Trần Trường Cảnh nhìn về phía trước, cần gạt nước thong thả chuyển động trong tầm mắt anh. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, những hạt mưa nhỏ chưa kịp làm mờ kính đã rơi xuống mặt kính.
Trong xe vang lên giọng nói nghiêm túc của anh.
"Anh nghĩ em đang tò mò vì sao anh lại thích em."
Chúc Xuân khựng lại, không lên tiếng.
"Nói thật thì anh cũng không biết, anh chẳng tìm được lý do vì sao mình lại thích em nữa."
Thích một người há lại cần lý do? Hay nói đúng hơn, thích một người có quá nhiều lý do...
Đây không phải một bài toán cần các bước giải hoàn hảo; cũng chẳng phải một bài vật lý cần viết sẵn công thức từ trước; lại càng không phải một thí nghiệm cần tiến hành từng bước theo giáo trình.
Anh đơn giản là thích Chúc Xuân, đây là một chuyện không thể nào né tránh.
Trần Trường Cảnh vĩnh viễn nhớ rõ cảm giác ấy, cảm giác dường như trong lòng đang đ.â.m chồi một cây cổ thụ to lớn, cành lá còn chưa kịp vươn xòe ra thì rễ cây đã mạnh mẽ cắm sâu vào lòng đất.
Chúc Xuân chính là bộ rễ cây mạnh mẽ ấy.
"Nhưng anh vô cùng chắc chắn rằng anh thích em, thậm chí anh còn cảm thấy việc giáo d.ụ.c giúp anh biết đến hai chữ 'tình yêu' chính là để anh gặp được em."
Em chính là tình yêu của anh, ngoài em ra không một ai có thể, cũng sẽ không là bất kỳ ai khác.
Giọng nói của Trần Trường Cảnh ngưng lại trong xe, gò má Chúc Xuân bùng cháy đỏ rực hoàn toàn.
Rất lâu sau, lâu đến mức Trần Trường Cảnh nghi ngờ Chúc Xuân đã tựa vào cửa xe ngủ mất rồi, cô mới ngập ngừng đáp lại một câu lý nhí:
"Ồ, em vốn dĩ đã biết anh văn xịn rồi mà."
Trang cá nhân WeChat của cô suốt ngày cảm thán anh là thần...
Thư Sách
Chúc Xuân nhỏ giọng thủ thỉ: "Ừm, bản tiểu thư quyết định anh chính là một đại văn hào."
"Em biết vì sao không?"
Trần Trường Cảnh lắc đầu: "Anh không biết."
Chúc Xuân nén cười giải thích: "Bởi vì khoa Ngữ văn không đào tạo ra nhà văn, mà khoa Ngữ văn quyết định ai là nhà văn."
Chúc Xuân nói xong câu này liền cúi đầu cười thầm. Trần Trường Cảnh nhìn Chúc Xuân đang cúi đầu phát ra tiếng cười, khóe môi cũng cong lên phồng to như chiếc ô giăng mưa.
.
"Anh đặt sẵn hết rồi à?"
Nơi hành lang sáng rực, Chúc Xuân đưa ly trà sữa vừa mua cho Trần Trường Cảnh, cúi đầu nhấp một ngụm trà trái cây thanh mát của mình rồi hỏi.
"Đúng vậy."
"Từ lúc nào thế?"
"Lúc em ngủ đấy."
Trong lúc trò chuyện, hai người đã đi tới trước cửa. Trần Trường Cảnh đẩy cánh cửa lớn ra, nghiêng người nhường đường cho Chúc Xuân bước vào trước.
Chúc Xuân "ồ" một tiếng, nhún vai đi vào.
Trần Trường Cảnh chậm lại một bước, thở hít một hơi rồi bước theo vào.
Phòng riêng không lớn lắm, trong phòng ngào ngạt hương thơm thanh nhã. Chúc Xuân giẫm lên t.h.ả.m trải sàn, chưa đi được hai bước đã đứng khựng lại tại chỗ.
