Mộc Tĩnh Dao hành lễ theo sau, nhưng khi ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng ta lại lướt thẳng về phía Chiêu Tri Vy. Một tia sát khí lạnh lẽo, sắc bén đến mức khiến người đối diện phải rùng mình, hoàn toàn khác hẳn vẻ dịu dàng nàng ta vẫn khoác lên mình trước mặt người khác. Chiêu Tri Vy đón nhận ánh nhìn ấy, không né tránh, chỉ khẽ nhướng mày, trong lòng thầm cảnh giác.
"Chúc Thái t.ử điện hạ, Thái t.ử phi trăm năm giai lão." Quý phi cười nói, rồi như buột miệng, giọng cố ý nhẹ tênh. "Nói mới nhớ, Tĩnh Dao nhà thần thiếp từ nhỏ đã đem lòng ngưỡng mộ điện hạ, bao năm nay vẫn chưa từng để mắt tới ai khác. Nay điện hạ đã thành thân, thần thiếp cũng mạo muội, không biết Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương có thể nào thương tình, cho Tĩnh Dao được vào Đông cung, hầu hạ, làm một trắc phi cũng được."
Câu nói vừa dứt, cả điện bỗng chốc lặng đi. Chiêu Tri Vy ngồi yên, gương mặt vẫn giữ được vẻ bình thản bên ngoài, nhưng bàn tay giấu trong tay áo đã siết c.h.ặ.t lại tự lúc nào, các đầu ngón tay khẽ run lên. Mới ngày thứ hai làm dâu, còn chưa kịp quen với danh phận Thái t.ử phi, đã có người đường hoàng đứng trước mặt Hoàng thượng, Hoàng hậu xin vào chia sẻ phu quân với nàng. Cảm giác ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào giữa lúc lòng còn đang ấm áp.
Nàng chợt nhớ lại lời mẹ dặn đêm trước ngày xuất giá: Học cách nhẫn nhịn nhiều hơn tranh biện. Nàng bèn c.ắ.n nhẹ đầu lưỡi, ép mình giữ nguyên nét mặt điềm tĩnh, không để lộ ra phân nửa phần tổn thương đang dâng lên trong lòng.
"Quý phi nương nương. Nương nương nói vậy, có phải hơi vội vàng không?" Tư Mã Huyền Du lên tiếng, giọng lạnh đến mức khiến nhiệt độ cả gian điện như hạ xuống vài phần.
Quý phi hơi sững, nụ cười trên môi cứng lại, nhưng vẫn cố vớt vát. "Điện hạ hiểu lầm thần thiếp rồi. Thần thiếp chỉ nghĩ, Thái t.ử phi mới về Đông cung, còn nhiều bỡ ngỡ, có thêm Tĩnh Dao ở bên đỡ đần, san sẻ việc lớn việc nhỏ, cũng là chuyện tốt cho cả đôi bên mà thôi."
"San sẻ?" Tư Mã Huyền Du nhếch môi, giọng chẳng còn chút nể nang. "Nương nương nói nghe nhẹ nhàng lắm. Thái t.ử phi ở Đông cung có ta lo liệu, không cần ai san sẻ hộ. Ta mới thành thân chưa đầy một ngày, tiệc mừng còn chưa tàn, nương nương đã vội đưa cháu gái tới trước mặt phụ vương, mẫu hậu để xin ta nạp thiếp. Rốt cuộc là nương nương không xem trọng thể diện của Thái t.ử phi, hay là không xem trọng phép tắc trong cung?"
Hắn tiếp lời, ánh mắt lạnh lẽo quét qua Mộc Tĩnh Dao đang đứng cạnh đó, không chút nể nang.
"Điện hạ..." Mộc Tĩnh Dao mở miệng, giọng có chút ấm ức.
"Ngươi." Huyền Du xoay sang nàng ta, giọng càng lạnh hơn. "Từ nhỏ ra vào cung, ta vẫn coi ngươi như muội muội, chưa từng nặng lời. Nhưng nếu ngươi cho rằng thân phận ấy đủ để ngươi tùy tiện chen chân vào chuyện của Đông cung, thì ngươi đã nhầm to. Hôm nay là ngày thứ hai ta thành thân, ngươi và Quý phi nương nương lại chọn đúng lúc này để nhắc chuyện nạp thiếp. Nếu không phải cố ý, thì cũng là vô tâm đến mức đáng trách."
