Trên mặt cả hai vị hoàng t.ử đều hiện lên vẻ hoang mang khó hiểu.
Tứ hoàng t.ử vốn tưởng kế hoạch của Tiết Bách Chu đã thất bại.
Tam hoàng t.ử vốn tưởng mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay mình.
Nhưng diễn biến lại hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của tất cả mọi người.
Lưỡi đao lạnh buốt vẫn đang kề trên cổ, người kia run rẩy xé lớp áo kép trước n.g.ự.c, lấy ra một bức thư nhàu nhĩ.
“Xin Hoàng thượng xem qua.”
Thái giám nhận bức thư rồi dâng lên cho lão Hoàng đế.
Lão Hoàng đế mở thư ra, đôi mày lúc giãn lúc cau, sắc mặt dần trở nên u ám.
Người kia dường như chẳng sợ c.h.ế.t, lại tiếp tục nói:
“Những người này đều là thái giám cùng làm việc với nô tài, hoàn toàn không phải thích khách! Những thanh đao mà Tam điện hạ lục được căn bản không phải từ trên người chúng nô tài! Cho nô tài vạn lá gan, nô tài cũng không dám hành thích Bệ hạ!”
Nói xong, mặc cho thị vệ ngăn cản, người kia quỳ xuống dập đầu liên tục.
Máu trên trán nhuộm đỏ gạch lát nền, nhưng hắn như không hề biết đau, hết lần này tới lần khác nặng nề đập đầu xuống đất.
Tạ Lệnh Nghi và Thôi Văn Lộc tuy vẫn chưa hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng sắc mặt cả hai đã trắng xám như tro.
Ta thản nhiên chớp mắt với nàng.
Ta đã không còn là muội muội năm xưa, chịu ấm ức cũng chỉ biết rơi nước mắt nữa rồi.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Giữa những tiếng dập đầu liên tiếp, lão Hoàng đế im lặng hồi lâu cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Trong đôi mắt tam giác tinh tường ấy thoáng hiện một tia mờ mịt.
Hai cánh môi ông hé ra, chậm rãi nói một chữ:
“Thưởng.”
Cách qua đám đông, Tiết Bách Chu nhướng mày với ta.
Không lâu trước đó, ta đã thuyết phục Tiết Bách Chu từ bỏ kế hoạch vạch trần chuyện Tam hoàng t.ử nuôi tư binh, đổi sang tìm cách hòa giải lão Hoàng đế với vị Thái t.ử bị phế.
Kiếp trước, lão Hoàng đế đã chẳng còn bao nhiêu ngày sống, đầu óc lúc tỉnh lúc mê. Tam hoàng t.ử thay ông chấp chính giám quốc đã lâu, vậy mà vẫn phải đợi đến khi lão Hoàng đế c.h.ế.t mới nhận được di chiếu lập mình làm người kế vị.
Lại thêm câu nói mà mưu sĩ của phế Thái t.ử là Triệu Xuân Hòa cứ nhớ mãi không quên:
“Chúng ta trước là cha con, sau mới là vua tôi.”
Ta đoán rằng hai người con trai hiện có này, lão Hoàng đế chẳng muốn chọn ai.
Người ông vẫn luôn nhớ tới trong lòng là trưởng t.ử do người vợ đã mất sinh ra.
— Giống hệt phụ thân ta.
Bức thư ấy là do Tiết Bách Chu trải qua không biết bao nhiêu vòng, sai người lẻn sâu vào nơi giam giữ phế Thái t.ử, lại tốn hết lời lẽ thuyết phục, cuối cùng mới khiến vị Thái t.ử bị phế chịu viết một bức thư giãi bày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong thư chẳng hề nói chuyện triều chính, chỉ toàn những lời hỏi han chuyện nhà, quan tâm sức khỏe của Hoàng đế.
Cuối thư chỉ còn một câu hỏi:
“Đời này, nhi thần còn có thể gặp lại phụ thân nữa không?”
Lão Hoàng đế vẫn còn chìm trong nội dung bức thư, chậm rãi ngẩng đầu nhìn bầu trời đầu thu cao rộng.
