Nhà Ta Có Một Nam Chủ

Chương 20: Bình Minh Trên Chiến Trường Điền Viên

Trước

Bếp lửa hôm ấy cháy rực suốt từ đêm qua đến tận lúc bình minh vừa rạng. Ánh than hồng chiếu lên mặt ba người đang ngồi sát bên nhau, mỗi người ôm một bát nước ngô nóng, lặng lẽ tận hưởng chút ấm áp cuối cùng trước ngày rời làng. Trong gian bếp nhỏ, tiếng củi nổ lách tách hòa cùng tiếng gió ngoài hiên, mang theo mùi thơm lúa mới trộn với vị ngọt bắp non. Bên ngoài, đồng ruộng còn giăng sương, những luống rau xanh rì, dàn dưa vàng óng, và ruộng lúa trải dài tận chân trời, hạt nào hạt nấy mẩy tròn, lấp lánh dưới tia nắng đầu tiên.

Tiểu Nguyệt dụi mắt, tựa đầu vào vai Lục Trạch, giọng ngái ngủ: “Sáng nào cũng dậy sớm, lúa nhà mình chắc phải biết ơn ca ca lắm nhỉ?”

Lục Trạch cười lém lỉnh, xoa đầu bé: “Lúa lớn nhờ anh hát ru cho nó đấy. Có hôm còn dạy nó đếm số nữa cơ.”

Tiểu Nguyệt trợn tròn mắt, rồi lập tức bắt chước giọng Lục Trạch: “Một, hai, ba… Lúa ơi, lớn cho nhanh, mai chị đi kinh thành rồi!”

Tần Vũ đặt bát xuống, dịu dàng nhìn hai người. Anh không giỏi nói lời hoa mỹ, nhưng chỉ cần ngồi cùng họ, nghe tiếng cười, mọi muộn phiền đều hóa khói sương.

Lục Trạch nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh nắng lấp ló. Trong lòng cậu, mọi thứ đột nhiên trở nên rõ ràng: những ngày tháng lo sợ, lấp ló tránh né, những buổi tối chỉ dám mơ về một mái nhà thật sự. Bây giờ, mái nhà ấy đang ở ngay đây, ấm áp từng phút từng giây.

Tiểu Nguyệt bỗng thỏ thẻ: “Nếu chị đi, ai nấu món ngon cho em? Ai làm bánh đậu xanh, ai kể chuyện ma cho em nghe?”

Lục Trạch ngập ngừng, rồi cố làm vẻ mạnh mẽ: “Chị đi rồi về, sẽ dạy em làm hết. Nhưng em phải ngoan, không được trêu chọc Lý Minh nữa.”

Tiểu Nguyệt dẩu môi: “Em không trêu, em giúp chị trả thù thôi mà! Nhưng… em thích nhà mình đủ người hơn.”

Tần Vũ khoác thêm áo cho Lục Trạch, bàn tay vững chãi truyền sang một luồng ấm áp: “Chuyện kinh thành để anh lo. Em cứ ở nhà, nấu cơm, làm bánh, chăm Tiểu Nguyệt với anh là đủ.”

Lục Trạch cười nhẹ, trong lòng dâng lên cảm xúc vừa vui vừa buồn. Cậu biết, sóng gió vẫn còn phía trước, nhưng cũng biết, mình sẽ không còn đơn độc nữa.

*

Ăn sáng xong, ba người cùng ra vườn. Tiểu Nguyệt xách giỏ mây, chạy lon ton dẫn đường, vừa đi vừa hát những câu ca dao nửa thật nửa bịa. Lục Trạch tay cầm liềm nhỏ, mắt láo liên kiểm tra từng luống cà, giàn đậu. Tần Vũ theo sau, lặng lẽ xách bình tưới nước, dáng vẻ như thần giữ ruộng.

Năm nay, ruộng nhà Lục Trạch bội thu. Dàn bầu bí trĩu quả, cà chua đỏ au, đậu leo kín giàn, mấy luống lúa thì bông nào cũng chắc hạt, chỉ chờ ngày gặt hái. Gió sớm lùa qua, mang theo mùi hương lúa non hòa với mùi đất ẩm, khiến người ta chỉ muốn hít thở thật sâu.

Tiểu Nguyệt reo lên: “A! Dưa hấu chín rồi! Hôm nay em mang một quả sang nhà bạn được không?”