Mộc Tĩnh Dao sắc mặt trắng bệch, môi mấp máy muốn phân bua nhưng không dám hé thêm lời nào trước cơn giận hiếm thấy của Thái t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hoàng thượng ngồi trên cao, sắc mặt đã lạnh từ lúc Quý phi vừa dứt lời, ngón tay gõ nhẹ lên thành ghế, ánh mắt nhìn Quý phi không chút thiện cảm. "Quý phi. Con dâu ta vừa cưới về chưa nóng chỗ, nàng đã vội tính chuyện đưa người vào chia sẻ phòng ốc với con trai ta. Nàng là đang xem thường trẫm, hay xem thường phủ Quốc Công?"
Quý phi quỳ sụp xuống, mặt tái mét. "Thần thiếp không dám, thần thiếp chỉ là thương cháu gái, nhất thời lỡ lời, xin Hoàng thượng thứ tội."
Hoàng hậu ngồi bên cạnh, sắc mặt cũng không hề dễ chịu, khẽ liếc sang Chiêu Tri Vy một cái, trong ánh mắt mang theo chút áy náy như muốn thay Quý phi xin lỗi con dâu vì để nàng phải chứng kiến chuyện không hay này ngay ngày thứ hai về làm dâu, rồi mới quay lại nhìn Mộc Tĩnh Dao, giọng tuy nhẹ nhàng nhưng từng chữ đều có sức nặng.
"Tĩnh Dao cũng đến tuổi cập kê rồi. Con gái nhà tốt, không nên cứ quẩn quanh mãi trong cung không có danh phận." Bà nói, rồi quay sang Quý phi. "Để ta nhờ người xem xét, tìm một mối hôn sự t.ử tế, môn đăng hộ đối cho Tĩnh Dao. Như vậy, cũng coi như trọn tình trọn nghĩa với Quý phi bao năm nay, khỏi để con bé mang tiếng lỡ dở."
Câu nói vừa mang ý an ủi, vừa như một lời chốt hạ dứt khoát, không để lại đường lui nào cho Mộc Tĩnh Dao. Mộc Tĩnh Dao đứng c.h.ế.t lặng, tay siết c.h.ặ.t vạt áo, ánh mắt liếc nhanh sang Chiêu Tri Vy một cái đầy oán hận, nhưng không dám nói thêm nửa lời trước mặt Hoàng thượng, Hoàng hậu, chỉ đành cúi đầu, cùng Quý phi lui ra khỏi điện trong im lặng nặng nề.
Sau khi hai người đã khuất bóng sau cánh cửa điện, không khí trong Càn Thanh điện mới dần trở lại ôn hòa. Hoàng hậu thở dài một hơi, nhìn về phía Chiêu Tri Vy, giọng dịu dàng hẳn xuống.
"Con đừng để bụng chuyện vừa rồi. Quý phi tính tình vốn hay toan tính hơn thiệt, nhưng có ta và phụ hoàng con ở đây, sẽ không để ai bắt nạt con trong cung này được. Con là con dâu ta tự tay chọn, cũng là đứa trẻ ta nhìn lớn lên, thân phận này, không ai có thể tùy tiện lay chuyển."
Hoàng thượng cũng gật đầu, tiếp lời. "Chuyện Tĩnh Dao, trẫm sẽ cho người để tâm, nhất định tìm một nơi t.ử tế gả nó đi, khỏi để nó cứ lẩn quẩn mãi trong cung sinh chuyện. Con cứ yên tâm mà về Đông cung, không cần lo nghĩ nhiều."
Chiêu Tri Vy cúi đầu, khẽ đáp lời cảm tạ, trong lòng phần nào ấm lại trước sự bênh vực rõ ràng từ cả hai bậc trưởng bối. Nàng ngồi yên suốt từ đầu đến cuối, gương mặt vẫn giữ được nét đoan trang cần có của một Thái t.ử phi, nhưng khi Mộc Tĩnh Dao và Quý phi vừa khuất bóng sau cánh cửa điện, nàng mới khẽ thở ra một hơi, bờ vai thả lỏng xuống đôi chút, để lộ ra sự căng thẳng vừa kìm nén.
Tư Mã Huyền Du liếc sang nàng, nhận ra sự thay đổi ấy, khẽ đưa tay nắm lấy tay nàng đặt trên đùi, siết nhẹ một cái như một lời trấn an không lời. Chiêu Tri Vy ngẩng lên nhìn hắn, trong ánh mắt vẫn còn vương chút phức tạp, vừa có phần cảm kích vì thái độ dứt khoát hắn vừa thể hiện, vừa có phần dè chừng chưa tan hết trước ánh mắt sát khí kia của Mộc Tĩnh Dao ban nãy.
