Lục Yến trả lời:
【Lục Yến: Anh biết rồi.】
Nguyễn Điềm lập tức hỏi lại:
【Nguyễn Điềm: Chồng ơi, anh nói anh biết rồi... nghĩa là anh tin em không nói dối đúng không?】
Lục Yến đáp ngắn gọn:
【Lục Yến: Ừ.】
Nguyễn Điềm vui đến mức suýt nhảy cẫng lên.
【Nguyễn Điềm: Anh tốt quá đi!】
【Lục Yến: ...】
Ông chồng này đúng là quá biết thông cảm cho người khác. Cô cảm thấy mình càng ngày càng thích Lục Yến rồi!
...
Nguyễn Điềm nhanh ch.óng quẳng chuyện xảy ra ở cửa hàng trang sức ra sau đầu. Dù sao đối với cô lúc này, điều quan trọng nhất vẫn là ở bên cạnh bầu bạn và trò chuyện với ông nội Lục nhiều hơn.
Cô lấy đôi hoa tai kim cương hồng ra cho ông xem, vừa cười vừa than thở:
"Ông nội ơi, cháu còn chẳng biết cửa hàng trang sức đó là của mình nữa cơ. Phải đến lúc chồng cháu nói cháu mới biết đấy."
Ông nội Lục nghe vậy thì bật cười:
"Không sao, ông cũng hay quên lắm." Ông suy nghĩ một chút rồi kể: "Lần trước ông đi mua sắm, thấy một thương hiệu có dịch vụ rất tốt liền khen ông chủ của họ biết làm ăn. Sau này mới sực nhớ ra... hóa ra năm xưa chính ông từng đầu tư vào công ty đó."
Đúng là ông nội của Lục Yến, phong cách không lệch đi đâu được.
...
Cùng lúc đó, tại nhà họ Tôn.
Tôn Nhược nhìn chồng mình, ấm ức ra mặt:
"Anh có biết hôm đó nó kiêu ngạo đến mức nào không? Nó còn thẳng thừng hỏi em là ai nữa cơ. Nó có thành kiến với em thì thôi đi, nhưng làm vậy chẳng phải là đang coi thường cả anh sao? Nếu nó còn nể mặt anh, sao có thể khiến em mất mặt như thế? Chưa hết đâu, nó mua chiếc vòng phỉ thúy xong còn cố tình chọc tức em, ra cái vẻ như muốn mua đứt luôn cả cửa hàng trang sức ấy. Anh cũng biết Lục Yến không thích nó, cưới nó cũng chỉ vì miễn cưỡng, vợ chồng họ làm gì có tình cảm. Nó cứ cái tính hư vinh như thế, Lục Yến chỉ càng ghét nó thêm thôi. Lỡ sau này Lục Yến đòi ly hôn với nó thì biết làm thế nào?"
Thư Sách
Vừa nghe đến câu "Lỡ Lục Yến ly hôn thì sao", Nguyễn Đào lập tức nổi trận lôi đình:
"Là do nó không hiểu chuyện! Quá không hiểu chuyện!"
Tôn Nhược vô cùng hài lòng, chỉ chờ Nguyễn Đào đi dạy dỗ Nguyễn Điềm một trận. Thế nhưng cứ nghĩ đến cảnh Nguyễn Điềm mua đống trang sức đắt đỏ mà mắt chẳng thèm chớp, lòng bà ta lại đau như cắt.
Dựa vào cái gì? Rốt cuộc Nguyễn Điềm dựa vào cái gì chứ? Càng nghĩ càng tức, đêm đó Tôn Nhược gần như mất ngủ, cứ nhắm mắt lại là dáng vẻ tiêu tiền như nước của Nguyễn Điềm lại hiện ra khiến bà ta ghen tị đến phát điên.
...
Sáng sớm hôm sau, Nguyễn Điềm bị chuông điện thoại đ.á.n.h thức. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên giọng một người đàn ông đang lớn tiếng trách mắng khiến cô lập tức tỉnh cả ngủ. Nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, cô biết ngay là ai.
Vốn có tính gắt ngủ, Nguyễn Điềm tiện tay ném điện thoại sang một bên, nằm im một lúc cho bình tĩnh lại rồi mới cầm lên nghe tiếp.
