Nhật Ký Yêu Đương Của Nữ Sinh Hướng Nội

Chương 36

Ánh mắt Trần Trường Cảnh gợn sóng cảm xúc, anh gằn từng chữ: "Từ lâu rồi sao?"

​Rõ ràng Chúc Xuân  cái đồ thiếu sợi dây tình cảm này  hoàn toàn chẳng hiểu được ngụ ý trong lời anh, cô chỉ hồn nhiên nói tiếp: "Đúng thế ạ, em lưu từ năm ngoái rồi cơ."

​Hồi đó cô vốn định dùng chung với Thẩm Mộng Trạch, kết quả thì...

​Cô chê cái ảnh đại diện nam kia ngốc quá.

​Chúc Xuân nói xong câu đó, Trần Trường Cảnh liền im lặng. Chúc Xuân thấy anh không nói gì nữa thì lại cúi đầu nhắn tin tiếp với người khác.

​Về đến trường, Chúc Xuân phản ứng chậm nửa nhịp mới bước xuống xe, kết quả vừa xuống đã thấy Trần Trường Cảnh đi vòng sang.

​"Sao thế anh?"

​Trần Trường Cảnh thở dài một tiếng không thành tiếng, anh tiến lên một bước, cúi người ôm lấy cô, thì thầm bên tai: "Chúc Xuân."

​"Dạ?"

​"Em từng nghĩ tới chuyện dùng ảnh đại diện đôi với người khác chưa?"

​"Ừm, Thẩm..."

​Lời còn chưa dứt, chiếc kính gọng tròn màu nâu của Chúc Xuân đã bị Trần Trường Cảnh tháo xuống, nằm chao đảo trên đầu ngón tay thon trắng của anh. Chúc Xuân kinh ngạc mở to mắt. Bỏ kính ra, thế giới lập tức trở nên mờ ảo. Trần Trường Cảnh nở nụ cười khẽ tiến lại gần, khoảnh khắc mũi hai người chạm nhau, anh nghiêng đầu thì thầm: "Có nhìn rõ anh là ai không?"

​Hơi thở Chúc Xuân ngưng trệ, cô c.ắ.n môi nhắm mắt lại.

​Một sự lúng túng thấy rõ.

​Một lúc sau, giữa bầu không khí yên tĩnh vang lên tiếng "cạch" nho nhỏ, chiếc kính đã được gập lại. Ngón tay thon dài của Trần Trường Cảnh từ từ lướt xuống eo sau của Chúc Xuân. Khi chạm đến đường mòn đường eo, bàn tay anh siết c.h.ặ.t ôm trọn lấy eo cô, khẽ cười gằn từng chữ: "Nhìn rõ chưa?"

​Cảm giác đụng chạm lúc nông lúc sâu như lông vũ lướt nhẹ, chiếc áo sơ mi mỏng nhẹ mềm mại rơi trên làn da nhạy cảm ấm áp của cô. Chúc Xuân run b.ắ.n người, nuốt nước bọt c.ắ.n môi thì thầm: "Rõ rồi... sao anh..."

​Sao lại hỏi đến hai lần câu này cơ chứ?

​Lời còn chưa dứt, môi Chúc Xuân đã bị Trần Trường Cảnh chặn lại. Một tay Trần Trường Cảnh ôm lấy eo sau của Chúc Xuân, tay kia vỗ nhẹ lên xương bả vai cô, tình tứ mút mát bờ môi cô.

​Trong khoảnh khắc não bộ Chúc Xuân hoàn toàn đình trệ.

​Cô nghe thấy anh nói: "Nhìn rõ anh là bạn trai em rồi thì đừng có dùng với người khác."

​"Họ không thân với em bằng anh."

​Nụ hôn dừng lại, anh cúi đầu tựa trán vào trán cô, khàn giọng: "Thế nên chỉ được dùng với anh thôi."

​.

​Nụ hôn kết thúc, Chúc Xuân tức hùn hụt giơ điện thoại lên, bắt Trần Trường Cảnh nhìn cho rõ cặp ảnh đại diện đôi mà cô đã lưu.

​Là hình chibi bé gái cầm kiếm và chibi bé trai đội vương miện.