Trên chiếc ghế đối diện cửa ra vào có đặt một bó hoa cát tường.
Mà cô lại vừa vặn nhìn thấy.
Trận mưa nhỏ đầu tiên của tháng Năm đáp xuống lòng Chúc Xuân, cô rủ mắt nhìn xuống tấm t.h.ả.m, đầu ngón tay căng thẳng di qua di lại trên thân ly trà sữa nhẵn thín.
Một, hai, ba...
Đếm ngược ba giây kết thúc, Chúc Xuân quay người, ngước mắt nhìn Trần Trường Cảnh.
Trần Trường Cảnh hơi bất ngờ nhìn cô.
Trước một lời tỏ tình đích thực luôn có những linh cảm mãnh liệt lay động tâm trí. Trái tim Chúc Xuân dồn dập đập liên hồi, ngay khoảnh khắc đón lấy đôi mắt đen dài hẹp của Trần Trường Cảnh, nhịp đập dồn dập ấy bỗng lệch mất một nhịp, cô khẳng định chắc chắn.
Trần Trường Cảnh chuẩn bị tỏ tình với cô.
Mà cô...
Phải nhanh hơn anh một bước.
Trần Trường Cảnh đứng dáng vẻ thả lỏng thoải mái, ánh đèn trong phòng riêng chiếu thẳng tới hắt lên mặt anh, ánh đèn trắng mờ rơi trên xương lông mày càng tôn lên đường nét thanh tú sâu lắng của anh. Bộ đồ thể thao Adidas rộng rãi phản chiếu nét sạch sẽ sảng khoái, đậm chất thiếu niên.
Sự lưu luyến sâu đậm trong mắt nam sinh như muốn dìm nghỉm cô vào trong đó.
Trần Trường Cảnh không vội cất lời, chỉ đọng ánh mắt trên người Chúc Xuân, khích lệ cô lên tiếng trước.
Chúc Xuân siết c.h.ặ.t ly trà sữa, lấy hết dũng khí lên tiếng: "Hôm nay anh có thấy vui không?"
Trần Trường Cảnh khẽ nhíu mày, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ động, từ cổ họng phát ra tiếng cười: "Bây giờ anh không dám trả lời câu hỏi này lắm đâu."
Anh vẫn còn bóng đen tâm lý đấy nhé.
Chúc Xuân rõ ràng ngẩn ra.
Trần Trường Cảnh thở dài, tiến lại gần cô một bước, hơi cúi người xuống, sau khi tầm mắt hai người ngang bằng nhau anh mới cất lời: "Nên là... em tiếp tục trước đi."
"Anh có cảm thấy thực ra em đối với anh cũng rất khác biệt không?"
Trần Trường Cảnh mỉm cười "ừ hừ" một tiếng.
Chúc Xuân hít sâu một hơi: "Anh có thấy sự chủ động này của em hiện tại..."
Lời còn chưa dứt đã bị Trần Trường Cảnh ngắt lời.
Anh nhìn thẳng vào Chúc Xuân mỉm cười, nói giùm cô câu còn dang dở: "Anh thấy hình như em có ý với anh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tai Chúc Xuân vang lên tiếng "ong" một cái, cô không kịp đề phòng siết c.h.ặ.t ly trà sữa đang đọng những giọt nước mát lạnh.
Hơi thở cô khựng lại, cũng tiến lên một bước: "Có được không ạ?"
Cô muốn xin lỗi vì sự hấp tấp xốc xổi trước đây của mình, cô muốn bù đắp một vài thứ, những cảm xúc của anh mà có lẽ cô đã vô tình bỏ lỡ. Cho nên nếu như bắt đầu lại một lời tỏ tình chính thức, tại sao không thể để cô là người bắt đầu chứ?
Mọi thứ sẽ do cô bắt đầu kiến tạo lại.
Trần Trường Cảnh mím môi, ánh mắt hạ xuống dừng lại trên đôi môi hồng rực vì vừa uống nước trái cây lạnh của Chúc Xuân.
