Chỉ một chớp mắt, hắn đã trở về tẩm cung.
Ta nằm yên, chớp mắt mấy lần để nhìn rõ xung quanh.
Trước mặt là sa màn đen thêu chỉ vàng, mỗi thứ đều xa hoa đến mức khiến ta có cảm giác mình vừa tỉnh trong kho bảo vật.
Chiếc giường dưới người mềm đến lạ.
Đây đâu phải hậu sơn của ta.
Rõ ràng là Ma cung.
Ta chống tay ngồi dậy rồi thử cử động từng ngón.
Cảm giác quen thuộc lập tức trở lại.
Nhục thân đã hồi phục.
Yêu đan cũng ở đúng vị trí.
Tu vi vận hành trơn tru.
Ta thật sự sống lại rồi.
“Sư tôn?”
Một giọng nói khe khẽ vang ngay bên cạnh.
Ta quay đầu.
Tạ Thức Y đứng cách giường chưa đầy vài bước.
Hắn cao hơn trong ký ức.
Cũng gầy đi đôi chút.
Dung mạo từng còn nét thiếu niên giờ đã hoàn toàn trưởng thành, lạnh lùng và yêu dị, chỉ có ánh mắt nhìn ta là sáng đến gần như cuồng nhiệt.
“Ừ.”
Ta bỗng thấy có chút không biết đặt tay ở đâu.
“Ta tỉnh rồi.”
“Người…”
Hắn theo bản năng muốn bước tới.
Nhưng chân vừa nhúc nhích lại dừng.
Ta lúc ấy chẳng còn tâm trạng để ý phản ứng của hắn.
Bởi vì toàn bộ những gì thần hồn từng nhìn thấy khi bị nhốt trong yêu đan đang lần lượt trở lại trong đầu.
Cảnh hắn chải tóc cho ta.
Lau mặt.
Tự tay thay bộ lễ phục Ma hậu đã chuẩn bị sẵn.
Về sau còn ôm nhục thân của ta trong lòng khi xem tấu chương.
Từng cảnh…
Ta nhìn thấy hết.
Mặt lập tức nóng lên.
Tên nghịch đồ này thật sự điên rồi.
Nếu hắn muốn diệt thế, ta còn biết phải xử lý thế nào.
Một chưởng đ.á.n.h xuống là xong.
Nhưng chuyện hiện tại…
Ta phải giải quyết ra sao?
“Sư tôn?”
Thấy ta ngồi im quá lâu, hắn lại nhẹ giọng gọi.
“Người còn chỗ nào không khỏe không?”
“Không.”
Ta lập tức vén chăn bước xuống giường.
Chân vừa chạm đất, hắn đã quỳ xuống giữ lấy cổ chân rồi xỏ giày cho ta.
“Người định đi đâu?”
“Nhà xí.”
Ta phải rời khỏi nơi này.
Càng nhanh càng tốt.
Vừa ra cửa, ta âm thầm vận chuyển linh lực kiểm tra tu vi.
Yêu đan đã hoàn toàn trở lại.
Công Đức Kim Quang còn tích tụ rất nhiều.
Tu vi thậm chí mạnh hơn trước lúc bị Thiên Đạo đ.á.n.h xuống.
Tuyệt.
Vậy thì chạy.
Cả đời hơn ngàn năm, ta chưa từng dùng thân pháp nhanh như hôm đó.
Bóng người gần như hóa thành hư ảnh lướt qua đại điện Ma cung, tránh sạch thị vệ cùng ma tướng.
【Ha ha ha, vừa sống lại chuyện đầu tiên đã làm là bỏ trốn!】
【Sư tôn chạy phía trước, nghịch đồ đuổi phía sau, mèo mọc thêm đôi cánh cũng chưa chắc thoát nổi!】
【Lão Tổ lần này thật sự hoảng rồi!】
【Cổng Ma cung ngay trước mắt, cố thêm chút nữa!】
Ta cũng nhìn thấy.
Cánh cổng lớn chỉ còn cách mấy bước.
Tự do ở ngay phía trước.
Hậu sơn của ta.
Ghế nằm của ta.
Giấc ngủ yên tĩnh của ta.
Một chân vừa bước qua cổng…
Cả người đã đ.â.m vào một l.ồ.ng n.g.ự.c lạnh.
…
Lông mèo trong tưởng tượng của ta lập tức dựng hết.
