Nhà Ta Có Một Nam Chủ

Chương 6: Đào Hào Cố Thủ

Sáng sớm, trời còn bảng lảng hơi sương, Lục Trạch đã vội bật dậy, vén màn ngó ra sân. Ánh sáng lờ mờ chiếu lên mái tóc đen búi gọn, bóng cậu in xuống nền đất còn vương chút sương lạnh. Ở góc bếp, Tần Vũ đang nhóm lửa, ánh than hồng phản chiếu lên gương mặt rám nắng, vừa nghiêm nghị vừa dịu dàng đến lạ. Tiểu Nguyệt đã dậy từ lúc nào, ôm rổ rau to tướng, miệng ngân nga: “Nam chủ ra đồng, mặc váy… còn lâu mới bị cười!”

Lục Trạch vội chỉnh lại áo, giấu cái dây buộc tóc vừa tuột, rồi liếc quanh, khẽ nháy mắt với Tiểu Nguyệt. “Này, hôm nay ca ca có kế hoạch lớn, nhớ giữ mồm giữ miệng nhé!”

Tiểu Nguyệt ra vẻ nghiêm trọng, phồng má: “Em là chuyên gia giữ bí mật đó nha!”

Tần Vũ bưng nồi cháo nóng hổi ra hiên, đưa cho Lục Trạch cái bát to. “Ăn cho chắc bụng rồi ra ruộng. Hôm nay tôi định sửa lại mấy hàng rào, vét thêm rãnh nước. Cậu có gì cần giúp thì bảo.”

Lục Trạch vừa thổi cháo vừa sáng mắt: “Tôi còn định thử kỹ thuật mới. Nếu thành công, mùa này tha hồ ăn no mặc ấm!”

Tần Vũ hơi cau mày, liếc nhìn Lục Trạch như thể vừa nghe ai bảo sẽ trồng được… bánh mì trên cây khoai. “Kỹ thuật gì thế?”

Lục Trạch làm bộ bí hiểm, ghé sát thì thào: “Bí mật, ra đồng rồi biết!”

Tiểu Nguyệt nhảy cẫng: “Chắc lại trò gì quái lạ thôi! Đừng làm nổ ruộng là được!”

Chưa kịp giải thích, bà Cả Tống đã ló đầu qua hàng rào, tay xách rổ trứng, miệng oang oang: “Lục Trạch lại bày trò gì thế? Đừng có làm gà nhà bà bay hết sang ruộng đấy!”

Lục Trạch cười hì hì, vẫy tay: “Bà yên tâm, lần này cháu trồng được cả gà lên cây cũng không cho nó sang vườn bà đâu!”

Bà Cả Tống bật cười hô hố, lắc đầu đi tiếp: “Cái miệng này mà không đi thi hát tuồng thì phí!”

Ăn xong, cả nhà chia nhau việc. Tần Vũ vác cuốc, Lục Trạch bê thùng hạt giống, Tiểu Nguyệt hăng hái đi theo, miệng lải nhải đủ chuyện trên trời dưới đất. Đến bờ ruộng, Lục Trạch lấy từ túi ra cuốn sổ nhỏ, chìa cho Tần Vũ xem mấy hình vẽ loằng ngoằng: “Đây này, luống cao trồng xen canh, trộn tro bếp với phân chuồng đã ủ, thêm chút vôi bột. Đảm bảo sâu bệnh tránh xa, cây lớn như thổi.”

Tần Vũ ngắm nghía, gãi đầu: “Làm thế có chắc ăn không? Tốn công lắm đấy.”

Lục Trạch cười tủm tỉm, vỗ ngực: “Anh cứ tin tôi. Tôi có kinh nghiệm mà!” Trong bụng lại phì cười, kinh nghiệm này toàn nhặt từ sách mạng ở thế giới trước.

Tần Vũ không hỏi gì thêm, chỉ lặng lẽ làm theo. Lục Trạch chỉ đâu, Tần Vũ làm đấy, từng động tác chắc nịch, dẻo dai, chẳng khác nào hai người đã phối hợp cả đời. Tiểu Nguyệt ngồi bẹp bên mép ruộng, chân đu đưa, lẩm nhẩm: “Một, hai, ba… Hôm nay chắc được ăn bí hầm, dưa muối, cà nướng… Chị dâu của em đúng là thần kỳ!” Vừa nói xong, bé vội bịt miệng, đảo mắt nhìn quanh, sợ có ai nghe thấy từ “chị dâu”.

