Nhẫn Giả Dị Thế

Chương 5: Huyết Thống Phản Đồ

Âm vang của trận chiến vọng xuống từ chân núi, hòa cùng gió đêm dồn dập. Ren gượng đứng dậy, cảm nhận từng luồng khí nóng dội vào mặt. Kiyori đứng sát bên, ánh mắt sắc lạnh quét qua chiến trường phía xa, tay khẽ siết lấy chuôi kiếm.

Phía dưới, lửa cháy ngút trời, từng đợt Hỏa độn cắt ngang màn đêm, thiêu đốt mọi vật cản trên đường đi. Một luồng chakra hung bạo bùng lên giữa trung tâm, kéo theo sóng nhiệt lan rộng khắp sườn núi. Đoàn nhẫn giả áo choàng đỏ đen lao về phía ấy như những mũi tên tuyệt vọng, nhưng trước mắt họ, một cột lửa dựng đứng, sáng rực giữa bóng tối.

Trên đỉnh cột lửa, Raien sừng sững, áo choàng Uchiha tả tơi, đôi mắt Sharingan đỏ rực sắc máu. Hắn nắm chặt viên ngọc đỏ – Hỏa Linh Ấn – cao quá đầu, chakra trào dâng như núi lửa sắp phun trào. Dưới chân hắn, xác nhẫn giả nằm rải rác, áo giáp cháy sém, không còn động đậy.

Tiếng phượng hoàng lửa vang lên, thân hình khổng lồ lượn quanh Raien, lông vũ rực cháy, đôi mắt cháy bỏng thù hận. Hỏa Linh Ấn trong tay hắn tỏa sáng, hòa cùng sức mạnh phượng hoàng, khiến cả thung lũng như biến thành biển lửa.

Ren siết chặt nắm tay, hơi thở dồn dập nhưng ánh bạc trong mắt lại càng sáng rực. “Raien đã chiếm được Hỏa Linh Ấn. Nếu hắn hợp nhất với Linh Thú, mọi thứ sẽ chấm dứt.”

Kiyori không rời mắt khỏi trung tâm chiến trường. “Ngươi tính thế nào?”

Ren lặng lẽ nhìn về phía biển lửa, giọng trầm xuống. “Ta phải ngăn hắn lại. Đây là cơ hội cuối cùng.”

Kiyori đặt tay lên vai Ren, ánh mắt quyết liệt. “Ta sẽ yểm trợ. Đừng quên, Raien không chỉ có Sharingan.”

Ren gật đầu, mở khe không gian nhỏ, bóng cậu hòa vào ánh bạc, biến mất khỏi sườn núi.

***

Trên đỉnh thung lũng, Raien ngửa mặt lên trời, nụ cười lạnh lẽo kéo dài trên môi. “Uchiha bất bại!” Hắn hét vang, Hỏa Linh Ấn cháy rực trong tay, lửa cuộn trào như sóng thần, nhấn chìm mọi thứ dưới chân.

Một bóng người xuất hiện phía sau, bước đi trầm ổn giữa biển lửa. Ren hiện thân, áo choàng đen phấp phới, mắt bạc lạnh băng đối diện với ánh đỏ của Sharingan.

“Raien, dừng lại đi.” Ren cất giọng bình thản, không mang theo thù hận mà chỉ có sự cương quyết không thể lay chuyển. “Ngươi muốn gì ở Hỏa Linh Ấn?”

Raien quay lại, cười nhạt, ánh mắt lóe lên vẻ thích thú xen lẫn khinh miệt. “Cuối cùng ngươi cũng chịu rời khỏi cái hang ổ hèn nhát của mình. Ta sẽ cho ngươi thấy ai mới là kẻ xứng đáng thống trị thế giới này.”

Hắn tung viên ngọc lên cao, hai tay kết ấn. “Hỏa độn – Hỏa Linh Thú Hóa!”

Phượng hoàng lửa gầm lên, đôi cánh vỗ mạnh tạo ra sóng nhiệt cuồn cuộn. Từng luồng dung nham phun trào, nhấn chìm mặt đất trong biển lửa đỏ rực. Ren đứng giữa tâm lửa, không hề lùi bước. Cậu giơ tay, mắt bạc lóe sáng, chakra xoáy quanh thân.

“Phong độn – Loạn Phong Trảm!”

Gió lốc sắc bén cuốn vào sóng lửa, xé tan những đợt tấn công dữ dội nhất. Hai sức mạnh va chạm, âm thanh rền vang dội khắp thung lũng, cuốn bay mọi vật cản.

Raien bật cười, lùi lại, rút kiếm ra khỏi vỏ. “Đến đây đi, Ren. Để ta xem ngươi còn trụ được bao lâu!”