Trong nguyên tác, cha của Nguyễn Điềm luôn tìm cách chèn ép cô. Ông ta không ngừng nhồi nhét vào đầu cô rằng gả được cho Lục Yến chưa phải là thành công, chỉ khi nào giữ được cái ghế phu nhân Lục không bị ly hôn thì mới gọi là có bản lĩnh. Ông ta luôn nhấn mạnh cô không xứng với Lục Yến, khiến nguyên chủ ngày càng trở nên tự ti.
Nguyễn Đào tức giận quát lớn qua điện thoại:
"Ai cho phép mày đối xử với dì Tôn bằng cái thái độ đó hả? Còn dám hỏi bà ấy là ai? Nguyễn Điềm, cái vị trí phu nhân Lục của mày còn chưa ngồi vững đâu!"
Nguyễn Điềm phải nghĩ một lúc lâu mới nhớ ra chuyện ở cửa hàng trang sức hôm trước. Hóa ra người phụ nữ kia là Tôn Nhược. Trong nguyên tác cũng có nhắc đến bà ta, lần nào xuất hiện cũng là để làm bạt mạng thể diện của nữ phụ trước mặt nữ chính. Xem ra hôm đó cô xử lý như vậy là quá chuẩn rồi.
Nguyễn Điềm cầm điện thoại, chậm rãi hỏi ngược lại một câu:
"Ông là ai?"
Nguyễn Đào đang mắng hăng say liền bị nghẹn họng. Đứa con bất hiếu này! Ông ta giận đến run cả người:
"Mày không cần nhà họ Nguyễn này chống lưng nữa rồi đúng không?!"
Tôn Nhược nói quả không sai, con bé này bây giờ quá ngông cuồng, kiểu gì Lục Yến cũng sẽ ly hôn với nó thôi.
Nguyễn Điềm cười nhạt một tiếng:
"Nhà họ Nguyễn chống lưng cho tôi? Ông định dùng chút tài sản ít ỏi đó để giúp tôi đấy à?"
Nguyễn Đào: "..."
Trong nguyên tác, rõ ràng chính Nguyễn Điềm mới là người ra tay giúp đỡ nhà họ Nguyễn, chỉ là họ không chủ động xuất hiện thì cô cũng quên khuấy đi mất. Đã vậy thì sau này khỏi giúp nữa, dù sao họ cũng có cô con gái cưng của mình rồi. Vừa coi thường Nguyễn Điềm, vừa ghen tị với cô, lại còn muốn chèn ép cô nữa chứ.
Không hiểu sao khi nghĩ đến những chuyện này, trong lòng Nguyễn Điềm bỗng dâng lên một cảm giác nặng nề.
Nguyễn Đào tức tối nói:
"Mày tưởng mày mua được vài món trang sức thì đã thật sự là phu nhân Lục rồi sao?"
Ông ta còn định tiếp tục giáo huấn cô về việc Lục Yến không hề yêu cô, muốn cô hiểu rằng càng làm càn thì chỉ càng khiến Lục Yến chán ghét. Nhưng Nguyễn Điềm đã bình thản ngắt lời:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Cũng không hẳn. Cửa hàng trang sức đó thực ra cũng là của tôi luôn."
Nguyễn Đào: "..."
Tôn Nhược đứng bên cạnh nghe Nguyễn Đào mắng nhiếc Nguyễn Điềm mà trong lòng vô cùng hả hê. Ngày trước, bà ta còn giả vờ giả vịt trước mặt chồng, khuyên ông đối xử tốt với Nguyễn Điềm, nhưng thực chất chỉ để khoe khoang con gái mình ưu tú hơn mà thôi. Thế nhưng từ sau khi Nguyễn Điềm gả cho Lục Yến, bà ta không tài nào diễn nổi nữa. Tại sao chứ? Dựa vào cái gì mà Nguyễn Điềm lại được gả vào hào môn?
Thấy sắc mặt Nguyễn Đào càng lúc càng khó coi, Tôn Nhược cũng bắt đầu thấy thấp thỏm. Lẽ nào bây giờ Nguyễn Điềm ngay cả cha ruột cũng chẳng coi ra gì?
