Chúc Xuân nghe vậy, lòng mềm đi đôi chút, cô chống chống khuỷu tay lên ga giường, bất bình lên tiếng: "Em phát hiện là vì anh mà em không tài nào đọc nổi tiểu thuyết nữa rồi."
Việc không đọc nổi tiểu thuyết thực sự quá hoang đường, cô lại có thể vì một người ngoài đời thực mà chẳng nuốt nổi tiểu thuyết!
Thấy thời gian không còn sớm, Trần Trường Cảnh hỏi thêm một câu cuối cùng: "Em không tò mò vì sao anh lại thích em sao?"
Đàn ông sao lúc nào cũng thích truy vấn lý do vì sao thế nhỉ?
Chúc Xuân đảo mắt, trong đầu lóe lên một ý tưởng, cô ghé sát vào màn hình mỉm cười rạng rỡ, nhìn qua là biết chẳng ấp ủ trò gì tốt đẹp.
Trần Trường Cảnh không kìm được chống tay lên trán khẽ cười.
Quả nhiên ngay sau đó, giọng nói trong trẻo của cô gái truyền qua tai nghe.
"Xin anh đấy, anh thích em chẳng phải là chuyện vô cùng bình thường sao? Em vừa xinh đẹp, gu ăn mặc lại đỉnh cao, một người sở hữu cả EQ lẫn IQ cao ngất ngưởng như em ngày nào cũng quanh quẩn bên anh, anh mà không thích em mới là bất bình thường đó~"
Chúc Xuân nén cười, cuối cùng nhếch cao tông giọng đáp lại anh.
Một trò đùa nên kết thúc bằng một tiếng cười, bằng không sẽ vô cùng gượng gạo.
Chúc Xuân thấy Trần Trường Cảnh im lặng liền cúi đầu ngượng ngùng năn nỉ: "Này, anh có thể cười một cái được không, nếu không trông cái trò đùa này của em gượng gạo lắm đấy."
Sĩ diện của cô cũng là sĩ diện mà.
Thế nhưng Trần Trường Cảnh lại nghiêm túc hỏi ngược lại: "Đây là trò đùa sao?"
Chúc Xuân ngẩng mắt lên: "Hả?"
Trần Trường Cảnh khẽ mỉm cười: "Chẳng lẽ đây không phải là sự thật sao?"
Lời khẳng định kiên định ấy rơi xuống tấm chăn mềm mại, nảy lên vài nhịp rồi chui tọt vào đôi tai đang đỏ bừng của Chúc Xuân. Câu trả lời của anh khiến Chúc Xuân cảm thấy trái tim đang đập thình thịch của mình như được bọc một lớp kẹo nổ, những rung động nho nhỏ cùng niềm vui từ bốn phương tám hướng nuốt chửng lấy cô.
Chúc Xuân cứ thế chìm đắm trong đêm muộn hết lần này đến lần khác.
.
Về sau, Trần Trường Cảnh bảo rằng anh hát rất hay, đề nghị hát ru cho cô ngủ. Chúc Xuân nửa tin nửa ngờ nằm xuống, nhắm mắt ngoan ngoãn nghe anh hát.
Bên ngoài màn đêm thâu, những ngôi sao lấp lánh không ngừng chớp tắt, trong phòng vang lên giọng anh hát bài 《Đền Bù》 (Thường Hoàn) của Vương Phi.
"Sao chẳng xoay, dối gian chẳng lọt."
"Thế nên mới trân quý tiếp tục yêu thương."
...
"Dù cho em có ở quá xa."
"Cũng chẳng trót buông lời oán trách."
Giọng anh trầm ấm thong thả, Chúc Xuân chìm vào giấc ngủ sâu trong một đêm tuyệt đẹp.
Ngày thứ ba của kỳ nghỉ Mùng 1 tháng 5.
