Nhà Ta Có Một Nam Chủ

Chương 8: Đột Kích Ẩm Thực

Tiếng gọi ngoài cổng mỗi lúc một thúc giục. Lục Trạch chưa kịp rửa tay, Tiểu Nguyệt đã nắm chặt gấu áo cậu, mặt căng như bánh đa chưa nhúng nước. Tần Vũ bước ra, vai rộng chắn ngang cửa, ánh mắt điềm tĩnh nhưng ngầm đề phòng.

Một người đàn ông vận áo xanh lam, dáng đứng thẳng, mặt chữ điền, giọng nói vang dội: “Ta là huyện lại phủ Trấn Tây. Theo chỉ dụ, đến chọn Nam Chủ đi thi thêu quốc gia. Ai là Lục Trạch?”

Lục Trạch thầm kêu trời, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười lễ phép, chắp tay: “Dạ, tiểu nhân chính là Lục Trạch. Không biết quan lớn có gì chỉ bảo?”

Huyện lại săm soi từ đầu đến chân, ánh mắt dừng khá lâu ở búi tóc gọn phía sau gáy. “Nghe nói ngươi thông minh, khéo tay, vừa thắng cuộc đấu gà quý tộc?”

Tiểu Nguyệt nhảy vào, giọng lanh lảnh: “Anh Trạch còn làm bánh ngon nhất làng, ai ăn cũng mê tít!”

Bà Cả Tống không biết chui ra từ đâu, chen ngang: “Chuẩn luôn! Nhà này bánh bí, bánh khoai, bánh gì cũng làm được hết. Ăn rồi là nhớ cả đời!”

Huyện lại bật cười: “Bánh bí? Đó là món gì?”

Lục Trạch lập tức chớp thời cơ, nảy ra ý trốn thi thêu: “Dạ, bánh bí nhà con là đặc sản. Nếu quan lớn nếm thử mà không hài lòng, con xin chịu phạt trồng rau cả mùa!”

Cả làng rộ lên hưởng ứng. Huyện lại vốn tò mò, gật đầu ngay: “Được. Cho ta xem tài nghệ nhà ngươi.”

Lục Trạch liếc Tần Vũ, trao nhau cái nhìn ăn ý rồi kéo nhau vào bếp. Tiểu Nguyệt lon ton chạy theo, miệng không quên dặn: “Anh nhớ cho em khuôn bánh hình con gà nhé!”

Trong bếp, Lục Trạch vén tay áo, tháo búi tóc cho thoải mái, bắt đầu gọt bí, cắt nhỏ, hấp mềm. Tiểu Nguyệt mắt tròn xoe theo dõi từng động tác: bí đỏ trộn bột nếp, mè rang, mật ong, rắc chút muối. Mùi thơm lừng lan khắp gian bếp.

Tần Vũ nhóm bếp, liếc nhìn Lục Trạch vừa làm vừa lẩm nhẩm hát: “Bí bí vàng vàng, ai ăn là nhớ…” Cậu cười khẽ, nắn từng viên bánh tròn nhỏ, xếp gọn lên lá chuối xanh, khuôn bánh hình gà được Tiểu Nguyệt nắn riêng, vừa nắn vừa khoe: “Đây là ‘Gà quý tộc ăn bí’!”

Tần Vũ đi cắt lá chuối, lót dưới bánh. Hơi nước bốc lên, căn bếp thơm ngọt đến mức Tiểu Nguyệt cứ đứng sát nồi hấp, ngửi mãi không chán.

Bên ngoài, dân làng tụ lại quanh sân nhà Lục Trạch, bàn tán râm ran. Bà Cả Tống tranh thủ quảng cáo: “Bánh bí nhà này mềm dẻo, ngọt thơm, ăn vào khỏe cả người. Trẻ con biếng ăn, người già đau bụng đều hợp!”

Một bà khác chen vào: “Đúng rồi! Năm ngoái tôi ăn bánh bí nhà này, khỏe ra thấy rõ!”

Lý Minh đứng sau lùm chuối, mặt hằm hằm, lẩm bẩm: “Bánh bí thì có gì ghê gớm. Để xem nhà ngươi đắc ý được mấy ngày…”

Huyện lại cười lớn: “Ta phải thử xem sao!”