Thấy chồng tức giận ném mạnh điện thoại xuống, bà ta lập tức hỏi:
"Thế nào rồi anh?"
Nguyễn Đào nghiến răng nghiến lợi:
"Đứa con bất hiếu đó! Nó tưởng nhà họ Lục cho nó tiền, cho nó cả cửa hàng trang sức là nó có thể kê cao gối ngủ rồi chắc!"
Tôn Nhược ngơ ngác:
"Cửa hàng trang sức gì cơ?"
"Chính là cái cửa hàng nó đến hôm nọ đấy!"
"..."
Tôn Nhược đưa tay ôm trán, cảm thấy đầu óc choáng váng, sắp tức đến ngất đi đến nơi. Nhà họ Lục thế mà lại tặng cả cửa hàng trang sức đó cho Nguyễn Điềm sao? Chỉ riêng việc nghĩ đến cảnh cô tiêu tiền không chớp mắt đã đủ làm bà ta khó chịu, giờ biết thêm cả cửa hàng ấy thuộc sở hữu của cô, Tôn Nhược càng muốn phát điên.
Bà ta tiếp tục chọc gậy bánh xe, thêm dầu vào lửa:
"Thôi thì nó đối xử với em thế nào em cũng nhịn được, nhưng với anh... anh là cha ruột của nó cơ mà, sao nó có thể nói chuyện kiểu đó chứ?"
Nguyễn Đào hừ lạnh:
"Đừng nói là Lục Yến không thích nó, ngay cả ông cụ nhà họ Lục chắc cũng chẳng ưa nổi đứa cháu dâu như thế đâu."
Nghe vậy, mắt Tôn Nhược chợt sáng lên. Đúng rồi, Nguyễn Điềm có thể gả vào nhà họ Lục hoàn toàn là nhờ ông cụ. Nếu ngay cả ông cụ cũng ghét bỏ cô thì... Bà ta liền giả vờ thở dài một tiếng:
"Đúng vậy, anh nói xem... nếu sau này Lục Yến ly hôn với nó thì phải làm sao đây?"
...
Sáng sớm, vừa mở mắt ra, Nguyễn Điềm đã nhìn thấy tin nhắn WeChat của chồng gửi đến.
【Lục Yến: Anh đã bảo người mang vé triển lãm tranh đến cho em rồi. Nếu thấy bức nào thích thì cứ mua nhé.】
Nguyễn Điềm lập tức gửi lại một tin nhắn thoại:
"Cảm ơn chồng, em biết rồi ạ."
Nói xong cô mới giật mình phát hiện, giọng điệu của mình sao lại mềm nhũn như đang làm nũng thế này. Đây chính là sức mạnh của đồng tiền sao? Trước đây học mãi không được, bây giờ vừa thấy chồng bảo đi tiêu tiền một cái là kỹ năng này tự động thành thạo luôn.
Cô bấm nghe lại đoạn ghi âm, giọng nói nghe rất lọt tai, không có gì bất thường cả. Đành chịu thôi, giọng gốc của cô vốn đã hay, lúc làm nũng lại càng thêm phần dịu dàng ngọt ngào, hoàn toàn không có cảm giác giả tạo.
Nhưng mà không biết Lục Yến có thích kiểu này không nhỉ? Ngày trước cô chẳng thèm quan tâm đàn ông thích kiểu phụ nữ nào, nhưng bây giờ thì khác, đó là ông chồng công cụ cung cấp tài chính cho cô mọc rễ cơ mà!
Sau khi nghe xong tin nhắn thoại, Lục Yến nhận ra trong giọng nói của cô tràn ngập niềm vui sướng. Chỉ vì nhận được tin nhắn của anh mà cô lại vui đến thế sao? Rõ ràng anh chỉ muốn cô đi tiêu tiền để mau ch.óng trở thành một người vợ lý tưởng — một người biết tự tìm niềm vui và không làm phiền đến công việc của anh.
...