Kiếm của Raien vung lên, ánh lửa bám quanh lưỡi thép. Hắn lao tới, Mangekyo Sharingan chuyển động, không gian méo mó, thời gian đảo ngược liên tục, khiến từng đòn tấn công như chồng chéo lên nhau.

Ren không né tránh, mắt bạc xoay chuyển, bắt kịp từng biến hóa dù tốc độ của Raien vượt xa cấp độ Kage. Mỗi lần lưỡi kiếm chạm vào người Ren, ánh sáng bạc lại hiện lên, hóa giải hoàn toàn sát thương.

Raien gằn giọng, chakra bùng phát cực hạn. “Ảnh Phản Thời Gian!”

Không gian quanh họ vặn xoắn, thời gian chậm lại, mọi đòn đánh của Ren đều bị trả về trạng thái ban đầu, như thể chưa từng xảy ra. Ren nhíu mày, mở rộng Không Gian Luân Hồi, tạo thành vòng xoáy bạc bao quanh bản thân.

“Ngươi nghĩ sức mạnh này là vô địch?” Ren trầm giọng. “Chỉ cần một khe hở, mọi thứ sẽ sụp đổ.”

Raien cười lớn, ánh mắt điên cuồng. “Vậy thử xem!” Hắn ném Hỏa Linh Ấn lên, hai tay kết ấn phức tạp. Một vòng lửa khổng lồ xuất hiện, phượng hoàng lửa lao xuống với sức mạnh hủy diệt.

Ren không lùi lại, đưa tay lên, dị không gian mở rộng thành kết giới bạc. Lửa va vào, nổ tung như sấm dội, nhưng không thể xuyên qua lớp màn đó. Ren vẫn đứng vững, mắt nhìn thẳng vào Raien.

“Chỉ thế thôi sao?” Ren lạnh lùng hỏi.

Raien gào lên, lao tới, kiếm lửa chém thẳng vào ngực Ren. Không gian lại đảo lộn, thời gian đảo ngược, mọi sát thương đều bị triệt tiêu bởi ánh sáng bạc quanh Ren.

“Ngươi không hiểu…” Ren nói nhỏ. “Sức mạnh không phải để hủy diệt.”

Raien dừng lại, ánh mắt ngỡ ngàng, rồi chuyển sang giận dữ. “Ngươi nghĩ mình khác biệt? Ngươi cũng chỉ là sản phẩm của một thí nghiệm – như ta!”

Ren sững người, mắt bạc mở lớn. “Ngươi nói gì?”

Raien thả rơi kiếm, kéo áo choàng, để lộ vết sẹo dài trên vai và dấu ấn xoắn ốc đỏ nổi bật trên làn da trắng. “Ta cũng là con của Kushina. Ta mang dòng máu Uzumaki, là sản phẩm của thí nghiệm Nguyên Tố Vương. Ngươi tưởng mình là duy nhất sao?”

Ren lùi lại, hơi thở dồn dập. Ký ức mơ hồ tràn về, từng tiếng khóc trẻ con, căn phòng trắng lạnh, máu vấy lên tường. Cậu lắc đầu, không dám tin vào tai mình.

“Không thể nào… Ta không nhớ gì cả…”

Raien cười nhạt, ánh mắt u ám. “Không cần nhớ. Chúng ta đều bị ném vào trò chơi này. Ta bị bỏ rơi, còn ngươi được chọn. Thế giới này có gì đáng để bảo vệ?”

Ren quỵ xuống, tay siết chặt nền đất nóng bỏng. Tâm trí cậu hỗn loạn giữa những câu hỏi: Bản thân là ai? Vì sao lại có hai người mang dòng máu này? Có bao nhiêu bí mật còn bị che giấu?

Raien bước đến gần, ánh mắt lạnh băng. “Ngươi lựa chọn đi, Ren: bảo vệ thế giới đã vứt bỏ chúng ta, hay cùng ta phá hủy tất cả?”

Ren ngẩng đầu, ánh bạc ngập tràn đau đớn. “Ta không thể để ngươi hủy diệt tất cả chỉ vì quá khứ của chúng ta.”

Raien nhếch mép. “Vậy đánh bại ta đi, nếu ngươi làm được!”

Hắn dồn chakra vào Hỏa Linh Ấn, phượng hoàng lửa gầm thét, cả thung lũng rung chuyển dưới sóng lửa đỏ. Ren gắng sức mở rộng Không Gian Luân Hồi, kéo cả hai vào dị không gian bạc trắng.

Nơi ấy yên tĩnh tuyệt đối, chỉ còn hai bóng người đối diện nhau giữa khoảng không mênh mông.

