Nhất Mộng Hoán Duyên

Chương 11

“Bạc trắng đều chất thành hành cung cho Bệ hạ rồi.”

“Thôi Văn Lộc đ.á.n.h giá chúng ta quá cao. Hắn tưởng Tiết gia thật sự có thể tùy ý làm càn, lấy của quốc gia hại dân chúng sao?”

“Nhưng người thật sự dám khoét ra một lỗ thủng lớn đến thế là Bệ hạ, không phải Tiết gia ta.”

Thì ra là vậy.

Một khoản bạc lớn như thế, Tiết gia nào dám tự nuốt?

Người thật sự có gan và có quyền làm chuyện ấy chỉ có Hoàng thượng.

Những đại quan tham gia hội thẩm chuỗi án tham nhũng năm đó đâu chỉ có một mình Tiết Thượng thư.

Muốn giở trò dưới mí mắt của nhiều người tinh tường như vậy, chẳng lẽ Tiết Thượng thư chê mình sống quá lâu sao?

Quả nhiên, nội quan của phủ Tam hoàng t.ử trở về tay không.

Vài ngày sau, bản tấu đàn hặc Tiết Thượng thư được công khai.

Nhưng đám người trên triều ai nấy mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không bác bỏ Thôi Văn Lộc, cũng chẳng lên tiếng giúp hắn, trong lòng mỗi người đều đã hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.

Hình bộ tra đi tra lại suốt nửa tháng, cuối cùng chỉ tra ra một mớ sổ sách rối như tơ vò.

Tiết Thượng thư đang “đóng cửa tự kiểm điểm” lại ung dung trở về thượng triều.

Nhưng Tiết Bách Chu lại không ngồi yên được nữa, đi tới đi lui trong viện:

“Không thể đợi nữa. Bọn họ đã ra chiêu rồi. Lần này chống được, chưa chắc lần sau cũng chống được.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Bây giờ đã phải ra tay sao?”

“Lão Hoàng đế sắp đi săn mùa thu. Nếu để ông ta ở nơi hoang vu hẻo lánh tận mắt nhìn thấy tư binh do chính con trai mình nuôi dưỡng, nàng đoán sẽ thế nào?”

Tình phụ t.ử của Thiên gia mong manh vô định như lá vàng mùa thu.

Tiết Bách Chu giật một nắm lá vào tay, siết quyền, nghiền nát thành vụn.

Đầu ta bỗng đau âm ỉ.

Mơ hồ như nhớ ra từng có ai đó cố chấp mà nghiêm túc nói với ta rằng không phải như vậy, Hoàng gia cũng có chân tình.

Trong ký ức, hình như đó là một lão già chân cẳng không tiện.

Ông ta lúc nào cũng mang vẻ nặng lòng, miệng cứ lẩm bẩm mãi.

Thôi Văn Lộc chán ghét gọi ông ta là “tàn dư”, trách cấp trên đem củ khoai nóng bỏng tay ấy ném tới cái vùng nghèo khó hẻo lánh do hắn cai quản.

Người có thể bị gọi là “tàn dư” thì còn có thể là ai?

Trong khoảnh khắc, như một tia chớp bổ xuống, xâu chuỗi toàn bộ suy nghĩ trong đầu ta thành một đường sáng rõ.

“Không đúng, Tứ hoàng t.ử không phải người Bệ hạ muốn chọn!”

Ta buột miệng nói, khiến Tiết Bách Chu sững người.

Sau một hồi suy nghĩ, ta lại chậm rãi nói:

“Bệ hạ có một sai lầm mà ông ấy vẫn luôn muốn bù đắp.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

18

Khi ấy Tân đế đã đăng cơ, một nhóm phạm nhân bị lưu đày được áp giải tới huyện Chử Ngung, trong đó có cả “dư nghiệt” Triệu Xuân Hòa.

Tội của Triệu Xuân Hòa rất nặng, đời này nhất định phải c.h.ế.t ở huyện Chử Ngung. Mọi người đều tránh xa ông, không ai dám qua lại, chỉ sợ sơ sẩy một chút sẽ bị ông liên lụy.

Từ khi Triệu Xuân Hòa tới, trong huyện thật ra vẫn sóng yên gió lặng, nhưng Thôi Văn Lộc lại ngày đêm thở ngắn than dài, thật sự coi Triệu Xuân Hòa như cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt.