Mùi thơm của bánh bí lan ra tận đầu ngõ. Trẻ con xếp hàng, mắt tròn xoe nhìn vào bếp, vừa nhảy vừa hát: “Bánh bí, bánh bí, ăn rồi hết lo!”

Một lúc sau, Lục Trạch bưng mâm bánh ra sân. Bánh nhỏ xinh, tròn trịa, vàng óng trên lá chuối xanh, điểm xuyết những chiếc hình gà, cá, hoa cúc do Tiểu Nguyệt nặn.

Huyện lại cầm một chiếc, cắn thử. Ông trợn mắt, rồi tủm tỉm cười: “Mềm, dẻo, ngọt vừa phải! Bí không hăng, mè thơm lừng. Món này bán ra phố nhất định đắt hàng!”

Tiếng vỗ tay vang lên rào rào. Bà Cả Tống tranh thủ nhón một cái, nhai chóp chép: “Tuyệt phẩm! Lục Trạch à, bà đặt trước hai chục cái mỗi tuần nhé!”

Mấy bà hàng xóm cũng nhao nhao: “Tôi mười cái!” “Nhà tôi hai chục!” “Nhớ làm nhiều để tôi đem ra chợ huyện bán hộ!”

Lục Trạch cười rạng rỡ: “Ai đặt trước em ghi hết, nhưng nhớ trả tiền sớm kẻo hết bí!”

Huyện lại hỏi: “Món này mang lên kinh thành được không?”

Tiểu Nguyệt nhanh nhảu: “Dạ được! Để lâu vẫn mềm dẻo, làm quà ai cũng thích!”

Lục Trạch cười khiêm tốn: “Chỉ sợ kinh thành chê món quê mùa thôi…”

Huyện lại xua tay: “Cái lạ mới quý. Ta sẽ gửi tấu lên phủ, xin chọn bánh bí làm đặc sản vùng này.”

Tiếng vỗ tay lại vang dội. Tần Vũ nhìn Lục Trạch, ánh mắt dịu dàng, niềm tự hào lấp lánh.

Chiều ấy, nhà Lục Trạch đông như hội. Ai cũng muốn xem cách làm bánh, xin công thức, thử một miếng. Trẻ con xếp hàng dài, vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon.

Bà Cả Tống kéo Lục Trạch ra một góc, thì thào: “Con giữ bí quyết này kỹ vào! Đừng để đứa làng bên học lỏm, Lý Minh mà biết sẽ phá cho coi.”

Lục Trạch cười nháy mắt: “Bà yên tâm, công thức này chỉ có trong đầu con thôi.”

Tần Vũ đứng cạnh, ánh mắt kiên định: “Nếu có chuyện gì, cứ để anh lo.”

Đến tối, bánh bí đã bán sạch. Mấy bà trong làng giành nhau đặt hàng cho tuần sau, còn xin cả phần cho con dâu, con rể. Ai cũng muốn học nghề về khoe với nhà chồng.

Lục Trạch vừa ghi sổ vừa cười: “Từ nay nhà mình không lo đói, khỏi sợ hết tiền mua giống mới.”

Tiểu Nguyệt ngồi bệt dưới đất, má phính phính, vừa ăn vừa vẽ nguệch ngoạc trên sân: “Nhà mình thành nhà giàu rồi! Em sẽ may áo đẹp cho gà, cho anh Trạch nữa!”

Tần Vũ xoa đầu bé, dịu dàng: “Chỉ cần mọi người vui, anh làm gì cũng được.”

Đêm xuống, Lục Trạch ngồi trước thềm, nghe tiếng dế râm ran. Cậu ngẫm nghĩ: “Chỉ cần khéo tay một chút, đã thành anh hùng làng rồi sao?”

Cửa kẽo kẹt mở. Tần Vũ bưng chén nước, ngồi xuống bên cạnh. Hai người lặng yên, gió mát thổi qua mái hiên.

Tần Vũ khẽ hỏi: “Cậu định mở hàng bánh thật à?”

Lục Trạch cười: “Bán bánh lời hơn trồng bí cả tháng đấy. Mà anh có chịu làm chân phụ bếp không?”

