"Trần Trường Cảnh thích chơi bóng rổ, vài ngày nữa cậu ấy sẽ tham gia giải đấu đấy."
Giọng Chúc Xuân có chút ngạc nhiên, cô chớp chớp mắt: "Thật ạ?"
Chu Diên rút điện thoại ra, khẳng định lại: "Thật mà, mau mở ứng dụng PU của em lên đi, đàn anh sẽ kéo em vào nhóm hoạt động."
Chúc Xuân cũng ngoan ngoãn nghe lời, trực tiếp mở ứng dụng rồi lướt xuống tìm hoạt động đó. Tìm thì thấy rồi, ngặt nỗi số lượng người tham gia đã kín. Hứng thú của Chúc Xuân lập tức chùng xuống, cô im lặng.
"Không sao, đàn em ở học viện nào thế? Tên là gì? Anh kéo em vào cho." Chu Diên mở thẳng hệ thống quản lý, chuẩn bị tìm kiếm.
"Học viện Văn Pháp, Chúc Xuân ạ."
Nghe đến Học viện Văn Pháp, tay Chu Diên khựng lại một chút.
Chúc Xuân hơi ngại ngùng: "Đàn anh, đủ người rồi thì có thể kéo thêm được nữa không ạ?"
Thư Sách
Chu Diên xua tay nhẹ tênh: "Không sao, đằng nào thì Trần Trường Cảnh cũng chắc chắn đi rồi, anh vừa đá cậu ta ra khỏi danh sách."
Chúc Xuân: "..."
Trần Trường Cảnh ở phía trước nhìn hai người họ trò chuyện ngày càng rôm rả: "..."
"Đàn em, em học Luật à?"
Chúc Xuân lắc đầu: "Em học Ngôn ngữ Hán."
Khớp rồi! Khớp rồi! Trên mặt Chu Diên thoáng hiện một nụ cười ranh mãnh. Thảo nào hôm nay Trần Trường Cảnh lại cằn nhằn xúi cậu ta chuyển ngành sang Ngôn ngữ Hán, hóa ra nguyên nhân lại chính là cô gái đang đứng trước mặt đây.
"Này đàn em, lại đây... hai đứa mình kết bạn đi, anh kể em nghe..."
Buổi họp kết thúc, những người ngồi hàng trên đã có cái nhìn khái quát về bộ phận tâm lý, còn Chúc Xuân ngồi phía sau cũng đã thu thập được sơ bộ thông tin về Trần Trường Cảnh: Cậu ấy sẽ tham gia giải bóng rổ của học viện, biết chơi tennis, thích robot, có nuôi một chú mèo, và thứ Bảy, Chủ nhật thích đến khu Bắc tầng 4 thư viện để học bài...
Lượng thông tin mà Chúc Xuân nắm được lúc này gần bằng một bản tóm tắt tiểu sử nhân vật rồi. Cuối cùng Chu Diên còn không quên bổ sung: "Đàn em này, em đừng thấy cậu ta có vẻ lạnh lùng, thực ra tính tình khá tốt, lại còn rất có lòng thương người nữa..."
Chu Diên khen ngợi Trần Trường Cảnh mất cả buổi, trong đầu Chúc Xuân giờ đây nhảy nhót toàn là những ưu điểm của cậu ấy.
Đúng là một người hâm mộ chung chí hướng quá đỗi xuất sắc!
"Mọi người có gì không hiểu thì cứ hỏi đàn anh hướng dẫn của mình, nếu vẫn không rõ thì có thể nhắn vào nhóm để cùng giải quyết."
Nói xong câu cuối cùng, Trần Trường Cảnh tắt máy chiếu, ra hiệu cho mọi người ra về. Lúc này đã là 10 giờ tối, khá muộn rồi.
Vừa tuyên bố tan họp, mọi người liền rục rịch đứng dậy. Mạnh Thiên Hành cũng ngẩng đầu lên, rời mắt khỏi màn hình điện thoại, nhìn lướt qua khu vực cửa ra vào đang hơi ùn tắc, rồi quay sang nói với Chúc Xuân: "Lát nữa chúng ta hẵng..."
Ra ngoài sau nhé. Lời còn chưa dứt, cô đã bắt gặp hai ánh mắt sáng rực, Chu Diên còn vô cùng thân thiện nháy mắt với cô.
Mạnh Thiên Hành: "..."