Thôi xong, sao lại có người lịch sự đến thế cơ chứ, đến tỏ tình mà cũng lịch sự như vậy.
Thế nhưng... cổ họng anh ậm ừ lăn nhẹ.
Hình như anh không được lịch sự cho lắm.
Thế là anh tiếp tục tiến về phía trước, cất giọng khàn khàn: "Có ý với anh sao?"
Chúc Xuân gật đầu.
Ngay giây tiếp theo đất trời như đảo ngược, Chúc Xuân không nhận được câu trả lời từ miệng anh, bởi vì môi anh đã áp sát vào rồi
Áp sát vào môi cô.
Chúc Xuân theo bản năng trợn tròn mắt, định lùi về sau. Thế nhưng Trần Trường Cảnh không cho cô lùi quá nhiều, cánh tay dài săn chắc của nam sinh ôm trọn lấy eo cô, siết mạnh một cái kéo gương mặt cô sát lại gần.
Anh hôn rất dịu dàng, từng chút từng chút rỉa nhẹ lên làn môi cô, như trận mưa xuân lất phất ngoài cửa sổ, âm thầm thấm ướt lòng đất, khiến toàn thân cô dại đi tê dại, hoàn toàn không thể đưa ra bất kỳ phản ứng nào, chỉ biết ngơ ngác trợn mắt nghe tiếng tim mình dồn dập nhảy ra ngoài l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Sao lại không nhắm mắt lại thế em?"
Trần Trường Cảnh mang theo hơi thở khàn nhẹ, làn môi mỏng rời khỏi môi cô, thành kính từ từ dời lên hôn nhẹ một cái lên gò má cô.
"Câu trả lời của anh là: Cực kỳ đồng ý."
Trần Trường Cảnh mỉm cười nói xong câu này, cúi người ôm trọn cô vào lòng.
Nhiệt độ cơ thể nóng hổi của nam sinh truyền sang người Chúc Xuân, gò má cô bùng cháy lên hoàn toàn, hai người ôm c.h.ặ.t lấy nhau, hơi thở của cô bị hương thơm thanh mát trên người Trần Trường Cảnh vây hãm hoàn toàn.
Một màn tỏ tình được chuẩn bị kỹ lưỡng cuối cùng đã được hoàn thành bởi cả hai người.
.
Buổi tối mưa nhỏ ngừng rơi, Chúc Xuân ôm bó hoa cùng Trần Trường Cảnh bước ra khỏi trung tâm thương mại. Không khí ngoài trời trong lành, trên mặt đường bê tông đọng lại vài vũng nước nho nhỏ.
Chúc Xuân mỉm cười ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm thăm thẳm, nhỏ giọng: "Vậy là bây giờ chúng mình chính thức bên nhau rồi đúng không?"
Trần Trường Cảnh thắc mắc hỏi ngược lại: "Chứ còn sao nữa?"
"Tụi mình hôn nhau luôn rồi mà."
Chúc Xuân: "..."
Thôi xong! Nhà ai vừa mới bên nhau đã tỏ tình thế này chứ! Trong tiểu thuyết... đâu có diễn như vậy... Nhưng mà rất nhiều tiểu thuyết vừa gặp mặt lần đầu đã lên giường luôn rồi ấy chứ.
Chúc Xuân cạn lời, được rồi, cô bắt đầu tự trách bản thân xem quá nhiều phim truyền hình ngọt sủng vô não rồi.
Chính thức xác nhận bên nhau.
Chúc Xuân dừng bước, ngoảnh đầu nhìn Trần Trường Cảnh, thẳng thắn cất lời hỏi: "Bây giờ em có thể lấy tư cách là bạn gái anh để hỏi anh một vài câu hỏi không?"
"Được chứ."
Chúc Xuân quả quyết lên tiếng: "Trần Trường Cảnh, trước đây có phải anh đã rất đau khổ không?"
Ánh mắt chân thành của cô cứ thế nhìn anh, trong vài giây bốn mắt nhìn nhau ấy, Trần Trường Cảnh đột nhiên muốn trao hết tất cả của mình cho cô, bao gồm cả sức nặng của linh hồn.