Tần Vũ cười hiền, mắt ấm áp: “Cậu làm gì cũng giỏi cả.”

Lục Trạch búng vai anh: “Anh khen khéo, tôi mà đỏ mặt là lộ thân phận thật luôn!”

Tần Vũ lúng túng quay đi, giọng nhỏ như muỗi: “Cậu thật sự rất đặc biệt.”

Không khí chợt lặng đi, chỉ còn tiếng dế, tiếng lá xào xạc. Lục Trạch thấy tim mình đập nhanh hơn thường lệ.

Đúng lúc ấy, Tiểu Nguyệt lao ra, mặt rạng rỡ: “Anh Trạch ơi! Mai có khách quý dưới phủ lên thử bánh. Nếu được chọn, làng mình sẽ nổi tiếng khắp vùng!”Lục Trạch giật mình: “Khách quý gì nữa đây?”

Tần Vũ trấn an: “Có anh ở đây, đừng lo. Dù ai tới cũng không làm khó được cậu đâu.”

Tiểu Nguyệt cười toe: “Có khi nào anh mở tiệm bánh trên kinh thành không?”

Lục Trạch giả vờ rùng mình: “Tôi chỉ muốn làm bánh cho làng ăn, lên phố chắc bị ép thi thêu rồi lộ mất!”

Cả ba cùng cười vang. Đêm Lạc Điền dịu dàng, ánh trăng rải vàng hiên nhỏ.

Sáng hôm sau, vừa mở mắt, Lục Trạch đã nghe tiếng bà Cả Tống í ới ngoài ngõ: “Lục Trạch! Ra đây mau! Có chuyện lớn rồi!”

Cậu bật dậy, khoác áo chạy ra. Bà Cả Tống thở hổn hển: “Lý Minh thuê người lên chợ huyện, mua hết bí đỏ, rao là ‘bí giống nhà Lục Trạch’, bán giá cắt cổ! Người ta kéo đến đòi mua bí thật, nếu không bán thì kiện lên phủ!”

Tiểu Nguyệt tái mặt: “Hắn dám bán hàng giả?”

Tần Vũ siết nắm tay, mắt tối lại: “Lý Minh chỉ giỏi phá rối.”

Lục Trạch trầm ngâm. Bánh bí vừa nổi, đã có kẻ bắt chước bán bí giả. Nếu không xử lý khéo, cả làng mang tiếng, nhà mình mất uy tín, khách quý cũng chẳng đến nữa.

Bà Cả Tống lo lắng: “Con tính sao? Để lâu người ta nghĩ nhà mình lừa đảo mất!”

Lục Trạch bỗng bật cười: “Bà yên tâm, bí giả làm sao thành bánh ngon được? Cứ để hắn bán, mình có chiêu riêng.”

Tần Vũ gật đầu: “Anh sẽ trông ruộng, không cho Lý Minh phá nữa.”

Tiểu Nguyệt giơ tay: “Em đi loan tin, ai muốn ăn bánh thật thì tới nhà mình. Bánh giả là của Lý Minh!”

Lục Trạch xoa đầu bé: “Nói khéo thôi, không lại thành ‘bà tám nhí’ nhé!”

Tiểu Nguyệt cười khúc khích, chạy đi la lớn: “Bánh bí nhà Lục Trạch là số một! Ăn bánh giả là đau bụng!”

Cả ngày hôm ấy, nhà Lục Trạch đông nghịt khách. Người làng kéo tới ăn thử, vừa ăn vừa trêu: “Ăn ở nhà mình mới yên tâm, ngoài chợ nghe đồn bánh giả… ngứa miệng cả tuần!”

Bà Cả Tống khoanh tay giữa sân, chỉ đạo: “Ai muốn mua bí thì qua nhà Lục Trạch, ai muốn bánh ngon thì xếp hàng!”

Đám trẻ reo hò: “Bánh thật! Bánh giả cho gà ăn!”

Lý Minh kéo đám tay chân đến, định gây chuyện. Hắn chỉ vào rổ bí của nhà Lục Trạch, gằn giọng: “Ai dám chắc bí nhà ngươi là thật? Lỡ cũng mua ngoài chợ thì sao?”

