Nhân Loại Duy Nhất Toàn Vũ Trụ

Chương 35: Dao động

 

Tất cả các Alpha đều bàng hoàng đến mất hồn: A... A... A đồng tính luyến ái???

Lạc Sai rủ hàng mi bạc dài, nửa quỳ dưới đất, xem các Alpha xung quanh như không khí. Dáng vẻ thanh lãnh thánh khiết của anh giống như một vị thần trong tranh tôn giáo. Lưỡi của anh đã dị hóa thành vòi hút của loài ong. Trên chiếc cổ trắng ngần thon dài như cổ thiên nga, yết hầu của chàng trai không ngừng lăn lộn.

Dòng mật hoa tinh khiết được thu thập theo bản năng suốt hai ngày qua bỗng chốc có nơi giải tỏa. Mật dịch từng chút một ép ra khỏi túi mật, đổ dồn theo vòi hút dẫn vào môi lưỡi thiếu nữ. Mật dịch quá nhiều tràn ra khỏi kẽ răng anh, chất lỏng màu hổ phách trong vắt vương trên môi lưỡi, chậm rãi chảy xuống nơi giao thoa giữa môi anh và thiếu nữ.

"!!!!"

Đồng tử diễm lệ của Justin co rút, chấn động đến mức biểu cảm trên mặt mất kiểm soát, trở nên dữ tợn. Anh... anh ta...!!! A á á con ong tiện tì này sao dám làm thế!

Trong lúc hắn đang thất thái, một bàn tay đã túm lấy vai hắn. Sư Yến sầm mặt, dù cảm xúc cũng phức tạp khó đoán không kém, nhưng lực đạo dưới tay lại giữ chặt Justin, ngăn chặn gã có thể gây loạn.

"Tô Cần cần đường." Mật của tộc Ong là chất bổ dưỡng tự nhiên tốt nhất.

Giọng nói của Sư Yến đã đánh thức đám Alpha đang hóa đá mất hồn. Mọi người nhìn hai gã Alpha "hôn nhau" bằng ánh mắt khó tả. Điều khiến họ cảm thấy hoang mang nhất là, sau khi trong đầu hiện lên hàng loạt dòng chữ: 'Anh ta là A đồng?' 'Không không không, anh ta chỉ là để bổ sung đường thôi', thì cảm giác đầu tiên trỗi dậy trong lòng họ lại là —— đố kỵ và ngưỡng mộ.

A... A đồng hóa ra lại chính là bản thân mình?!

Dù vừa nãy đầu óc nóng lên, đánh cũng đánh rồi, cướp cũng cướp rồi, nhưng cho đến tận bây giờ, các Alpha mới nhận thức một cách trực quan, bình tĩnh và mong manh rằng —— hình như mình... là một A đồng. Nếu không thì tại sao lại hâm mộ con Băng Ong kia có thể hôn môi sinh viên trợ cấp chứ!

Trên sân tập, hơn một nửa số Alpha cảm thấy: Trời sập rồi. Mọi người im lặng hóa đá như những bức tượng dưới ánh nắng ban mai. Về lý trí, họ vẫn hơi khó chấp nhận sự thay đổi về xu hướng tính dục của mình. Nhưng phản ứng của cơ thể và bản năng lại khiến họ tuyệt vọng. Vẫn cứ muốn đến gần cô, hoàn toàn không thể lừa dối bản thân.

Vì cảm xúc dao động quá lớn, đám Alpha vây quanh thậm chí không phát hiện ra giáo quan đã đến. Nhưng trạng thái của giáo quan cũng chẳng khá khẩm hơn họ là bao. Luồng áp suất thấp đáng sợ trên người Lệ Phong đã tan biến như băng mùa hạ gặp nắng. Đôi đồng tử vàng nhạt ngơ ngác nhìn cảnh tượng "kinh thế hãi tục" trước mắt, khuôn mặt sắc sảo lạnh lùng chỉ còn lại sự bàng hoàng.

So với việc học sinh của mình công khai làm "A đồng" ngay giữa bàn dân thiên hạ, điều khiến anh chú ý hơn lại là sinh viên trợ cấp trong lòng Băng Ong. Hơi thở vừa quen thuộc vừa xa lạ khiến anh không kịp thích nghi. Xa lạ là vì anh nhớ rõ, đời này anh chưa từng ngửi thấy mùi này. Quen thuộc là vì cơ thể, huyết quản của anh dường như lại cực kỳ thân thuộc với mùi hương ấy, đầy quyến luyến và ỷ lại.