21 năm xuân thu dường như chỉ là để gặp được một đôi mắt như thế này.
Anh gật đầu, đang định mở lời kể từ tốn cho cô nghe thì có một giọng nói quen thuộc đ.â.m xuyên qua màng tai anh, đ.á.n.h thẳng vào trái tim.
Làn gió xuân v.út qua bên cạnh anh, sau một trận mưa xuân bình dị, anh một lần nữa nghe thấy giọng nói của mẹ mình.
Giọng nói của mẹ như tiếng chuông cổ ngân vang xa xăm, âm thanh lướt qua bầu trời, đáp vững vàng xuống bên tai anh.
Bà gọi anh: "Trường Cảnh."
Không khí sau cơn mưa rất trong lành, trong không trung phảng phất hương thơm dịu nhẹ, mùi đất ẩm bốc lên xộc vào mũi Chúc Xuân. Cô cúi đầu nhìn bó hoa cát tường đặt trên mặt bàn kính tròn, sau đó mím môi nhìn cô bé ngồi đối diện mình.
Đối phương cũng chớp chớp mắt nhìn cô.
Chúc Xuân thở dài không thành tiếng, hai tay dưới mặt bàn siết c.h.ặ.t vào nhau, cô hơi rén rồi đấy.
Hai người vừa bước ra khỏi trung tâm thương mại thì gặp mẹ của Trần Trường Cảnh. Chúc Xuân chỉ cần đứng một bên quan sát biểu cảm của Trần Trường Cảnh là đã nhận ra trong lòng anh chắc chắn đang chất chứa chuyện muốn nói chuyện với mẹ mình, thế nên...
Cô nắm lấy tay cô bé bên cạnh, mỉm cười bảo: "Hay là hai người nói chuyện chút đi? Em với cô bé ra ngoài này đợi hai người nhé?"
Cuối cùng, dưới ánh mắt lo lắng hiện rõ của Trần Trường Cảnh, Chúc Xuân xua xua tay, dắt cô bé ngồi xuống chiếc ghế dưới mái bạt bên cạnh nghỉ ngơi.
Chúc Xuân thực sự không chịu nổi bầu không khí ngượng ngùng khi hai người cứ nhìn chằm chằm nhau thế này, bèn chủ động phá tan sự im lặng, nhẹ nhàng hỏi: "Em tên là gì thế?"
Cô bé nghe vậy khóe môi nhoẻn nụ cười tươi: "Chu Yên Nhiên ạ, Chu trong họ Chu, Yên trong 'yên nhiên', Nhiên trong 'tự nhiên' ạ."
Sau đó không đợi Chúc Xuân hỏi thêm, Chu Yên Nhiên chống hai tay lên mặt bàn, đôi mắt sáng rực lên, cười hỏi: "Chị gái xinh đẹp ơi, chị là bạn gái của anh trai em đúng không ạ?"
Chúc Xuân ngước mắt nhìn cô bé.
Chu Yên Nhiên chớp chớp mắt vài cái.
"À, đúng rồi em."
Cặp đôi nam nữ vừa chính thức xác nhận mối quan hệ được đúng một ngày...
Chu Yên Nhiên kéo ghế lại gần Chúc Xuân hơn. Chúc Xuân ngơ ngác nhìn động tác tự nhiên như người quen của cô bé, chân mày giật giật, há to miệng. Chu Yên Nhiên lại chẳng bận tâm nhiều đến thế, nâng cao tông giọng, hào hứng hỏi: "Thế chị cũng giỏi lắm đúng không ạ?"
"Hả?"
Chu Yên Nhiên "chích" một tiếng, xòe ngón tay ra bắt đầu giải thích: "Chị không biết đâu! Từ hồi em lên cấp hai, mẹ em suốt ngày khen anh trai em trước mặt em luôn. Mẹ bảo anh trai em giỏi lắm, nào là cấp ba học lớp chọn Trường Chuyên Số 1, nào là thi đại học đỗ trường top 985... Nói chung là anh trai em trong mắt em sắp biến thành thần luôn rồi ấy!"
