Đêm đã khuya, An Hoa điện chỉ còn lác đác ánh đèn dầu le lói, vị đại sư trụ trì vẫn còn thức, đang ngồi tụng một thời kinh muộn. Nghe tin Thái t.ử phi đích thân đến giữa đêm hôm khuya khoắt, ông không khỏi kinh ngạc, vội vàng ra nghênh đón.
Chiêu Tri Vy không vòng vo, bước vào chính điện, run rẩy lấy quẻ xăm từ trong ống tay áo ra, hai tay dâng lên trước mặt vị hòa thượng.
"Đại sư, xin ngài xem giúp ta quẻ xăm này. Là... là của Thái t.ử."
Vị đại sư nhận lấy tờ giấy, chậm rãi mở ra, ánh mắt lướt qua từng nét chữ, sắc mặt ông trầm dần xuống, im lặng hồi lâu không nói. Sự im lặng ấy khiến Chiêu Tri Vy càng thêm bất an, hai tay siết c.h.ặ.t vạt áo, không dám giục, chỉ đứng chờ, tim đập loạn cả nhịp.
"A di đà Phật." Vị hòa thượng cuối cùng lên tiếng, giọng trầm thấp, mang theo vẻ áy náy. "Thái t.ử phi, bần tăng nói thật, e là nàng khó lòng chấp nhận."
"Đại sư cứ nói. Dù thế nào, ta cũng muốn biết."
Vị đại sư gật đầu, chỉ vào bốn câu trên quẻ xăm, chậm rãi diễn giải:
"Hổ ly sơn lâm, long lạc thiển than. Nhất khứ vạn dặm, sinh t.ử nan toàn."
Ý rằng, người rời khỏi chốn quen thuộc, dấn thân vào nơi hiểm địa xa xôi, một khi đã đi, sống c.h.ế.t khó mà vẹn toàn.
"Nói thẳng ra, chuyến đi này của Thái t.ử điện hạ, lành ít dữ nhiều."
Câu nói ấy như một nhát d.a.o cứa thẳng vào tim Chiêu Tri Vy. Nàng đứng lặng người, hai chân run lên bần bật, Hạ Ca đứng bên cạnh đỡ lấy nàng không ngã quỵ xuống ngay tại chỗ.
"Lành ít dữ nhiều..." Nàng lặp lại, giọng gần như không thành tiếng.
Vị đại sư thở dài, giọng trở nên nhẹ nhàng hơn: "Thái t.ử phi, quẻ xăm chỉ là một phần dẫn dắt của trời đất, không phải định số tuyệt đối. Phàm là chuyện nhân gian, vẫn còn ba phần biến số nằm ở lòng người. Nếu trong tâm còn một niệm không buông, một tia hy vọng chưa tắt, thì cơ duyên vẫn còn, chưa hẳn đã là tuyệt lộ."
Chiêu Tri Vy cúi đầu nhận lại quẻ xăm, cất kỹ vào n.g.ự.c áo, sát bên l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập loạn nhịp.
"Đa tạ đại sư. Ta sẽ tự mình tin vào ba phần biến số ấy."
Nói xong, nàng xoay người bước ra khỏi An Hoa điện, dáng lưng nhỏ bé giữa màn đêm tĩnh mịch, nhưng từng bước chân lại mang theo một quyết tâm mới vừa nhen nhóm trong lòng. Dù trời có định đoạt thế nào, nàng cũng sẽ không ngồi yên chờ đợi tin dữ.
Trở về Đông cung, Chiêu Tri Vy không còn dáng vẻ mềm yếu của một Thái t.ử phi vừa ngất xỉu. Bước chân nàng vững chãi, ánh mắt ráo hoảnh không còn một giọt lệ, chỉ còn một sự lạnh lẽo, kiên định đến đáng sợ.
"Tô Duệ." Nàng gọi, giọng không chút do dự. "Chuẩn bị ngựa. Ta phải đến rừng Hắc Vụ."
Tô Duệ đang đứng hầu bên ngoài, nghe vậy sững người, vội vàng quỳ sụp xuống trước mặt nàng, ngăn cản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Thái t.ử phi, xin người bớt giận! Chuyện này tuyệt đối không thể được! Rừng Hắc Vụ hiểm trở khôn lường, ngay cả tráng sĩ cũng khó lòng toàn mạng trở về, huống hồ người là thân kim ngọc..."
Chưa để hắn nói dứt câu, Chiêu Tri Vy đã rút thanh trường kiếm đeo bên hông Tô Duệ ra, tốc độ nhanh đến mức hắn còn chưa kịp phản ứng, mũi kiếm đã kề sát ngay yết hầu, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu trong đêm tối. Tô Duệ trợn tròn mắt, cứng đờ tại chỗ.
