ đủ hai người nghe thấy.
"Dòng họ đó, chính là ngoại tộc của Quý phi nương nương."
Tô Duệ nghe vậy, im lặng hồi lâu, ánh mắt trầm xuống, không dám nói thêm lời nào, chỉ liếc nhìn về phía lều nơi Tư Mã Huyền Du đang ngồi bên Chiêu Tri Vy.
Chính lúc ấy, cơn sốt của Chiêu Tri Vy đột nhiên bùng lên dữ dội hơn, gương mặt đỏ bừng, môi khô nứt, cả người run lên từng đợt, miệng khẽ mê sảng gọi tên không rõ chữ.
"Nước đá, mau lấy thêm nước đá!"
Lâm thái y quát lớn, tay không ngừng châm cứu, mồ hôi đã ướt đẫm lưng áo bà.
Máu đã thấm ướt cả một vùng lớn trên n.g.ự.c áo nàng, nhuộm đỏ cả hai tay hắn.
Thái y vừa nhìn qua vị trí vết thương, sắc mặt đã khẽ khựng lại, tay còn đang định xé lớp áo trên n.g.ự.c nàng ra thì dừng ngay, quay sang gọi phụ tá đứng cạnh.
"Vết thương ở gần tim, gọi ngay Lâm thái y đến đây, để lão phu xử lý không tiện. Gọi thêm mấy cung nữ đến đây hỗ trợ."
Tư Mã Huyền Du nghe vậy, khẽ sững lại một thoáng, rồi hiểu ra, không nói gì thêm, chỉ gấp gáp:
"Mau đi gọi. Nhanh lên!"
Phụ tá vội vàng chạy đi, chưa đầy nửa khắc sau đã dẫn theo một nữ t.ử trung niên mặc y phục thái y bước vào, tay xách theo hộp dụng cụ riêng, thần sắc điềm tĩnh dù bước chân vẫn vội vã.
Theo sau bà còn có Hạ Ca vừa mới lén xuất cung đến đây không lâu và một cung nữ khác.
"Thái t.ử phi..." Hạ Ca vừa nhìn thấy cảnh m.á.u me trên người Chiêu Tri Vy, giọng đã nghẹn lại, nước mắt trào ra không kìm được.
"Không được khóc lóc ở đây, mau đến đây giúp ta."
Lâm thái y quát nhẹ một tiếng, giọng nghiêm khắc nhưng không gắt gỏng, ngồi xuống bên giường, tay nhanh nhẹn cắt bỏ lớp áo quanh vết thương, ánh mắt sắc sảo quét qua một lượt.
"Nước ấm, khăn sạch, mang lại đây."
Hạ Ca lập tức nén nước mắt, chạy đến quỳ xuống bên giường, nhẹ nhàng nâng đầu Chiêu Tri Vy lên, giữ cho nàng nằm ổn định, tay run run nhưng vẫn cố giữ vững. Còn cung nữ kia thì chạy đi lấy nước.
"Mũi tên cắm lệch gần tim, m.á.u ra nhiều nhưng chưa tổn thương đến tạng. Cần rút tên ra ngay, chậm thêm sẽ nguy hiểm."
Lâm thái y nói, giọng gọn gàng, không chút do dự.
"Điện hạ. Xin lui ra ngoài để thần xử lý vết thương cho Thái t.ử phi. Có các cô nương đây phụ giúp là đủ."
Bà ngẩng lên nhìn Tư Mã Huyền Du, giọng vẫn giữ vẻ điềm đạm nhưng dứt khoát.
"Không. Ta ở đây."
Tư Mã Huyền Du đáp, gần như là bản năng, giọng cứng đến mức không ai dám cãi lại.
"Điện hạ."
Lâm thái y nhìn thẳng vào hắn, không nao núng.