Trầm Tịch ngồi trên xe của Trần Trường Cảnh đi siêu thị mua đồ, đến nơi thì xuống xe. Siêu thị nằm ở khu ngoại ô, xung quanh trống trải, Trầm Tịch nhíu mày nhìn lên bầu trời xanh ngắt, gió xuân thổi tung mái tóc tổ quạ của cậu, cây sầu đâu bên cạnh chẳng che nổi một chút ánh nắng.
Sáng sớm Trầm Tịch đã bị Trần Trường Cảnh gọi dậy đi siêu thị, tâm trạng tệ đến mức có thể một tay đẩy văng cửa phòng cháy ở hành lang trường học.
"Này! Cậu mua đồ thì gọi tớ theo làm cái gì?"
Trầm Tịch thấy Trần Trường Cảnh bước xuống xe liền chống hông, bực bội gào lên với anh.
Trần Trường Cảnh thong thả đút điện thoại vào túi, nhã nhặn đáp: "Chẳng phải cậu từng yêu đương rồi sao?"
Trầm Tịch nhíu mày: "Hả?"
Kinh nghiệm yêu đương một tuần hồi cấp ba mà cũng gọi là từng yêu đương sao? Mà tại sao lại là một tuần, vì vừa yêu cái đã bị thầy chủ nhiệm tóm gọn, sau đó mở khóa ngay gói quà tặng nghỉ học ở nhà một tuần.
Ánh nắng lúc 9 giờ sáng có phần gay gắt, cái nắng ch.ói chang chiếu lên trán Trần Trường Cảnh, xương lông mày anh rất cao, hốc mắt sâu thẳm phủ một khoảng bóng râm. Anh thản nhiên cất lời, giọng nói thanh mát truyền qua làn bụi sáng: "Giúp tớ mua ít đồ ăn vặt cho bạn gái tớ."
Nói xong, anh bước tiếp về phía trước.
Trầm Tịch đứng nguyên tại chỗ, nhỏ giọng lặp lại lời Trần Trường Cảnh.
"Giúp tớ mua cho "
Nói đến đây, Trầm Tịch đột ngột ngẩng đầu.
Ơ kìa? Bạn gái?!
"Này! Trần Trường Cảnh cậu đi chậm lại chút! Này "
Trầm Tịch sải bước lớn, thở dốc đuổi theo: "Cậu có bạn gái từ bao giờ thế?"
Trần Trường Cảnh dừng lại bên phải cửa siêu thị, ngoảnh đầu nhìn cậu, mỉm cười đáp lại vẻ dửng dưng: "Kỳ nghỉ Mùng 1 tháng 5 này có."
Trầm Tịch không kìm được c.h.ử.i thề một câu.
"Ai thế?"
"Học muội tán đổ tớ rồi." Trần Trường Cảnh ngoảnh lại liếc cậu một cái, lạnh lùng nói: "Tớ phải chuẩn bị ít đồ ăn vặt cho bạn gái tớ ăn."
"..."
Mí mắt Trầm Tịch giật giật, ngũ quan biến dạng cả lại, cậu hơi không chịu nổi mùi chua xót của tình yêu đang tỏa ra ngập tràn trên người Trần Trường Cảnh.
...
Buổi trưa hai người tay xách nách mang bước ra, Trầm Tịch với nét mặt méo xệch mở cốp xe, quăng toàn bộ đồ đạc trong tay vào bên trong. Túi nilon chưa buộc lại khiến mấy hộp bánh quy trượt ra ngoài.
Oreo vị dâu tây tươi mát, Oreo vị socola, vị truyền thống, vị kem trà xanh...
Trầm Tịch nhìn những món đồ ăn vặt khiến cổ tay mình đau nhức này, không kìm được ngoảnh đầu nói: "Ơ kìa? Mua nhiều thế này làm gì chứ?"
Trần Trường Cảnh không vội đáp lời, tiến lên một bước.
Trầm Tịch nghiêng người nhường chỗ cho anh.
Trần Trường Cảnh đặt túi đồ trong tay vào cốp xe, rồi nhặt mấy hộp Oreo rơi ra ngoài bỏ lại vào túi, buộc c.h.ặ.t lại.