Lục Trạch nháy mắt: “Dưa hấu nhà mình là để cho Tiểu Nguyệt ăn mà. Nhưng nhớ chia cho chị dâu tương lai nhé.”

Tiểu Nguyệt ngượng nghịu, mặt đỏ bừng: “Không có chị dâu! Chỉ có ca ca với Lục tỷ thôi! Nhưng… Lục tỷ, chị đi kinh thành, rồi có về không?”

Lục Trạch khựng lại, nhìn bé con đang chực khóc. Cậu cố tỏ ra nhẹ nhõm: “Chị đi rồi về, mang theo bao nhiêu chuyện lạ kể cho em nghe, dạy em làm bánh mới. Ở nhà ngoan, đừng để bà Cả Tống bắt gặp trốn ăn rau là được.”

Tần Vũ đặt tay lên vai Lục Trạch, ánh mắt ấm áp: “Anh sẽ đi cùng em. Dù có chuyện gì, anh cũng không để em một mình.”

Lục Trạch quay sang, cười khẽ: “Nếu đi thi thêu mà cần người mặc váy phụ họa, anh dám không?”

Tần Vũ đỏ mặt, gật đầu cương nghị: “Chỉ cần em muốn, cái gì anh cũng dám.”

Tiểu Nguyệt phá lên cười, không khí tức thì dịu lại, như thể mọi lo lắng đều tan biến trong tiếng cười ấy.

*

Cả buổi sáng trôi qua trong tiếng cười nói rộn rã. Khi nghỉ tay, Tần Vũ kéo Lục Trạch ngồi xuống gốc đa đầu ngõ – nơi làng thường tụ họp kể chuyện mỗi trưa hè. Lá đa rì rào che bóng, nắng xiên qua từng kẽ lá, chiếu lên hai khuôn mặt trầm ngâm.

Tần Vũ hỏi khẽ: “Em có sợ không?”

Lục Trạch ngước nhìn tán lá xanh, thở ra: “Trước đây tôi sợ lắm, chỉ nghĩ làm sao giấu cho kỹ, sợ từng câu hỏi của người làng. Nhưng giờ, tôi muốn thử một lần sống thật với mình, dẫu có phải trả giá.”

Tần Vũ siết nhẹ tay cậu: “Anh không để em phải một mình đối mặt đâu.”

Lục Trạch nhăn mặt trêu: “Vậy anh cũng tập thêu đi, lỡ mai vào thi phải tranh giải, chớ để thua chị em Đại Hòa, mất mặt cả làng đấy.”

Tần Vũ bật cười, ánh mắt dịu dàng hơn mọi ngày.

*

Đến chiều, bà Cả Tống hớt hải chạy sang, tay xách làn bánh nóng, miệng không ngớt lải nhải: “Trời ơi, cả làng đang bàn tán. Người kinh thành đến, bảo nhà mình đi thi, ai cũng bảo thể nào cũng rạng danh tổ tiên. Lục Trạch, sang đó nhớ khoe tài nấu nướng cho bọn họ biết thế nào là con gái làng Lạc Điền nhé!”

Tiểu Nguyệt chớp mắt: “Nếu chị thắng, có được ăn bánh ngọt cả ngày không bà?”

Bà Cả Tống cười tít mắt: “Được hết, miễn là mang danh về cho làng mình. À, nhớ mang thêm vài lọ mứt sang đó, lỡ quan trên thèm thì còn có cái mà dỗ.”

Lục Trạch vỗ vai bà, cười toe: “Bà yên tâm, tôi mang cả cái bếp đi, không ai dám coi thường Lạc Điền đâu.”

Bà Cả Tống khoái chí vỗ đùi: “Nói thế mới phải! Nhớ về kể chuyện cho bà nghe, không thì bà buồn chết mất.”

*

Bữa cơm tối hôm ấy, cả nhà ngồi bên nhau, không ai nói về ngày mai nhưng ai cũng thấp thỏm. Tần Vũ lặng lẽ gắp từng miếng cá kho cho Lục Trạch, Tiểu Nguyệt cặm cụi ăn, mắt không rời hai người lớn, như sợ một cái chớp mắt là ai đó biến mất.

Ăn xong, Lục Trạch dọn dẹp bát đũa, Tần Vũ nhóm lại bếp lửa, Tiểu Nguyệt loay hoay bên nồi xôi, thỉnh thoảng lén lau mắt. Ngoài sân, trăng lơ lửng, gió thổi qua mái ngói mang theo mùi rơm mới, tiếng dế gáy rả rích.