Trong khi đó, Nguyễn Điềm đang đứng trong phòng thay đồ và ôm đầu đau điên cuồng. Nhiều quá, quần áo mới thuộc bộ sưu tập mùa này của các thương hiệu lớn thật sự quá nhiều. Cho dù mỗi ngày mặc một bộ mới thì cô cũng mặc không xuể, chẳng mấy chốc mà mùa đông tới lại có thêm đồ mới nữa rồi.
Vậy thì hôm nay mặc bộ nào đây? Cuối cùng, cô chọn một chiếc áo sơ mi thanh lịch phối cùng chân váy, đi đôi giày cao gót màu nude và vuốt lại mái tóc xoăn dài đen óng. Nhìn chiếc dây chuyền kim cương lấp lánh trên cổ, Nguyễn Điềm cực kỳ hài lòng với diện mạo hôm nay của mình.
Hôm nay nhất định phải tiêu tiền thật chăm chỉ mới được. Nếu không, nhỡ đâu cái giọng làm nũng ban nãy khiến Lục Yến không vui thì sao? Nghĩ đến chuyện chỉ cần mình chịu khó tiêu tiền là chồng sẽ vui vẻ, Nguyễn Điềm không nhịn được mà bật cười.
"Phu nhân hôm nay đẹp quá ạ!"
"Tôi nhìn mà cũng ngây cả người ra này."
"Phu nhân, hôm nay đầu bếp đã mời chuyên gia dinh dưỡng thiết kế lại thực đơn bữa sáng theo yêu cầu của cô rồi ạ."
Lại là một ngày bắt đầu với tâm trạng vô cùng tuyệt vời. Bước xuống lầu, Nguyễn Điềm ngồi vào bàn ăn, nhìn khu vườn xanh mướt trải dài ngoài cửa sổ mà trong lòng tràn ngập sự mãn nguyện.
...
Trước đây Nguyễn Điềm từng đi xem triển lãm tranh, nhưng đó cũng chỉ là đi cưỡi ngựa xem hoa cho biết chứ cô không am hiểu nhiều về nghệ thuật. Lần này cô đến đây mục đích chính là để chọn quà cho ông nội Lục, vì cô nhớ trong truyện có nhắc đến việc ông rất thích tranh ảnh. Ông đối xử với cô chân thành, cô cũng muốn thật lòng đối tốt với ông.
Không gian triển lãm không quá đông đúc, ai nấy đều lặng lẽ đứng thưởng thức các tác phẩm. Đi dạo một vòng, Nguyễn Điềm bắt đầu chọn tranh nhưng nhìn mãi vẫn chưa quyết định được. Cho đến khi cô dừng chân trước một bức tranh mang không khí đồng quê vô cùng ấm áp, cô đứng ngắm một lúc lâu rồi quyết định sẽ mua bức này tặng ông nội. Trong tranh có vẽ cánh đồng, chắc ông cụ sẽ thích lắm.
Đúng lúc ấy, có một người phụ nữ ăn mặc cực kỳ thanh lịch đứng bên cạnh bức tranh và thao thao bất tuyệt:
"Bức tranh này là tác phẩm của bậc thầy..." Cô ta giảng giải từ ý tưởng sáng tác cho đến bối cảnh lịch sử của bức tranh.
Nguyễn Điềm vừa quay người lại liền nghe được một đoạn, trong lòng thầm cảm thán đúng là người có học thức. Có lẽ vì cô mới xuyên đến thế giới này nên hoàn toàn không biết vị danh họa kia là ai, lát nữa phải tìm hiểu kỹ mới được, như vậy lúc đem tặng ông nội cô mới có chuyện để nói.
Nguyễn Vũ thấy ban đầu mọi người còn chăm chú lắng nghe mình nói, nhưng ngay sau đó tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía bên cạnh với vẻ kinh ngạc. Cô ta khó chịu quay đầu lại, vừa nhìn thấy Nguyễn Điềm, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Cái đồ nhà quê này mà cũng vác mặt đến xem triển lãm tranh sao? Chẳng lẽ lấy được Lục Yến rồi thì tưởng mình thật sự hóa thành phượng hoàng rồi chắc?
Thấy người phụ nữ kia cứ nhìn chằm chằm vào mình với ánh mắt hình viên đạn, Nguyễn Điềm hơi khó hiểu. Chẳng lẽ... lại là người quen cũ à?