Trầm Tịch đứng phía sau lẳng lặng chịu đựng sự thiêu đốt của ánh mặt trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thu dọn xong xuôi, Trần Trường Cảnh phủi phủi tay, quay người lại, đáp bằng giọng điệu hiển nhiên: "Cho bạn gái tớ ăn chứ sao."
Trầm Tịch "chắc" một tiếng.
"Mua nhiều thế?"
Trần Trường Cảnh giơ tay đóng cốp xe lại, mỉm cười: "Đúng thế."
"Cô ấy khẩu vị nào cũng ăn à?"
"Tớ không biết cô ấy thích ăn vị nào, nên vị nào tớ cũng mua."
Trầm Tịch suýt rớt quai hàm, Trần Trường Cảnh vẫn mặt không đổi sắc bước về phía trước.
Hai tay trống trơn, Trầm Tịch không kìm được đuổi theo gặng hỏi: "Thế sao cậu không hỏi xem cô ấy thích vị nào?"
Mua nhiều thế này lãng phí thì làm sao?
Trần Trường Cảnh đứng bên ngoài ghế lái, bàn tay chạm vào tay nắm cửa chợt khựng lại. Bàn tay vừa vận động nổi rõ gân xanh, luồng sáng lướt qua các gân tay, anh nghiêng đầu khẽ cười: "Này, con gái chẳng phải đều thích sự bất ngờ sao?"
"Nói cho cô ấy biết thì còn gì là bất ngờ nữa?"
Nói xong, anh kéo cửa xe bước vào.
Tiếng "păng" vang lên, Trầm Tịch bị ngăn cách bên ngoài cửa xe. Khóe miệng cậu giật giật, cúi người làm tư thế: "Oẹ —"
Ơ kìa? Đây là người anh em Trần Trường Cảnh của cậu sao?
Được lắm, nam thần lạnh lùng một khi yêu vào là biến thành kiểu người phục vụ ngầm luôn.
.
Bên trong xe mở điều hòa, cảm giác mát lạnh giúp sự buồn nôn của Trầm Tịch dịu bớt đôi chút. Cậu tựa vào lưng ghế nhắm mắt lại, định bụng chợp mắt một lúc.
Thế nhưng...
Chờ mãi một lúc lâu vẫn không thấy Trần Trường Cảnh khởi động xe. Bác tài Trầm vất vả cả buổi sáng lúc này bụng đói cào cấu, cơn giận bùng nổ, Trầm Tịch mở mắt ra gào lên với Trần Trường Cảnh: "Ơ kìa! Sao không lái xe đi?"
Đại ca ơi! Tớ đói rồi, tớ muốn về trường ăn cơm!
Ánh mắt Trần Trường Cảnh vẫn nhìn về phía trước, không thèm đếm xỉa đến cậu.
Trầm Tịch nghiến răng, nhìn theo hướng mắt anh, chỉ thấy phía trước bên phải lề đường có một bồn hoa phối cảnh, những khóm cẩm chướng hồng trắng, hải đường bốn mùa đỏ tươi, cùng hoa bán biên liên tím chen chúc bên rìa bụi cây bụi thường xanh.
Những ngón tay thon dài của Trần Trường Cảnh khẽ gõ lên vô lăng, anh mím môi mỉm cười: "Có phải con gái đều thích hoa không nhỉ?"
Trầm Tịch không theo kịp mạch suy nghĩ của anh: "Hả?"
Trần Trường Cảnh quay đầu nhìn cậu, giọng điệu bình thản nhưng cực kỳ khẳng định: "Tớ nợ cô ấy một lời tỏ tình chính thức."
Thư Sách
Như những gì trên mạng hay nói: nhà hàng, bó hoa, bánh kem.
Nảy sinh sự nhẫn nại đến mức không thể nhẫn nại thêm nữa thì không cần phải nhẫn nại, Trầm Tịch cười khẩy một tiếng, hít một hơi thật sâu, dùng hết dung tích phổi của người từng chạy thể lực 5000m gào lên: "Cút —"
Trần Trường Cảnh khẽ "chắc" một tiếng, tay xoay vô lăng, ngoảnh đầu tránh né gương mặt xấu xí của Trầm Tịch.