Thư Sách

​Trần Trường Cảnh liếc nhìn màn hình, lập tức chú ý đến biệt danh cô đặt cho mình, nhưng anh không nói gì mà chỉ mím môi, cúi người nhẹ nhàng đeo kính lại cho cô, đeo xong còn vuốt vội vài lọn tóc mái cho cô.

​Chúc Xuân xù lông: "Ảnh đại diện đôi đâu nhất thiết phải dùng với người yêu chứ!"

​Trần Trường Cảnh nghe phát ngôn "chấn động" của cô, nhíu mày khoanh tay, nghiêm túc hỏi: "Ý em là sao?"

​Cái gì gọi là ảnh đại diện đôi không nhất thiết phải dùng với người yêu?

​Thế thì gọi gì là ảnh đại diện đôi nữa.

​Chúc Xuân cảm thấy vô cùng khó hiểu, tay phải cô mân mê chiếc vòng hạt trên cổ tay: "Em có thể dùng với bạn bè mà, như bạn thân em là Thẩm Mộng Trạch nè..."

​Giọng cô ngày càng nhỏ dần.

​Từ chân mày dần giãn ra của Trần Trường Cảnh, Chúc Xuân dường như đọc hiểu được điều gì đó. Khoảnh khắc đọc hiểu ấy, trái tim cô rơi tự do xuống vực sâu, rơi đến một mức độ nào đó thì "phụt" một tiếng như vừa bung dù cứu hộ. Chúc Xuân ướm lời: "Anh... có phải vừa rồi anh ghen đúng không?"

​Trần Trường Cảnh thở dài, không buồn cất lời nữa, kéo tay cô bước tiếp về phía trước.

​Ngày mai là chính thức vào học, buổi tối phía cổng đông của trường có khá nhiều người đang kéo vali bước đi, bánh xe nghiền qua mặt đường bê tông, nước mưa đọng lại dưới đất bị cuộn lên thành từng chùm bọt nhỏ.

​Hai người đi trên hàng gạch thấm nước ở lối đi cao hơn một chút, viên gạch thấm nước ép ra tiếng va chạm khe khẽ. Chúc Xuân ngước mắt nhìn Trần Trường Cảnh đang nắm tay mình, khóe môi giương lên nụ cười, cô nhấc điện thoại bắt trọn khoảnh khắc này.

​Tình yêu Chúc Xuân nhận được từ trước đến nay đều đến rất dễ dàng, cô không cần phải tốn công tốn sức đoán già đoán non điều gì, cho nên nhiều lúc cô rất dễ bỏ qua những cảm xúc giận dỗi e ấp mà bản thân khó lòng nhận ra.

​Không phải là sự giận dỗi gượng gạo theo nghĩa rộng, mà là sự giận dỗi e ấp đối với từ "yêu" đầy đặc biệt này.

​Và rõ ràng, Trần Trường Cảnh chính là kiểu người sau.

​Chúc Xuân ngoan ngoãn để anh nắm tay, không nói năng gì, mặc cho lòng bàn tay ngày càng ẩm ướt. Cô chỉ lẳng lặng đi theo anh lên tầng, dừng lại trước cửa căn hộ.

​Trần Trường Cảnh không vội mở cửa, quay người nhìn Chúc Xuân thành thật thừa nhận: "Đúng thế, vừa rồi anh ghen đấy."

​Thế nhưng...

​Biệt danh "Tâm tâm niệm niệm" mà cô đặt cho anh đã đủ để xua tan mọi muộn phiền của anh rồi.

​Chúc Xuân nhún vai, mỉm cười tinh ranh rồi giơ điện thoại lên cao, cho Trần Trường Cảnh xem dòng trạng thái cô vừa lén đăng trên Bảng tin WeChat.

​Một bức ảnh mờ mờ quay cảnh anh nắm tay cô.

​Dòng chú thích:

EP21: Nhật ký yêu đương ngày đầu tiên của cô nàng mọt sách @Trần Trường Cảnh

​Cô đứng đó dưới ánh đèn, ánh sáng chảy tràn trên từng sợi tóc, mái tóc đen mượt ửng lên sắc vàng ấm áp.

​Thế là, đáp án mà Trần Trường Cảnh trăn trở suốt 21 năm qua cuối cùng cũng xuất hiện.

​Một trái tim mềm mại luôn hướng về phía anh.