"Vết thương ở n.g.ự.c, thần phải cởi bỏ y phục của Thái t.ử phi để xử lý cho sạch sẽ. Điện hạ ở đây bất tiện cho cả thần và cho Thái t.ử phi. Xin người tin tưởng, thần nhất định sẽ hết lòng."
Tư Mã Huyền Du nghẹn lại, nhìn Chiêu Tri Vy đang mê man trên giường, tay vẫn không muốn buông ra.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn siết c.h.ặ.t t.a.y Chiêu Tri Vy một lần cuối, cúi xuống nói khẽ vào tai nàng.
"Ta sẽ ở ngay bên ngoài. Nàng phải cố gắng."
Nói xong, hắn mới miễn cưỡng đứng dậy bước ra khỏi lều, đứng sững ngay cửa, tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Tô Duệ đứng cạnh, lặng lẽ ra lệnh cho binh sĩ chặn hết người ngoài lại, không cho ai quấy rầy.
Chiêu Kính Đình cũng đứng phía ngoài, hai tay siết c.h.ặ.t, ánh mắt không rời khỏi tấm màn lều, môi mấp máy không thành tiếng, như đang cầu khấn điều gì.
Trong lều, mũi tên được rút ra trong một tiếng rên đau đớn khản đặc của Chiêu Tri Vy, dù đã mê man nhưng cơn đau vẫn khiến thân thể nàng co rúm lại.
Hai cung nữ quỳ bên giường, một người ghì nhẹ vai nàng, một người lau đi những giọt mồ hôi lẫn nước mắt trên gương mặt Chiêu Tri Vy, miệng không ngừng thì thầm những lời an ủi vô nghĩa, như thể chỉ cần nói ra, nàng sẽ nghe thấy được.
"Thái t.ử phi cố lên, người nhất định sẽ không sao..."
Lâm thái y tay không ngừng, nhanh gọn cầm m.á.u, rịt t.h.u.ố.c, băng bó, động tác thuần thục không chút chậm trễ, miệng vẫn không quên dặn dò hai cung nữ giữ c.h.ặ.t t.a.y chân nàng để tránh cựa động làm rách vết băng.
Bên ngoài, mỗi một tiếng động nhỏ vọng ra từ trong lều đều khiến Tư Mã Huyền Du giật thót, tim như bị ai bóp nghẹt.
Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, tấm màn lều được kéo ra, Lâm thái y bước ra, lau tay vào chiếc khăn đã nhuốm m.á.u.
"Vết thương đã cầm m.á.u, băng bó ổn định. Điện hạ vào được rồi."
Tư Mã Huyền Du không đợi nói thêm câu nào, lập tức xông vào trong, ngồi sụp xuống bên giường, nắm lấy tay Chiêu Tri Vy đang lạnh ngắt.
Hai cung nữ thấy hắn vào, vội vàng lui sang một bên, nhưng vẫn không rời khỏi lều, đứng nép ở góc trong, mắt đỏ hoe không dám lên tiếng.
Nhưng chưa được bao lâu, Lâm thái y đang định thu dọn dụng cụ, đột nhiên đổi sắc mặt, tay khựng lại giữa không trung.
"Có gì không ổn?" Tư Mã Huyền Du lập tức nhận ra, giọng căng lên.
Bà không đáp ngay, vội vàng kéo lại phần vải băng bó, xem lại vùng da quanh vết thương.
Một quầng đỏ tím đang lan dần ra từ mép vết cắm, kèm theo vài đường gân xanh nhạt nổi lên dưới da.
"Là độc. Mũi tên kia có tẩm độc, chỉ là phát tác chậm nên lúc đầu vi thần chưa nhận ra." Lâm thái y cau mày, giọng nặng trịch.
"Độc?!"
Tư Mã Huyền Du gần như bật dậy khỏi ghế.
"Có giải được không?!"
"Vi thần sẽ cho dùng t.h.u.ố.c giải ngay."