.
Chúc Xuân cảm thấy mấy ngày nay mình như đang sống trong một bong bóng, một bong bóng màu hồng mộng mơ và ngọt ngào.
Trần Trường Cảnh quả thực chính là kiểu bạn trai cổ điển như trên mạng vẫn nói, anh sẽ gửi tất cả mật khẩu của mình cho cô, thấy cô không nhận tiền trên WeChat thì chuyển thẳng qua Alipay.
Chúc Xuân có lý do chính đáng để nghi ngờ, nếu như thực sự có chiếc đồng hồ quay ngược thời gian, trở về những năm QQ đang thịnh hành, Trần Trường Cảnh nhất định sẽ giục cô thành lập Không gian Tình nhân rồi mở tài khoản với nhau.
Anh sẽ đan xen tất cả những gì hai người sở hữu lại, giống như nắm một sợi chỉ đỏ quấn c.h.ặ.t hai người vào vòng tay chỉ thuộc về nhau, mọi thứ đều có sự kết nối thì sẽ không dễ dàng chia lìa nữa.
Sính lễ và của hồi môn trong hôn nhân cũng chính là như vậy, dưới những thủ tục rườm rà phức tạp, hai người rất khó có thể đường ai nấy đi.
Vấn vương tơ lòng, ngập tràn kết nối, đó chính là quy tắc xây dựng mối quan hệ thân mật của Trần Trường Cảnh.
.
Ngày thứ ba Chúc Xuân ở nhà, Hứa Tuân dẫn cô ra ngoài chơi. Chúc Xuân giãy giụa thất bại, đành phải thỏa hiệp.
Chúc Xuân nằm bò bên cửa sổ xe, nhìn những hàng cây lớn và cánh đồng lúa mì lùi dần về phía sau.
Hứa Tuân liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu: "Sao thế? Đi chơi với bố mà hứng thú thấp thế à?"
Chúc Xuân bĩu môi, im lặng thể hiện sự phản đối.
Xin đấy, kỳ nghỉ có ai lại muốn ra ngoài chơi cơ chứ, khó khăn lắm mới có 5 ngày không phải học tiết 8 giờ sáng, không phải soạn PPT, không phải điểm danh, thời gian thảnh thơi thế này cô ở nhà thì có làm sao?
Có làm sao đâu chứ!
Chúc Xuân xoay người, "pạch" một cái nằm vật ra ghế sau, vắt chân chữ ngũ: "Rốt cuộc mình đi đâu thế bố?"
Hứa Tuân thở dài bất lực: "Trong thành phố mới mở một tiệm bánh mì, bố con mình đi mua một ít."
Chúc Xuân nhíu mày: "Nhà mình có ai thích ăn bánh mì đâu ạ?"
Hứa Tuân mặt không đổi sắc: "Mẹ con chưa được ăn, mua một ít về cho mẹ con ăn thử."
"..."
"Thế sao lại kéo con đi cùng?"
"Dẫn con ra ngoài lượn một vòng."
Chúc Xuân xì một tiếng rồi không nói gì nữa, móc điện thoại từ trong túi ra nhắn tin cho Thẩm Mộng Trạch.
Mùa Xuân đây : 【Tớ sắp yêu đương rồi.】
Thẩm Mộng Trạch tuyển thủ sống ngày đêm đảo lộn không trả lời tin nhắn của cô.
Chúc Xuân trề môi nhắn tin cho Tang Viện.
Mùa Xuân đây : 【Tớ sắp yêu đương rồi.】
Tang Viện: 【Cảnh báo mơ tưởng! Giờ không phải năm 19 nữa đâu nhé, nếu cậu còn gọi nam chính tiểu thuyết là bạn trai, gọi tác giả là mẹ chồng thì tớ chịu không cứu nổi cậu đâu nha~】
Chúc Xuân thấy vậy liền vuốt tóc mái, đẩy gọng kính ngồi dậy, vừa gào thét vừa gõ phím.