"Trước khi đi, điện hạ dặn ngươi điều gì, ngươi còn nhớ chứ?" Chiêu Tri Vy nhìn thẳng vào mắt hắn. "Điện hạ nói, để ngươi ở lại bảo vệ ta. Nhưng cũng nói, mọi việc của ta, ngươi phải một mực tuân theo, không được trái lệnh. Ngươi đã quên rồi sao?"
"Thái t.ử phi, thuộc hạ không quên, nhưng đây là tính mạng người..."
"Ngươi không dám, vậy ngươi định để ta tự mình một thân một mình đi tìm hắn sao?" Chiêu Tri Vy cắt ngang, ánh mắt không hề d.a.o động. "Tô Duệ, ta chỉ hỏi ngươi một câu. Ngươi đi cùng ta, hay để ta tự đi?"
Tô Duệ nhìn ánh mắt kiên định đến cực đoan của nàng, biết rõ cho dù mình có ngăn cản thế nào, người trước mặt cũng tuyệt không dừng bước. Cuối cùng, hắn thở dài một hơi thật sâu: "Thuộc hạ... nguyện đi theo bảo vệ Thái t.ử phi."
Giờ Sửu đêm đó, hai bóng người cưỡi trên lưng hai con tuấn mã, lặng lẽ rời khỏi cổng thành phía Bắc, hòa vào màn đêm đen đặc, hướng thẳng về phía biên ải xa xôi.
Chiêu Tri Vy khoác trên người một bộ kỵ trang gọn nhẹ, tóc buộc cao, ánh nhìn không rời khỏi con đường phía trước, nơi dẫn về vùng biên ải xa xôi, nơi có khu rừng mang tiếng dữ "có vào mà không có ra". Trong lòng nàng, chỉ còn vang vọng duy nhất một suy nghĩ: Ta sẽ tự mình đi tìm chàng. Sống phải thấy người, c.h.ế.t cũng phải thấy xác.
Đường đến biên ải xa xôi diệu vợi, Chiêu Tri Vy và Tô Duệ ngày đêm gấp rút cắt ngắn hành trình. Khi vượt qua một đoạn đèo hẹp, hơn chục tàn quân Lương quốc mặc giáp phục rách nát bỗng xông ra chặn đường cướp bóc.
Chiêu Tri Vy không hề lui bước. Nàng bình tĩnh phán đoán tình hình, nhanh gọn rút kiếm lao thẳng tới. Chỉ trong vài khắc ngắn ngủi, bằng võ nghệ được tôi luyện mười năm nơi biên quan, nàng cùng Tô Duệ đã đ.á.n.h tan nhóm tàn quân, tiếp tục phi ngựa phóng đi không chần chừ.
Sâu trong rừng Hắc Vụ, sương mù dày đặc phủ kín. Tư Mã Huyền Du tựa lưng vào một gốc cây lớn, hơi thở nặng nhọc, vết thương nơi vai trái rỉ m.á.u thấm đẫm chiến bào. Đã hơn một tuần từ khi bị mai phục, binh sĩ tứ tán, hắn lạc bước giữa mê cung không lối thoát, nước uống và lương khô đều đã cạn.
Cơ thể ngày càng suy kiệt, có lúc mắt hoa lên, ranh giới giữa tỉnh táo và mê man mờ dần. Nhưng mỗi khi ý nghĩ buông xuôi xuất hiện, hình bóng Chiêu Tri Vy lại hiện lên trong tâm trí hắn rõ ràng.
"Chàng nhất định phải trở về. Chàng đã hứa với thiếp rồi mà."
Tư Mã Huyền Du nghiến răng, dùng chút sức lực cuối cùng ép mình đứng dậy, vị thân cây bước đi.
"Ta còn chưa được nhìn nàng múa kiếm... Sao có thể c.h.ế.t ở nơi khỉ ho cò gáy này được."
Hình bóng Tri Vy tiếp thêm cho hắn chút sức lực kiên cường cuối cùng để tiếp tục sinh tồn và tìm đường thoát thân.
Tại kinh thành Đại Ninh, việc Thái t.ử phi rời cung giữa đêm không thể giấu kín lâu hơn. Trong buổi thiết triều sáng hôm ấy, một vài đại thần bắt đầu lên tiếng dò xét, bàn tán về hành động thiếu suy nghĩ của Thái t.ử phi.
Hoàng thượng ngồi trên long ỷ, sắc mặt u ám vì tin tức về Tư Mã Huyền Du, mệt mỏi phất tay ngắt lời các đại thần.
"Đủ rồi. Trẫm biết Thái t.ử phi đi đâu."