​Chúc Xuân thích nghe nhạc, thích nhẩm hát khi lòng bình yên: "Tôi muốn một hạnh phúc vững vàng, có thể chống lại nỗi đau của sự hẫng hụt."

​Thế nào là "hạnh phúc vững vàng"?

​Chúc Xuân vốn định nghĩa nó là:

​Một ngày không có tiết học ca một lúc tám giờ sáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

​Săn được chữ ký tay của tác giả.

​Tìm được một cuốn tiểu thuyết đúng gu.

​Bộ tiểu thuyết mình yêu thích lại cập nhật thêm ngoại truyện.

​Được gọi điện thoại trò chuyện với bố mẹ.

...

​Những điều bình dị trong cuộc sống hợp thành hạnh phúc vững vàng trong lòng cô, những hạnh phúc ấy tựa như từng dòng suối mát lành liên tục tưới tắm cho mầm cỏ nhỏ là cô, đồng hành cùng cô trưởng thành. Và trong niềm hạnh phúc vốn đã đong đầy ấy, Chúc Xuân lại tìm thấy một khoảng hạnh phúc vững vàng khác thuộc về riêng mình.

​ Trần Trường Cảnh.

​Chúc Xuân cảm thấy yêu đương với Trần Trường Cảnh cũng chẳng có gì quá đặc biệt, điều đặc biệt nhất có lẽ là từ nay về sau, cô sẽ xếp khoảng thời gian ở bên anh vào danh mục hạnh phúc.

​Cô rất vui khi ở bên Trần Trường Cảnh.

​Có điều...

​Các bạn cùng phòng của cô hình như còn "vui" hơn.

​Buổi tối sau khi đăng Bảng tin xong, Chúc Xuân ôm cuốn sách có chữ ký đặc biệt 《Giây Tiếp Theo》 trở về ký túc xá, vừa bước vào cửa đã bị Nguyễn Quất lôi ngay xềnh xệch ra chiếc ghế cạnh cửa. Ba cô bạn đóng c.h.ặ.t cửa phòng lại, nét mặt nghiêm trọng nhìn cô.

​Nguyễn Quất vừa giận vừa bật cười đi qua đi lại trước mặt cô: "Cậu chẳng bảo anh ấy không thích cậu sao?"

​"Hả?"

​Chúc Xuân c.ắ.n môi không nói gì, chỉ ôm c.h.ặ.t cuốn sách có chữ ký đặc biệt vào lòng.

​Mạnh Thiên Hành ấn Nguyễn Quất đang xoay như chong ch.óng ngồi xuống, mặt ngập tràn nụ cười hỏi: "Thế nên... ai tỏ tình trước?"

​Câu hỏi này vừa cất lên, cả ba cặp mắt đồng loạt nhìn chằm chằm về phía Chúc Xuân.

​Chúc Xuân chịu đựng ánh mắt áp lực ấy, cười hì hì một tiếng, giơ tay trái lên, khoảnh khắc chiếc vòng tay nhiều màu trượt xuống, cô chỉ tay về hướng đông bắc: "Anh ấy, Trần Trường Cảnh."

​Dù sao cũng không phải cô, cho dù là cô thì cũng không thể là cô được, huống chi vốn dĩ đã không phải cô.

​Ba cô bạn xoay cô hỏi đủ thứ câu hỏi trên đời, mãi đến gần giờ tắt đèn Chúc Xuân mới bò lên giường. Vừa lên giường, cô đã phải cuống quýt trả lời đống tin nhắn oanh tạc của bạn bè, đến nỗi tin nhắn của Trần Trường Cảnh cô cũng lướt qua luôn.

​Trần Trường Cảnh sẽ không "nổ tung", nhưng Thẩm Mộng Trạch và Tang Viện thì có thể đấy.

​Thẩm Mộng Trạch: 【Bà thua trò Thật Hay Thách à?】

Thẩm Mộng Trạch: 【Thổ_nước_bọt.jpg】

​Chúc Xuân nhíu mày, ngồi khoanh chân trên giường, giơ tay kéo rèm lại.