Mùa Xuân đây : 【Tớ thật sự yêu đương rồi! Yêu một cậu con trai thật sự đấy!】
Việc không đọc nổi tiểu thuyết thực sự quá hoang đường, cô lại có thể vì một người ngoài đời thực mà chẳng nuốt nổi tiểu thuyết!
Thấy thời gian không còn sớm, Trần Trường Cảnh hỏi thêm một câu cuối cùng: "Em không tò mò vì sao anh lại thích em sao?"
Đàn ông sao lúc nào cũng thích truy vấn lý do vì sao thế nhỉ?
Chúc Xuân đảo mắt, trong đầu lóe lên một ý tưởng, cô ghé sát vào màn hình mỉm cười rạng rỡ, nhìn qua là biết chẳng ấp ủ trò gì tốt đẹp.
Trần Trường Cảnh không kìm được chống tay lên trán khẽ cười.
Quả nhiên ngay sau đó, giọng nói trong trẻo của cô gái truyền qua tai nghe.
"Xin anh đấy, anh thích em chẳng phải là chuyện vô cùng bình thường sao? Em vừa xinh đẹp, gu ăn mặc lại đỉnh cao, một người sở hữu cả EQ lẫn IQ cao ngất ngưởng như em ngày nào cũng quanh quẩn bên anh, anh mà không thích em mới là bất bình thường đó~"
Chúc Xuân nén cười, cuối cùng nhếch cao tông giọng đáp lại anh.
Một trò đùa nên kết thúc bằng một tiếng cười, bằng không sẽ vô cùng gượng gạo.
Chúc Xuân thấy Trần Trường Cảnh im lặng liền cúi đầu ngượng ngùng năn nỉ: "Này, anh có thể cười một cái được không, nếu không trông cái trò đùa này của em gượng gạo lắm đấy."
Sĩ diện của cô cũng là sĩ diện mà.
Thế nhưng Trần Trường Cảnh lại nghiêm túc hỏi ngược lại: "Đây là trò đùa sao?"
Chúc Xuân ngẩng mắt lên: "Hả?"
Trần Trường Cảnh khẽ mỉm cười: "Chẳng lẽ đây không phải là sự thật sao?"
Lời khẳng định kiên định ấy rơi xuống tấm chăn mềm mại, nảy lên vài nhịp rồi chui tọt vào đôi tai đang đỏ bừng của Chúc Xuân. Câu trả lời của anh khiến Chúc Xuân cảm thấy trái tim đang đập thình thịch của mình như được bọc một lớp kẹo nổ, những rung động nho nhỏ cùng niềm vui từ bốn phương tám hướng nuốt chửng lấy cô.
Chúc Xuân cứ thế chìm đắm trong đêm muộn hết lần này đến lần khác.
.
Về sau, Trần Trường Cảnh bảo rằng anh hát rất hay, đề nghị hát ru cho cô ngủ. Chúc Xuân nửa tin nửa ngờ nằm xuống, nhắm mắt ngoan ngoãn nghe anh hát.
Bên ngoài màn đêm thâu, những ngôi sao lấp lánh không ngừng chớp tắt, trong phòng vang lên giọng anh hát bài 《Đền Bù》 (Thường Hoàn) của Vương Phi.
"Sao chẳng xoay, dối gian chẳng lọt."
"Thế nên mới trân quý tiếp tục yêu thương."
...
"Dù cho em có ở quá xa."
"Cũng chẳng trót buông lời oán trách."
Giọng anh trầm ấm thong thả, Chúc Xuân chìm vào giấc ngủ sâu trong một đêm tuyệt đẹp.
Ngày thứ ba của kỳ nghỉ Mùng 1 tháng 5.
Trầm Tịch ngồi trên xe của Trần Trường Cảnh đi siêu thị mua đồ, đến nơi thì xuống xe. Siêu thị nằm ở khu ngoại ô, xung quanh trống trải, Trầm Tịch nhíu mày nhìn lên bầu trời xanh ngắt, gió xuân thổi tung mái tóc tổ quạ của cậu, cây sầu đâu bên cạnh chẳng che nổi một chút ánh nắng.