Trong xe vang lên giọng nói nghiêm túc của anh.
"Anh nghĩ em đang tò mò vì sao anh lại thích em."
Chúc Xuân khựng lại, không lên tiếng.
"Nói thật thì anh cũng không biết, anh chẳng tìm được lý do vì sao mình lại thích em nữa."
Thích một người há lại cần lý do? Hay nói đúng hơn, thích một người có quá nhiều lý do...
Đây không phải một bài toán cần các bước giải hoàn hảo; cũng chẳng phải một bài vật lý cần viết sẵn công thức từ trước; lại càng không phải một thí nghiệm cần tiến hành từng bước theo giáo trình.
Anh đơn giản là thích Chúc Xuân, đây là một chuyện không thể nào né tránh.
Trần Trường Cảnh vĩnh viễn nhớ rõ cảm giác ấy, cảm giác dường như trong lòng đang đ.â.m chồi một cây cổ thụ to lớn, cành lá còn chưa kịp vươn xòe ra thì rễ cây đã mạnh mẽ cắm sâu vào lòng đất.
Chúc Xuân chính là bộ rễ cây mạnh mẽ ấy.
"Nhưng anh vô cùng chắc chắn rằng anh thích em, thậm chí anh còn cảm thấy việc giáo d.ụ.c giúp anh biết đến hai chữ 'tình yêu' chính là để anh gặp được em."
Em chính là tình yêu của anh, ngoài em ra không một ai có thể, cũng sẽ không là bất kỳ ai khác.
Giọng nói của Trần Trường Cảnh ngưng lại trong xe, gò má Chúc Xuân bùng cháy đỏ rực hoàn toàn.
Rất lâu sau, lâu đến mức Trần Trường Cảnh nghi ngờ Chúc Xuân đã tựa vào cửa xe ngủ mất rồi, cô mới ngập ngừng đáp lại một câu lý nhí:
"Ồ, em vốn dĩ đã biết anh văn xịn rồi mà."
Trang cá nhân WeChat của cô suốt ngày cảm thán anh là thần...
Thư Sách
Chúc Xuân nhỏ giọng thủ thỉ: "Ừm, bản tiểu thư quyết định anh chính là một đại văn hào."
"Em biết vì sao không?"
Trần Trường Cảnh lắc đầu: "Anh không biết."
Chúc Xuân nén cười giải thích: "Bởi vì khoa Ngữ văn không đào tạo ra nhà văn, mà khoa Ngữ văn quyết định ai là nhà văn."
Chúc Xuân nói xong câu này liền cúi đầu cười thầm. Trần Trường Cảnh nhìn Chúc Xuân đang cúi đầu phát ra tiếng cười, khóe môi cũng cong lên phồng to như chiếc ô giăng mưa.
.
"Anh đặt sẵn hết rồi à?"
Nơi hành lang sáng rực, Chúc Xuân đưa ly trà sữa vừa mua cho Trần Trường Cảnh, cúi đầu nhấp một ngụm trà trái cây thanh mát của mình rồi hỏi.
"Đúng vậy."
"Từ lúc nào thế?"
"Lúc em ngủ đấy."
Trong lúc trò chuyện, hai người đã đi tới trước cửa. Trần Trường Cảnh đẩy cánh cửa lớn ra, nghiêng người nhường đường cho Chúc Xuân bước vào trước.
Chúc Xuân "ồ" một tiếng, nhún vai đi vào.
Trần Trường Cảnh chậm lại một bước, thở hít một hơi rồi bước theo vào.
Phòng riêng không lớn lắm, trong phòng ngào ngạt hương thơm thanh nhã. Chúc Xuân giẫm lên t.h.ả.m trải sàn, chưa đi được hai bước đã đứng khựng lại tại chỗ.
Trên chiếc ghế đối diện cửa ra vào có đặt một bó hoa cát tường.
Mà cô lại vừa vặn nhìn thấy.