“Ở đây không còn ai khác. Ngươi thực sự muốn gì, Raien?” Ren hỏi, giọng trầm thấp.

Raien im lặng thật lâu, rồi khẽ bật cười. “Ta muốn tự do. Ngươi có thể cho ta không?”

Ren nhìn sâu vào mắt anh trai, cảm nhận nỗi cô độc lẫn căm hận cuộn trào. “Tự do không phải thứ có thể ban tặng. Ta chỉ có thể cho ngươi một con đường khác.”

Raien siết tay, ánh mắt dao động. “Con đường nào?”

Ren hít sâu, ánh bạc trong mắt sáng rực. “Tha thứ cho quá khứ. Bước ra khỏi bóng tối thù hận. Nếu ngươi không thể, ta sẽ ngăn cản bằng mọi giá.”Raien bật cười, mắt đỏ bùng cháy. “Ngươi ngây thơ. Ở thế giới này, chỉ kẻ mạnh mới sống sót!”

Hắn lao tới, kiếm vung lên, Mangekyo Sharingan cuộn trào, thời gian đảo lộn, từng nhát kiếm xuyên qua cả quá khứ lẫn tương lai. Ren vững vàng chống trả, mắt bạc bắt kịp mọi biến hóa. Dị không gian rung chuyển, từng mảng bạc vỡ vụn, nhưng Ren vẫn giữ vững phòng tuyến.

Mỗi lần lưỡi kiếm chạm vào kết giới bạc, ký ức lại ùa về: khuôn mặt mẹ, tiếng cười lạc quan, hình bóng đứa trẻ cô độc. Ren hét lên, chakra bùng phát, luồng sáng bạc quét ngang, chặn đứng đòn tấn công của Raien.

“Ta không phải con cờ! Ta là chính mình!” Ren gào lên, ánh bạc trong mắt cháy rực.

Raien dừng lại, hơi thở gấp gáp. “Ngươi thực sự tin vào điều đó sao?”

Ren gật đầu, kiên định. “Nếu không tin, ta đã không còn đứng ở đây.”

Cả hai lặng đi trong phút chốc, chỉ còn nhịp tim dồn dập vang vọng giữa không gian trắng lạnh.

***

Bên ngoài, chiến trường vẫn chìm trong hỗn loạn. Kiyori lẩn mình trong làn khói, lặng lẽ tiếp cận trung tâm. Cô thấy những nhẫn giả còn sống sót cố gắng cầm cự trước sóng lửa, nhưng bất lực.

Một bóng người áo choàng rộng lặng lẽ trườn qua đống đổ nát, đôi mắt rắn vàng kim sáng rực trong bóng tối. Orochiya, khuôn mặt méo mó vì phấn khích, tiến về phía khe không gian mà Ren vừa mở.

Hắn rút từ tay áo một viên ngọc đen, lẩm bẩm: “Không Gian Luân Hồi, cuối cùng cũng hé cửa. Để xem, bản thể tiến hóa này sẽ vượt qua ngươi thế nào…”

Orochiya kết ấn, chakra rắn lan tỏa, tách một phần linh hồn lướt vào khe hở bạc trắng. Bóng mờ tan vào không gian, biến mất không dấu vết.

Kiyori cảm nhận luồng chakra lạ, lập tức quay lại, mắt xanh lam ánh lên sát ý. Cô rút kiếm, lao về phía khe không gian, nhưng chỉ kịp thấy dư âm của Orochiya tan biến.

***

Bên trong dị không gian, Ren và Raien vẫn đối đầu, không gian rung chuyển xuất hiện vết nứt đen sì. Không khí lạnh lẽo tràn vào, Orochiya hiện ra, thân hình mờ ảo, đôi mắt rắn vàng kim rực cháy.

“Xin chào, hai đứa trẻ của vận mệnh.” Giọng hắn rít lên, lạnh như kim loại va vào nhau. “Dị không gian đẹp đấy, Ren. Nhưng ngươi quên, ta cũng là bậc thầy về không gian.”

Ren xoay người, ánh bạc trong mắt cảnh giác. “Orochiya… Ngươi dám xâm nhập vào đây?”

Orochiya cười, thân thể kéo dài như bóng tối, từng mảng linh hồn bám vào thành không gian. “Không chỉ xâm nhập, ta sẽ chiếm lấy tất cả: Không Gian Luân Hồi, Linh Thú, các ngươi… đều là nguyên liệu cho bất tử của ta!”

Raien lùi lại, mắt đỏ bừng. “Ngươi là ai? Đừng tưởng chen chân vào chuyện của Uchiha!”