Sáng sớm Trầm Tịch đã bị Trần Trường Cảnh gọi dậy đi siêu thị, tâm trạng tệ đến mức có thể một tay đẩy văng cửa phòng cháy ở hành lang trường học.
"Này! Cậu mua đồ thì gọi tớ theo làm cái gì?"
Trầm Tịch thấy Trần Trường Cảnh bước xuống xe liền chống hông, bực bội gào lên với anh.
Trần Trường Cảnh thong thả đút điện thoại vào túi, nhã nhặn đáp: "Chẳng phải cậu từng yêu đương rồi sao?"
Trầm Tịch nhíu mày: "Hả?"
Kinh nghiệm yêu đương một tuần hồi cấp ba mà cũng gọi là từng yêu đương sao? Mà tại sao lại là một tuần, vì vừa yêu cái đã bị thầy chủ nhiệm tóm gọn, sau đó mở khóa ngay gói quà tặng nghỉ học ở nhà một tuần.
Ánh nắng lúc 9 giờ sáng có phần gay gắt, cái nắng ch.ói chang chiếu lên trán Trần Trường Cảnh, xương lông mày anh rất cao, hốc mắt sâu thẳm phủ một khoảng bóng râm. Anh thản nhiên cất lời, giọng nói thanh mát truyền qua làn bụi sáng: "Giúp tớ mua ít đồ ăn vặt cho bạn gái tớ."
Nói xong, anh bước tiếp về phía trước.
Trầm Tịch đứng nguyên tại chỗ, nhỏ giọng lặp lại lời Trần Trường Cảnh.
"Giúp tớ mua cho "
Nói đến đây, Trầm Tịch đột ngột ngẩng đầu.
Ơ kìa? Bạn gái?!
"Này! Trần Trường Cảnh cậu đi chậm lại chút! Này "
Trầm Tịch sải bước lớn, thở dốc đuổi theo: "Cậu có bạn gái từ bao giờ thế?"
Trần Trường Cảnh dừng lại bên phải cửa siêu thị, ngoảnh đầu nhìn cậu, mỉm cười đáp lại vẻ dửng dưng: "Kỳ nghỉ Mùng 1 tháng 5 này có."
Trầm Tịch không kìm được c.h.ử.i thề một câu.
"Ai thế?"
"Học muội tán đổ tớ rồi." Trần Trường Cảnh ngoảnh lại liếc cậu một cái, lạnh lùng nói: "Tớ phải chuẩn bị ít đồ ăn vặt cho bạn gái tớ ăn."
"..."
Mí mắt Trầm Tịch giật giật, ngũ quan biến dạng cả lại, cậu hơi không chịu nổi mùi chua xót của tình yêu đang tỏa ra ngập tràn trên người Trần Trường Cảnh.
...
Buổi trưa hai người tay xách nách mang bước ra, Trầm Tịch với nét mặt méo xệch mở cốp xe, quăng toàn bộ đồ đạc trong tay vào bên trong. Túi nilon chưa buộc lại khiến mấy hộp bánh quy trượt ra ngoài.
Oreo vị dâu tây tươi mát, Oreo vị socola, vị truyền thống, vị kem trà xanh...
Trầm Tịch nhìn những món đồ ăn vặt khiến cổ tay mình đau nhức này, không kìm được ngoảnh đầu nói: "Ơ kìa? Mua nhiều thế này làm gì chứ?"
Trần Trường Cảnh không vội đáp lời, tiến lên một bước.
Trầm Tịch nghiêng người nhường chỗ cho anh.
Trần Trường Cảnh đặt túi đồ trong tay vào cốp xe, rồi nhặt mấy hộp Oreo rơi ra ngoài bỏ lại vào túi, buộc c.h.ặ.t lại.
Trầm Tịch đứng phía sau lẳng lặng chịu đựng sự thiêu đốt của ánh mặt trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thu dọn xong xuôi, Trần Trường Cảnh phủi phủi tay, quay người lại, đáp bằng giọng điệu hiển nhiên: "Cho bạn gái tớ ăn chứ sao."
