Tiết Bách Chu cố chấp kéo tay ta xuống.
“Đó chính là con đường ta tự chọn.”
“Kiếp trước ta chưa từng thi khoa cử, muốn trèo lên cao thì chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời.”
“Ta cứ tưởng chỉ cần mình có quyền thế, nàng và ta đều sẽ sống tốt hơn một chút.”
“Trước kia ta chỉ biết nàng sống túng thiếu.”
“Mãi đến khi nàng trở về kinh thành, ta mới biết những năm ấy nàng đã sống như thế nào…”
“Là ta sai.”
“Ta trái lương tâm, tự hủy chính mình, cuối cùng lại chẳng có bản lĩnh bảo vệ được nàng.”
“Quả nhiên, ta chỉ là một kẻ vô dụng.”
Hắn lại nắm lấy hai tay ta, thấp giọng nói:
“Ông trời thương xót, cho ta cơ hội làm lại từ đầu.”
“Từ nay về sau, ta sẽ biết giữ mình, tránh xa tranh đấu triều đình, trong sạch sống với nàng hết một đời, được không?”
“Nếu nàng bằng lòng…”
“Ta bằng lòng.”
“Nhưng Thôi Văn Lộc…”
Tiết Bách Chu cười lạnh.
“Thôi Văn Lộc là thứ gì chứ?”
“Không có nàng ở bên cạnh, hắn chẳng qua chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt.”
“Vào Hình bộ thì đã sao?”
“Bây giờ hắn còn chưa thành thế, ta chỉ cần dùng một chút thủ đoạn, hắn sẽ phải giống hệt kiếp trước, cút tới huyện Chử Ngung.”
“Tạ Thải Vi, ta biết mình đang làm gì.”
“Hôm nay là ngày lành cảnh đẹp, nàng đừng nhắc hắn nữa.”
Ta còn muốn nói gì đó, bỗng nhiên cả người nhẹ bẫng.
Chỉ cảm thấy trời đất xoay chuyển, đến khi hoàn hồn, ta đã được Tiết Bách Chu bế gọn trong lòng.
Tiết Bách Chu ôm ta đi về phía màn trướng đỏ.
Trước mắt là vàng ngọc chất đầy, phú quý huy hoàng, lang quân tuấn mỹ lại có tình với ta.
Thế nhưng ta lại không dám chìm đắm trong đó.
Sống lại một đời, chưa chắc chuyện gì cũng có thể nhìn thấu rõ ràng.
Tiết Bách Chu đã trở lại thời tuổi trẻ phong hoa chính thịnh, lại đúng lúc gia tộc đang ở thời kỳ hưng thịnh nhất.
Hắn khó tránh khỏi khinh địch.
13
Ngày hôm sau kính trà, Tiết mẫu kéo tay ta, cười vô cùng dịu dàng thân thiết.
Bà không bắt ta lập quy củ, cũng chẳng răn dạy gì, chỉ hỏi ta có quen hay không, có chỗ nào không thoải mái không.
“Đại lang bây giờ đã biết cầu tiến, chắc cũng nhờ con. Phụ thân nó đã tính toán xong rồi, để nó vào Hộ bộ bổ khuyết. Nay đã có công danh trên người, cũng xem như danh chính ngôn thuận.”
Kiếp trước, Tiết Bách Chu thi trượt, chỉ có thể nhờ ân ấm của gia tộc mà vào triều làm quan, thân phận khó xử, con đường thăng tiến càng gian nan.
Muốn trèo lên cao, hắn chỉ có thể làm những chuyện người khác không dám làm, cũng không muốn làm.
Khi Hoàng đế cần hắn, hắn là sủng thần, quyền thần.
Khi Hoàng đế không còn cần hắn nữa, hắn liền trở thành gian thần người người đều muốn g.i.ế.c.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vì vậy kiếp này, sau khi đau đớn tỉnh ngộ, hắn quyết định đường đường chính chính bước vào quan trường, không còn làm thanh đao bẩn thỉu trong tay Thiên t.ử nữa.
Nhưng làm như vậy, thật sự có thể giữ mình ngoài vòng tranh đấu sao?
Hiện giờ Thái t.ử vẫn chưa được lập, người được chọn chỉ có Tam hoàng t.ử và Tứ hoàng t.ử.
