Nhất Mộng Kinh Niên

Chương 2

Phủ Vũ An Quốc Công bị phong tỏa chưa đầy một canh giờ, trong cung đã truyền đến khẩu dụ.

Hoàng hậu triệu kiến Chiêu gia.

Chiếc xe ngựa chậm rãi lăn bánh vào cửa cung. Chiêu Tri Vy ngồi yên trong khoang xe, tay đặt lên đầu gối, không vén rèm như mọi khi. Không phải nàng không muốn mà là cảm giác kỳ lạ nào đó cứ đè nặng lên n.g.ự.c, khiến nàng không tài nào nhấc tay lên nổi.

Hoàng cung hôm nay yên tĩnh đến lạ.

Không phải cái yên tĩnh của buổi sớm tinh sương, cũng không phải cái tĩnh lặng quen thuộc của những buổi chiều nàng theo mẹ vào cung dâng trà. Đây là thứ yên tĩnh nặng nề, nghẹt thở, như bầu trời trước cơn giông khi mây đã kéo đen kịt mà gió vẫn chưa chịu thổi.

Chiêu Tri Vy không hiểu vì sao lòng mình lại thấy sợ.

Đến trước điện Phượng Nghi, cung nữ ra đón vừa nhìn thấy nàng đã đỏ hoe đôi mắt. Người con gái ấy c.ắ.n môi, cúi đầu thật thấp, hai vai run rẩy như đang cố nén lại điều gì đó sắp vỡ òa.

"Chiêu tiểu thư..."

Nàng chỉ kịp gọi một tiếng.

Bởi vì từ trong điện, một thân ảnh mặc phượng bào đã vội vàng bước ra, những bước chân gấp gáp, oang trang quen thuộc.

"Vy Vy."

Hoàng hậu gần như chạy đến.

Bà ôm chầm lấy Chiêu Tri Vy, hai cánh tay siết c.h.ặ.t đến mức nàng nghe thấy cả tiếng vải phượng bào xô lệch, nghe thấy cả hơi thở không đều của người phụ nữ đang ghì mình vào lòng.

Chiêu Tri Vy bị ép vào vòng tay ấy, khó thở, nhưng không hiểu sao lại không muốn cựa ra.

Bà đang run.

Chiêu Tri Vy cảm nhận được điều đó qua lớp áo gấm dày. Hoàng hậu đang run nhẹ thôi, khẽ thôi, nhưng không che giấu được.

"Hoàng hậu nương nương… người sao vậy?"

Nàng khẽ gọi, giọng mang theo sự ngơ ngác của một đứa trẻ chưa kịp hiểu chuyện.

Hoàng hậu không đáp. Bà chỉ từ từ buông tay ra, nhìn xuống khuôn mặt nhỏ nhắn quen thuộc ấy. Đôi mắt bà đỏ bừng, hai vành mi sưng húp và ánh nhìn tan vỡ không biết giấu vào đâu.

Bà đã nhìn đứa trẻ này lớn lên từng ngày. Đã nghe tiếng nó ríu rít gọi mình là "mẫu thân thứ hai" mỗi lần chạy vào cung.

Đã từng lặng lẽ nghĩ đợi hai đứa trẻ thêm vài tuổi nữa, sẽ tâu lên Hoàng thượng, xin ban hôn, để đứa bé này mãi mãi ở bên mình.

Nào ngờ… mọi chuyện lại thành ra như hôm nay.

Chiêu Tri Vy thấy Hoàng hậu cứ nhìn mình mà không nói, ánh mắt đau đớn đến mức nàng không dám nhìn lại. Nàng cúi xuống, lấy chiếc khăn tay nhỏ trong tay áo ra, vụng về đưa lên lau từng giọt nước mắt đang lăn trên má bà.

"Người đừng khóc, con chỉ theo phụ thân đến biên cương thôi mà."

Hoàng hậu mím môi.

"Đợi con trở về sẽ mang đặc sản cho người. Mẫu thân nói ở đó có thịt bò khô rất ngon. Con sẽ mang về thật nhiều cho người và Thái t.ử ca ca."

Nước mắt Hoàng hậu rơi xuống, không kịp ngăn.