Hai cánh tay Tạ Thức Y vòng quanh eo, giữ c.h.ặ.t đến mức chẳng cho ta lùi một bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trên người hắn còn mang hơi lạnh từ sương đêm bên ngoài.
Tên này đã đứng chờ sẵn từ trước.
“Sư tôn.”
Hắn cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ ta.
Giọng nói khàn đến mức như đang cố nén điều gì đó.
“Người vừa tỉnh đã muốn bỏ ta lần nữa sao?”
“Ta không bỏ ngươi.”
Ta cố đẩy hắn ra.
Không nhúc nhích.
“Ta chỉ muốn…”
Ta suy nghĩ thật nhanh.
“Về nhà ngủ.”
“Nhà?”
Hắn chậm rãi ngẩng mặt.
Trong đôi mắt đen dưới ánh trăng có thứ cảm xúc cuộn lên mãnh liệt mà ta không muốn đọc kỹ.
“Đúng.”
“Ta về Thái Thanh Tông.”
“Về hậu sơn.”
Ta nói rất chắc chắn.
“Không được.”
Hắn chẳng cho ta đường thương lượng.
“Nơi này mới là nhà của người.”
Ánh mắt hắn lướt qua Ma cung sau lưng.
“Tạ Thức Y!”
Ta lập tức nổi giận.
“Ngươi bây giờ gan lớn đến mức dám cản cả vi sư sao?”
“Đừng quên thân phận của ngươi!”
“Sư tôn?”
Hắn chậm rãi lặp lại hai chữ ấy.
“Có vị sư tôn nào tự lấy yêu đan ra rồi nhét vào cơ thể đồ đệ không?”
“Lúc đó chẳng còn cách khác!”
Hơn nữa chỉ là một viên yêu đan.
Vì sao qua lời hắn lại nghe giống chuyện gì ám muội lắm vậy?
Hắn lại thấp giọng hỏi.
“Vậy có vị sư tôn nào biết rõ thần hồn mình vẫn nhìn được mọi chuyện…”
“Còn để mặc đồ đệ làm hết những việc kia với thân thể mình mà không phản ứng không?”
Ta lập tức cứng người.
Tên khốn.
Ta không phản ứng vì ta căn bản không thể động đậy!
【Khoan đã, hắn biết thần hồn sư tôn vẫn luôn ở trong yêu đan sao?!】
【Vậy chuyện thay áo, chải tóc, ôm ngủ đều là hắn cố ý làm cho nàng biết?!】
【Tên này quả nhiên điên thật!】
Ta nhìn hắn không chớp mắt.
Tên nghịch đồ này…
Ngay từ đầu đã biết?
“Buông ta ra.”
Giọng ta lạnh xuống.
“Không.”
Ta tức đến mức chuẩn bị giơ chân đá người.
“Sư Tổ!”
Một tiếng gọi vui mừng bỗng vang lên phía sau.
Ta quay đầu.
Người quen cả.
Đám người Thái Thanh Tông đang đứng cách đó không xa, sắc mặt vừa mừng vừa căng thẳng.
Hứa Thanh Dao lập tức chạy lên.
“Sư Tổ, người thật sự tỉnh rồi!”
“May quá!”
Nàng vui đến gần như rơi lệ.
Sau đó ánh mắt rơi xuống cánh tay vẫn đang ôm eo ta.
Sắc mặt lập tức cứng lại.
“Tạ… Ma Tôn.”
“Ngài đang làm gì vậy?”
“Mau thả Sư Tổ ra.”
Chưởng môn cũng đi lên, thái độ so với mười năm trước khiêm nhường hơn rất nhiều.
“Ma Tôn đại nhân.”
“Chúng ta nghe tin Sư Tổ hồi phục nên đặc biệt tới thăm.”
“Mười năm qua, Tam giới nhận được ân cứu giúp của ngài rất nhiều.”
“Những chuyện năm xưa cũng khiến chúng ta hiểu rằng cách nhìn của mình đối với yêu tộc cùng ma tộc từng quá phiến diện.”
“Ngài cứu Bắc Cảnh, diệt hung thú, cứu vô số sinh linh, quả thật công đức vô lượng.”
Ông ta ngừng lại.
Ánh mắt rơi xuống bàn tay đang giữ ta.
“Chỉ là Sư Tổ vừa tỉnh lại, thân thể có lẽ vẫn cần tĩnh dưỡng.”
“Cho dù thế nào, ngài cũng không nên cưỡng ép người.”