Chúng ta đều biết kết cục.
Hai năm sau, Hoàng đế băng hà, để lại di chiếu lập Tam hoàng t.ử làm người kế vị, những thần t.ử sớm đứng đúng phe cũng theo đó mà một bước lên mây.
Vào thời điểm này, theo lẽ Tiết Bách Chu phải giống như kiếp trước, đầu quân dưới trướng Tam hoàng t.ử.
Nhưng kiếp trước, chính Tam hoàng t.ử đã tùy ý lợi dụng hắn, đến khi dùng hết giá trị liền vắt chanh bỏ vỏ.
Tiết Bách Chu muốn mở một con đường khác, nhưng người khác chưa chắc không nóng lòng muốn chiếm tiên cơ.
Thôi Văn Lộc vốn luôn thích đầu cơ trục lợi, nay đã sớm biết ngôi trữ quân cuối cùng sẽ thuộc về ai, sao có thể không ra tay trước?
Ta nghĩ, mình nên về ngoại tổ gia một chuyến.
Thương nhân tai mắt linh thông, đường đi nước bước cũng nhiều, có thể nhanh ch.óng biết được tin tức của Thôi Văn Lộc.
Ta bảo cữu cữu chuẩn bị mấy rương kỳ trân dị bảo, lại cho vài thương nhân ngoại vực tới quanh quẩn gần phủ đệ mới của Thôi Văn Lộc để rao bán.
Những thương nhân này tự xưng từng chu du khắp bốn bể, thổi phồng hàng hóa của mình thành bảo vật trên trời dưới đất khó tìm.
Cữu cữu ta làm việc càng chu toàn, còn tìm mấy chục người giả làm khách mua hàng, khiến sạp hàng bị vây kín đến mức nước chảy không lọt.
Quan sát suốt nửa tháng, cửa Thôi phủ cuối cùng cũng mở.
Trong thư gửi cho ta, cữu cữu viết rất rõ:
“Môn sinh này của phụ thân con muốn thứ thật chẳng bình thường chút nào.”
“Hắn muốn phượng hoàng.”
Phượng hoàng. Chim quý. Điềm lành.
Thì ra là vậy.
14
Cầm thư của cữu cữu trong tay, ta hỏi Tiết Bách Chu:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Có phải sắp đến sinh thần của Tam hoàng t.ử rồi không?”
Nếu không có một lý do danh chính ngôn thuận, hắn lấy đâu ra cớ để trèo lên quan hệ với Tam hoàng t.ử?
Tiết Bách Chu đang cầm một tập thơ đọc đến say mê, nghe vậy liền ngẩng mắt, buột miệng nói:
“Còn lâu lắm. Nhưng qua một thời gian nữa hẳn là ngày giỗ của Văn Quý phi, sinh mẫu của hắn. Nàng hỏi chuyện này làm gì?”
Tiết Bách Chu từng làm thần t.ử dưới trướng người kia nhiều năm, những ngày tháng thế này đương nhiên thuộc nằm lòng.
“Thôi Văn Lộc đang chuẩn bị lễ vật.”
Văn Quý phi khi còn sống không được sủng ái cho lắm. Nếu bà có thể dùng tới phượng hoàng làm lễ vật, vậy trừ phi con trai bà tranh được một hơi, có bản lĩnh truy phong bà làm Thái hậu.
Cái vỗ m.ô.n.g ngựa này của Thôi Văn Lộc quả thật vừa khéo đúng chỗ.
Tiết Bách Chu đặt sách xuống, nụ cười đầy ý trêu chọc, rõ ràng chẳng hề coi chuyện ấy ra gì.
“Nàng đang cho người theo dõi Thôi Văn Lộc à?”
“Ta đã nói rồi, những chuyện này không cần nàng phí tâm, ta tự có tính toán. Thôi Văn Lộc chẳng qua chỉ là một kẻ vô danh, không đáng lo. Lão Tam…”
Hắn trầm ngâm một lát, rồi mới hạ giọng nói:
“Lão Tam không có phong thái của bậc quân vương. Thôi Văn Lộc muốn thân cận với lão Tam thì cứ để hắn đi.”
“Lần này chúng ta đổi đường, chọn lão Tứ.”
Hắn lật tập thơ ra, đưa về phía ta:
“Nàng lại đây xem, thứ này từ phủ Tam hoàng t.ử mà ra.”