Đứa trẻ này… đến tận bây giờ vẫn chưa biết mình sắp phải đối mặt với điều gì.

Vẫn cứ nghĩ đây chỉ là một chuyến đi xa bình thường, rồi sẽ trở về, rồi sẽ được mang quà, rồi sẽ lại chạy vào cung gọi bà bằng giọng ríu rít như mọi khi.

Phía sau, Chiêu phu nhân đứng im, hai tay siết c.h.ặ.t trước n.g.ự.c. Bà không nhìn về phía con gái nữa. Bởi vì nếu nhìn, bà sẽ không còn kìm được nữa. Bà chỉ lặng lẽ quỳ rơi vào khoảng sân trống phía xa, nơi không có ai, và để nước mắt rơi xuống trong yên lặng, từng giọt một, không tiếng động.

Người mẹ nào cũng vậy. Không muốn để con thấy mình sợ.

Đúng lúc ấy, tiếng thái giám vang lên từ ngoài cửa điện.

"Hoàng thượng giá lâm."

Hoàng thượng bước vào.

Chỉ trong một đêm, dường như người đã già đi rất nhiều. Không phải già ở mái tóc hay nếp nhăn, mà già ở đôi mắt. Đôi mắt ấy từng sắc bén như nhìn thấu lòng người, hôm nay lại mang một thứ mệt mỏi nặng nề, như người đã thức suốt đêm dài mà không tìm được câu trả lời cho câu hỏi mình không muốn hỏi.

Ánh mắt ông dừng lại trên Chiêu Tri Vy.

Tiểu cô nương vẫn đang quỳ, lưng thẳng, tay đặt ngay ngắn, ngoan ngoãn hơn bất kỳ lần nào nàng vào cung trước đây.

"Vy Vy bái kiến Hoàng thượng bá bá."

Hoàng thượng khựng lại một nhịp.

Mọi khi, vừa nghe tiếng xe ngựa nàng đã chạy ùa vào, hai tay ôm chầm lấy chân ông, ngước đầu lên nhõng nhẽo đòi quà trước khi kịp hành lễ.

Ông vẫn thường giả vờ nghiêm mặt, nhưng khóe miệng bao giờ cũng thoáng lên một nụ cười không kịp giấu.

Hôm nay nàng quỳ đúng lễ. Giọng nàng bình thản.

Và điều đó, không hiểu sao, lại khiến ông đau hơn bất kỳ điều gì.

Ông bước đến, tự tay đỡ nàng đứng dậy. Bàn tay to lớn khẽ đặt lên mái đầu nhỏ bé, xoa nhẹ một cái, cái cử chỉ ông đã làm không biết bao nhiêu lần, từ khi nàng còn chập chững tập đi.

"Không cần đa lễ."

Ông ngừng lại một chút mới hỏi, giọng khàn hơn thường lệ.

"Vy Vy... có trách bá bá không?"

Chiêu Tri Vy chớp chớp mắt, nghiêng đầu nhìn ông với vẻ thật thà không chút giả tạo.

"Vì sao phải trách? Phụ thân nói bá bá là minh quân, còn nói người thương Vy Vy nhất. Người còn ban rất nhiều váy đẹp cho con nữa."

Nàng ngừng lại, rồi kết luận rất chắc chắn.

"Con thích Hoàng thượng bá bá."

Mỗi một câu ngây thơ, tin tưởng, không một chút oán hờn lại như một nhát d.a.o cứa thật chậm vào nơi sâu nhất trong lòng n.g.ự.c ông.

Đứa trẻ này không trách ông. Bởi vì nó không biết có gì để trách.

Hoàng thượng quay đầu đi. Ông nhìn ra khoảng sân ngoài cửa điện một lúc lâu, để gió thổi qua, để không khí lạnh chạm vào mặt, cho đến khi chắc chắn rằng mình có thể cất tiếng mà giọng không run.

"Chiêu ái khanh, theo trẫm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cánh cửa gỗ của thư phòng khép lại sau lưng hai người. Tiếng then cài vang lên khẽ — rồi tất cả chìm vào im lặng.