Orochiya liếc mắt, nụ cười nham hiểm. “Raien, ngươi cũng chỉ là sản phẩm lỗi của thí nghiệm. Đừng mơ mình là trung tâm vũ trụ.”

Ren bước lên, ánh bạc rực sáng. “Ngươi sẽ không bao giờ đạt được điều mình muốn.”

Orochiya bật cười, thân thể hóa thành hàng trăm con rắn nhỏ, quấn lấy các vết nứt trong không gian. Dị không gian bắt đầu tan rã, từng mảng bạc rơi xuống như tuyết, để lộ khoảng trống tối đen.

Raien siết kiếm, chakra bùng phát. “Ren, liên thủ!”

Ren không chần chừ, hai anh em đứng cạnh nhau, ánh mắt chung hướng về phía Orochiya. Ký ức, thù hận và cô độc tan biến, chỉ còn lại sức mạnh hợp nhất để chống lại kẻ thù thực sự.

Orochiya vươn dài thân thể, mắt rắn vàng kim cháy rực. “Các ngươi tưởng hợp sức là đủ sao? Ta sẽ nuốt trọn cả thế giới này!”

Ren hét lớn, mở rộng Không Gian Luân Hồi, tạo kết giới bạc bao quanh hai người. Raien dồn Hỏa Linh Ấn vào kiếm, phượng hoàng lửa gào thét lao vào bóng rắn khổng lồ.

Orochiya cười lớn, từng con rắn nhỏ cắn vào kết giới bạc, ăn mòn không gian. Mảng bạc rơi xuống, lộ ra hố đen sâu thẳm.

Ren cảm nhận sức mạnh dị không gian cạn dần. Cậu nghiến răng, dồn toàn bộ chakra còn lại vào kết giới, ánh bạc bùng sáng.

“Raien, cùng ta!” Ren hét.

Raien không do dự, dồn sức mạnh vào kiếm, chém thẳng vào thân Orochiya. Lửa và bạc hòa quyện, sóng sức mạnh cuồn cuộn đánh bật bóng rắn lùi lại.

Orochiya gầm lên, thân thể vặn vẹo, nhưng một phần linh hồn đã bám vào lõi không gian của Ren. Hắn cười khẩy, ánh mắt điên cuồng.

“Các ngươi chỉ tạm thời thắng thế. Dị không gian này đã có vết nứt. Lần tới, ta sẽ xé toạc nó từ bên trong!”

Orochiya tan biến vào bóng tối, những vết nứt đen ngòm còn in trên nền không gian bạc. Không gian co lại, ánh bạc nhạt dần, chỉ còn hai anh em đứng giữa khoảng trống lạnh lẽo.

Raien th* d*c, mắt đỏ dịu lại. “Ngươi… không định giết ta sao?”

Ren lắc đầu, giọng trầm. “Chúng ta đều là nạn nhân. Ta không thể giết ngươi, nhưng cũng không để ngươi hủy diệt thế giới này.”

Raien cười nhạt, ánh mắt mệt mỏi. “Có lẽ… ngươi đúng. Nhưng thù hận trong ta không dễ biến mất.”

Ren đặt tay lên vai anh trai, ánh bạc dịu lại. “Ta sẽ ở đây, cho đến khi ngươi thực sự muốn tự do.”

Không gian bạc tan dần, hai anh em trở lại chiến trường rực lửa. Kiyori lao tới, mắt đầy lo lắng nhìn Ren rồi Raien.

“Ren, ngươi ổn chứ?” Giọng cô trầm hẳn.

Ren gật đầu, mỉm cười yếu ớt. “Ổn. Nhưng Orochiya đã xâm nhập dị không gian. Từ giờ, không nơi nào là an toàn.”

Kiyori siết kiếm, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta sẽ không để hắn đạt được mục đích.”

Raien lặng lẽ rời đi, bóng lưng cô độc khuất dần trong màn khói. Ren nhìn theo, lòng nặng trĩu. Sóng gió thực sự chỉ vừa bắt đầu.

Phía sau, những vết nứt đen vẫn chưa liền lại trên bầu trời. Ở nơi sâu nhất của dị không gian, Orochiya cười khẽ, mắt rắn vàng kim rực cháy trong bóng tối.

Bóng tối lan dần, nuốt lấy chiến trường vừa lắng dịu. Ren siết chặt nắm tay, ánh bạc trong mắt bùng sáng quyết liệt. Cuộc chiến vì tự do – và sự thật – vừa bước sang chương mới.

Tiếng gầm xa xăm của Linh Thú Ám vọng lại, kéo theo luồng khí lạnh quấn quanh thung lũng. Ren, Kiyori và cả Raien đều cảm nhận rõ: bình minh còn xa, bóng tối vẫn chưa rút lui.