【Lục Yến: Anh biết rồi.】
Nguyễn Điềm lập tức hỏi lại:
【Nguyễn Điềm: Chồng ơi, anh nói anh biết rồi... nghĩa là anh tin em không nói dối đúng không?】
Lục Yến đáp ngắn gọn:
【Lục Yến: Ừ.】
Nguyễn Điềm vui đến mức suýt nhảy cẫng lên.
【Nguyễn Điềm: Anh tốt quá đi!】
【Lục Yến: ...】
Ông chồng này đúng là quá biết thông cảm cho người khác. Cô cảm thấy mình càng ngày càng thích Lục Yến rồi!
...
Nguyễn Điềm nhanh ch.óng quẳng chuyện xảy ra ở cửa hàng trang sức ra sau đầu. Dù sao đối với cô lúc này, điều quan trọng nhất vẫn là ở bên cạnh bầu bạn và trò chuyện với ông nội Lục nhiều hơn.
Cô lấy đôi hoa tai kim cương hồng ra cho ông xem, vừa cười vừa than thở:
"Ông nội ơi, cháu còn chẳng biết cửa hàng trang sức đó là của mình nữa cơ. Phải đến lúc chồng cháu nói cháu mới biết đấy."
Ông nội Lục nghe vậy thì bật cười:
"Không sao, ông cũng hay quên lắm." Ông suy nghĩ một chút rồi kể: "Lần trước ông đi mua sắm, thấy một thương hiệu có dịch vụ rất tốt liền khen ông chủ của họ biết làm ăn. Sau này mới sực nhớ ra... hóa ra năm xưa chính ông từng đầu tư vào công ty đó."
Đúng là ông nội của Lục Yến, phong cách không lệch đi đâu được.
...
Cùng lúc đó, tại nhà họ Tôn.
Tôn Nhược nhìn chồng mình, ấm ức ra mặt:
"Anh có biết hôm đó nó kiêu ngạo đến mức nào không? Nó còn thẳng thừng hỏi em là ai nữa cơ. Nó có thành kiến với em thì thôi đi, nhưng làm vậy chẳng phải là đang coi thường cả anh sao? Nếu nó còn nể mặt anh, sao có thể khiến em mất mặt như thế? Chưa hết đâu, nó mua chiếc vòng phỉ thúy xong còn cố tình chọc tức em, ra cái vẻ như muốn mua đứt luôn cả cửa hàng trang sức ấy. Anh cũng biết Lục Yến không thích nó, cưới nó cũng chỉ vì miễn cưỡng, vợ chồng họ làm gì có tình cảm. Nó cứ cái tính hư vinh như thế, Lục Yến chỉ càng ghét nó thêm thôi. Lỡ sau này Lục Yến đòi ly hôn với nó thì biết làm thế nào?"
Thư Sách
Vừa nghe đến câu "Lỡ Lục Yến ly hôn thì sao", Nguyễn Đào lập tức nổi trận lôi đình:
"Là do nó không hiểu chuyện! Quá không hiểu chuyện!"
Tôn Nhược vô cùng hài lòng, chỉ chờ Nguyễn Đào đi dạy dỗ Nguyễn Điềm một trận. Thế nhưng cứ nghĩ đến cảnh Nguyễn Điềm mua đống trang sức đắt đỏ mà mắt chẳng thèm chớp, lòng bà ta lại đau như cắt.
Dựa vào cái gì? Rốt cuộc Nguyễn Điềm dựa vào cái gì chứ? Càng nghĩ càng tức, đêm đó Tôn Nhược gần như mất ngủ, cứ nhắm mắt lại là dáng vẻ tiêu tiền như nước của Nguyễn Điềm lại hiện ra khiến bà ta ghen tị đến phát điên.
...
Sáng sớm hôm sau, Nguyễn Điềm bị chuông điện thoại đ.á.n.h thức. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên giọng một người đàn ông đang lớn tiếng trách mắng khiến cô lập tức tỉnh cả ngủ. Nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, cô biết ngay là ai.
Vốn có tính gắt ngủ, Nguyễn Điềm tiện tay ném điện thoại sang một bên, nằm im một lúc cho bình tĩnh lại rồi mới cầm lên nghe tiếp.