Nhìn thấy thiếu nữ đang trong trạng thái hôn mê, DNA tự phát điều khiển sự tiết enzyme trong cơ thể, trong lòng dâng lên các cung bậc cảm xúc: căng thẳng, hoảng loạn, lúng túng, sốt ruột. Cảm giác hỗn loạn lo âu này, ngay cả lần đầu tiên anh nắm quyền chỉ huy hạm đội đối đầu với ngoại bang cũng chưa từng xuất hiện.

Lệ Phong sải bước đi tới, nửa quỳ bên cạnh Tô Cần, mắt không rời khỏi màn "đút ăn" môi chạm môi của Băng Ong biến dị, giọng nói cố gắng giữ bình tĩnh trước mặt học sinh: "Chuyện gì thế này? Đã gọi trung tâm y tế chưa?"

"Trong lúc huấn luyện thể lực không trụ được nên hôn mê. Đã liên lạc với trung tâm y tế, họ phản hồi đang điều động nhân sự."

Lệ Phong biết thừa phong cách của đám bác sĩ đó. Điều động nhân sự ít nhất cũng mất nửa tiếng. Bệnh viện trường bận rộn, viện trợ y tế mà học viện quân sự yêu cầu thường là đến muộn nhất, vì Alpha ai nấy đều mình đồng da sắt, khả năng hồi phục mạnh, có đến muộn một chút cũng không sao.

Trái tim như bị kiến cắn dâng lên sự nôn nóng, anh nhanh chóng kiểm tra trạng thái cơ thể Tô Cần, xác nhận không có ngoại thương và có thể di chuyển, liền trực tiếp đứng dậy: "Không đợi bọn họ nữa, đưa thẳng đến trung tâm y tế."

Anh đưa hai tay ra, muốn đón lấy Tô Cần để bay thẳng đi, nhưng không ngờ học sinh của mình hoàn toàn không có ý định giao người cho anh. Lạc Sai mọc ra đôi cánh ong bán trong suốt sau lưng, bế ngang Tô Cần lên, thấy đôi tay giáo quan đưa tới thì trực tiếp xoay nửa người né tránh.

Mật dịch trong túi mật đã bị rút sạch. Cơn thôi thúc luyện mật mới chỉ trỗi dậy hai ngày nay, dù anh đã luyện mật suốt hai ngày nhưng lượng mật chuyển hóa cũng không nhiều. Ánh mắt lạnh lùng của Lạc Sai nhìn thẳng giáo quan, đồng tử bạc thẫm, trên môi vẫn còn vương mật dịch chưa tan, một lớp màng trong suốt mỏng manh bao phủ. Khuôn mặt tuấn tú không cảm xúc, nhưng đã bắt đầu lộ ra sự bài trừ bản năng của người tiến hóa đối với các đồng tộc khác khi tiếp cận "Đấng Tạo Hóa".

Đồng tử Lệ Phong nheo lại, lúc này cũng không thể so đo. Dù sao không chỉ loài chim, ong cũng biết bay, anh không có lý do gì để cưỡng ép đòi người.

Ôm Tô Cần trong lòng, Lạc Sai tinh tế dùng cơ thể mình chắn gió cho cô, trực tiếp ôm cô đi đường hàng không bay về phía trung tâm y tế. Bay không chỉ giúp tránh được các vật cản mà còn có thể tránh được Alpha các khối lớp khác ngửi thấy mùi hương.

Gần như tất cả Alpha có nguyên mẫu biết bay đều bay theo sau Lạc Sai, còn hệ Lục địa và Hải dương chỉ có thể bất lực chạy bộ dưới đất. Trên trời tạo thành một đàn hùng hậu, dưới đất là màn chạy Parkour của hệ quân sự, người tiến hóa ở các khối lớp và học viện khác muốn lờ đi cũng khó.