Nàng biết, chuyện hôm nay tuy đã tạm yên, nhưng mối oán hận vừa gieo xuống, e là không dễ gì mà xóa bỏ được.
"Chúc Thái t.ử điện hạ, Thái t.ử phi trăm năm giai lão." Quý phi cười nói, rồi như buột miệng, giọng cố ý nhẹ tênh. "Nói mới nhớ, Tĩnh Dao nhà thần thiếp từ nhỏ đã đem lòng ngưỡng mộ điện hạ, bao năm nay vẫn chưa từng để mắt tới ai khác. Nay điện hạ đã thành thân, thần thiếp cũng mạo muội, không biết Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương có thể nào thương tình, cho Tĩnh Dao được vào Đông cung, hầu hạ, làm một trắc phi cũng được."
Câu nói vừa dứt, cả điện bỗng chốc lặng đi. Chiêu Tri Vy ngồi yên, gương mặt vẫn giữ được vẻ bình thản bên ngoài, nhưng bàn tay giấu trong tay áo đã siết c.h.ặ.t lại tự lúc nào, các đầu ngón tay khẽ run lên. Mới ngày thứ hai làm dâu, còn chưa kịp quen với danh phận Thái t.ử phi, đã có người đường hoàng đứng trước mặt Hoàng thượng, Hoàng hậu xin vào chia sẻ phu quân với nàng. Cảm giác ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào giữa lúc lòng còn đang ấm áp.
Nàng chợt nhớ lại lời mẹ dặn đêm trước ngày xuất giá: Học cách nhẫn nhịn nhiều hơn tranh biện. Nàng bèn c.ắ.n nhẹ đầu lưỡi, ép mình giữ nguyên nét mặt điềm tĩnh, không để lộ ra phân nửa phần tổn thương đang dâng lên trong lòng.
"Quý phi nương nương. Nương nương nói vậy, có phải hơi vội vàng không?" Tư Mã Huyền Du lên tiếng, giọng lạnh đến mức khiến nhiệt độ cả gian điện như hạ xuống vài phần.
Quý phi hơi sững, nụ cười trên môi cứng lại, nhưng vẫn cố vớt vát. "Điện hạ hiểu lầm thần thiếp rồi. Thần thiếp chỉ nghĩ, Thái t.ử phi mới về Đông cung, còn nhiều bỡ ngỡ, có thêm Tĩnh Dao ở bên đỡ đần, san sẻ việc lớn việc nhỏ, cũng là chuyện tốt cho cả đôi bên mà thôi."
"San sẻ?" Tư Mã Huyền Du nhếch môi, giọng chẳng còn chút nể nang. "Nương nương nói nghe nhẹ nhàng lắm. Thái t.ử phi ở Đông cung có ta lo liệu, không cần ai san sẻ hộ. Ta mới thành thân chưa đầy một ngày, tiệc mừng còn chưa tàn, nương nương đã vội đưa cháu gái tới trước mặt phụ vương, mẫu hậu để xin ta nạp thiếp. Rốt cuộc là nương nương không xem trọng thể diện của Thái t.ử phi, hay là không xem trọng phép tắc trong cung?"
Hắn tiếp lời, ánh mắt lạnh lẽo quét qua Mộc Tĩnh Dao đang đứng cạnh đó, không chút nể nang.
"Điện hạ..." Mộc Tĩnh Dao mở miệng, giọng có chút ấm ức.
"Ngươi." Huyền Du xoay sang nàng ta, giọng càng lạnh hơn. "Từ nhỏ ra vào cung, ta vẫn coi ngươi như muội muội, chưa từng nặng lời. Nhưng nếu ngươi cho rằng thân phận ấy đủ để ngươi tùy tiện chen chân vào chuyện của Đông cung, thì ngươi đã nhầm to. Hôm nay là ngày thứ hai ta thành thân, ngươi và Quý phi nương nương lại chọn đúng lúc này để nhắc chuyện nạp thiếp. Nếu không phải cố ý, thì cũng là vô tâm đến mức đáng trách."
Mộc Tĩnh Dao sắc mặt trắng bệch, môi mấp máy muốn phân bua nhưng không dám hé thêm lời nào trước cơn giận hiếm thấy của Thái t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hoàng thượng ngồi trên cao, sắc mặt đã lạnh từ lúc Quý phi vừa dứt lời, ngón tay gõ nhẹ lên thành ghế, ánh mắt nhìn Quý phi không chút thiện cảm. "Quý phi. Con dâu ta vừa cưới về chưa nóng chỗ, nàng đã vội tính chuyện đưa người vào chia sẻ phòng ốc với con trai ta. Nàng là đang xem thường trẫm, hay xem thường phủ Quốc Công?"