Trong nguyên tác, cha của Nguyễn Điềm luôn tìm cách chèn ép cô. Ông ta không ngừng nhồi nhét vào đầu cô rằng gả được cho Lục Yến chưa phải là thành công, chỉ khi nào giữ được cái ghế phu nhân Lục không bị ly hôn thì mới gọi là có bản lĩnh. Ông ta luôn nhấn mạnh cô không xứng với Lục Yến, khiến nguyên chủ ngày càng trở nên tự ti.
Nguyễn Đào tức giận quát lớn qua điện thoại:
"Ai cho phép mày đối xử với dì Tôn bằng cái thái độ đó hả? Còn dám hỏi bà ấy là ai? Nguyễn Điềm, cái vị trí phu nhân Lục của mày còn chưa ngồi vững đâu!"
Nguyễn Điềm phải nghĩ một lúc lâu mới nhớ ra chuyện ở cửa hàng trang sức hôm trước. Hóa ra người phụ nữ kia là Tôn Nhược. Trong nguyên tác cũng có nhắc đến bà ta, lần nào xuất hiện cũng là để làm bạt mạng thể diện của nữ phụ trước mặt nữ chính. Xem ra hôm đó cô xử lý như vậy là quá chuẩn rồi.
Nguyễn Điềm cầm điện thoại, chậm rãi hỏi ngược lại một câu:
"Ông là ai?"
Nguyễn Đào đang mắng hăng say liền bị nghẹn họng. Đứa con bất hiếu này! Ông ta giận đến run cả người:
"Mày không cần nhà họ Nguyễn này chống lưng nữa rồi đúng không?!"
Tôn Nhược nói quả không sai, con bé này bây giờ quá ngông cuồng, kiểu gì Lục Yến cũng sẽ ly hôn với nó thôi.
Nguyễn Điềm cười nhạt một tiếng:
"Nhà họ Nguyễn chống lưng cho tôi? Ông định dùng chút tài sản ít ỏi đó để giúp tôi đấy à?"
Nguyễn Đào: "..."
Trong nguyên tác, rõ ràng chính Nguyễn Điềm mới là người ra tay giúp đỡ nhà họ Nguyễn, chỉ là họ không chủ động xuất hiện thì cô cũng quên khuấy đi mất. Đã vậy thì sau này khỏi giúp nữa, dù sao họ cũng có cô con gái cưng của mình rồi. Vừa coi thường Nguyễn Điềm, vừa ghen tị với cô, lại còn muốn chèn ép cô nữa chứ.
Không hiểu sao khi nghĩ đến những chuyện này, trong lòng Nguyễn Điềm bỗng dâng lên một cảm giác nặng nề.
Nguyễn Đào tức tối nói:
"Mày tưởng mày mua được vài món trang sức thì đã thật sự là phu nhân Lục rồi sao?"
Ông ta còn định tiếp tục giáo huấn cô về việc Lục Yến không hề yêu cô, muốn cô hiểu rằng càng làm càn thì chỉ càng khiến Lục Yến chán ghét. Nhưng Nguyễn Điềm đã bình thản ngắt lời:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Cũng không hẳn. Cửa hàng trang sức đó thực ra cũng là của tôi luôn."
Nguyễn Đào: "..."
Tôn Nhược đứng bên cạnh nghe Nguyễn Đào mắng nhiếc Nguyễn Điềm mà trong lòng vô cùng hả hê. Ngày trước, bà ta còn giả vờ giả vịt trước mặt chồng, khuyên ông đối xử tốt với Nguyễn Điềm, nhưng thực chất chỉ để khoe khoang con gái mình ưu tú hơn mà thôi. Thế nhưng từ sau khi Nguyễn Điềm gả cho Lục Yến, bà ta không tài nào diễn nổi nữa. Tại sao chứ? Dựa vào cái gì mà Nguyễn Điềm lại được gả vào hào môn?
Thấy sắc mặt Nguyễn Đào càng lúc càng khó coi, Tôn Nhược cũng bắt đầu thấy thấp thỏm. Lẽ nào bây giờ Nguyễn Điềm ngay cả cha ruột cũng chẳng coi ra gì?