Cả điện đường im bặt. Hoàng thượng thở dài, giọng trầm xuống:
"Con dâu ta... tự mình đi tìm phu quân của nó rồi."
Chiêu Tri Vy không vòng vo, bước vào chính điện, run rẩy lấy quẻ xăm từ trong ống tay áo ra, hai tay dâng lên trước mặt vị hòa thượng.
"Đại sư, xin ngài xem giúp ta quẻ xăm này. Là... là của Thái t.ử."
Vị đại sư nhận lấy tờ giấy, chậm rãi mở ra, ánh mắt lướt qua từng nét chữ, sắc mặt ông trầm dần xuống, im lặng hồi lâu không nói. Sự im lặng ấy khiến Chiêu Tri Vy càng thêm bất an, hai tay siết c.h.ặ.t vạt áo, không dám giục, chỉ đứng chờ, tim đập loạn cả nhịp.
"A di đà Phật." Vị hòa thượng cuối cùng lên tiếng, giọng trầm thấp, mang theo vẻ áy náy. "Thái t.ử phi, bần tăng nói thật, e là nàng khó lòng chấp nhận."
"Đại sư cứ nói. Dù thế nào, ta cũng muốn biết."
Vị đại sư gật đầu, chỉ vào bốn câu trên quẻ xăm, chậm rãi diễn giải:
"Hổ ly sơn lâm, long lạc thiển than. Nhất khứ vạn dặm, sinh t.ử nan toàn."
Ý rằng, người rời khỏi chốn quen thuộc, dấn thân vào nơi hiểm địa xa xôi, một khi đã đi, sống c.h.ế.t khó mà vẹn toàn.
"Nói thẳng ra, chuyến đi này của Thái t.ử điện hạ, lành ít dữ nhiều."
Câu nói ấy như một nhát d.a.o cứa thẳng vào tim Chiêu Tri Vy. Nàng đứng lặng người, hai chân run lên bần bật, Hạ Ca đứng bên cạnh đỡ lấy nàng không ngã quỵ xuống ngay tại chỗ.
"Lành ít dữ nhiều..." Nàng lặp lại, giọng gần như không thành tiếng.
Vị đại sư thở dài, giọng trở nên nhẹ nhàng hơn: "Thái t.ử phi, quẻ xăm chỉ là một phần dẫn dắt của trời đất, không phải định số tuyệt đối. Phàm là chuyện nhân gian, vẫn còn ba phần biến số nằm ở lòng người. Nếu trong tâm còn một niệm không buông, một tia hy vọng chưa tắt, thì cơ duyên vẫn còn, chưa hẳn đã là tuyệt lộ."
Chiêu Tri Vy cúi đầu nhận lại quẻ xăm, cất kỹ vào n.g.ự.c áo, sát bên l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập loạn nhịp.
"Đa tạ đại sư. Ta sẽ tự mình tin vào ba phần biến số ấy."
Nói xong, nàng xoay người bước ra khỏi An Hoa điện, dáng lưng nhỏ bé giữa màn đêm tĩnh mịch, nhưng từng bước chân lại mang theo một quyết tâm mới vừa nhen nhóm trong lòng. Dù trời có định đoạt thế nào, nàng cũng sẽ không ngồi yên chờ đợi tin dữ.
Trở về Đông cung, Chiêu Tri Vy không còn dáng vẻ mềm yếu của một Thái t.ử phi vừa ngất xỉu. Bước chân nàng vững chãi, ánh mắt ráo hoảnh không còn một giọt lệ, chỉ còn một sự lạnh lẽo, kiên định đến đáng sợ.
"Tô Duệ." Nàng gọi, giọng không chút do dự. "Chuẩn bị ngựa. Ta phải đến rừng Hắc Vụ."
Tô Duệ đang đứng hầu bên ngoài, nghe vậy sững người, vội vàng quỳ sụp xuống trước mặt nàng, ngăn cản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Thái t.ử phi, xin người bớt giận! Chuyện này tuyệt đối không thể được! Rừng Hắc Vụ hiểm trở khôn lường, ngay cả tráng sĩ cũng khó lòng toàn mạng trở về, huống hồ người là thân kim ngọc..."
Chưa để hắn nói dứt câu, Chiêu Tri Vy đã rút thanh trường kiếm đeo bên hông Tô Duệ ra, tốc độ nhanh đến mức hắn còn chưa kịp phản ứng, mũi kiếm đã kề sát ngay yết hầu, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu trong đêm tối. Tô Duệ trợn tròn mắt, cứng đờ tại chỗ.