Chẳng mấy chốc, những luống rau thẳng tắp đã hiện ra, đất tơi xốp, rãnh nước uốn lượn. Lục Trạch hướng dẫn Tần Vũ cắm que tre giữ đất, cắt thân chuối cắm làm mốc. “Anh nhìn này, trời mưa thì nước thoát ra rãnh, đất không trôi, cây không úng. Trời nắng thì đất giữ ẩm lâu, bí lớn phải biết.”

Tần Vũ gật gù: “Chưa ai làm thế bao giờ. Nhưng nhìn cũng… thích mắt.”

Lục Trạch nháy mắt: “Có thích mắt là được rồi. Còn thích miệng, cứ chờ tôi nấu.”

Tiểu Nguyệt sáng mắt: “Em phụ nấu ăn nha!”

Lục Trạch khoát tay: “Em phụ thì nồi cháo thành nồi… cát mất thôi!”

Tiểu Nguyệt xị mặt, rồi lại toe toét chạy đi, bày trò câu cá bằng que tre. Bé cắt giấy thành hình gà, vịt, treo lủng lẳng trên hàng rào: “Để chim nó sợ, khỏi mổ thóc nhà mình!”

Bà Cả Tống đi ngang qua, ngắm nghía: “Đúng là có Lục Trạch, cái gì cũng khác!”

Trong lúc cả nhà đang mải miết làm việc, ở góc ruộng, Lý Minh lén lút rón rén, áo xám, nón nan, tay cầm túi bột xám xịt cùng cuốn sổ nhỏ. Hắn nấp sau bụi chuối, ghé mắt nhìn về phía nhà Lục Trạch, miệng lẩm bẩm: “Để xem các ngươi làm trò gì mà ai cũng khen… Hừ, trò mới à? Đợi đấy, xem ta phá thế nào!”

Lý Minh lẻn tới mép ruộng, rắc vụng trộm một nắm bột xám xuống chân luống, cắm que tre buộc sợi chỉ đỏ, nhếch môi đắc thắng: “Xem các ngươi xử lý sâu bệnh kiểu gì!”

Đúng lúc hắn định chuồn, Tiểu Nguyệt bất ngờ xuất hiện, tay cầm que tre, mắt sáng rực: “Ơ, chú Minh! Chú chơi trốn tìm à?”

Lý Minh giật mình, lắp bắp: “À… chú đi tìm thuốc cỏ cho mẹ.”

Tiểu Nguyệt nghiêng đầu: “Sao mẹ chú cứ đau bụng hoài vậy? Hay chú lại ăn vụng cái gì lạ?”

Lý Minh vội dúi vào tay bé viên kẹo gừng: “Cháu ngoan, đừng mách ai nhé!”

Tiểu Nguyệt lắc đầu, trả lại kẹo: “Cháu không nhận hối lộ đâu! Mà chú lén lút thế này, cẩn thận té xuống mương, cá nó cắn mông đấy!”

Lý Minh đỏ mặt, vội vã chuồn mất, lòng thầm rủa: “Con bé này, mồm miệng chẳng khác gì Lục Trạch!”

Từ xa, Lục Trạch đã thấy bóng áo xám lấp ló, liếc Tần Vũ: “Anh có thấy ai vừa lén lút sau bụi chuối không?”

Tần Vũ gật đầu: “Chắc lại Lý Minh. Hắn chẳng khi nào chịu yên.”

Lục Trạch nhếch môi: “Kệ hắn. Để tôi xem hắn bày trò gì, rồi mình chơi lại.”

Cả ngày, nhà Lục Trạch bận rộn với “chiến dịch củng cố phòng tuyến”. Tần Vũ sửa hàng rào tre, chằng dây gai quanh vườn, làm cổng chắn gà vịt. Lục Trạch hướng dẫn xếp đá nhỏ ở lối đi, đào thêm rãnh thoát nước quanh ruộng, khâu vải vụn thành lá cờ nhỏ cắm dọc bờ, vừa dọa chim vừa trang trí.

Tần Vũ nhìn Lục Trạch chạy ngược chạy xuôi, vừa làm vừa hát nghêu ngao, trong lòng dâng lên cảm giác khó tả. Từ ngày có Lục Trạch, vườn nhà lúc nào cũng như có hội, chẳng lúc nào buồn tẻ.