Thấy chồng tức giận ném mạnh điện thoại xuống, bà ta lập tức hỏi:
"Thế nào rồi anh?"
Nguyễn Đào nghiến răng nghiến lợi:
"Đứa con bất hiếu đó! Nó tưởng nhà họ Lục cho nó tiền, cho nó cả cửa hàng trang sức là nó có thể kê cao gối ngủ rồi chắc!"
Tôn Nhược ngơ ngác:
"Cửa hàng trang sức gì cơ?"
"Chính là cái cửa hàng nó đến hôm nọ đấy!"
"..."
Tôn Nhược đưa tay ôm trán, cảm thấy đầu óc choáng váng, sắp tức đến ngất đi đến nơi. Nhà họ Lục thế mà lại tặng cả cửa hàng trang sức đó cho Nguyễn Điềm sao? Chỉ riêng việc nghĩ đến cảnh cô tiêu tiền không chớp mắt đã đủ làm bà ta khó chịu, giờ biết thêm cả cửa hàng ấy thuộc sở hữu của cô, Tôn Nhược càng muốn phát điên.
Bà ta tiếp tục chọc gậy bánh xe, thêm dầu vào lửa:
"Thôi thì nó đối xử với em thế nào em cũng nhịn được, nhưng với anh... anh là cha ruột của nó cơ mà, sao nó có thể nói chuyện kiểu đó chứ?"
Nguyễn Đào hừ lạnh:
"Đừng nói là Lục Yến không thích nó, ngay cả ông cụ nhà họ Lục chắc cũng chẳng ưa nổi đứa cháu dâu như thế đâu."
Nghe vậy, mắt Tôn Nhược chợt sáng lên. Đúng rồi, Nguyễn Điềm có thể gả vào nhà họ Lục hoàn toàn là nhờ ông cụ. Nếu ngay cả ông cụ cũng ghét bỏ cô thì... Bà ta liền giả vờ thở dài một tiếng:
"Đúng vậy, anh nói xem... nếu sau này Lục Yến ly hôn với nó thì phải làm sao đây?"
...
Sáng sớm, vừa mở mắt ra, Nguyễn Điềm đã nhìn thấy tin nhắn WeChat của chồng gửi đến.
【Lục Yến: Anh đã bảo người mang vé triển lãm tranh đến cho em rồi. Nếu thấy bức nào thích thì cứ mua nhé.】
Nguyễn Điềm lập tức gửi lại một tin nhắn thoại:
"Cảm ơn chồng, em biết rồi ạ."
Nói xong cô mới giật mình phát hiện, giọng điệu của mình sao lại mềm nhũn như đang làm nũng thế này. Đây chính là sức mạnh của đồng tiền sao? Trước đây học mãi không được, bây giờ vừa thấy chồng bảo đi tiêu tiền một cái là kỹ năng này tự động thành thạo luôn.
Cô bấm nghe lại đoạn ghi âm, giọng nói nghe rất lọt tai, không có gì bất thường cả. Đành chịu thôi, giọng gốc của cô vốn đã hay, lúc làm nũng lại càng thêm phần dịu dàng ngọt ngào, hoàn toàn không có cảm giác giả tạo.
Nhưng mà không biết Lục Yến có thích kiểu này không nhỉ? Ngày trước cô chẳng thèm quan tâm đàn ông thích kiểu phụ nữ nào, nhưng bây giờ thì khác, đó là ông chồng công cụ cung cấp tài chính cho cô mọc rễ cơ mà!
Sau khi nghe xong tin nhắn thoại, Lục Yến nhận ra trong giọng nói của cô tràn ngập niềm vui sướng. Chỉ vì nhận được tin nhắn của anh mà cô lại vui đến thế sao? Rõ ràng anh chỉ muốn cô đi tiêu tiền để mau ch.óng trở thành một người vợ lý tưởng — một người biết tự tìm niềm vui và không làm phiền đến công việc của anh.
...