Lâm thái y vội vàng mở hộp t.h.u.ố.c, lấy ra một bình sứ nhỏ, nghiền t.h.u.ố.c, pha với nước ấm, cẩn thận đổ từng chút vào miệng Chiêu Tri Vy.
"Nhưng độc này lạ, thần chưa nhận ra được là loại gì, t.h.u.ố.c giải thông thường chỉ có thể cầm chân, chưa chắc đẩy lùi hoàn toàn được."
"Ý bà là..." Giọng Tư Mã Huyền Du run lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Thần không dám nói chắc. Phải xem cơ thể Thái t.ử phi phản ứng ra sao trong vài giờ tới."
Bà cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào hắn.
Đúng như lời bà nói, chưa đầy một canh giờ sau, cả người Chiêu Tri Vy bắt đầu nóng lên bất thường.
Đầu tiên chỉ là hơi ấm khác lạ trên da, nhưng chẳng mấy chốc, cơn sốt bùng lên dữ dội, gương mặt nàng đỏ bừng, mồ hôi đầm đìa thấm ướt cả gối chăn, thân thể run lên từng đợt không ngừng.
"Vy Vy!"
Tư Mã Huyền Du hoảng loạn, vội lấy khăn ướt lau lên trán nàng, nhưng chỉ trong chớp mắt, chiếc khăn đã nóng hổi trở lại.
"Mau lấy thêm nước đá! Không được để nhiệt độ tăng cao hơn nữa!"
Lâm thái y quát lớn, tay không ngừng bắt mạch, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Hai cung nữ lập tức chạy đi lấy nước đá, người còn lại luôn tay thay khăn lau người cho Chiêu Tri Vy, tay run cầm cập nhưng không dám chậm một khắc.
Cả lều náo loạn trong tiếng bước chân vội vã, tiếng nước đổ, tiếng thái y liên tục hô lệnh.
Tư Mã Huyền Du ngồi bên cạnh, tay không rời khỏi tay Chiêu Tri Vy dù chỉ một khắc, nhìn nàng mê man vật vã trong cơn sốt, môi khô nứt, hơi thở dồn dập không đều, lòng hắn như bị lửa thiêu.
"Bà nói mau, nàng có qua được không?" Hắn gần như gào lên.
Lâm thái y không trả lời ngay, chỉ c.ắ.n răng tiếp tục châm thêm một mũi kim vào huyệt đạo trên tay Chiêu Tri Vy, giọng nghẹn lại.
"Thần đang cố hết sức, điện hạ xin bình tĩnh, càng rối loạn càng không giúp được gì cho Thái t.ử phi."
Tư Mã Huyền Du nghe vậy, cả người cứng đờ, nhưng vẫn không buông tay nàng ra, chỉ cúi đầu, ghé sát vào tai nàng, giọng khản đặc.
"Chiêu Tri Vy, nàng phải cố lên, nghe thấy không. Ta ở đây, ta không đi đâu cả, nàng cũng không được đi."
Trong khi đó, tin tức về việc Thái t.ử phi trúng độc tiễn nguy kịch đã được bồ câu đưa thư truyền về kinh thành ngay trong đêm.
Chiêu phu nhân đang ở trong phòng chờ tin, vừa nghe nội thị đọc xong tấu báo, sắc mặt lập tức trắng bệch, hai tay run rẩy ôm n.g.ự.c, chưa kịp nói thêm được lời nào đã ngã lăn ra, ngất lịm đi tại chỗ.
"Phu nhân!! Phu nhân!!"
Đám hầu nữ trong phòng hoảng loạn kêu lên, vội vàng đỡ lấy người, có kẻ chạy đi gọi thái y trong phủ, có kẻ luống cuống không biết làm gì, cả căn phòng nhất thời rối loạn.
Tin tức truyền đến trước điện không lâu sau đó, Hoàng thượng đang ngự tại thư phòng, nghe xong tấu báo, vẻ mặt trầm xuống, đứng bật dậy khỏi ghế.