Ông thở dài như cảm khái, lặp lại hai lần:
“Đúng vậy... đúng vậy...”
21
Hôm ấy, lão Hoàng đế thậm chí còn chưa thay bộ kỵ trang mặc khi đi săn, một mình bước vào lãnh cung.
Không ai biết ông và phế Thái t.ử đã nói những gì.
Chỉ biết hai tháng sau, Thái t.ử được phục lập, Tam hoàng t.ử bị phạt tới hoàng lăng tự kiểm điểm, Tứ hoàng t.ử cũng bị đưa tới đất phong làm ruộng.
Lão Hoàng đế đã chán ngấy cảnh hai đứa con vì ngôi vị Hoàng đế mà giả nhân giả nghĩa, tranh giành đến đầu rơi m.á.u chảy.
Nghe Tiết Bách Chu nói, quan hệ giữa Hoàng đế và Thái t.ử vẫn không lạnh không nóng, trái lại lão Hoàng đế ngày càng sủng ái những hoàng t.ử nhỏ tuổi và các công chúa.
Tiết Bách Chu không đuổi cùng g.i.ế.c tận Thôi Văn Lộc, hắn nói:
“Kiếp trước làm khốc lại quá lâu, đời này ta không muốn tay lại nhuốm m.á.u nữa. Huống hồ chỉ là một con ch.ó mất chủ, không cần phải đuổi đến đường cùng.”
Tiết Thượng thư thở ngắn than dài, trách hắn quá mềm lòng. Hắn lại lén nhìn ta cười, hàm răng trắng như gạo, trong thoáng chốc dường như lại trở về dáng vẻ thiếu niên của kiếp trước.
Cho dù Tiết gia không đuổi cùng g.i.ế.c tận, Thôi Văn Lộc vẫn bị bỏ xó ở Hình bộ, từ đó chẳng còn cơ hội chạm tới dù chỉ một góc hồ sơ vụ án.
Hai năm sau, Thái t.ử đăng cơ, chuẩn y đề nghị của Tân nhiệm Lại bộ Thị lang Triệu Xuân Hòa: điều các quan viên trẻ tuổi ra ngoài nhậm chức để rèn luyện.
Thôi Văn Lộc không có chỗ dựa, trước kia lại từng thân cận với Tam hoàng t.ử, nên chẳng thể chọn huyện giàu hay nơi gần kinh thành, cuối cùng chỉ có thể bị phân tới huyện Chử Ngung vừa nghèo vừa xa.
Trước ngày theo phu quân tới nơi nhậm chức, Tạ Lệnh Nghi chạy tới Tiết gia cầu tình, nhưng bị gia đinh chặn ngoài cửa.
Nàng luôn miệng tự xưng là thê t.ử của Tiết Bách Chu, còn lấy ra một chiếc ngọc treo quạt.
“Đây là đồ do chính tay ta làm, ngươi mang cho Tiết Bách Chu xem. Dù thế nào chàng cũng phải nhớ tới chút tình nghĩa phu thê.”
Tiết Bách Chu chỉ cười nhạt:
“Ngày thành thân nàng ta đã nói trong lòng mình có người khác, tình cảm không thể cưỡng cầu. Ta cũng cầu còn chẳng được, vui vẻ hưởng thanh tịnh. Ta và nàng ta đã từng làm phu thê được ngày nào đâu, lấy đâu ra tình nghĩa?”
Hắn nhẹ tênh ném chiếc ngọc treo quạt cho gia đinh.
“Ra trả lời nàng ta đi, bảo đừng đứng ngoài cửa làm trò mất mặt nữa. Ngày tháng sau này vẫn còn phải sống.”
Tạ Lệnh Nghi nghe lời truyền đạt xong thì giận dữ không thể kiềm chế, vậy mà đứng ngoài cửa gào thét.
“Ta và chàng đã thành thân nhiều năm, chẳng lẽ chàng thật sự nhẫn tâm nhìn ta chịu nghèo chịu khổ mà không chịu giúp ta một tay sao? Trước kia chàng còn bằng lòng giúp đỡ Tạ Thải Vi, bây giờ chỉ là chuyện nhấc tay, chỉ cần một câu là có thể giữ Thôi lang lại kinh thành, vậy mà chàng cũng không chịu?”