Trong khi đó, Nguyễn Điềm đang đứng trong phòng thay đồ và ôm đầu đau điên cuồng. Nhiều quá, quần áo mới thuộc bộ sưu tập mùa này của các thương hiệu lớn thật sự quá nhiều. Cho dù mỗi ngày mặc một bộ mới thì cô cũng mặc không xuể, chẳng mấy chốc mà mùa đông tới lại có thêm đồ mới nữa rồi.
Vậy thì hôm nay mặc bộ nào đây? Cuối cùng, cô chọn một chiếc áo sơ mi thanh lịch phối cùng chân váy, đi đôi giày cao gót màu nude và vuốt lại mái tóc xoăn dài đen óng. Nhìn chiếc dây chuyền kim cương lấp lánh trên cổ, Nguyễn Điềm cực kỳ hài lòng với diện mạo hôm nay của mình.
Hôm nay nhất định phải tiêu tiền thật chăm chỉ mới được. Nếu không, nhỡ đâu cái giọng làm nũng ban nãy khiến Lục Yến không vui thì sao? Nghĩ đến chuyện chỉ cần mình chịu khó tiêu tiền là chồng sẽ vui vẻ, Nguyễn Điềm không nhịn được mà bật cười.
"Phu nhân hôm nay đẹp quá ạ!"
"Tôi nhìn mà cũng ngây cả người ra này."
"Phu nhân, hôm nay đầu bếp đã mời chuyên gia dinh dưỡng thiết kế lại thực đơn bữa sáng theo yêu cầu của cô rồi ạ."
Lại là một ngày bắt đầu với tâm trạng vô cùng tuyệt vời. Bước xuống lầu, Nguyễn Điềm ngồi vào bàn ăn, nhìn khu vườn xanh mướt trải dài ngoài cửa sổ mà trong lòng tràn ngập sự mãn nguyện.
...
Trước đây Nguyễn Điềm từng đi xem triển lãm tranh, nhưng đó cũng chỉ là đi cưỡi ngựa xem hoa cho biết chứ cô không am hiểu nhiều về nghệ thuật. Lần này cô đến đây mục đích chính là để chọn quà cho ông nội Lục, vì cô nhớ trong truyện có nhắc đến việc ông rất thích tranh ảnh. Ông đối xử với cô chân thành, cô cũng muốn thật lòng đối tốt với ông.
Không gian triển lãm không quá đông đúc, ai nấy đều lặng lẽ đứng thưởng thức các tác phẩm. Đi dạo một vòng, Nguyễn Điềm bắt đầu chọn tranh nhưng nhìn mãi vẫn chưa quyết định được. Cho đến khi cô dừng chân trước một bức tranh mang không khí đồng quê vô cùng ấm áp, cô đứng ngắm một lúc lâu rồi quyết định sẽ mua bức này tặng ông nội. Trong tranh có vẽ cánh đồng, chắc ông cụ sẽ thích lắm.
Đúng lúc ấy, có một người phụ nữ ăn mặc cực kỳ thanh lịch đứng bên cạnh bức tranh và thao thao bất tuyệt:
"Bức tranh này là tác phẩm của bậc thầy..." Cô ta giảng giải từ ý tưởng sáng tác cho đến bối cảnh lịch sử của bức tranh.
Nguyễn Điềm vừa quay người lại liền nghe được một đoạn, trong lòng thầm cảm thán đúng là người có học thức. Có lẽ vì cô mới xuyên đến thế giới này nên hoàn toàn không biết vị danh họa kia là ai, lát nữa phải tìm hiểu kỹ mới được, như vậy lúc đem tặng ông nội cô mới có chuyện để nói.
Nguyễn Vũ thấy ban đầu mọi người còn chăm chú lắng nghe mình nói, nhưng ngay sau đó tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía bên cạnh với vẻ kinh ngạc. Cô ta khó chịu quay đầu lại, vừa nhìn thấy Nguyễn Điềm, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Cái đồ nhà quê này mà cũng vác mặt đến xem triển lãm tranh sao? Chẳng lẽ lấy được Lục Yến rồi thì tưởng mình thật sự hóa thành phượng hoàng rồi chắc?
Thấy người phụ nữ kia cứ nhìn chằm chằm vào mình với ánh mắt hình viên đạn, Nguyễn Điềm hơi khó hiểu. Chẳng lẽ... lại là người quen cũ à?