Nhặt Ma Đầu Làm Đồ Đệ

Chương 8

 

Tạ Thức Y từ từ ngẩng đầu.

Đôi mắt vốn đẹp đẽ của hắn lúc này đã tối đen như vực sâu không đáy.

Rồi hắn cười.

Nụ cười lạnh đến mức chẳng còn chút tình cảm.

“Điềm dữ diệt thế sao?”

“Được.”

Ma khí quanh người hắn dâng lên như bão lớn.

“Nếu các ngươi đã mong ta trở thành như thế…”

“Ta sẽ thành toàn.”

“Nghiệt chướng!”

Chưởng môn hét lớn rồi điều khiển Trừ Ma Kiếm đ.â.m thẳng vào tim hắn.

“Hôm nay ta sẽ thay thiên hạ diệt trừ hậu họa!”

Tạ Thức Y không tránh.

Hắn chỉ đưa một tay lên, ma khí tụ lại trong lòng bàn tay chuẩn bị trực tiếp đón kiếm.

Keng!

Âm thanh kim loại va chạm vang lên ch.ói tai.



Trừ Ma Kiếm dừng lại cách n.g.ự.c hắn chưa đầy một thước.

Mũi kiếm bị hai ngón tay ta giữ c.h.ặ.t.

Ta đứng chắn phía trước Tạ Thức Y.

Kiếm khí sắc bén cứa vào lòng bàn tay, yêu huyết màu vàng theo lưỡi kiếm nhỏ xuống từng giọt.

Từng giọt rơi xuống đất.

Cũng giống như từng giọt rơi thẳng vào nơi sâu nhất trong lòng người phía sau.

Tạ Thức Y ngẩng mặt, đôi mắt vừa bị ma khí nhuộm đen hoàn toàn ngơ ngác nhìn ta.

【Ta sắp ngất rồi!】

【Tay không giữ Trừ Ma Kiếm thật sao?!】

【Rốt cuộc tu vi của Lão Tổ đã cao đến mức nào vậy?!】

“Sư Tổ!”

Chưởng môn kinh hãi.

“Người làm gì vậy, mau tránh ra!”

“Hắn là ma!”

“Lão già.”

Ta nhíu mày.

“Ngươi sống nhiều năm quá nên đầu óc hỏng rồi sao?”

“Hắn có Ma Cốt thì sao?”

Ta khẽ xoay cổ tay.

Trừ Ma Kiếm bị bật trở lại, cắm sâu xuống nền đá ngay trước mặt Chưởng môn.

Ông ta tức đến đỏ cả mắt.

“Ma chính là ma!”

“Thiên tính của hắn vốn tà ác, hôm nay không g.i.ế.c, sau này hắn nhất định hủy diệt thiên hạ!”

“Vậy sao?”

Ta khẽ gật đầu.

“Ta hỏi ngươi một chuyện.”

“Hắn đã hủy diệt thiên hạ chưa?”

Chưởng môn lập tức cứng họng.

Ta chẳng cho ông ta thời gian đáp, tiếp tục hỏi từng câu.

“Mười năm ở Thái Thanh Tông, hắn từng g.i.ế.c một đồng môn nào chưa?”

Chưởng môn im lặng.

“Trần Phàm vu oan hắn giữa đông người, hắn có thật sự ra tay trả thù không?”

Không ai đáp.

“Ngôi đầu hôm nay hắn giành được bằng mười năm khổ tu, hay bằng việc dùng Ma Cốt hại người?”

“Mười năm ở hậu sơn bị ta sai hết việc này tới việc khác, từ dọn phân đến sửa động phủ, hắn từng than nửa câu chưa?”

“Bao năm bị người trong tông môn khinh thường vì linh căn, hắn đã từng âm thầm báo thù ai chưa?”

Ta nâng tay chỉ vào ma văn giữa trán Tạ Thức Y.

“Hắn chỉ có Ma Cốt.”

“Nhưng trước hôm nay hắn chưa từng dùng thứ đó làm chuyện gì hại người.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Còn các ngươi mang danh chính đạo, chỉ vì sợ một khả năng chưa hề xảy ra trong tương lai đã vội muốn lấy mạng hắn.”

“Các ngươi thấy như vậy công bằng sao?”