"Trúng độc tiễn? Chất độc gì, thái y ở đó đã xác định được chưa?"
"Bẩm Hoàng thượng, vẫn... vẫn chưa xác định được."
Nội thị quỳ dưới đất, giọng run run không dám ngẩng đầu.
Hoàng thượng im lặng một thoáng, ánh mắt đanh lại.
"Truyền lệnh, lập tức điều thêm mấy vị thái y thâm niên nhất trong Thái y viện, mang theo đầy đủ giải d.ư.ợ.c các loại độc, lên đường ngay trong đêm nay, không được chậm trễ."
"Tuân lệnh!"
"Nói với họ…"
Hoàng thượng dừng lại một nhịp, giọng trầm xuống thêm phần nặng nề.
"Bằng mọi giá phải giữ được mạng Thái t.ử phi. Nếu để xảy ra chuyện gì, tất cả người có liên quan đừng nghĩ đến chuyện sống sót."
Nội thị nghe vậy, không dám chậm trễ thêm một khắc, vội vàng lui ra truyền lệnh.
Trong đêm tối, tiếng vó ngựa từ hoàng cung lại một lần nữa vội vã vang lên, mang theo hy vọng cuối cùng, phi thẳng về hướng doanh trại.
Gần trưa hôm sau, ba vị thái y từ kinh thành phi ngựa suốt đêm đến nơi, vừa xuống ngựa đã lảo đảo vì kiệt sức, nhưng không kịp nghỉ, lập tức vào lều xem xét vết thương.
Mấy vị thái y ngồi quanh giường, người bắt mạch, người xem sắc da, người ngửi mùi t.h.u.ố.c còn sót trên vết băng, thảo luận hồi lâu, sắc mặt ai nấy đều nặng trịch.
"Loại độc này..."
Vị thái y già nhất trong ba người, sau khi so sánh vết thương với mấy trang cổ y thư mang theo, sắc mặt trầm hẳn xuống.
"Ta nhớ ra rồi. Đây là 'Hàn Huyết Cổ', một loại độc cực hiếm, chỉ được ghi chép trong y thư cổ của Lương quốc."
Lâm thái y sững người. "Hàn Huyết Cổ? Ta chưa từng nghe qua."
"Loại độc này thất truyền đã lâu, ngay cả người Lương quốc cũng ít ai còn biết cách bào chế. Ta chỉ nhớ được đến đây, còn nguồn gốc sâu xa hơn, e rằng phải hỏi người am hiểu chuyện triều chính mới rõ."
Tô Duệ đứng ngoài cửa lều nãy giờ im lặng nghe, sắc mặt bỗng biến đổi. Hắn quay sang Lâm Phong đứng cạnh, hạ giọng.
"Hàn Huyết Cổ... ngươi có nhớ không?"
Lâm Phong cau mày một lúc, rồi khẽ biến sắc.
"Nhớ rồi. Năm xưa trong hồ sơ mật vụ từng có nhắc đến. Bí phương này đời đời chỉ truyền trong một dòng họ ở Lương quốc, không truyền ra ngoài."
Hắn hạ thấp giọng hơn nữa, gần như chỉ đủ hai người nghe thấy.
"Dòng họ đó, chính là ngoại tộc của Quý phi nương nương."
Tô Duệ nghe vậy, im lặng hồi lâu, ánh mắt trầm xuống, không dám nói thêm lời nào, chỉ liếc nhìn về phía lều nơi Tư Mã Huyền Du đang ngồi bên Chiêu Tri Vy.
Chính lúc ấy, cơn sốt của Chiêu Tri Vy đột nhiên bùng lên dữ dội hơn, gương mặt đỏ bừng, môi khô nứt, cả người run lên từng đợt, miệng khẽ mê sảng gọi tên không rõ chữ.
"Nước đá, mau lấy thêm nước đá!"
Lâm thái y quát lớn, tay không ngừng châm cứu, mồ hôi đã ướt đẫm lưng áo bà.