“Đó chính là con đường ta tự chọn.”
“Kiếp trước ta chưa từng thi khoa cử, muốn trèo lên cao thì chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời.”
“Ta cứ tưởng chỉ cần mình có quyền thế, nàng và ta đều sẽ sống tốt hơn một chút.”
“Trước kia ta chỉ biết nàng sống túng thiếu.”
“Mãi đến khi nàng trở về kinh thành, ta mới biết những năm ấy nàng đã sống như thế nào…”
“Là ta sai.”
“Ta trái lương tâm, tự hủy chính mình, cuối cùng lại chẳng có bản lĩnh bảo vệ được nàng.”
“Quả nhiên, ta chỉ là một kẻ vô dụng.”
Hắn lại nắm lấy hai tay ta, thấp giọng nói:
“Ông trời thương xót, cho ta cơ hội làm lại từ đầu.”
“Từ nay về sau, ta sẽ biết giữ mình, tránh xa tranh đấu triều đình, trong sạch sống với nàng hết một đời, được không?”
“Nếu nàng bằng lòng…”
“Ta bằng lòng.”
“Nhưng Thôi Văn Lộc…”
Tiết Bách Chu cười lạnh.
“Thôi Văn Lộc là thứ gì chứ?”
“Không có nàng ở bên cạnh, hắn chẳng qua chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt.”
“Vào Hình bộ thì đã sao?”
“Bây giờ hắn còn chưa thành thế, ta chỉ cần dùng một chút thủ đoạn, hắn sẽ phải giống hệt kiếp trước, cút tới huyện Chử Ngung.”
“Tạ Thải Vi, ta biết mình đang làm gì.”
“Hôm nay là ngày lành cảnh đẹp, nàng đừng nhắc hắn nữa.”
Ta còn muốn nói gì đó, bỗng nhiên cả người nhẹ bẫng.
Chỉ cảm thấy trời đất xoay chuyển, đến khi hoàn hồn, ta đã được Tiết Bách Chu bế gọn trong lòng.
Tiết Bách Chu ôm ta đi về phía màn trướng đỏ.
Trước mắt là vàng ngọc chất đầy, phú quý huy hoàng, lang quân tuấn mỹ lại có tình với ta.
Thế nhưng ta lại không dám chìm đắm trong đó.
Sống lại một đời, chưa chắc chuyện gì cũng có thể nhìn thấu rõ ràng.
Tiết Bách Chu đã trở lại thời tuổi trẻ phong hoa chính thịnh, lại đúng lúc gia tộc đang ở thời kỳ hưng thịnh nhất.
Hắn khó tránh khỏi khinh địch.
13
Ngày hôm sau kính trà, Tiết mẫu kéo tay ta, cười vô cùng dịu dàng thân thiết.
Bà không bắt ta lập quy củ, cũng chẳng răn dạy gì, chỉ hỏi ta có quen hay không, có chỗ nào không thoải mái không.
“Đại lang bây giờ đã biết cầu tiến, chắc cũng nhờ con. Phụ thân nó đã tính toán xong rồi, để nó vào Hộ bộ bổ khuyết. Nay đã có công danh trên người, cũng xem như danh chính ngôn thuận.”
Kiếp trước, Tiết Bách Chu thi trượt, chỉ có thể nhờ ân ấm của gia tộc mà vào triều làm quan, thân phận khó xử, con đường thăng tiến càng gian nan.
Muốn trèo lên cao, hắn chỉ có thể làm những chuyện người khác không dám làm, cũng không muốn làm.
Khi Hoàng đế cần hắn, hắn là sủng thần, quyền thần.
Khi Hoàng đế không còn cần hắn nữa, hắn liền trở thành gian thần người người đều muốn g.i.ế.c.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vì vậy kiếp này, sau khi đau đớn tỉnh ngộ, hắn quyết định đường đường chính chính bước vào quan trường, không còn làm thanh đao bẩn thỉu trong tay Thiên t.ử nữa.
Nhưng làm như vậy, thật sự có thể giữ mình ngoài vòng tranh đấu sao?
Hiện giờ Thái t.ử vẫn chưa được lập, người được chọn chỉ có Tam hoàng t.ử và Tứ hoàng t.ử.
Chúng ta đều biết kết cục.