Bên ngoài Hội quán sân vận động phía Đông đèn đuốc sáng trưng. Trên đường về ký túc xá, Chúc Xuân và Mạnh Thiên Hành lại một lần nữa bắt gặp Trần Trường Cảnh.
Trần Trường Cảnh đứng một mình dưới mái hiên của khán đài, cả người chìm trong bóng tối. Có lẽ cậu ấy đang hóng gió đêm? Hoặc ra ngoài này để nghe điện thoại? Chúc Xuân không biết, cũng chẳng đoán ra được.
Cậu mặc chiếc áo polo màu xanh tím than, quần đen, dáng người thanh mảnh. Khoảng cách ngày càng gần, Chúc Xuân nhìn thấy chiếc điện thoại trong tay cậu. Không biết đầu dây bên kia đã nói gì, Trần Trường Cảnh hơi nhíu mày, sau đó bước về phía máy bán nước tự động gần đó, quét mã mua đồ.
Mọi thứ đều rất đỗi bình thường. Ánh sáng từ máy bán nước chiếu lên người Trần Trường Cảnh, giúp Chúc Xuân đang đứng khựng lại ở cửa nhìn rõ được anh.
Anh trông có vẻ rất mệt mỏi.
Suy nghĩ này vụt qua trong đầu Chúc Xuân. Khuôn mặt không có chút biểu cảm nào d.a.o động mạnh, vóc dáng gầy gò, cùng quầng thâm đen dưới mắt. Khi não bộ tiếp nhận thông tin này, trong lòng cô chợt dâng lên một cảm giác tê râm ran. Sự nhạy cảm bẩm sinh khiến tâm trạng cô cũng chùng xuống theo.
"Sao thế? Vẫn chưa về phòng à?"
"Chắc hai người kia đ.á.n.h tennis xong cũng về ký túc xá rồi đấy."
Học kỳ này bọn cô học môn tự chọn là tennis. Bài thi cuối kỳ yêu cầu đ.á.n.h bóng vào tường 20 quả mới được điểm tối đa, nên muốn đạt thành tích tốt thì bình thường phải tập luyện thêm.
"Hả." Chúc Xuân bừng tỉnh, quay sang nhìn Mạnh Thiên Hành.
Ở đằng xa, Trần Trường Cảnh đã mua xong nước và đang đi tới. Hai cô gái đứng ngay cửa, vừa vặn chạm mặt với cậu. Chúc Xuân vừa quay đầu lại đã thấy Trần Trường Cảnh xuất hiện ngay trước mắt, cô khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc rồi đứng sững lại. Mạnh Thiên Hành thấy cô ngẩn ngơ thì đưa tay kéo tay áo, lôi cô lùi sang một bên, nở nụ cười gượng gạo nhường đường cho cậu đi qua.
Chúc Xuân hơi lảo đảo, tựa hẳn vào người Mạnh Thiên Hành.
Trần Trường Cảnh khẽ nói tiếng cảm ơn rồi cất bước đi thẳng. Khi anh lướt qua, hương hoa trắng thanh mát quen thuộc lại một lần nữa ập đến. Mùi hương ấy làm đầu óc cô bỗng chốc nóng bừng, Chúc Xuân nuốt nước bọt, quả quyết quay đầu lại, không chút đắn đo gọi tên cậu.
"Trần Trường Cảnh."
Cái tên vừa buông xuống, bầu không khí ngột ngạt dường như gợn lên những tia sóng lăn tăn. Trần Trường Cảnh khựng lại, xoay người nhìn cô.
Đôi môi mỏng của anh khẽ mím, hàng chân mày vô thức nhíu lại. Ánh sáng ch.ói lọi hắt lên sống mũi cao thẳng, làn da trắng lạnh dưới ánh đèn mạnh lại càng trở nên nhợt nhạt, dưới đôi mắt đen láy là một vệt bóng mờ. Anh dùng ánh mắt không chút dịu dàng nào nhìn cô, khí chất cao ngạo xa cách khiến Chúc Xuân bất giác c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Làm việc tốt cần nhất là lòng dũng cảm. Chúc Xuân không thiếu lòng tốt, nhưng lại thiếu đi sự dũng cảm.