"Trước khi đi, điện hạ dặn ngươi điều gì, ngươi còn nhớ chứ?" Chiêu Tri Vy nhìn thẳng vào mắt hắn. "Điện hạ nói, để ngươi ở lại bảo vệ ta. Nhưng cũng nói, mọi việc của ta, ngươi phải một mực tuân theo, không được trái lệnh. Ngươi đã quên rồi sao?"
"Thái t.ử phi, thuộc hạ không quên, nhưng đây là tính mạng người..."
"Ngươi không dám, vậy ngươi định để ta tự mình một thân một mình đi tìm hắn sao?" Chiêu Tri Vy cắt ngang, ánh mắt không hề d.a.o động. "Tô Duệ, ta chỉ hỏi ngươi một câu. Ngươi đi cùng ta, hay để ta tự đi?"
Tô Duệ nhìn ánh mắt kiên định đến cực đoan của nàng, biết rõ cho dù mình có ngăn cản thế nào, người trước mặt cũng tuyệt không dừng bước. Cuối cùng, hắn thở dài một hơi thật sâu: "Thuộc hạ... nguyện đi theo bảo vệ Thái t.ử phi."
Giờ Sửu đêm đó, hai bóng người cưỡi trên lưng hai con tuấn mã, lặng lẽ rời khỏi cổng thành phía Bắc, hòa vào màn đêm đen đặc, hướng thẳng về phía biên ải xa xôi.
Chiêu Tri Vy khoác trên người một bộ kỵ trang gọn nhẹ, tóc buộc cao, ánh nhìn không rời khỏi con đường phía trước, nơi dẫn về vùng biên ải xa xôi, nơi có khu rừng mang tiếng dữ "có vào mà không có ra". Trong lòng nàng, chỉ còn vang vọng duy nhất một suy nghĩ: Ta sẽ tự mình đi tìm chàng. Sống phải thấy người, c.h.ế.t cũng phải thấy xác.
Đường đến biên ải xa xôi diệu vợi, Chiêu Tri Vy và Tô Duệ ngày đêm gấp rút cắt ngắn hành trình. Khi vượt qua một đoạn đèo hẹp, hơn chục tàn quân Lương quốc mặc giáp phục rách nát bỗng xông ra chặn đường cướp bóc.
Chiêu Tri Vy không hề lui bước. Nàng bình tĩnh phán đoán tình hình, nhanh gọn rút kiếm lao thẳng tới. Chỉ trong vài khắc ngắn ngủi, bằng võ nghệ được tôi luyện mười năm nơi biên quan, nàng cùng Tô Duệ đã đ.á.n.h tan nhóm tàn quân, tiếp tục phi ngựa phóng đi không chần chừ.
Sâu trong rừng Hắc Vụ, sương mù dày đặc phủ kín. Tư Mã Huyền Du tựa lưng vào một gốc cây lớn, hơi thở nặng nhọc, vết thương nơi vai trái rỉ m.á.u thấm đẫm chiến bào. Đã hơn một tuần từ khi bị mai phục, binh sĩ tứ tán, hắn lạc bước giữa mê cung không lối thoát, nước uống và lương khô đều đã cạn.
Cơ thể ngày càng suy kiệt, có lúc mắt hoa lên, ranh giới giữa tỉnh táo và mê man mờ dần. Nhưng mỗi khi ý nghĩ buông xuôi xuất hiện, hình bóng Chiêu Tri Vy lại hiện lên trong tâm trí hắn rõ ràng.
"Chàng nhất định phải trở về. Chàng đã hứa với thiếp rồi mà."
Tư Mã Huyền Du nghiến răng, dùng chút sức lực cuối cùng ép mình đứng dậy, vị thân cây bước đi.
"Ta còn chưa được nhìn nàng múa kiếm... Sao có thể c.h.ế.t ở nơi khỉ ho cò gáy này được."
Hình bóng Tri Vy tiếp thêm cho hắn chút sức lực kiên cường cuối cùng để tiếp tục sinh tồn và tìm đường thoát thân.
Tại kinh thành Đại Ninh, việc Thái t.ử phi rời cung giữa đêm không thể giấu kín lâu hơn. Trong buổi thiết triều sáng hôm ấy, một vài đại thần bắt đầu lên tiếng dò xét, bàn tán về hành động thiếu suy nghĩ của Thái t.ử phi.
Hoàng thượng ngồi trên long ỷ, sắc mặt u ám vì tin tức về Tư Mã Huyền Du, mệt mỏi phất tay ngắt lời các đại thần.
"Đủ rồi. Trẫm biết Thái t.ử phi đi đâu."
Cả điện đường im bặt. Hoàng thượng thở dài, giọng trầm xuống:
"Con dâu ta... tự mình đi tìm phu quân của nó rồi."