Con gái sắp được sách phong làm Trắc phúc tấn rồi, Lý Văn Bích mừng đến mức trằn trọc cả đêm không ngủ nổi. Bên cạnh, Giác Nhĩ Sát thị - người đã bận rộn cả nửa tháng nay, đầu vừa chạm gối đã ngủ say như chết.
Ngoài cửa sổ, trăng sao thưa thớt. Lý Văn Bích nhớ lại hồi con gái cưng còn ở nhà, ngày ngày giúp ngạch nương quán xuyến việc nhà, còn thường xuyên trò chuyện với lão thái thái*. Lão thái thái tuổi tác đã cao, lại có thở thích nhắm rượu mỗi lần ăn thịt kho tàu, say rồi thì hay nói tiếng địa phương, hát hí kịch của quê nhà. Ngay cả đứa con trai là ông, nghe cũng chẳng hiểu gì. Ấy vậy mà con nhóc Vi Vi nhà ông ở cùng lão thái thái lâu ngày, cũng học lỏm được đôi ba câu, còn có thể ê a hát theo.
*Lão thái thái: Bà nội
Hôm ấy ông tới thỉnh an lão thái thái, vừa vén rèm lên đã thấy Vi Vi vung tay áo, diễn cái nét đau đớn, khóc lóc hát: "Tên phu quân bạc tình tàn nhẫn kia..."
Lão thái thái uống đến mặt đỏ bừng, vỗ bàn cười ha hả. Còn ông thì bị chính khúc ca oanh yến tình tứ phát ra từ miệng con gái ông dọa tới độ không dám bước tiếp, chỉ khẽ buông rèm rồi chuồn mất. Đi được một đoạn xa rồi mới chợt nhân ra. Đáng lẽ ông phải xông vào cản con bé chứ, răn dạy nó đừng có xướng mấy khúc ca tào lao đó!
Còn phải dặn lão thái thái chớ hát hò những bài ca như vậy trước mặt thiếu nữ chưa xuất giá...
Chỉ nghĩ đến việc mở miệng nói những lời trên với ngạch nương thôi, Lý Văn Bích đã thấy nhức đầu. Ông thật sự không biết nên mở lời thế nào đây.
Tối đến, Giác Nhĩ Sát thị ngồi xếp bằng trên giường, đang bận tính sổ sách của điền trang. Ông thì cứ đi qua đi lại trong phòng, đi được một vòng lại liếc bà một cái, vòng về lại liếc thêm một cái. Nhìn đến mức bà quẳng bàn tính lên bàn, mắng: "Lại đây! Nói xem lần này lại là chuyện gì khiến chàng xử đến vậy?"
Lý Văn Bích lập tức kể hết mọi chuyện như đổ đậu vào ống. Ai ngờ Giác Nhĩ Sát thị lại chẳng thấy đây là chuyện lớn lao gì cho cam, chỉ bảo: "Thiếp thấy Vi Vi nhà ta hát hay lắm mà."
Mặt Lý Văn Bích đỏ bừng, sốt ruột nói: "Con bé không thể hát mấy khúc đó được!"
Giác Nhĩ Sát thị chậm rãi nói: "Có là gì đâu? Trước kia chàng cũng từng hát cho thiếp nghe đấy thôi."
Mặt Lý Văn Bích đỏ như thể sắp nổ tung đến nơi. Năm đó ông muốn cưới Giác Nhĩ Sát thị, khổ nỗi ông không giỏi bắn cung cũng chẳng biết săn bắn. Trừ bỏ chuyện ông giàu hơn Giác Nhĩ Sát thị ra, thì năng lực cá nhân của ông kém xa so với đám thanh niên theo đuổi bà. Thế là ông lấy hết can đảm, chọn lúc bà đi ngang qua, đứng đó hát một bài tình ca.
Ông không muốn dựa vào tiền bạc để cưới bà về, mà muốn bản thân chiếm được tình cảm của bà.
Nhớ lại chuyện cũ... hình như đúng là ông chẳng có tư cách răn dạy con gái nhỉ? Lý Văn Bích vừa đỏ mặt vừa thấy ngờ ngợ như đang đuối lý. Giác Nhĩ Sát thị liền chớp thời cơ: "Nhưng mà, thiếp sẽ nhắc nhở con bé một chút, bảo nó chớ được hát trước mặt người ngoài. Trong nhà thì còn có thể hát cho lão thái thái nghe, để bà vui vẻ cũng được. Bà đã lớn tuổi rồi, khó có thứ gì khiến bà thích thú như thế."
Lý Văn Bích thở phào, gật đầu lia lịa: "Đúng đúng, nàng nói quá chuẩn! Vi Vi nhà ta quả là đứa cháu hiếu thuận."
Tìm được lý do hết sức hào hùng để biện hộ cho việc con gái hát mấy khúc ca tình tứ, Lý Văn Bích mãn nguyện đi luyện chữ.
Cuối cùng cũng tha cho bà mà đi luyện chữ, Giác Nhĩ Sát thị: "..." Bà vẫn nên tính nốt đống sổ sách này thôi. Nếu cái nhà này mà trông vào ông thật thì họ phải uống gió Tây Bắc mất.
Kết thúc công cuộc hồi tưởng, bên ngoài vừa đánh trống báo canh ba. Lý Văn Bích bật dậy cái đùng, cuống quýt mặc quần áo. Giác Nhĩ Sát thị bị tiếng động ấy đánh thức, trợn trừng đôi mắt đầy tức giận: "Trời còn chưa sáng, chàng dậy làm gì?"
Lý Văn Bích đã ăn mặc chỉnh tề xong xuôi, đến tóc cũng tự chải vuốt cẩn thận. Ông chạy ra ngoài đun nước nóng: "Mau lên! Ta bưng nước cho nàng rửa mặt! Mau dậy đi, hôm nay là ngày đại hỉ của cả nhà chúng ta đó!"
Giác Nhĩ Sát thị mặc xác ông, thong thả rửa mặt chải đầu. Lý Văn Bích thì càng lúc càng kích động: "Hôm nay là ta được gặp Vi Vi đó! Con bé xuất giá gần 10 năm rồi, chắc nó đã cao lên kha khá rồi nhỉ?"
Giác Nhĩ Sát thị xúc miệng đánh răng xong, ung dung nhàn nhã đáp: "Ừm, lần gặp trước đó, con bé đúng là đã cao hơn rồi. Còn béo lên nữa, mặt mũi phúng phính tròn vo đáng yêu cực."
Lý Văn Bích nghe xong càng kích động hơn trước.
Đến khi cả nhà đã chuẩn bị xong xuôi, đang chuẩn bị lên xe. Giác Nhĩ Sát thị lúc này mới như chợt nhớ ra điều gì đó, gọi với theo hướng Lý Văn Bích: "Khoan đã. Lát nữa chàng nhớ dẫn mấy đứa nhóc nhà chúng ta tới tiền viện. Thiếp với các người không đi cùng đường."
"Không cùng đường? Nàng... nàng không đi với bọn ta sao?" Đầu óc Lý Văn Bích đặc quánh như nồi keo, hoàn toàn chưa theo kịp nhịp độ của bà.
Giác Nhĩ Sát thị thảnh thơi mỉm cười: "Tất nhiên rồi. Thiếp phải vào hậu viện thăm Vi Vi nhà chúng ta chứ. Còn chàng phải đi gặp Tứ Bối Lặc đó."
Nói xong, bà mới mãn nguyện buông rèm xe.
Lý Văn Bích: "......QAQ"