Trầm Tịch "chắc" một tiếng.
"Mua nhiều thế?"
Trần Trường Cảnh giơ tay đóng cốp xe lại, mỉm cười: "Đúng thế."
"Cô ấy khẩu vị nào cũng ăn à?"
"Tớ không biết cô ấy thích ăn vị nào, nên vị nào tớ cũng mua."
Trầm Tịch suýt rớt quai hàm, Trần Trường Cảnh vẫn mặt không đổi sắc bước về phía trước.
Hai tay trống trơn, Trầm Tịch không kìm được đuổi theo gặng hỏi: "Thế sao cậu không hỏi xem cô ấy thích vị nào?"
Mua nhiều thế này lãng phí thì làm sao?
Trần Trường Cảnh đứng bên ngoài ghế lái, bàn tay chạm vào tay nắm cửa chợt khựng lại. Bàn tay vừa vận động nổi rõ gân xanh, luồng sáng lướt qua các gân tay, anh nghiêng đầu khẽ cười: "Này, con gái chẳng phải đều thích sự bất ngờ sao?"
"Nói cho cô ấy biết thì còn gì là bất ngờ nữa?"
Nói xong, anh kéo cửa xe bước vào.
Tiếng "păng" vang lên, Trầm Tịch bị ngăn cách bên ngoài cửa xe. Khóe miệng cậu giật giật, cúi người làm tư thế: "Oẹ —"
Ơ kìa? Đây là người anh em Trần Trường Cảnh của cậu sao?
Được lắm, nam thần lạnh lùng một khi yêu vào là biến thành kiểu người phục vụ ngầm luôn.
.
Bên trong xe mở điều hòa, cảm giác mát lạnh giúp sự buồn nôn của Trầm Tịch dịu bớt đôi chút. Cậu tựa vào lưng ghế nhắm mắt lại, định bụng chợp mắt một lúc.
Thế nhưng...
Chờ mãi một lúc lâu vẫn không thấy Trần Trường Cảnh khởi động xe. Bác tài Trầm vất vả cả buổi sáng lúc này bụng đói cào cấu, cơn giận bùng nổ, Trầm Tịch mở mắt ra gào lên với Trần Trường Cảnh: "Ơ kìa! Sao không lái xe đi?"
Đại ca ơi! Tớ đói rồi, tớ muốn về trường ăn cơm!
Ánh mắt Trần Trường Cảnh vẫn nhìn về phía trước, không thèm đếm xỉa đến cậu.
Trầm Tịch nghiến răng, nhìn theo hướng mắt anh, chỉ thấy phía trước bên phải lề đường có một bồn hoa phối cảnh, những khóm cẩm chướng hồng trắng, hải đường bốn mùa đỏ tươi, cùng hoa bán biên liên tím chen chúc bên rìa bụi cây bụi thường xanh.
Những ngón tay thon dài của Trần Trường Cảnh khẽ gõ lên vô lăng, anh mím môi mỉm cười: "Có phải con gái đều thích hoa không nhỉ?"
Trầm Tịch không theo kịp mạch suy nghĩ của anh: "Hả?"
Trần Trường Cảnh quay đầu nhìn cậu, giọng điệu bình thản nhưng cực kỳ khẳng định: "Tớ nợ cô ấy một lời tỏ tình chính thức."
Thư Sách
Như những gì trên mạng hay nói: nhà hàng, bó hoa, bánh kem.
Nảy sinh sự nhẫn nại đến mức không thể nhẫn nại thêm nữa thì không cần phải nhẫn nại, Trầm Tịch cười khẩy một tiếng, hít một hơi thật sâu, dùng hết dung tích phổi của người từng chạy thể lực 5000m gào lên: "Cút —"
Trần Trường Cảnh khẽ "chắc" một tiếng, tay xoay vô lăng, ngoảnh đầu tránh né gương mặt xấu xí của Trầm Tịch.
.