Cô không có can đảm để hành động, sợ phải đối diện với ánh mắt xa lạ của người khác khi bày tỏ, sợ những lời khen ngợi nhiệt tình khi được tuyên dương. Vì e dè, cô đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội làm việc tốt: không đủ dũng khí giúp một ông lão lạ mặt đẩy xe, không đủ dũng khí chụp ảnh giúp một bà cụ đang loay hoay tìm góc máy, không đủ dũng khí giúp dì hàng xóm bóc ngô...
Nhưng trong giây phút này, cô khao khát được phá vỡ cái khoảnh khắc chớp nhoáng ấy.
Mặc kệ vậy, Chúc Xuân hít một hơi thật sâu, ngước mắt lên nhìn thẳng vào Trần Trường Cảnh, nhả từng chữ thật rõ ràng: "Chuyện là... Anh hãy, nghỉ ngơi cho tốt nhé."
Nói xong câu này, Chúc Xuân vội vã kéo tay Mạnh Thiên Hành "bỏ của chạy lấy người" một lần nữa.
Sau khi Chúc Xuân rời đi, Trần Trường Cảnh vẫn đứng lặng tại chỗ. Bốn chữ "Nghỉ ngơi cho tốt" kia như hóa thành một vầng sáng quẩn quanh trên đỉnh đầu anh , lặp đi lặp lại, nhảy nhót không ngừng.
Một phút sau, Trần Trường Cảnh mới như bừng tỉnh khỏi trạng thái "treo máy", ngước mắt nhìn về phía hai người họ vừa đi khuất. Khu sân vận động phía Đông khá rộng nên giờ cậu vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy bóng dáng cô. Chẳng biết có phải do lúc nãy chạy quá nhanh hay không, chỉ thấy bóng dáng nhỏ bé đằng xa kia đang gập người thở dốc.
Nghỉ ngơi cho tốt.
Bốn chữ này, Trần Trường Cảnh đã nghe qua từ miệng rất nhiều người, nhưng đại đa số đều mang giọng điệu khuyên bảo đầy trịch thượng, tựa như việc anh không nghỉ ngơi t.ử tế là lỗi do anh vậy.
Không phải anh không muốn, mà là không thể.
Nỗi đau khổ của căn bệnh mất ngủ, chỉ những ai từng trải qua mới thấu. Không phải là không chịu ngủ, mà là không tài nào nhắm mắt nổi, là vô số những đêm trằn trọc trăn trở. Khi áp tai xuống gối, hàng vạn âm thanh nhỏ vụn bắt đầu gào thét, hệ thần kinh cơ thể hoạt động hết công suất, tiếng tim đập thình thịch cứ thế bị phóng đại hết lần này đến lần khác. Đau khổ quá lâu sẽ dần trở nên chai sạn một sự câm lặng đến tê liệt, một sự tê dại chẳng còn cách nào khuấy động nổi sóng lòng.
Chứng mất ngủ và những giấc ngủ ngắn ngủi đang dần dần hủy hoại anh .
Thế nhưng bỗng nhiên có một ngày, một người xa lạ đứng trước mặt cậu, với ánh mắt chân thành tha thiết, lời lẽ dù lắp bắp nhưng lại vô cùng kiên định nói với anh .
"Nghỉ ngơi cho tốt nhé."
Sự kỳ vọng đầy ân cần từ ánh mắt ngang tầm của đối phương bỗng chốc dấy lên một trận sóng thần trong lòng cậu.
Trần Trường Cảnh đứng chôn chân tại chỗ, tay nắm c.h.ặ.t lon nước lạnh toát mồ hôi, hơi lạnh bủa vây lấy toàn thân, cậu vô thức nở một nụ cười nhạt.
Mấy ngày nay Chúc Xuân lại không được nghỉ ngơi cho tốt.
Bởi những món quà khó hiểu, cùng những lời hỏi thăm kỳ lạ.
Tiết học 8 giờ sáng thứ Sáu, Chúc Xuân chống tay đứng dậy khỏi mặt bàn, một tay chống cằm, hờ hững lật giở cuốn giáo trình Hán ngữ cổ đại, liếc mắt qua một cái rồi rút ra kết luận: Ồ, một cuốn sách giáo khoa thật khó hiểu.
Cô liếc nhìn giảng viên đang đứng trên bục, nhíu mày cố gắng nhét chút kiến thức vào đầu, nhưng cuối cùng, chẳng có gì bất ngờ, kế hoạch thất bại t.h.ả.m hại. Chưa đến tuần thi cuối kỳ, Chúc Xuân quyết không thèm học.