Ta nằm yên, chớp mắt mấy lần để nhìn rõ xung quanh.
Trước mặt là sa màn đen thêu chỉ vàng, mỗi thứ đều xa hoa đến mức khiến ta có cảm giác mình vừa tỉnh trong kho bảo vật.
Chiếc giường dưới người mềm đến lạ.
Đây đâu phải hậu sơn của ta.
Rõ ràng là Ma cung.
Ta chống tay ngồi dậy rồi thử cử động từng ngón.
Cảm giác quen thuộc lập tức trở lại.
Nhục thân đã hồi phục.
Yêu đan cũng ở đúng vị trí.
Tu vi vận hành trơn tru.
Ta thật sự sống lại rồi.
“Sư tôn?”
Một giọng nói khe khẽ vang ngay bên cạnh.
Ta quay đầu.
Tạ Thức Y đứng cách giường chưa đầy vài bước.
Hắn cao hơn trong ký ức.
Cũng gầy đi đôi chút.
Dung mạo từng còn nét thiếu niên giờ đã hoàn toàn trưởng thành, lạnh lùng và yêu dị, chỉ có ánh mắt nhìn ta là sáng đến gần như cuồng nhiệt.
“Ừ.”
Ta bỗng thấy có chút không biết đặt tay ở đâu.
“Ta tỉnh rồi.”
“Người…”
Hắn theo bản năng muốn bước tới.
Nhưng chân vừa nhúc nhích lại dừng.
Ta lúc ấy chẳng còn tâm trạng để ý phản ứng của hắn.
Bởi vì toàn bộ những gì thần hồn từng nhìn thấy khi bị nhốt trong yêu đan đang lần lượt trở lại trong đầu.
Cảnh hắn chải tóc cho ta.
Lau mặt.
Tự tay thay bộ lễ phục Ma hậu đã chuẩn bị sẵn.
Về sau còn ôm nhục thân của ta trong lòng khi xem tấu chương.
Từng cảnh…
Ta nhìn thấy hết.
Mặt lập tức nóng lên.
Tên nghịch đồ này thật sự điên rồi.
Nếu hắn muốn diệt thế, ta còn biết phải xử lý thế nào.
Một chưởng đ.á.n.h xuống là xong.
Nhưng chuyện hiện tại…
Ta phải giải quyết ra sao?
“Sư tôn?”
Thấy ta ngồi im quá lâu, hắn lại nhẹ giọng gọi.
“Người còn chỗ nào không khỏe không?”
“Không.”
Ta lập tức vén chăn bước xuống giường.
Chân vừa chạm đất, hắn đã quỳ xuống giữ lấy cổ chân rồi xỏ giày cho ta.
“Người định đi đâu?”
“Nhà xí.”
Ta phải rời khỏi nơi này.
Càng nhanh càng tốt.
Vừa ra cửa, ta âm thầm vận chuyển linh lực kiểm tra tu vi.
Yêu đan đã hoàn toàn trở lại.
Công Đức Kim Quang còn tích tụ rất nhiều.
Tu vi thậm chí mạnh hơn trước lúc bị Thiên Đạo đ.á.n.h xuống.
Tuyệt.
Vậy thì chạy.
Cả đời hơn ngàn năm, ta chưa từng dùng thân pháp nhanh như hôm đó.
Bóng người gần như hóa thành hư ảnh lướt qua đại điện Ma cung, tránh sạch thị vệ cùng ma tướng.
【Ha ha ha, vừa sống lại chuyện đầu tiên đã làm là bỏ trốn!】
【Sư tôn chạy phía trước, nghịch đồ đuổi phía sau, mèo mọc thêm đôi cánh cũng chưa chắc thoát nổi!】
【Lão Tổ lần này thật sự hoảng rồi!】
【Cổng Ma cung ngay trước mắt, cố thêm chút nữa!】
Ta cũng nhìn thấy.
Cánh cổng lớn chỉ còn cách mấy bước.
Tự do ở ngay phía trước.
Hậu sơn của ta.
Ghế nằm của ta.
Giấc ngủ yên tĩnh của ta.
Một chân vừa bước qua cổng…
Cả người đã đ.â.m vào một l.ồ.ng n.g.ự.c lạnh.
…
Lông mèo trong tưởng tượng của ta lập tức dựng hết.