Tiểu Nguyệt cũng không chịu thua, cắt giấy màu thành hình gà, vịt, treo khắp nơi, hí hửng khoe với bà Cả Tống: “Bà xem sáng kiến của cháu chưa? Đảm bảo gà nhà bà cũng lác mắt!”

Bà Cả Tống cười rung cả tóc búi: “Sáng kiến của cháu mà thi chắc giật giải nhất!”

Chiều xuống, mặt trời vừa khuất sau rặng tre, ruộng vườn nhà Lục Trạch đã thành một pháo đài phòng thủ thực thụ: hàng rào chằng chịt, rãnh nước quanh co, cờ hoa phấp phới, bù nhìn mặc váy hoa lòe loẹt, chim chóc bay qua cũng phải ngoảnh lại nhìn.

Tần Vũ đứng giữa ruộng, mắt sáng lên: “Từ nay, chẳng ai dám phá nhà mình nữa!”

Lục Trạch chống nạnh, cười toe: “Chưa chắc đâu. Kẻ xấu mà thông minh lên thì mình lại có trò mới.”

Tần Vũ lắc đầu: “Cậu đúng là… chẳng giống ai.”

Lục Trạch bĩu môi: “Giống ai thì làm sao nổi bật được?”

Tiểu Nguyệt bỗng réo lên: “Ca ca ơi, có sâu kìa!”

Cả ba nhào lại. Chỗ Lý Minh rắc bột xám, lũ sâu nhỏ bò lổm ngổm. Lục Trạch ngửi thử, nhíu mày: “Bột này không phải thuốc sâu, hình như là bã đậu trộn nước đường. Dụ sâu kéo đến!”

Tần Vũ nghiến răng: “Lý Minh!”

Lục Trạch cười nhạt: “Đừng nóng, để tôi xử lý.”

Cậu lấy tro bếp hòa với vôi, rắc quanh gốc. Thêm lá bưởi, lá sả giã nhỏ, hòa nước tưới quanh luống: “Cách này tôi học ở… nơi xa lắm. Sâu ngửi thấy sẽ bỏ đi. Mấy ngày nữa kiểm tra lại, đảm bảo sạch bong.”

Tần Vũ gật đầu, bàn tay nắm chặt cán cuốc: “Có cậu, tôi chẳng sợ ai phá nữa.”

Lục Trạch nháy mắt: “Anh chỉ cần nấu cơm ngon là tôi yên tâm rồi!”

Tiểu Nguyệt phụ họa: “Cơm của ca ca là ngon nhất làng! Còn Lục Trạch là đầu bếp trưởng… phá làng nhất!”

Bà Cả Tống nghe lỏm ngoài hàng rào, cười như nắc nẻ: “Nhà Lục Trạch sắp phát minh ra món sâu chiên giòn rồi đấy!”

Ai nấy cười vang, nhưng trong lòng đều biết, lần này không thể chủ quan. Lý Minh đã dám chơi bẩn, chắc chắn còn trò khác.Đêm, sau bữa cơm ấm cúng, Lục Trạch ngồi vắt chân trên bậc hiên, gió nhẹ mang theo mùi rơm mới. Tần Vũ vừa vá áo vừa hỏi nhỏ: “Cậu không sợ Lý Minh lại bày trò à?”

Lục Trạch lắc đầu: “Hắn càng phá, tôi càng có dịp trổ tài. Mà phòng thủ chắc rồi, lo gì. Cùng lắm tôi bày thêm mấy trò dọa ma, đảm bảo hắn sợ chạy mất dép.”

Tần Vũ bật cười, mắt ánh lên vẻ ấm áp: “Cậu đúng là thần giữ của nhà này.”

Lục Trạch tự hào: “Tôi mà! Không giữ được thì ai giữ?”

Tiểu Nguyệt ôm mèo mướp, chui ra ngồi giữa hai người: “Em nghĩ, nếu chú Minh lại đến phá, mình phải bẫy cho ngã xuống mương, cho cá cắn mông!”

Lục Trạch xoa đầu bé: “Ý hay đấy, nhưng để anh nghĩ cách nào nhẹ nhàng hơn chút. Dù sao cũng là hàng xóm, không nên cho cá ăn thịt sống!”

Cả ba phá lên cười. Đêm Lạc Điền dịu dàng, tiếng côn trùng ngân nga, mọi lo lắng tan biến trong tiếng cười.