Hoàng thượng đứng quay lưng, nhìn về phía cửa sổ. Bên ngoài, ánh chiều đang nhạt dần, kéo theo những vệt bóng dài loang trên nền gạch.

Ông không nói gì.

Chiêu Kính Đình quỳ sau lưng ông, cũng không nói gì. Chỉ nghe tiếng gió thổi qua mái hiên, tiếng xa xa của cung điện vẫn đang vận hành như mọi ngày như thể không có gì đang sụp đổ cả.

Rất lâu sau, Hoàng thượng mới lên tiếng. Giọng ông khàn đặc, như người đã nén quá nhiều thứ vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c đến mức thanh âm cũng không còn ra được nguyên vẹn.

"Chiêu Kính Đình. Trẫm chưa từng nghi ngờ khanh."

Chiêu Kính Đình nhắm mắt lại một thoáng. Đó là điều ông đã biết, đã biết từ trước khi bước vào đây, đã biết ngay từ khi sự việc bắt đầu.

Nhưng nghe Hoàng thượng nói ra thành lời, vẫn có gì đó trong l.ồ.ng n.g.ự.c ông thắt lại.

"Thần biết."

"Nếu biết, vì sao không biện bạch?"

Chiêu Kính Đình ngẩng đầu nhìn lên dáng lưng đứng trước mặt, dáng lưng của một vị hoàng đế đang gánh trên vai thứ nặng hơn giang sơn, bởi vì giang sơn có thể trị, còn lòng người thì không.

"Thần có thể c.h.ế.t. Nhưng xã tắc không thể loạn. Nếu hôm nay bệ hạ cố giữ Chiêu gia ở kinh thành, bá quan văn võ sẽ nghĩ gì? Thiên hạ ắt sẽ loạn."

Ông nói, giọng bình thản đến lạ.

"Đến lúc ấy, người thật sự có ý phản sẽ mượn cớ làm loạn. Và cái mà thần đã dành cả đời bảo vệ sẽ thành tro bụi."

Hoàng thượng siết c.h.ặ.t nắm tay.

Giang sơn là thứ không thể để mất, đó là điều cả hai người đàn ông này đều hiểu rõ hơn ai hết. Và chính sự hiểu biết ấy mới là thứ đau đớn nhất.

"Cho trẫm chút thời gian." Giọng ông trở nên thật khẽ.

"Thần... lĩnh chỉ."

Trong thư phòng ấy, không còn là quân thần nữa.

Chỉ là hai người đàn ông, một người đang cố giữ lấy ngai vàng bằng cách buông tay người mình tin, một người đang cố giữ lấy giang sơn bằng cách tự nguyện rời đi. Cả hai đều đang mất mát. Cả hai đều không nói ra.

Và có lẽ, đó chính là thứ duy nhất họ còn có thể làm cho nhau lúc này.

Ở Đông Cung, Tư Mã Huyền Du ngồi trước đống bài tập mà thái phó đã giao ở buổi học trước, xung quang yên tĩnh, chỉ có tiếng b.út chạy trên giấy và mùi mực mài phảng phất trong không khí.

Hắn lật sang tờ tiếp theo.

Đọc được nửa chừng thì dừng lại.

Không phải vì bài tập nhàm chán, mà vì hắn bỗng nhận ra hôm nay yên tĩnh hơn thường ngày một chút. Cái yên tĩnh ấy không có gì đặc biệt, không có gì đáng để bận tâm, nhưng nó cứ khẽ gõ vào một góc nào đó trong đầu hắn mà hắn chưa kịp xác định được là góc nào.

Hắn nhìn ra cửa sổ, ánh mắt lướt qua khoảng sân ngoài Đông cung đang ngập trong nắng sớm.

Mọi ngày vào giờ này, thường đã có tiếng ồn ào từ phía cổng. Tiếng cung nữ xì xào, tiếng ai đó chạy vào thưa rằng Chiêu tiểu thư lại đến, chưa kịp thông báo đã tự xông thẳng vào, miệng ríu rít gọi tên hắn từ ngoài hành lang.

Hắn thường nhíu mày, tự nhủ rằng đứa này không bao giờ chịu học lễ nghi cho đàng hoàng.