Tứ hoàng t.ử vốn tưởng kế hoạch của Tiết Bách Chu đã thất bại.
Tam hoàng t.ử vốn tưởng mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay mình.
Nhưng diễn biến lại hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của tất cả mọi người.
Lưỡi đao lạnh buốt vẫn đang kề trên cổ, người kia run rẩy xé lớp áo kép trước n.g.ự.c, lấy ra một bức thư nhàu nhĩ.
“Xin Hoàng thượng xem qua.”
Thái giám nhận bức thư rồi dâng lên cho lão Hoàng đế.
Lão Hoàng đế mở thư ra, đôi mày lúc giãn lúc cau, sắc mặt dần trở nên u ám.
Người kia dường như chẳng sợ c.h.ế.t, lại tiếp tục nói:
“Những người này đều là thái giám cùng làm việc với nô tài, hoàn toàn không phải thích khách! Những thanh đao mà Tam điện hạ lục được căn bản không phải từ trên người chúng nô tài! Cho nô tài vạn lá gan, nô tài cũng không dám hành thích Bệ hạ!”
Nói xong, mặc cho thị vệ ngăn cản, người kia quỳ xuống dập đầu liên tục.
Máu trên trán nhuộm đỏ gạch lát nền, nhưng hắn như không hề biết đau, hết lần này tới lần khác nặng nề đập đầu xuống đất.
Tạ Lệnh Nghi và Thôi Văn Lộc tuy vẫn chưa hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng sắc mặt cả hai đã trắng xám như tro.
Ta thản nhiên chớp mắt với nàng.
Ta đã không còn là muội muội năm xưa, chịu ấm ức cũng chỉ biết rơi nước mắt nữa rồi.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Giữa những tiếng dập đầu liên tiếp, lão Hoàng đế im lặng hồi lâu cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Trong đôi mắt tam giác tinh tường ấy thoáng hiện một tia mờ mịt.
Hai cánh môi ông hé ra, chậm rãi nói một chữ:
“Thưởng.”
Cách qua đám đông, Tiết Bách Chu nhướng mày với ta.
Không lâu trước đó, ta đã thuyết phục Tiết Bách Chu từ bỏ kế hoạch vạch trần chuyện Tam hoàng t.ử nuôi tư binh, đổi sang tìm cách hòa giải lão Hoàng đế với vị Thái t.ử bị phế.
Kiếp trước, lão Hoàng đế đã chẳng còn bao nhiêu ngày sống, đầu óc lúc tỉnh lúc mê. Tam hoàng t.ử thay ông chấp chính giám quốc đã lâu, vậy mà vẫn phải đợi đến khi lão Hoàng đế c.h.ế.t mới nhận được di chiếu lập mình làm người kế vị.
Lại thêm câu nói mà mưu sĩ của phế Thái t.ử là Triệu Xuân Hòa cứ nhớ mãi không quên:
“Chúng ta trước là cha con, sau mới là vua tôi.”
Ta đoán rằng hai người con trai hiện có này, lão Hoàng đế chẳng muốn chọn ai.
Người ông vẫn luôn nhớ tới trong lòng là trưởng t.ử do người vợ đã mất sinh ra.
— Giống hệt phụ thân ta.
Bức thư ấy là do Tiết Bách Chu trải qua không biết bao nhiêu vòng, sai người lẻn sâu vào nơi giam giữ phế Thái t.ử, lại tốn hết lời lẽ thuyết phục, cuối cùng mới khiến vị Thái t.ử bị phế chịu viết một bức thư giãi bày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong thư chẳng hề nói chuyện triều chính, chỉ toàn những lời hỏi han chuyện nhà, quan tâm sức khỏe của Hoàng đế.
Cuối thư chỉ còn một câu hỏi:
“Đời này, nhi thần còn có thể gặp lại phụ thân nữa không?”
Lão Hoàng đế vẫn còn chìm trong nội dung bức thư, chậm rãi ngẩng đầu nhìn bầu trời đầu thu cao rộng.
Ông thở dài như cảm khái, lặp lại hai lần:
“Đúng vậy... đúng vậy...”