Hai cánh tay Tạ Thức Y vòng quanh eo, giữ c.h.ặ.t đến mức chẳng cho ta lùi một bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trên người hắn còn mang hơi lạnh từ sương đêm bên ngoài.
Tên này đã đứng chờ sẵn từ trước.
“Sư tôn.”
Hắn cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ ta.
Giọng nói khàn đến mức như đang cố nén điều gì đó.
“Người vừa tỉnh đã muốn bỏ ta lần nữa sao?”
“Ta không bỏ ngươi.”
Ta cố đẩy hắn ra.
Không nhúc nhích.
“Ta chỉ muốn…”
Ta suy nghĩ thật nhanh.
“Về nhà ngủ.”
“Nhà?”
Hắn chậm rãi ngẩng mặt.
Trong đôi mắt đen dưới ánh trăng có thứ cảm xúc cuộn lên mãnh liệt mà ta không muốn đọc kỹ.
“Đúng.”
“Ta về Thái Thanh Tông.”
“Về hậu sơn.”
Ta nói rất chắc chắn.
“Không được.”
Hắn chẳng cho ta đường thương lượng.
“Nơi này mới là nhà của người.”
Ánh mắt hắn lướt qua Ma cung sau lưng.
“Tạ Thức Y!”
Ta lập tức nổi giận.
“Ngươi bây giờ gan lớn đến mức dám cản cả vi sư sao?”
“Đừng quên thân phận của ngươi!”
“Sư tôn?”
Hắn chậm rãi lặp lại hai chữ ấy.
“Có vị sư tôn nào tự lấy yêu đan ra rồi nhét vào cơ thể đồ đệ không?”
“Lúc đó chẳng còn cách khác!”
Hơn nữa chỉ là một viên yêu đan.
Vì sao qua lời hắn lại nghe giống chuyện gì ám muội lắm vậy?
Hắn lại thấp giọng hỏi.
“Vậy có vị sư tôn nào biết rõ thần hồn mình vẫn nhìn được mọi chuyện…”
“Còn để mặc đồ đệ làm hết những việc kia với thân thể mình mà không phản ứng không?”
Ta lập tức cứng người.
Tên khốn.
Ta không phản ứng vì ta căn bản không thể động đậy!
【Khoan đã, hắn biết thần hồn sư tôn vẫn luôn ở trong yêu đan sao?!】
【Vậy chuyện thay áo, chải tóc, ôm ngủ đều là hắn cố ý làm cho nàng biết?!】
【Tên này quả nhiên điên thật!】
Ta nhìn hắn không chớp mắt.
Tên nghịch đồ này…
Ngay từ đầu đã biết?
“Buông ta ra.”
Giọng ta lạnh xuống.
“Không.”
Ta tức đến mức chuẩn bị giơ chân đá người.
“Sư Tổ!”
Một tiếng gọi vui mừng bỗng vang lên phía sau.
Ta quay đầu.
Người quen cả.
Đám người Thái Thanh Tông đang đứng cách đó không xa, sắc mặt vừa mừng vừa căng thẳng.
Hứa Thanh Dao lập tức chạy lên.
“Sư Tổ, người thật sự tỉnh rồi!”
“May quá!”
Nàng vui đến gần như rơi lệ.
Sau đó ánh mắt rơi xuống cánh tay vẫn đang ôm eo ta.
Sắc mặt lập tức cứng lại.
“Tạ… Ma Tôn.”
“Ngài đang làm gì vậy?”
“Mau thả Sư Tổ ra.”
Chưởng môn cũng đi lên, thái độ so với mười năm trước khiêm nhường hơn rất nhiều.
“Ma Tôn đại nhân.”
“Chúng ta nghe tin Sư Tổ hồi phục nên đặc biệt tới thăm.”
“Mười năm qua, Tam giới nhận được ân cứu giúp của ngài rất nhiều.”
“Những chuyện năm xưa cũng khiến chúng ta hiểu rằng cách nhìn của mình đối với yêu tộc cùng ma tộc từng quá phiến diện.”
“Ngài cứu Bắc Cảnh, diệt hung thú, cứu vô số sinh linh, quả thật công đức vô lượng.”
Ông ta ngừng lại.
Ánh mắt rơi xuống bàn tay đang giữ ta.
“Chỉ là Sư Tổ vừa tỉnh lại, thân thể có lẽ vẫn cần tĩnh dưỡng.”
“Cho dù thế nào, ngài cũng không nên cưỡng ép người.”