Hai năm sau, Hoàng đế băng hà, để lại di chiếu lập Tam hoàng t.ử làm người kế vị, những thần t.ử sớm đứng đúng phe cũng theo đó mà một bước lên mây.
Vào thời điểm này, theo lẽ Tiết Bách Chu phải giống như kiếp trước, đầu quân dưới trướng Tam hoàng t.ử.
Nhưng kiếp trước, chính Tam hoàng t.ử đã tùy ý lợi dụng hắn, đến khi dùng hết giá trị liền vắt chanh bỏ vỏ.
Tiết Bách Chu muốn mở một con đường khác, nhưng người khác chưa chắc không nóng lòng muốn chiếm tiên cơ.
Thôi Văn Lộc vốn luôn thích đầu cơ trục lợi, nay đã sớm biết ngôi trữ quân cuối cùng sẽ thuộc về ai, sao có thể không ra tay trước?
Ta nghĩ, mình nên về ngoại tổ gia một chuyến.
Thương nhân tai mắt linh thông, đường đi nước bước cũng nhiều, có thể nhanh ch.óng biết được tin tức của Thôi Văn Lộc.
Ta bảo cữu cữu chuẩn bị mấy rương kỳ trân dị bảo, lại cho vài thương nhân ngoại vực tới quanh quẩn gần phủ đệ mới của Thôi Văn Lộc để rao bán.
Những thương nhân này tự xưng từng chu du khắp bốn bể, thổi phồng hàng hóa của mình thành bảo vật trên trời dưới đất khó tìm.
Cữu cữu ta làm việc càng chu toàn, còn tìm mấy chục người giả làm khách mua hàng, khiến sạp hàng bị vây kín đến mức nước chảy không lọt.
Quan sát suốt nửa tháng, cửa Thôi phủ cuối cùng cũng mở.
Trong thư gửi cho ta, cữu cữu viết rất rõ:
“Môn sinh này của phụ thân con muốn thứ thật chẳng bình thường chút nào.”
“Hắn muốn phượng hoàng.”
Phượng hoàng. Chim quý. Điềm lành.
Thì ra là vậy.
14
Cầm thư của cữu cữu trong tay, ta hỏi Tiết Bách Chu:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Có phải sắp đến sinh thần của Tam hoàng t.ử rồi không?”
Nếu không có một lý do danh chính ngôn thuận, hắn lấy đâu ra cớ để trèo lên quan hệ với Tam hoàng t.ử?
Tiết Bách Chu đang cầm một tập thơ đọc đến say mê, nghe vậy liền ngẩng mắt, buột miệng nói:
“Còn lâu lắm. Nhưng qua một thời gian nữa hẳn là ngày giỗ của Văn Quý phi, sinh mẫu của hắn. Nàng hỏi chuyện này làm gì?”
Tiết Bách Chu từng làm thần t.ử dưới trướng người kia nhiều năm, những ngày tháng thế này đương nhiên thuộc nằm lòng.
“Thôi Văn Lộc đang chuẩn bị lễ vật.”
Văn Quý phi khi còn sống không được sủng ái cho lắm. Nếu bà có thể dùng tới phượng hoàng làm lễ vật, vậy trừ phi con trai bà tranh được một hơi, có bản lĩnh truy phong bà làm Thái hậu.
Cái vỗ m.ô.n.g ngựa này của Thôi Văn Lộc quả thật vừa khéo đúng chỗ.
Tiết Bách Chu đặt sách xuống, nụ cười đầy ý trêu chọc, rõ ràng chẳng hề coi chuyện ấy ra gì.
“Nàng đang cho người theo dõi Thôi Văn Lộc à?”
“Ta đã nói rồi, những chuyện này không cần nàng phí tâm, ta tự có tính toán. Thôi Văn Lộc chẳng qua chỉ là một kẻ vô danh, không đáng lo. Lão Tam…”
Hắn trầm ngâm một lát, rồi mới hạ giọng nói:
“Lão Tam không có phong thái của bậc quân vương. Thôi Văn Lộc muốn thân cận với lão Tam thì cứ để hắn đi.”
“Lần này chúng ta đổi đường, chọn lão Tứ.”
Hắn lật tập thơ ra, đưa về phía ta:
“Nàng lại đây xem, thứ này từ phủ Tam hoàng t.ử mà ra.”