Ở góc làng, Lý Minh lầm lũi về nhà, mặt mày cau có. “Sao bột dụ sâu lại bị phát hiện nhanh thế? Đám nhà Lục Trạch đúng là có mắt thần!” Hắn lôi sổ ra, ghi chép: “Lần sau thử rắc… bã cá, hoặc giả ma dọa bọn trẻ.”

Mẹ hắn gọi giật: “Lý Minh! Đem thùng nước ra rửa chân cho bà!”

Lý Minh phụng phịu: “Con bận… nghiên cứu!”

“Đi ngay, không bà cho ra vườn trồng rau với bà Tống!”

Nghe vậy, Lý Minh tái mặt, vội xách thùng nước chạy đi, thầm nghĩ: “Đợi đấy, Lục Trạch, Tần Vũ… các ngươi chưa biết ta là ai đâu!”

Sáng hôm sau, cả làng rủ nhau kéo đến nhà Lục Trạch xem ruộng trồng kiểu mới. Bà Cả Tống dẫn đầu, vừa đi vừa khoe: “Các cô các chị ơi, ra mà xem! Nhà Lục Trạch làm ruộng như xây thành, cờ hoa rợp trời, bù nhìn mặc váy hoa, chim chóc cũng phải nhường đường!”

Đám thiếu nữ thì thầm: “Nhà ấy chắc lại định thi ‘Bí to nhất’ năm nay rồi!”

Mấy ông chú, bà bác xúm quanh hỏi han: “Làm thế này có tốn công không?”, “Cây có lớn nhanh không?”, “Có bí quyết gì không cháu ơi?”

Lục Trạch được dịp thao thao bất tuyệt, vừa giải thích vừa biểu diễn cách trộn đất, hướng dẫn làm bẫy chuột, bẫy chim bằng lon sắt và dây gai. Tiểu Nguyệt lăng xăng phát tờ rơi quảng cáo “Bí quyết trồng rau kiểu mới – bảo đảm sâu chạy mất dép!”, chữ ngoằn ngoèo như gà bới mà ai cũng cười bò.

Tần Vũ đứng bên, lặng lẽ quan sát, ánh mắt đầy tự hào. Dạo này, mỗi khi nghe ai khen Lục Trạch, anh lại thấy lòng ấm lạ thường, muốn che chở cho cậu khỏi mọi phiền toái.

Bà Cả Tống tranh thủ khoe: “Nhà tôi cũng sắp thử cách này! Mà nghe đâu, Lục Trạch còn biết làm bánh mới, ai muốn thử đăng ký với tôi nhé!”

Đám trẻ con nhảy nhót: “Bánh gì vậy, cho tụi con ăn thử với!”

Lục Trạch bĩu môi: “Bánh này chỉ dành cho người nào giúp trồng rau, ai lười thì khỏi!”

Tiểu Nguyệt giơ tay: “Em giúp nhiều nhất, cho hai cái nhé!”

Bà Cả Tống chen vào: “Tôi đăng ký bốn cái, tính cả phần ông nhà tôi!”

Không khí rộn ràng như phiên chợ Tết.

Ở một góc khác, Lý Minh nghe tin cả làng xúm lại nhà Lục Trạch, mặt càng thêm cau có. Hắn lén ra vườn, trồng thử mấy luống rau kiểu cũ, lẩm bẩm: “Được lắm, để xem kỹ thuật mới của ngươi trụ nổi đến vụ thu hoạch không!”

Hắn còn lục trong hòm thuốc lấy vài gói hạt giống lạ, ủ mưu trộn lẫn vào giống nhà Lục Trạch hôm nào đó, mong gây rối loạn. Nghĩ đến cảnh cả làng bàn tán “ruộng nhà Lục Trạch mọc toàn cỏ dại”, Lý Minh cười khoái chí.

Hắn còn dặn mấy đứa trẻ nhà bên: “Có ai phát hiện điều gì lạ ở nhà Lục Trạch, nhớ báo cho ta, thưởng kẹo gừng gấp đôi!” Đám trẻ con mắt sáng rực, tíu tít chạy đi.

Buổi chiều, khi nắng vừa tắt, Lục Trạch kiểm tra từng góc vườn. Mấy cây bí non lớn vọt lên, lá mướt xanh, cậu hài lòng. Tần Vũ bê rổ bí nhỏ ra sân, vừa làm vừa ngâm nga. Tiểu Nguyệt lấy kéo tỉa lá, mơ màng: “Nếu được giải ‘Bí to nhất’ là em được tặng váy mới nhé!”