Trận mưa nhỏ đầu tiên của tháng Năm đáp xuống lòng Chúc Xuân, cô rủ mắt nhìn xuống tấm t.h.ả.m, đầu ngón tay căng thẳng di qua di lại trên thân ly trà sữa nhẵn thín.
Một, hai, ba...
Đếm ngược ba giây kết thúc, Chúc Xuân quay người, ngước mắt nhìn Trần Trường Cảnh.
Trần Trường Cảnh hơi bất ngờ nhìn cô.
Trước một lời tỏ tình đích thực luôn có những linh cảm mãnh liệt lay động tâm trí. Trái tim Chúc Xuân dồn dập đập liên hồi, ngay khoảnh khắc đón lấy đôi mắt đen dài hẹp của Trần Trường Cảnh, nhịp đập dồn dập ấy bỗng lệch mất một nhịp, cô khẳng định chắc chắn.
Trần Trường Cảnh chuẩn bị tỏ tình với cô.
Mà cô...
Phải nhanh hơn anh một bước.
Trần Trường Cảnh đứng dáng vẻ thả lỏng thoải mái, ánh đèn trong phòng riêng chiếu thẳng tới hắt lên mặt anh, ánh đèn trắng mờ rơi trên xương lông mày càng tôn lên đường nét thanh tú sâu lắng của anh. Bộ đồ thể thao Adidas rộng rãi phản chiếu nét sạch sẽ sảng khoái, đậm chất thiếu niên.
Sự lưu luyến sâu đậm trong mắt nam sinh như muốn dìm nghỉm cô vào trong đó.
Trần Trường Cảnh không vội cất lời, chỉ đọng ánh mắt trên người Chúc Xuân, khích lệ cô lên tiếng trước.
Chúc Xuân siết c.h.ặ.t ly trà sữa, lấy hết dũng khí lên tiếng: "Hôm nay anh có thấy vui không?"
Trần Trường Cảnh khẽ nhíu mày, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ động, từ cổ họng phát ra tiếng cười: "Bây giờ anh không dám trả lời câu hỏi này lắm đâu."
Anh vẫn còn bóng đen tâm lý đấy nhé.
Chúc Xuân rõ ràng ngẩn ra.
Trần Trường Cảnh thở dài, tiến lại gần cô một bước, hơi cúi người xuống, sau khi tầm mắt hai người ngang bằng nhau anh mới cất lời: "Nên là... em tiếp tục trước đi."
"Anh có cảm thấy thực ra em đối với anh cũng rất khác biệt không?"
Trần Trường Cảnh mỉm cười "ừ hừ" một tiếng.
Chúc Xuân hít sâu một hơi: "Anh có thấy sự chủ động này của em hiện tại..."
Lời còn chưa dứt đã bị Trần Trường Cảnh ngắt lời.
Anh nhìn thẳng vào Chúc Xuân mỉm cười, nói giùm cô câu còn dang dở: "Anh thấy hình như em có ý với anh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tai Chúc Xuân vang lên tiếng "ong" một cái, cô không kịp đề phòng siết c.h.ặ.t ly trà sữa đang đọng những giọt nước mát lạnh.
Hơi thở cô khựng lại, cũng tiến lên một bước: "Có được không ạ?"
Cô muốn xin lỗi vì sự hấp tấp xốc xổi trước đây của mình, cô muốn bù đắp một vài thứ, những cảm xúc của anh mà có lẽ cô đã vô tình bỏ lỡ. Cho nên nếu như bắt đầu lại một lời tỏ tình chính thức, tại sao không thể để cô là người bắt đầu chứ?
Mọi thứ sẽ do cô bắt đầu kiến tạo lại.
Trần Trường Cảnh mím môi, ánh mắt hạ xuống dừng lại trên đôi môi hồng rực vì vừa uống nước trái cây lạnh của Chúc Xuân.
Thôi xong, sao lại có người lịch sự đến thế cơ chứ, đến tỏ tình mà cũng lịch sự như vậy.