Quý phi quỳ sụp xuống, mặt tái mét. "Thần thiếp không dám, thần thiếp chỉ là thương cháu gái, nhất thời lỡ lời, xin Hoàng thượng thứ tội."
Hoàng hậu ngồi bên cạnh, sắc mặt cũng không hề dễ chịu, khẽ liếc sang Chiêu Tri Vy một cái, trong ánh mắt mang theo chút áy náy như muốn thay Quý phi xin lỗi con dâu vì để nàng phải chứng kiến chuyện không hay này ngay ngày thứ hai về làm dâu, rồi mới quay lại nhìn Mộc Tĩnh Dao, giọng tuy nhẹ nhàng nhưng từng chữ đều có sức nặng.
"Tĩnh Dao cũng đến tuổi cập kê rồi. Con gái nhà tốt, không nên cứ quẩn quanh mãi trong cung không có danh phận." Bà nói, rồi quay sang Quý phi. "Để ta nhờ người xem xét, tìm một mối hôn sự t.ử tế, môn đăng hộ đối cho Tĩnh Dao. Như vậy, cũng coi như trọn tình trọn nghĩa với Quý phi bao năm nay, khỏi để con bé mang tiếng lỡ dở."
Câu nói vừa mang ý an ủi, vừa như một lời chốt hạ dứt khoát, không để lại đường lui nào cho Mộc Tĩnh Dao. Mộc Tĩnh Dao đứng c.h.ế.t lặng, tay siết c.h.ặ.t vạt áo, ánh mắt liếc nhanh sang Chiêu Tri Vy một cái đầy oán hận, nhưng không dám nói thêm nửa lời trước mặt Hoàng thượng, Hoàng hậu, chỉ đành cúi đầu, cùng Quý phi lui ra khỏi điện trong im lặng nặng nề.
Sau khi hai người đã khuất bóng sau cánh cửa điện, không khí trong Càn Thanh điện mới dần trở lại ôn hòa. Hoàng hậu thở dài một hơi, nhìn về phía Chiêu Tri Vy, giọng dịu dàng hẳn xuống.
"Con đừng để bụng chuyện vừa rồi. Quý phi tính tình vốn hay toan tính hơn thiệt, nhưng có ta và phụ hoàng con ở đây, sẽ không để ai bắt nạt con trong cung này được. Con là con dâu ta tự tay chọn, cũng là đứa trẻ ta nhìn lớn lên, thân phận này, không ai có thể tùy tiện lay chuyển."
Hoàng thượng cũng gật đầu, tiếp lời. "Chuyện Tĩnh Dao, trẫm sẽ cho người để tâm, nhất định tìm một nơi t.ử tế gả nó đi, khỏi để nó cứ lẩn quẩn mãi trong cung sinh chuyện. Con cứ yên tâm mà về Đông cung, không cần lo nghĩ nhiều."
Chiêu Tri Vy cúi đầu, khẽ đáp lời cảm tạ, trong lòng phần nào ấm lại trước sự bênh vực rõ ràng từ cả hai bậc trưởng bối. Nàng ngồi yên suốt từ đầu đến cuối, gương mặt vẫn giữ được nét đoan trang cần có của một Thái t.ử phi, nhưng khi Mộc Tĩnh Dao và Quý phi vừa khuất bóng sau cánh cửa điện, nàng mới khẽ thở ra một hơi, bờ vai thả lỏng xuống đôi chút, để lộ ra sự căng thẳng vừa kìm nén.
Tư Mã Huyền Du liếc sang nàng, nhận ra sự thay đổi ấy, khẽ đưa tay nắm lấy tay nàng đặt trên đùi, siết nhẹ một cái như một lời trấn an không lời. Chiêu Tri Vy ngẩng lên nhìn hắn, trong ánh mắt vẫn còn vương chút phức tạp, vừa có phần cảm kích vì thái độ dứt khoát hắn vừa thể hiện, vừa có phần dè chừng chưa tan hết trước ánh mắt sát khí kia của Mộc Tĩnh Dao ban nãy.
Nàng biết, chuyện hôm nay tuy đã tạm yên, nhưng mối oán hận vừa gieo xuống, e là không dễ gì mà xóa bỏ được.