Mặt Chưởng môn đỏ lên vì tức giận lẫn không thể phản bác.

“Ma Cốt một khi thức tỉnh thì không thể quay đầu!”

“Hôm nay hắn chưa thành ma, ngày mai cũng sẽ thành!”

“Đó là bản tính trời sinh, không ai thay đổi được!”

“Cho nên hôm nay nhất định phải g.i.ế.c!”

Ta nhìn ông ta thật lâu rồi nhẹ nhàng thở ra.

“Các ngươi đâu có trừ ma.”

“Các ngươi đang dùng chính tay mình…”

“Ép một người chưa thành ma phải biến thành ma.”

【Đúng vậy, rốt cuộc ai mới là kẻ đang tạo ra đại ma đầu?!】

【Muốn g.i.ế.c hắn vì sợ hắn diệt thế, kết quả lại ép hắn muốn diệt thế ngay hôm nay, lý lẽ này thật sự tuyệt vời!】

“Yêu ngôn mê hoặc lòng người!”

Chưởng môn giận dữ quát.

“Lăng Cửu Chúc, nếu người còn tiếp tục che chở hắn, chẳng khác nào đứng cùng phe với ma đạo!”

“Đến lúc ấy, tông môn sẽ xử người theo tội cấu kết ma tộc, phản bội chính đạo!”

“Cấu kết?”

Ta hơi nghiêng đầu.

“Ý của ngươi là chỉ cần trời sinh mang thứ bị các ngươi xem là tà ác thì mặc kệ đã làm gì hay chưa, đều phải lập tức g.i.ế.c?”

“Đúng!”

Chưởng môn đáp như đinh đóng cột.

“Chính tà không thể cùng tồn tại.”

“Trừ yêu diệt ma vốn là bổn phận của người tu chính đạo!”

“Được.”

Ta gật đầu.

Chưởng môn tưởng ta cuối cùng cũng chịu nhường, vừa định lần nữa thúc động kiếm khí.

Ta đã giơ tay b.úng nhẹ một cái.

“Tách.”

Chỉ một tiếng rất khẽ.

Linh lực quanh người ta đột nhiên đổi chiều.

Ngay sau đó…

ẦM!

Yêu uy cổ xưa bị ta áp chế nhiều năm bỗng trút xuống toàn bộ quảng trường như đại hải đổ nghiêng.

Sức mạnh ấy hung bạo hơn ma khí trên người Tạ Thức Y hàng trăm lần.

Kim sắc yêu lực x.é to.ạc tầng mây, ép ma vân quanh Ma Uyên ở phía xa cũng phải chấn động.

Chỉ trong một hơi thở, tất cả tu sĩ có mặt đều bị uy áp đè quỳ xuống đất.

Không ai nâng nổi đầu.

Mái tóc bạc dài của ta bị gió cuốn tung.

Đồng t.ử vàng kim thu thành đường dọc của loài mèo, lạnh lùng nhìn xuống Chưởng môn.

Sau lưng ta, chín chiếc đuôi bạc khổng lồ chậm rãi hiện ra, như bóng dáng của một thượng cổ đại yêu vừa thức tỉnh giữa nhân gian.

Ta bình thản cất giọng.

“Tạ Thức Y có Thiên Sinh Ma Cốt.”

“Còn ta…”

Đôi tai mèo trên đầu khẽ động.

“Vốn chẳng phải nhân tộc.”

“Ta là đại yêu.”

“Theo lời các ngươi vừa nói, yêu còn đáng bị trừ hơn cả ma.”

Ta cong môi.

“Vậy hôm nay đám người chính đạo các ngươi…”

“Có muốn tiện thể trừ luôn ta không?”

Quảng trường chìm vào im lặng tuyệt đối.

Bọn họ chỉ biết ta là vị Sư Tổ có bối phận cao nhất, sống từ rất lâu, tính tình lại tùy hứng cổ quái.

Chưa một ai biết thân phận thật của ta vốn là yêu tộc.

Một người mang Ma Cốt đã bị xem là điềm dữ.

Vậy một thượng cổ đại yêu sống hơn nghìn năm, tu vi đủ sức đứng trên đỉnh Tam giới thì nên được tính là gì?

Trừ yêu ư?