#Alpha hệ quân sự điên rồi à? Tôi thấy một đám Alpha hệ chim chóc đều đang bay trên trời, gan to tày đình. Họ quên trường cấm bay rồi sao! Không sợ bộ Trật tự tìm đến tận cửa à!#

#Có chuyện gì vậy? Đám đó hình như là hệ quân sự năm nhất nhỉ? Tôi thấy không chỉ có hệ chim... còn có đứa chạy bộ theo dưới đất kìa! Có thằng vừa nhảy vọt qua đầu tôi luôn!#

#@Bộ Giám sát @Bộ Trật tự Hệ quân sự năm nhất tập thể phát điên, sao chưa mau đến xem đi#

Động thái khổng lồ như cuộc di cư tập thể của Alpha ngay lập tức gây chấn động toàn trường, tin tức lan truyền như bệnh dịch, thậm chí thông qua diễn đàn quân sự truyền đến tận các trường quân đội khác.

Lạc Sai bế Tô Cần vào trong, đám Alpha bám đuôi vì số lượng quá đông nên trực tiếp bị từ chối bằng bộ mặt hầm hầm. Lệ Phong đanh mặt bước vào, lật ra tờ thông báo đặc biệt mà quang não mình nhận được trước đó, điền thông tin, nói với trung tâm y tế rằng sinh viên gặp chuyện này là sinh viên trợ cấp có khiếm khuyết gen, không giống với đám Alpha quân sự mình đồng da sắt khác, cơ thể yếu ớt lắm, phải kiểm tra ngay lập tức, không được trì hoãn.

Nào ngờ, tin tức vừa truyền lên, lập tức có một vị bác sĩ Beta tóc dài màu xanh nhạt mặc áo blouse trắng chạy đến. Cặp kính gọng vàng gác trên sống mũi che khuất đôi đồng tử rắn máu lạnh, vốn dĩ trông thong dong nho nhã, nhưng lúc này đôi đồng tử rắn sắc lẹm âm u lại khiến người ta lạnh sống lưng.

Trúc Thanh nhìn nhân loại đang hôn mê trong lòng Băng Ong, tim đập nhanh, máu huyết ù ù. Dưới môi răng không tự chủ được lộ ra răng rắn nhọn hoắt thể hiện sự công kích: "Các người chăm sóc cô ấy kiểu gì vậy! Chẳng phải đã gửi thông báo rồi sao, không được để cô ấy tham gia huấn luyện cường độ cao cơ mà?!"

Lệ Phong bị mắng cho xối xả vào mặt, thể tinh thần đại bàng đầu trắng bên cạnh thậm chí còn chột dạ lùi lại hai bước trước loài rắn vốn dĩ nằm dưới chuỗi thức ăn của mình, trông ngốc nghếch đến tội nghiệp. Anh đành chịu đựng sự mắng mỏ của bác sĩ Trúc Thanh, lòng đầy tự trách. Rõ ràng trung tâm y tế đã đặc biệt gửi thông báo yêu cầu anh chú ý đến lượng vận động của sinh viên trợ cấp, nhưng sinh viên này vẫn vì mệnh lệnh huấn luyện của anh mà hôn mê.

Nhưng Lệ Phong thực sự không ngờ được... mới có hai ngàn mét thôi mà... rõ ràng Alpha một tuổi cũng có thể hoàn thành dễ dàng, vậy mà sinh viên trợ cấp lại có phản ứng dữ dội đến thế.

Trúc Thanh giật phắt nhân loại từ tay Lạc Sai, nhẹ chân nhẹ tay bế vào phòng khám, căng thẳng bắt đầu làm kiểm tra cơ thể cho cô. Chỉ có anh mới biết, nhân loại là sinh vật mỏng manh đến nhường nào.

Vào kỷ nguyên nhân loại, các máy hầu (servant) sau khi tiến hóa thành thú tộc được tạo ra đầu tiên chính là để hầu hạ họ. Mỗi một con người đều mỏng manh như trẻ sơ sinh mới chào đời của thú tộc tiến hóa. Máy hầu chuyên trách hầu hạ bên cạnh, lo liệu việc ăn mặc ở đi lại của con người, giúp con người tắm rửa, ăn uống, di chuyển, thậm chí là giải quyết h*m m**n.