Cô thu lại ánh mắt "khát khao tri thức" của mình, mở điện thoại, thoát khỏi giao diện đọc truyện rồi ấn vào Wechat.
"Kế hoạch kết bạn" của cô mấy ngày nay tiến triển gần như bằng không. Cô cau mày lướt màn hình, xem lại lịch sử trò chuyện của hai người.
Mùa Xuân Ơi: [Đàn anh ơi, bảng biểu làm xong thì gửi thẳng vào nhóm ạ? (?ì _ í?)]
Tâm Tâm Niệm Niệm: [Đúng.]
Khoảng nửa tiếng sau.
Mùa Xuân Ơi: [Đàn anh ơi, sắp xếp bảng biểu thế nào ạ?]
Mùa Xuân Ơi: [Meme thỏ con nằm bò trên đất nước mắt chảy thành sông.jpg]
Vài phút sau, Tâm Tâm Niệm Niệm quăng sang một cái video hướng dẫn trên mạng với độ dễ hiểu dành cho người mới bắt đầu.
Mùa Xuân Ơi: [Quỳ tạ ơn đàn anh (???)]
Xem xong đoạn lịch sử trò chuyện ngắn ngủn này, Chúc Xuân nhịn không được làm ngay một động tác kinh điển trên mạng: dở khóc dở cười ôm trán. Thật sự luôn? Nội dung tin nhắn làm cô trông ngốc nghếch kinh khủng.
Chúc Xuân cạn lời, nhét thẳng cuốn giáo trình Hán ngữ cổ đại vướng víu vào balo. Ngay sau đó, cô lại một lần nữa bấm vào trang cá nhân Wechat của Trần Trường Cảnh, lôi hết cái khả năng thấu hiểu mỗi khi đọc mấy phân đoạn "không thể diễn tả bằng lời" trong tiểu thuyết ra để phân tích vòng bạn bè của cậu.
Cô thò tay vào balo mò mẫm hồi lâu mà không thấy cây b.út quen thuộc mình dùng từ hồi cấp ba lên đại học đâu. Quên mang b.út mất rồi. Cô cười gượng một tiếng, đưa tay chọc chọc vào người Mạnh Thiên Hành đang chăm chú nghe giảng.
Mạnh Thiên Hành quay sang nhìn, Chúc Xuân làm động tác ấn ngón cái vào không khí, cười lấy lòng. Bạn cùng phòng hiểu ý, mở hộp b.út lấy đưa cô một cây.
Chúc Xuân lắc lư cái đầu cười tít mắt: "Cảm ơn tỷ tỷ!"
Cầm được cây b.út trong tay, Chúc Xuân tựa như chiến binh bắt được thanh gươm báu, cả người phấn khích hẳn lên. Cô lật cuốn nháp ra bắt đầu hệ thống lại.
Nickname của Trần Trường Cảnh: rusty. Cô từng tra nghĩa của từ tiếng Anh này rồi, nên lập tức ghi chú sang bên cạnh: rỉ sét.
Ảnh đại diện của Trần Trường Cảnh: Con mèo cậu ấy nuôi.
Sau khi kết bạn với Trần Trường Cảnh, Chúc Xuân liền tải thẳng bức ảnh đó về. Lỡ đâu có ngày Trần Trường Cảnh bỗng dưng dở chứng, cài đặt chế độ chỉ hiển thị vòng bạn bè trong ba ngày gì đó, chẳng phải cô sẽ không còn được ngắm "nguồn cảm hứng tiểu thuyết" của mình nữa sao! Đó chính là động lực tinh thần của cô cơ mà!
Một loạt những yếu tố liên quan đến Trần Trường Cảnh đều được cô liệt kê hết ra sổ.
Tất cả những sự thật trong quá khứ đều do anh tạo ra. Còn toàn bộ những suy tưởng tiếp theo sẽ do cô nhào nặn.
Cái nickname chẳng lấy gì làm tích cực, cộng thêm chiếc ảnh đại diện mang lại cảm giác "thiếu sức sống như người đang hấp hối". Chúc Xuân gãi đầu, cầm cây b.út bi đen liên tục vẽ các vòng tròn lên giấy. Vòng này xoắn lấy vòng kia, cô đang trong quá trình phát tán tư duy.