Lục Trạch ngồi chống cằm bên bếp, ngắm than hồng, lòng trĩu nặng. Cậu nhớ lại những ngày đầu mới xuyên tới, chỉ mong yên thân, trốn tránh mọi ánh nhìn. Giờ đây, cậu lại không muốn rời xa, dù chỉ một ngày.

Tần Vũ ngồi sát bên, bàn tay thô ráp đặt lên tay Lục Trạch, truyền sang luồng ấm áp lạ lùng. Tiểu Nguyệt cuộn tròn ngủ gục trên đùi Lục Trạch, miệng lẩm bẩm: “Đừng đi… ở nhà làm bánh đậu xanh cho em…”

Lục Trạch bật cười, nhẹ nhàng vuốt tóc bé, trong lòng bỗng yên tĩnh đến lạ. Bên ngoài, tiếng gió rít khe cửa, nhưng trong nhà, chỉ có ánh lửa và tiếng thở đều đều của hai người thân thương nhất.

*Đêm ấy, Lục Trạch thao thức không ngủ. Cậu khoác áo, lặng lẽ ra sân. Bầu trời phủ đầy sao, xa xa là những mái nhà yên ả, tiếng chó sủa vọng lại từ thôn bên. Gió thổi qua, lạnh nhưng thanh sạch.

Tần Vũ cũng bước ra, choàng áo cho cậu. Anh đứng phía sau, trầm giọng: “Không cần gồng mình nữa đâu. Ở đây, em là người nhà của anh.”

Lục Trạch khẽ gật đầu, mắt cay cay: “Trước đây tôi nghĩ chỉ cần giấu mình là đủ. Nhưng bây giờ, tôi muốn ở lại, muốn sống thế này mãi.”

Tần Vũ vòng tay ôm lấy Lục Trạch, chậm rãi: “Nếu đây là số mệnh, thì ta cùng nhau đi tiếp. Dù phía trước có ra sao, chỉ cần em muốn, tôi đều ở bên.”

Lục Trạch tựa vào vai anh, thì thầm: “Nếu đây là số mệnh, ta cam tâm tình nguyện sống mãi ở Lạc Điền này.”

*

Sáng hôm sau, nhà dậy từ tinh mơ. Lục Trạch chuẩn bị tay nải, xếp từng gói bánh, lọ mứt, mấy củ khoai nướng vào. Tần Vũ kiểm tra lại dây buộc, dặn dò Tiểu Nguyệt ở nhà nghe lời bà Cả Tống. Bé con mặt mếu xệ, mắt đỏ hoe nhưng cố tỏ ra mạnh mẽ, đứng yên bên cửa.

Tiếng gõ cửa vang lên. Người đưa thư áo xanh lại xuất hiện, tay cầm cuộn lệnh, mặt nghiêm nghị: “Đã đến giờ xuất phát. Nam Chủ Lục Trạch, mời lên đường.”

Cả nhà lặng đi giây lát. Lục Trạch cúi xuống ôm Tiểu Nguyệt, thì thầm: “Ở nhà ngoan, chị về sẽ mang quà cho em.”

Tiểu Nguyệt siết cổ Lục Trạch, nước mắt lã chã: “Chị mà đi lâu, em ăn hết dưa hấu luôn!”

Lục Trạch bật cười, xoa đầu bé: “Nhớ để dành cho chị, ăn nhiều đau bụng đấy.”

Tần Vũ khoác tay nải lên vai Lục Trạch, giọng trầm ấm: “Anh đi cùng em.”

Người đưa thư nghiêm mặt: “Lệnh chỉ gọi Nam Chủ, không ai khác được theo.”

Tần Vũ nhìn thẳng, dứt khoát: “Tôi là người nhà, dù thế nào cũng phải đi cùng.”

Người đưa thư chần chừ, cuối cùng nhượng bộ: “Chỉ được đưa tới cổng thành. Sau đó, Nam Chủ phải tự vào dự tuyển.”

Tần Vũ gật đầu, nắm tay Lục Trạch. Hai người bước ra khỏi cổng, Tiểu Nguyệt đứng trước hiên, vẫy tay mãi không thôi.

*

Trên đường ra khỏi làng, bà Cả Tống chạy theo, dúi vào tay Lục Trạch túi bánh nếp: “Ăn dọc đường cho đỡ đói. Nhớ giữ danh dự làng mình nhé! Có gì cứ kể chuyện bà cho bọn họ nghe, đảm bảo họ chạy mất dép!”