Thế nhưng... cổ họng anh ậm ừ lăn nhẹ.
Hình như anh không được lịch sự cho lắm.
Thế là anh tiếp tục tiến về phía trước, cất giọng khàn khàn: "Có ý với anh sao?"
Chúc Xuân gật đầu.
Ngay giây tiếp theo đất trời như đảo ngược, Chúc Xuân không nhận được câu trả lời từ miệng anh, bởi vì môi anh đã áp sát vào rồi
Áp sát vào môi cô.
Chúc Xuân theo bản năng trợn tròn mắt, định lùi về sau. Thế nhưng Trần Trường Cảnh không cho cô lùi quá nhiều, cánh tay dài săn chắc của nam sinh ôm trọn lấy eo cô, siết mạnh một cái kéo gương mặt cô sát lại gần.
Anh hôn rất dịu dàng, từng chút từng chút rỉa nhẹ lên làn môi cô, như trận mưa xuân lất phất ngoài cửa sổ, âm thầm thấm ướt lòng đất, khiến toàn thân cô dại đi tê dại, hoàn toàn không thể đưa ra bất kỳ phản ứng nào, chỉ biết ngơ ngác trợn mắt nghe tiếng tim mình dồn dập nhảy ra ngoài l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Sao lại không nhắm mắt lại thế em?"
Trần Trường Cảnh mang theo hơi thở khàn nhẹ, làn môi mỏng rời khỏi môi cô, thành kính từ từ dời lên hôn nhẹ một cái lên gò má cô.
"Câu trả lời của anh là: Cực kỳ đồng ý."
Trần Trường Cảnh mỉm cười nói xong câu này, cúi người ôm trọn cô vào lòng.
Nhiệt độ cơ thể nóng hổi của nam sinh truyền sang người Chúc Xuân, gò má cô bùng cháy lên hoàn toàn, hai người ôm c.h.ặ.t lấy nhau, hơi thở của cô bị hương thơm thanh mát trên người Trần Trường Cảnh vây hãm hoàn toàn.
Một màn tỏ tình được chuẩn bị kỹ lưỡng cuối cùng đã được hoàn thành bởi cả hai người.
.
Buổi tối mưa nhỏ ngừng rơi, Chúc Xuân ôm bó hoa cùng Trần Trường Cảnh bước ra khỏi trung tâm thương mại. Không khí ngoài trời trong lành, trên mặt đường bê tông đọng lại vài vũng nước nho nhỏ.
Chúc Xuân mỉm cười ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm thăm thẳm, nhỏ giọng: "Vậy là bây giờ chúng mình chính thức bên nhau rồi đúng không?"
Trần Trường Cảnh thắc mắc hỏi ngược lại: "Chứ còn sao nữa?"
"Tụi mình hôn nhau luôn rồi mà."
Chúc Xuân: "..."
Thôi xong! Nhà ai vừa mới bên nhau đã tỏ tình thế này chứ! Trong tiểu thuyết... đâu có diễn như vậy... Nhưng mà rất nhiều tiểu thuyết vừa gặp mặt lần đầu đã lên giường luôn rồi ấy chứ.
Chúc Xuân cạn lời, được rồi, cô bắt đầu tự trách bản thân xem quá nhiều phim truyền hình ngọt sủng vô não rồi.
Chính thức xác nhận bên nhau.
Chúc Xuân dừng bước, ngoảnh đầu nhìn Trần Trường Cảnh, thẳng thắn cất lời hỏi: "Bây giờ em có thể lấy tư cách là bạn gái anh để hỏi anh một vài câu hỏi không?"
"Được chứ."
Chúc Xuân quả quyết lên tiếng: "Trần Trường Cảnh, trước đây có phải anh đã rất đau khổ không?"
Ánh mắt chân thành của cô cứ thế nhìn anh, trong vài giây bốn mắt nhìn nhau ấy, Trần Trường Cảnh đột nhiên muốn trao hết tất cả của mình cho cô, bao gồm cả sức nặng của linh hồn.