21
Hôm ấy, lão Hoàng đế thậm chí còn chưa thay bộ kỵ trang mặc khi đi săn, một mình bước vào lãnh cung.
Không ai biết ông và phế Thái t.ử đã nói những gì.
Chỉ biết hai tháng sau, Thái t.ử được phục lập, Tam hoàng t.ử bị phạt tới hoàng lăng tự kiểm điểm, Tứ hoàng t.ử cũng bị đưa tới đất phong làm ruộng.
Lão Hoàng đế đã chán ngấy cảnh hai đứa con vì ngôi vị Hoàng đế mà giả nhân giả nghĩa, tranh giành đến đầu rơi m.á.u chảy.
Nghe Tiết Bách Chu nói, quan hệ giữa Hoàng đế và Thái t.ử vẫn không lạnh không nóng, trái lại lão Hoàng đế ngày càng sủng ái những hoàng t.ử nhỏ tuổi và các công chúa.
Tiết Bách Chu không đuổi cùng g.i.ế.c tận Thôi Văn Lộc, hắn nói:
“Kiếp trước làm khốc lại quá lâu, đời này ta không muốn tay lại nhuốm m.á.u nữa. Huống hồ chỉ là một con ch.ó mất chủ, không cần phải đuổi đến đường cùng.”
Tiết Thượng thư thở ngắn than dài, trách hắn quá mềm lòng. Hắn lại lén nhìn ta cười, hàm răng trắng như gạo, trong thoáng chốc dường như lại trở về dáng vẻ thiếu niên của kiếp trước.
Cho dù Tiết gia không đuổi cùng g.i.ế.c tận, Thôi Văn Lộc vẫn bị bỏ xó ở Hình bộ, từ đó chẳng còn cơ hội chạm tới dù chỉ một góc hồ sơ vụ án.
Hai năm sau, Thái t.ử đăng cơ, chuẩn y đề nghị của Tân nhiệm Lại bộ Thị lang Triệu Xuân Hòa: điều các quan viên trẻ tuổi ra ngoài nhậm chức để rèn luyện.
Thôi Văn Lộc không có chỗ dựa, trước kia lại từng thân cận với Tam hoàng t.ử, nên chẳng thể chọn huyện giàu hay nơi gần kinh thành, cuối cùng chỉ có thể bị phân tới huyện Chử Ngung vừa nghèo vừa xa.
Trước ngày theo phu quân tới nơi nhậm chức, Tạ Lệnh Nghi chạy tới Tiết gia cầu tình, nhưng bị gia đinh chặn ngoài cửa.
Nàng luôn miệng tự xưng là thê t.ử của Tiết Bách Chu, còn lấy ra một chiếc ngọc treo quạt.
“Đây là đồ do chính tay ta làm, ngươi mang cho Tiết Bách Chu xem. Dù thế nào chàng cũng phải nhớ tới chút tình nghĩa phu thê.”
Tiết Bách Chu chỉ cười nhạt:
“Ngày thành thân nàng ta đã nói trong lòng mình có người khác, tình cảm không thể cưỡng cầu. Ta cũng cầu còn chẳng được, vui vẻ hưởng thanh tịnh. Ta và nàng ta đã từng làm phu thê được ngày nào đâu, lấy đâu ra tình nghĩa?”
Hắn nhẹ tênh ném chiếc ngọc treo quạt cho gia đinh.
“Ra trả lời nàng ta đi, bảo đừng đứng ngoài cửa làm trò mất mặt nữa. Ngày tháng sau này vẫn còn phải sống.”
Tạ Lệnh Nghi nghe lời truyền đạt xong thì giận dữ không thể kiềm chế, vậy mà đứng ngoài cửa gào thét.
“Ta và chàng đã thành thân nhiều năm, chẳng lẽ chàng thật sự nhẫn tâm nhìn ta chịu nghèo chịu khổ mà không chịu giúp ta một tay sao? Trước kia chàng còn bằng lòng giúp đỡ Tạ Thải Vi, bây giờ chỉ là chuyện nhấc tay, chỉ cần một câu là có thể giữ Thôi lang lại kinh thành, vậy mà chàng cũng không chịu?”