Lục Trạch cười híp mắt, cảm ơn bà. Nhìn lại, thấy Lý Minh đứng xa xa, khoanh tay, mặt bí xị nhưng vẫn cố tỏ ra ngạo nghễ: “Lên kinh thành nhớ đừng mất mặt Lạc Điền, không thì tôi sang làm chủ ruộng nhà cậu đấy!”

Lục Trạch nháy mắt: “Cứ thử đi, tôi gửi về cho cậu cả bao bí đắng.”

Tần Vũ bật cười, kéo Lục Trạch đi nhanh hơn. Đoàn người dần khuất bóng sau rặng tre, chỉ còn tiếng cười vang vọng khắp con đường làng.

*

Ra đến đầu thôn, trời đã sáng rõ. Lục Trạch ngẩng đầu nhìn cánh đồng bát ngát phía xa, lòng nhẹ bẫng. Dù phía trước là thử thách gì, chỉ cần có Tần Vũ bên cạnh, cậu tin mình sẽ vượt qua.

Tần Vũ siết tay Lục Trạch, khẽ nói: “Đi thôi. Nhà mình chờ ngày trở về.”

Lục Trạch gật đầu, bước chân vững vàng. Sau lưng, Lạc Điền yên ả, bình minh trải vàng khắp cánh đồng, như chúc phúc cho họ trên con đường mới.

*

Khi bóng hai người khuất dần, Tiểu Nguyệt ngồi thụp xuống bậc cửa, ôm mặt khóc thút thít. Bà Cả Tống ngồi cạnh, vỗ nhẹ lưng bé: “Đừng lo, Lục Trạch thông minh, Tần Vũ khỏe mạnh, kiểu gì cũng về thôi. Ở nhà với bà, mỗi ngày bà kể cho nghe một chuyện cười, chờ họ về làm bánh đậu xanh nhé.”

Tiểu Nguyệt lau nước mắt, gật đầu. Bé ngước nhìn về phía con đường dẫn ra cánh đồng, mắt lấp lánh hy vọng.

*

Còn lại một mình trên con đường đất đỏ, Lục Trạch quay đầu nhìn lại. Cậu khẽ mỉm cười, thì thầm: “Nếu đây là số mệnh, ta cam tâm tình nguyện sống mãi ở Lạc Điền này.”

Bên cạnh, Tần Vũ siết chặt tay cậu, cùng nhau bước về phía bình minh.

Phía trước, thành kinh thành thấp thoáng sau rặng cây, mờ ảo như một lời hứa. Lục Trạch ngẩng đầu, mắt sáng rực. Cậu biết, dù chuyện gì chờ đợi phía trước, mình cũng không còn đơn độc nữa.

*

Xa xa trên đỉnh đồi, một bóng người áo xanh lặng lẽ quan sát. Lý Minh nheo mắt, lẩm bẩm: “Để xem, Lục Trạch lần này có vượt qua được không… Hay là, mình cũng nên lên kinh thành một chuyến nhỉ?”

Một nụ cười gian xảo thoáng qua, rồi hắn quay đầu, biến mất sau lùm cây.

*

Ở góc làng, bà Cả Tống tụ tập mấy bà hàng xóm, thì thào: “Tôi nói thật nhé, nhà Lục Trạch thể nào cũng làm nên chuyện. Mấy bà cứ tin tôi đi, chứ không thì tôi… tôi… hát tuồng cho cả làng nghe!”

Tiếng cười vang rộn rã, xua tan mọi âu lo. Mặt trời lên cao, ánh sáng rọi khắp ruộng vườn, báo hiệu một ngày mới – và một hành trình mới – đã bắt đầu.

*

Câu chuyện ở Lạc Điền tạm dừng tại đây, nhưng phía trước, kinh thành rộng lớn, những thử thách và bất ngờ còn đang chờ đón. Liệu Lục Trạch sẽ giữ được bí mật thân phận? Tần Vũ có đủ sức bảo vệ người mình thương? Và Tiểu Nguyệt, liệu có chờ được ngày cả nhà sum họp, cùng nhau ngồi bên bếp lửa, kể chuyện bình minh trên chiến trường điền viên?

Bóng hai người nhỏ dần trên con đường đất đỏ, để lại phía sau mùi lúa chín, tiếng cười trẻ nhỏ, và lời hẹn thề không thành tiếng: “Dù đi đâu, nhà mình vẫn là nơi để trở về…”