21 năm xuân thu dường như chỉ là để gặp được một đôi mắt như thế này.
Anh gật đầu, đang định mở lời kể từ tốn cho cô nghe thì có một giọng nói quen thuộc đ.â.m xuyên qua màng tai anh, đ.á.n.h thẳng vào trái tim.
Làn gió xuân v.út qua bên cạnh anh, sau một trận mưa xuân bình dị, anh một lần nữa nghe thấy giọng nói của mẹ mình.
Giọng nói của mẹ như tiếng chuông cổ ngân vang xa xăm, âm thanh lướt qua bầu trời, đáp vững vàng xuống bên tai anh.
Bà gọi anh: "Trường Cảnh."
Không khí sau cơn mưa rất trong lành, trong không trung phảng phất hương thơm dịu nhẹ, mùi đất ẩm bốc lên xộc vào mũi Chúc Xuân. Cô cúi đầu nhìn bó hoa cát tường đặt trên mặt bàn kính tròn, sau đó mím môi nhìn cô bé ngồi đối diện mình.
Đối phương cũng chớp chớp mắt nhìn cô.
Chúc Xuân thở dài không thành tiếng, hai tay dưới mặt bàn siết c.h.ặ.t vào nhau, cô hơi rén rồi đấy.
Hai người vừa bước ra khỏi trung tâm thương mại thì gặp mẹ của Trần Trường Cảnh. Chúc Xuân chỉ cần đứng một bên quan sát biểu cảm của Trần Trường Cảnh là đã nhận ra trong lòng anh chắc chắn đang chất chứa chuyện muốn nói chuyện với mẹ mình, thế nên...
Cô nắm lấy tay cô bé bên cạnh, mỉm cười bảo: "Hay là hai người nói chuyện chút đi? Em với cô bé ra ngoài này đợi hai người nhé?"
Cuối cùng, dưới ánh mắt lo lắng hiện rõ của Trần Trường Cảnh, Chúc Xuân xua xua tay, dắt cô bé ngồi xuống chiếc ghế dưới mái bạt bên cạnh nghỉ ngơi.
Chúc Xuân thực sự không chịu nổi bầu không khí ngượng ngùng khi hai người cứ nhìn chằm chằm nhau thế này, bèn chủ động phá tan sự im lặng, nhẹ nhàng hỏi: "Em tên là gì thế?"
Cô bé nghe vậy khóe môi nhoẻn nụ cười tươi: "Chu Yên Nhiên ạ, Chu trong họ Chu, Yên trong 'yên nhiên', Nhiên trong 'tự nhiên' ạ."
Sau đó không đợi Chúc Xuân hỏi thêm, Chu Yên Nhiên chống hai tay lên mặt bàn, đôi mắt sáng rực lên, cười hỏi: "Chị gái xinh đẹp ơi, chị là bạn gái của anh trai em đúng không ạ?"
Chúc Xuân ngước mắt nhìn cô bé.
Chu Yên Nhiên chớp chớp mắt vài cái.
"À, đúng rồi em."
Cặp đôi nam nữ vừa chính thức xác nhận mối quan hệ được đúng một ngày...
Chu Yên Nhiên kéo ghế lại gần Chúc Xuân hơn. Chúc Xuân ngơ ngác nhìn động tác tự nhiên như người quen của cô bé, chân mày giật giật, há to miệng. Chu Yên Nhiên lại chẳng bận tâm nhiều đến thế, nâng cao tông giọng, hào hứng hỏi: "Thế chị cũng giỏi lắm đúng không ạ?"
"Hả?"
Chu Yên Nhiên "chích" một tiếng, xòe ngón tay ra bắt đầu giải thích: "Chị không biết đâu! Từ hồi em lên cấp hai, mẹ em suốt ngày khen anh trai em trước mặt em luôn. Mẹ bảo anh trai em giỏi lắm, nào là cấp ba học lớp chọn Trường Chuyên Số 1, nào là thi đại học đỗ trường top 985... Nói chung là anh trai em trong mắt em sắp biến thành thần luôn rồi ấy!"