Chúc Xuân cảm thấy mấy ngày nay mình như đang sống trong một bong bóng, một bong bóng màu hồng mộng mơ và ngọt ngào.
Trần Trường Cảnh quả thực chính là kiểu bạn trai cổ điển như trên mạng vẫn nói, anh sẽ gửi tất cả mật khẩu của mình cho cô, thấy cô không nhận tiền trên WeChat thì chuyển thẳng qua Alipay.
Chúc Xuân có lý do chính đáng để nghi ngờ, nếu như thực sự có chiếc đồng hồ quay ngược thời gian, trở về những năm QQ đang thịnh hành, Trần Trường Cảnh nhất định sẽ giục cô thành lập Không gian Tình nhân rồi mở tài khoản với nhau.
Anh sẽ đan xen tất cả những gì hai người sở hữu lại, giống như nắm một sợi chỉ đỏ quấn c.h.ặ.t hai người vào vòng tay chỉ thuộc về nhau, mọi thứ đều có sự kết nối thì sẽ không dễ dàng chia lìa nữa.
Sính lễ và của hồi môn trong hôn nhân cũng chính là như vậy, dưới những thủ tục rườm rà phức tạp, hai người rất khó có thể đường ai nấy đi.
Vấn vương tơ lòng, ngập tràn kết nối, đó chính là quy tắc xây dựng mối quan hệ thân mật của Trần Trường Cảnh.
.
Ngày thứ ba Chúc Xuân ở nhà, Hứa Tuân dẫn cô ra ngoài chơi. Chúc Xuân giãy giụa thất bại, đành phải thỏa hiệp.
Chúc Xuân nằm bò bên cửa sổ xe, nhìn những hàng cây lớn và cánh đồng lúa mì lùi dần về phía sau.
Hứa Tuân liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu: "Sao thế? Đi chơi với bố mà hứng thú thấp thế à?"
Chúc Xuân bĩu môi, im lặng thể hiện sự phản đối.
Xin đấy, kỳ nghỉ có ai lại muốn ra ngoài chơi cơ chứ, khó khăn lắm mới có 5 ngày không phải học tiết 8 giờ sáng, không phải soạn PPT, không phải điểm danh, thời gian thảnh thơi thế này cô ở nhà thì có làm sao?
Có làm sao đâu chứ!
Chúc Xuân xoay người, "pạch" một cái nằm vật ra ghế sau, vắt chân chữ ngũ: "Rốt cuộc mình đi đâu thế bố?"
Hứa Tuân thở dài bất lực: "Trong thành phố mới mở một tiệm bánh mì, bố con mình đi mua một ít."
Chúc Xuân nhíu mày: "Nhà mình có ai thích ăn bánh mì đâu ạ?"
Hứa Tuân mặt không đổi sắc: "Mẹ con chưa được ăn, mua một ít về cho mẹ con ăn thử."
"..."
"Thế sao lại kéo con đi cùng?"
"Dẫn con ra ngoài lượn một vòng."
Chúc Xuân xì một tiếng rồi không nói gì nữa, móc điện thoại từ trong túi ra nhắn tin cho Thẩm Mộng Trạch.
Mùa Xuân đây : 【Tớ sắp yêu đương rồi.】
Thẩm Mộng Trạch tuyển thủ sống ngày đêm đảo lộn không trả lời tin nhắn của cô.
Chúc Xuân trề môi nhắn tin cho Tang Viện.
Mùa Xuân đây : 【Tớ sắp yêu đương rồi.】
Tang Viện: 【Cảnh báo mơ tưởng! Giờ không phải năm 19 nữa đâu nhé, nếu cậu còn gọi nam chính tiểu thuyết là bạn trai, gọi tác giả là mẹ chồng thì tớ chịu không cứu nổi cậu đâu nha~】
Chúc Xuân thấy vậy liền vuốt tóc mái, đẩy gọng kính ngồi dậy, vừa gào thét vừa gõ phím.
Mùa Xuân đây : 【Tớ thật sự yêu đương rồi! Yêu một cậu con trai thật sự đấy!】