Lục Trạch mỉm cười, nhấc quả bí lên: “Muốn thử không? Đố cậu tìm được quả nào ngọt như vầy ngoài chợ. Bí nhà tôi trồng, ai thích cứ ra ruộng xem.”

Một bà trong làng lên tiếng: “Tôi thấy tận mắt nhà này trồng bí, mỗi sáng tưới nước bắt sâu. Bí ngoài chợ nhạt toét!”

Đám đông đồng thanh: “Đúng đấy! Bánh bí nhà Lục Trạch là nhất!”

Lý Minh mặt đỏ lừ, lúng túng lùi lại, lườm Lục Trạch: “Cứ chờ đấy, chưa xong đâu!”

Lục Trạch vỗ vai hắn, cười: “Cảm ơn đã quảng cáo hộ. Nhờ cậu mà khách nhà tôi đông chưa từng có!”

Cả làng phá lên cười. Lý Minh tức tối bỏ đi, bỏ lại tiếng hò reo vang dội.

Chiều đến, khách quý dưới phủ xuất hiện. Đoàn người ăn mặc chỉnh tề, dẫn theo một thiếu nữ váy thêu rực rỡ, dáng vẻ thanh nhã.

Thiếu nữ ấy là con gái phủ doãn, nổi tiếng kén ăn, sành ẩm thực. Vừa bước vào sân, nàng đã nhíu mày: “Nghe nói bánh bí ở đây lạ miệng, ta muốn thử.”

Lục Trạch dọn mâm bánh đủ loại: bánh tròn, hình gà, hình hoa cúc. Thiếu nữ cắn một miếng, mắt sáng rực. Nàng ăn thêm, rồi gật đầu: “Bánh dẻo, ngọt dịu, thơm nhẹ, rất hiếm gặp. Nếu bán ở kinh thành, nhất định nổi tiếng.”

Bà Cả Tống tranh thủ chen vào: “Nhà này còn biết làm nhiều món lắm, cô muốn thử thêm không?”

Thiếu nữ cười tươi: “Nếu có dịp, ta sẽ quay lại học.”

Quan phủ gật đầu: “Bánh bí này xứng làm đặc sản Lạc Điền. Ta sẽ tấu lên phủ, xin chọn làm quà tiến vua.”

Cả làng reo vang. Lục Trạch thở phào nhẹ nhõm.

Tần Vũ đứng cạnh, đặt tay lên vai Lục Trạch, siết nhẹ: “Cậu giỏi lắm.”

Tiểu Nguyệt nhảy cẫng: “Anh Trạch là số một! Làng mình sẽ giàu to!”

Đêm ấy, cả nhà quây quần bên bếp lửa. Tiểu Nguyệt ngồi trên lòng Tần Vũ, vừa ăn vừa kể chuyện cười. Bà Cả Tống dúi vào tay Lục Trạch xấp giấy: “Đơn đặt hàng của mấy bà ngoài chợ huyện, ráng làm kẻo người ta chờ.”

Lục Trạch bật cười: “Bà cứ như bà chủ tiệm lớn!”

Bà Cả Tống cười hề hề: “Miễn nhà con phát tài, bà làm quảng cáo không công cũng được.”

Tần Vũ dịu dàng: “Cậu mệt chưa? Để anh phụ…”

Lục Trạch nhìn anh, cảm giác ấm áp lan tỏa: “Có anh, tôi chẳng sợ gì hết.”

Bên ngoài, gió lao xao, trăng vàng in bóng ba người lên nền đất.

Giữa lúc tiếng cười chưa dứt, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Một người lạ, áo choàng kín mít, thì thào qua khe cửa: “Lục Trạch… Có người từ kinh thành tới, hỏi về thân thế của cậu. Hãy cẩn thận, đừng để lộ bí mật!”

Không khí bỗng chùng xuống. Tần Vũ siết chặt vai Lục Trạch, ánh mắt lạnh như nước giếng sâu. Tiểu Nguyệt níu tay áo, thì thầm: “Anh Trạch… có chuyện gì vậy?”

Lục Trạch nuốt khan, nhìn ra bóng tối ngoài sân. Đằng sau niềm vui ngọt ngào, một nỗi bất an len lỏi, báo hiệu sóng gió lớn hơn đang chực chờ…