Con người không nỡ để những máy hầu chăm sóc ngày đêm lên tiền tuyến, sau khi phát hiện các chủng tộc ngoại tinh đối địch, mới tạo ra thú tộc tiến hóa để quăng vào chiến trường. Ngàn năm trước, không biết bao nhiêu thú tộc tiến hóa mạnh mẽ khao khát ngày đêm được Đấng Tạo Hóa công nhận, được hầu hạ Đấng Tạo Hóa như máy hầu. Vì vậy, không ít thú tộc tiến hóa cao cấp có may mắn tiếp xúc với con người đã âm thầm học lén đủ loại hành vi chăm sóc con người của chủng tộc Trí Tuệ Máy, biên soạn chúng thành "Sổ tay chăm sóc nhân loại" để truyền tay nhau xem.

Vậy mà lũ khốn này... lại gây ra họa lớn thế này —— trực tiếp để con người mệt đến hôn mê!

Mắt Trúc Thanh tối sầm hết lần này đến lần khác, lồng ngực lạnh lẽo như bị thủng một lỗ. Lưỡi rắn đỏ tươi không kìm được phát ra những tiếng xì xì nóng nảy bất an. Liệu cô ấy có ghét họ không? Có ghét thú tộc như con người ngàn năm trước không...

Anh nhanh chóng làm một bản kiểm tra toàn diện cho Tô Cần. Nhìn những chỉ số dữ liệu phản ánh việc con người bị hạ đường huyết, dinh dưỡng không đủ, lao lực quá độ, tổn thương cơ bắp và nhiều mục khác, sắc mặt Trúc Thanh ngày càng u ám lạnh lẽo, khuôn mặt tuấn tú như phủ một lớp sương giá không tan, lòng đau như cắt. Thú tộc tiến hóa bọn họ... vậy mà lại nuôi dưỡng con người thành ra thế này!!!

Khuôn mặt ngày càng lạnh của Trúc Thanh khiến tâm trạng của Lạc Sai và những người khác rơi xuống vực thẳm, nghĩ rằng Tô Cần mắc phải căn bệnh nan y nào đó. Đầu ngón tay Lạc Sai bắt đầu run rẩy, râu ong trên đầu bay loạn xạ: "Phải... làm sao mới cứu được cô ấy."

Lệ Phong trầm giọng: "Tôi có thể đi liên lạc với các chuyên gia liên quan."

Trúc Thanh cẩn thận bế nhân loại từ bàn khám vào khoang y tế. Bên trong có dung dịch phục hồi nồng độ thấp nhất do anh pha chế, tác dụng ôn hòa, đặc biệt điều chỉnh về nhiệt độ thích hợp nhất cho cơ thể người là 37°C, dung dịch nano có thể được cơ thể hấp thụ, bổ sung dinh dưỡng và phục hồi cơ bắp.

Anh nhìn hai gã Alpha đang căng thẳng, chỉ tay vào bảng tên trên người mình, cười lạnh: "Chuyên gia? Tôi chính là chuyên gia." Đôi đồng tử rắn xanh biếc lạnh lẽo nhìn chằm chằm hai gã Alpha. Trước đây anh không hiểu tại sao nhân loại nhất định phải vào hệ quân sự Đại học Đế quốc, có phải cô có kế hoạch gì, định đột phá từ học viện quân sự, xâm nhập vào quân đội đế quốc, giải thể phe Cải cách từ bên trong hay không.

Dù sao học viện quân sự của Đại học Đế quốc được mệnh danh là cái nôi của phe Cải cách, là lò ấp lớn nhất của phe Cải cách thiết huyết vốn bài trừ nhân loại, xem nhân loại là kẻ thù và độc dược. Nếu có thể giải thể từ bên trong, phe Cải cách của quân đội nhiệm kỳ tới sẽ không có người kế nhiệm. Nhưng bây giờ, anh cảm thấy không thể để nhân loại ở lại học viện quân sự nữa.

Trúc Thanh cụp mắt xuống, anh biết nhân loại hôn mê là do hạ đường huyết. Nhưng anh đã hạ quyết tâm, không thể để bọn họ đón người về nữa.

"Tình trạng của cô ấy rất nghiêm trọng. Khiếm khuyết gen nặng nề, cộng thêm dinh dưỡng không đủ, thể chất và khả năng miễn dịch đều rất kém, hiện đang có xu hướng sụp đổ gen và tiêu cơ vân, phải ở lại chỗ tôi để tiếp tục quan sát, tĩnh dưỡng phục hồi."

 

truyenfull,truyenfull vn