Đạo làm quan của Thôi Văn Lộc là: tuyệt đối không dám mạo phạm người trên, nhưng người dưới tay nhất định phải bị hắn thu xếp đến ngoan ngoãn phục tùng.

Nhưng rốt cuộc hắn vẫn nhát gan, trong lòng có điều kiêng dè, nên không nhịn được mà bàn bạc với ta.

“Triệu Xuân Hòa phạm tội, dù có bị c.h.é.m ngàn đao cũng không quá đáng.

“Thánh thượng tha cho hắn một mạng là vì Thánh thượng nhân từ, chứ không phải hắn không đáng c.h.ế.t. Ta sao có thể không lĩnh hội thánh ý, thay Thánh thượng nhổ cỏ tận gốc?”

Nghe xong, ta nhất thời kinh hồn táng đảm, không dám tin những lời này lại được thốt ra từ người đầu ấp tay gối với mình.

Ta vốn chỉ cho rằng hắn nông cạn vô năng, nào ngờ tâm địa cũng độc ác đến vậy.

Sắc mặt Thôi Văn Lộc vàng như sáp, trên trán mồ hôi túa ra, trong mắt ánh lên vẻ đục ngầu.

Những lời khuyên can kiểu như “mạng người quan trọng” đã tới bên miệng, nhưng nhìn khuôn mặt hắn, ta lại không thể nói ra.

Suy nghĩ xoay chuyển, ta đổi sang một cách nói khác:

“Bệ hạ đã giữ lại cho hắn một mạng, biết đâu còn có tính toán khác? Nếu trên người hắn còn liên quan tới chuyện gì khác, khó đảm bảo triều đình sẽ không gọi về thẩm vấn lần nữa — trước đây đâu phải chưa từng có tiền lệ như vậy. Nếu người c.h.ế.t trong tay chàng, e rằng đến lúc ấy khó mà ăn nói.”

Thôi Văn Lộc nghe vậy như bừng tỉnh, nắm tay ta cảm tạ không ngừng.

“Phu nhân quả không hổ là nữ nhi nhà Hàn lâm, kiến thức vượt xa ta. Thôi mỗ hổ thẹn.”

Cứ như vậy, ta đã cứu mạng Triệu Xuân Hòa.

Triệu Xuân Hòa tuổi đã cao, lại chịu đủ khổ sở trong lao ngục, đầu óc cũng có phần điên loạn.

Người khác ra đồng làm việc đổi lấy khẩu phần ăn, ông lại chỉ ngơ ngác tìm một tảng đá ngồi xuống. Ai hỏi cũng chẳng đáp, miệng cứ lẩm bẩm điều gì đó không ngừng.

Tiểu nha hoàn của ta tính tình hoạt bát hiếu kỳ, đặc biệt chạy đi nghe ngóng, sau đó trở về thuật lại cho ta.

“Phu nhân, Triệu Xuân Hòa kỳ lạ lắm, cứ nhắc mãi gì đó về vua tôi, cha con.”

Ta nghe cũng lấy làm khó hiểu, liền bảo tiểu nha hoàn lần sau nghe cho kỹ hơn.

Lần này tiểu nha hoàn đã nghe rõ.

“Triệu Xuân Hòa cứ lặp đi lặp lại đúng một câu: Chúng ta trước là cha con, sau mới là vua tôi.”

Nghe xong, ta ngẩn người hồi lâu, lập tức sai người gọi Triệu Xuân Hòa tới, hỏi ông câu nói ấy từ đâu mà có.

Ban đầu Triệu Xuân Hòa im lặng không nói.

Ta kiên trì truy hỏi, cuối cùng ông chỉ nhếch miệng cười.

“Lão già này đâu dám bịa chuyện. Đó là lời trong bức thư chính tay người kia viết. Đáng tiếc chủ nhân của ta tâm cao khí ngạo, nhất quyết không chịu cúi đầu. Nếu người chịu nói vài câu mềm mỏng, hiện giờ thiên hạ đổi chủ thế nào còn chưa biết được.”

Tội của Triệu Xuân Hòa là mưu nghịch.

Mà chủ nhân của ông chính là vị Thái t.ử bị phế dưới triều Tiên đế.