Nhưng hôm nay không có tiếng gì cả.

Hắn cúi xuống, tiếp tục làm bài tập. Có lẽ hôm nay nàng bận. Có lẽ Quốc Công phu nhân giữ nàng ở nhà học thêu hay học cầm hay học bất cứ thứ gì mà một tiểu thư đáng lẽ phải biết mà nàng vẫn luôn trốn tránh.

Hắn lật sang tờ tiếp theo.

Lại dừng.

Lần này hắn không nhìn ra cửa sổ nữa, chỉ đặt b.út xuống, khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, và thầm nghĩ rằng hôm nay cái im lặng này sao mà rộng quá.

Đúng lúc ấy, tiếng bước chân gấp vang lên ngoài cửa.

Không phải bước chân bình thường. Là kiểu bước chân của người vừa chạy một đoạn dài, đang cố kìm lại cho có vẻ chỉnh tề trước khi bước vào. Cánh cửa mở ra, tên thái giám hầu cận đứng ở ngưỡng cửa, mặt tái đi, hơi thở chưa đều.

"Điện hạ..."

Hắn ngẩng đầu lên. Chỉ nhìn một cái là biết có chuyện.

"Chiêu gia… bị đày ra biên ải rồi ạ, Vũ An Quốc Công bị người ta tố cáo, phủ Vũ An Quốc Công đã bị phong tỏa rồi. Chiêu tiểu thư…" Tên thái giám nuốt nước bọt.

Tư Mã Huyền Du không nghe thêm nữa, đứng bật dậy.

Bút trong tay rơi xuống. Mực loang trên tờ giấy đang viết dở, một vệt đen loang rộng qua những dòng chữ ngay ngắn.

Hắn bước qua cánh cửa, bước ra ngoài hành lang, rồi bắt đầu chạy trước khi chính hắn kịp nhận ra mình đang làm gì.

Gió tạt thẳng vào mặt, lạnh và sắc. Áo bào trắng bị cuốn loạn ra sau, mái tóc vốn gọn gàng đã rối lên. Phía sau, tiếng thái giám cung nữ ríu ran đuổi theo, gọi tên hắn, nhắc hắn về lễ nghi về thân phận về tất cả những thứ hắn vẫn luôn gìn giữ cẩn thận từng ngày.

Không ai từng thấy hắn như vậy, một Thái t.ử luôn đoan chính từng bước đi, giờ đang chạy như người đ.á.n.h mất tất cả quy củ mà không một lần ngoảnh đầu.

Cổng thành hiện ra.

Xe ngựa đã đi được một đoạn, chỉ còn là một chấm nhỏ cuối con đường dài, nhưng vẫn còn thấy. Vẫn còn kịp.

"Chiêu Tri Vy!"

Tiếng gọi xé gió, khản đặc, không còn mang chút gì của một Thái t.ử, chỉ là tiếng của một người đang chạy hết sức mình mà vẫn biết là không kịp.

Trong khoang xe, Chiêu Tri Vy đang ngồi nhìn ra ngoài thì tiếng gọi ấy vọng đến. Nàng giật mình quay lại và thấy hắn. Một thân màu trắng trắng đang chạy về phía xe, tóc xổ, áo loạn.

Nàng nhận ra ngay, rồi cười rạng rỡ như thể đây là điều vui nhất trong ngày, vươn người ra ngoài rèm vẫy tay thật to.

"Thái t.ử ca ca! Ta ở biên cương sẽ gửi thư cho huynh! Ta sẽ mang đặc sản về cho huynh! Huynh đợi ta nha!"

Tư Mã Huyền Du chạy đến cổng thành thì bị chặn lại. Cấm quân đã chặn ở đó từ trước, hai người lính đứng chắn ngang.

“Điện hạ, ngài không thể ra ngoài.”

“Các người tránh ra cho ta.”

“Điện hạ, Chiêu gia rời kinh là ý chỉ của Hoàng thượng, ngài đừng làm khó chúng thần.”

Ý chỉ. Là ý chỉ của phụ hoàng.

Tư Mã Huyền Du không vùng vẫy nữa. Hắn không chạy nữa.