​Mùa Xuân À: 【Không có, tui yêu đương thật mà.】

​Thẩm Mộng Trạch: 【Thà tui tin tui có một trăm triệu tệ còn hơn.】

Thẩm Mộng Trạch: 【Đừng_nổ_nữa_ba.jpg】

​Chúc Xuân hừ lạnh mấy tiếng, để lại một câu cực kỳ sảng khoái: "Tin hay không tùy ông" rồi thoát khỏi giao diện, bấm vào khung chat với Tang Viện.

​Tang Viện bất ngờ không hề oanh tạc cô.

​Chúc Xuân thắc mắc vô cùng, sau khi bấm nút "vỗ vỗ" cô ấy một cái thì vịn tường ngửa đầu nằm vật ra chăn.

​Tang Viện: 【Sao thế? Bà định đọc bộ tiểu thuyết tui giới thiệu rồi hả?】

​Chúc Xuân nghiến răng: 【Bà có xem Bảng tin tui mới đăng không thế!!!】

​Tang Viện: 【Xem rồi.】

​Mùa Xuân À: 【Thế thì sao?】

​Tang Viện: 【Bà chôm ảnh nam ngôi sao nào thế?】

​Chúc Xuân hoàn toàn tuyệt vọng, hừ lạnh một tiếng rồi quăng điện thoại sang một bên, một tay tháo kính ra, nhắm mắt vò đầu bứt tai. Mọi chuyện hình như chẳng giống như cô dự đoán chút nào cả, sao các bạn thân của cô đều không tin thế này? Bạn bè không thân thì bình luận hóng hớt, còn bạn thân thì lại nghi ngờ.

​Chúc Xuân gãi gãi giữa lông mày, thôi được rồi, hình tượng mọt sách cố hữu không bao giờ yêu đương của cô quả thực quá sâu đậm trong lòng mọi người rồi.

​Cuối cùng, Chúc Xuân bứt rứt mở lại điện thoại, không chút do dự bấm vào khung chat với Trần Trường Cảnh.

​Tâm Tâm Niệm Niệm: 【Nghỉ sớm đi em.】

Tâm Tâm Niệm Niệm: 【Em ngủ được không?】

Tâm Tâm Niệm Niệm: 【Anh thì không ngủ được rồi.】

​Chúc Xuân nhìn ba dòng tin nhắn ngắn ngủi này, khóe môi bất giác cong lên. Cô xoay người nằm sấp xuống, tựa điện thoại đứng bên gối, mỉm cười gửi một đoạn tin nhắn thoại cho anh.

​Mùa Xuân đây : 【Trần~ Trường~ Cảnh~】

​Nụ cười của cô thể hiện quá rõ ràng, ngữ khí như làn sóng nhấp nhô ngắt nhịp kéo dài.

​Trần Trường Cảnh hoàn toàn bó tay, trực tiếp gọi cuộc gọi WeChat cho cô.

​Chúc Xuân bấm dập máy ngay lập tức.

​Tâm Tâm Niệm Niệm: 【?】

​Chúc Xuân thu lại nụ cười tinh quái, ghé sát vào màn hình giải thích cho anh.

​Mùa Xuân À: 【Ký túc xá 23 giờ tối là tắt đèn rồi!!】

​Tâm Tâm Niệm Niệm: 【Anh biết rồi.】

​Mùa Xuân À: 【Ngủ sớm đi nhé ( T_T)\(^-^ )】

​Tâm Tâm Niệm Niệm: 【Anh biết rồi.】

​Trước khi đèn tắt hẳn, Chúc Xuân lại gửi cho Trần Trường Cảnh dòng tin nhắn cuối cùng, đúng vào nhịp trống trước thời điểm tắt đèn.

​Mùa Xuân đây : 【Em biết ý nghĩa tên tài khoản của anh rồi, cho nên sau này anh bắt buộc phải ngủ đàng hoàng đấy nhé (Bản cảnh cáo!)】

​Cô không biết Trần Trường Cảnh rốt cuộc đã từng trải qua những gì, cũng không biết là  chuyện gì  ra sao ép anh đến mức không thể ngủ ngon. Trước khi mọi câu đố được giải đáp, trong đêm nay  ngày mà mọi thứ bắt đầu lại từ đầu  cô không muốn hỏi thêm nữa.

​Cô chỉ hy vọng người yêu của cô tối nay có thể ngủ một giấc thật ngon.

​Quá khứ không có ý nghĩa, sống tốt hiện tại mới là điều có ý nghĩa nhất.