Lục Trạch cười: “Được, giải thưởng là váy hoa chấm bi!”

Tần Vũ lắc đầu: “Nhà này mai mốt thành hiệu may mặc mất thôi!”

Cả nhà lại cười vang.

Nhưng niềm vui không kéo dài. Kiểm tra góc vườn gần hàng rào, Lục Trạch phát hiện một nhúm hạt giống lạ, vỏ tím sẫm, trộn lẫn trong đám bí mới gieo. Cậu nhíu mày, nhặt lên ngửi, nhận ra đó là hạt giống cây dại – loại lớn nhanh, rễ khỏe, thường lấn át cây trồng khác.

Tần Vũ cũng phát hiện ra, mặt tối sầm: “Có người cố ý…”

Lục Trạch cười nhạt: “Không ngoài dự đoán. Để tôi xử lý.”

Cậu nhanh tay nhổ hết chỗ hạt lạ, đào đất kiểm tra kỹ từng luống, đánh dấu lại khu vực bằng dây gai, đề phòng có ai lén lút qua đêm.

Tần Vũ trầm giọng: “Cậu yên tâm, từ nay tôi sẽ canh đêm. Để xem ai dám bén mảng!”

Lục Trạch lắc đầu: “Anh cứ ngủ yên, tôi còn có cách riêng. Kẻ xấu muốn phá, tôi cho hắn thấy thế nào là phòng tuyến nhà Lục Trạch!”

Tiểu Nguyệt thì thầm: “Em sẽ nằm mai phục, ai vào vườn em hú toáng lên cho cả làng nghe!”

Lục Trạch xoa đầu bé: “Được rồi, nhưng nhớ đừng ngủ gật nhé!”

Đêm xuống, cả nhà đóng chặt cửa, ngoài sân chỉ còn tiếng gió rít qua rặng tre. Nhưng trong bóng tối, một bóng người lại lén lút mon men gần hàng rào. Lý Minh cầm theo túi bột lạ, định rắc tiếp, nhưng vừa thò tay vào vườn thì… con mèo mướp nhảy xổ ra, kêu “meo meo” vang rền. Đèn trong nhà bật sáng, Tần Vũ cầm đèn chạy ra, Lục Trạch theo sát phía sau.

Lý Minh hoảng quá, vội chuồn, vấp phải dây gai vắt ngang, ngã dúi dụi vào đống rơm. Tiểu Nguyệt từ trong nhà hét toáng: “Có trộm! Nhà mình bắt được ma vườn rồi!”

Cả xóm nghe tiếng, ùa ra xem. Bà Cả Tống túm áo Lý Minh: “Này, cậu làm gì lén lút ngoài vườn nhà người ta thế?”

Lý Minh ú ớ: “Con… con tìm thuốc cỏ cho mẹ! Thề không có gì xấu!”

Mọi người cười ồ, có người chọc: “Tìm thuốc cỏ mà chui vào vườn nhà người ta giữa đêm à? Thế thì phải phạt trồng rau với bà Tống thôi!”

Bà Cả Tống thích chí: “Được, mai tôi cho Lý Minh làm phụ tá, cấm cãi!”

Lý Minh mặt mày méo xệch, lủi đi như chuột, trong lòng không ngừng nguyền rủa. Nhưng lần này, cả làng được một trận cười no nê.

Lục Trạch nháy mắt với Tần Vũ: “Phòng tuyến nhà mình xem ra vững rồi đấy!”

Tần Vũ gật đầu: “Có cậu, tôi chẳng ngán ai.”

Tiểu Nguyệt ôm mèo, cười khúc khích: “Nhà mình là pháo đài bất bại! Em sẽ làm chỉ huy phòng thủ!”

Lục Trạch vỗ vai bé: “Chỉ huy nhớ ngủ đủ, mai còn đi học đấy!”

Cả nhà quây quần, tiếng cười vang giữa đêm thanh vắng.

Nhưng ngoài hàng rào, Lý Minh vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Hắn lầm bầm: “Được lắm, Lục Trạch, Tần Vũ… Các ngươi cứ chờ xem! Ta còn chiêu mới chưa tung ra đâu…”

Một làn gió lạnh lướt qua, làm cờ hoa trên hàng rào khẽ lay động. Đêm Lạc Điền yên ả, nhưng sóng ngầm đã bắt đầu cuộn lên, hứa hẹn những trận chiến “ruộng vườn” gay cấn hơn đang chờ phía trước.