Lục Trạch ngồi bên bàn, ánh đèn dầu chập chờn trên mặt bàn đầy vỏ bí đỏ và giấy vụn. Tờ giấy tống tiền nằm chỏng chơ ở góc, nét chữ ngoằn ngoèo như thể cố tình giấu đi chủ nhân thật sự. Không khí trong nhà nặng nề lạ thường, ngoài hiên gió hun hút thổi qua hàng tre, xào xạc như tiếng ai thì thầm.
Tần Vũ lặng lẽ dựa vào khung cửa, ánh mắt sắc lạnh hơn thường ngày, hai tay siết chặt. Tiểu Nguyệt ngồi bó gối trên ghế con, mắt mở to, khuôn mặt vừa tò mò vừa lo lắng. Cô bé cứ chốc chốc lại liếc nhìn Lục Trạch, rồi lại nhìn sang tờ giấy, rõ ràng trong lòng ngổn ngang bao câu hỏi.
Bà Cả Tống bước vào, tay lăm lăm cây chổi như sẵn sàng xông trận:
— Thế này là không ổn rồi! Có kẻ dám giở trò với nhà mình giữa đêm hôm, không lẽ để yên cho hắn à? Sáng mai bà đi chợ, hỏi một vòng là lòi đuôi cáo ra ngay!
Lục Trạch lắc đầu, cười nhẹ:
— Bà Cả, chuyện này càng ồn ào lại càng nguy hiểm cho nhà mình. Nếu kẻ đó chỉ thăm dò, mình càng phản ứng mạnh càng bị để ý. Lúc đó, chẳng khác nào tự nhận nhà mình có gì giấu giếm.
Tiểu Nguyệt gật gù, cười ranh mãnh:
— Anh Trạch nói phải! Để bắt cá thì phải im lặng, chứ ai lại đi quăng lưới ầm ĩ, cá nghe thấy là chạy mất hết.
Tần Vũ nhìn Lục Trạch, giọng trầm mà kiên quyết:
— Vậy giờ tính sao? Cậu có cần tôi canh ở bờ sông không?
Lục Trạch khẽ mỉm cười, ánh mắt lóe lên vẻ tinh quái:
— Người này chưa chắc đã muốn thật sự làm lớn chuyện. Nếu chỉ có một mình mình biết chuyện, thì mình còn nắm chủ động. Nhưng nếu cả làng đều biết, thử hỏi ai mới là người sợ hãi?
Tiểu Nguyệt reo lên:
— Hay quá! Mình tung hỏa mù đi anh! Cho kẻ xấu rối tung rối mù luôn!
Bà Cả Tống vỗ đùi:
— Bà là trùm lan truyền tin tức ở làng này! Muốn cái gì loan ra, chỉ cần một buổi chợ là xong.
Lục Trạch cười khúc khích:
— Bà Cả, bà giữ phần tung tin cho con. Sáng mai bà ra chợ, mua giúp con mực tàu và giấy bản loại tốt nhất nhé. Cứ nói là con cần để luyện chữ, đừng hỏi gì thêm.
Bà Cả Tống hừ mũi, nhưng ánh mắt tràn ngập phấn khích:
— Được, để bà lo. Nhưng mà, vụ này có dính dáng gì tới bánh bí nhà mình không đấy?
Lục Trạch nháy mắt:
— Bánh bí thì vô tội, chỉ có mấy kẻ ham ăn vụng mới tự chuốc rắc rối thôi.
Tần Vũ tiến lại gần, giọng nhỏ nhưng nghiêm túc:
— Cậu thật sự định làm gì?
— Tung hỏa mù, lẫn lộn thật giả. Để mọi người tự vẽ nên câu chuyện của mình. Đến lúc đó, ai là người không chịu nổi, sẽ tự lộ chân tướng.
Tiểu Nguyệt cười toe, nhảy phóc xuống đất:
— Em đi rỉ tai tụi trẻ con trong xóm! Chuyện gì qua miệng tụi nó là thành truyền thuyết ngay!
Bà Cả Tống lắc đầu, cười:
— Lũ trẻ bịa chuyện nhanh như gió, nhưng càng nhiều phiên bản càng tốt. Có khi lại làm kẻ xấu phát điên lên ấy chứ!
Tần Vũ khẽ thở dài, nhưng khóe môi cong lên:
— Cậu đúng là không giống ai.
*
Sáng hôm sau, Lạc Điền vừa thức giấc đã râm ran đủ loại chuyện lạ. Đầu xóm, bà bán trầu khều vai bà bán cá:
— Nghe đâu đêm qua có người lạ lảng vảng quanh nhà Lục Trạch.
— Đừng bảo là ma trơi nhé!
— Không phải, nghe nói có người đến ăn trộm bí đỏ, bị chó nhà ấy sủa cho chạy mất dép.
Chưa đến buổi chợ, lại rộ lên tin:
— Tôi nghe Lục Trạch nhận được thư tình, chắc là cô gái thôn bên mê bánh bí quá!
— Thư tình gì mà lại đòi gạo với rượu, nghe như… tống tiền hơn ấy chứ!
Trong chợ, bà Cả Tống vừa mua mực tàu vừa tranh thủ “nhỏ to” với mấy bà bán rau:
— Nhà tôi đêm qua náo nhiệt lắm! Thấy bảo có người gửi thư dọa, nhưng ai mà biết thật giả…
Câu chuyện cứ thế đổi màu qua từng lần truyền miệng:
— Lục Trạch bị người ta ghen vì bánh ngon, bị dọa cho hoảng.
— Có khi nào nhà ấy trúng kho báu không? Tự nhiên quan trên cũng hỏi han…
— Hay Lục Trạch vốn là công tử nhà giàu trốn xuống quê làm nông cho vui?
Trong khi đó, Tiểu Nguyệt dẫn đầu bọn trẻ, giả giọng người lớn:
— Nghe bảo đêm qua có người muốn cướp công thức bánh bí, bị anh Trạch tóm được, giờ đang nhốt dưới gầm giường ấy!
Lũ trẻ há hốc mồm:
— Thật không?
— Thật chứ sao không! Anh Trạch nhà em biết võ mà!
*
Đầu giờ trưa, Lý Minh cưỡi lừa trắng sang làng, vừa tới đầu xóm đã bị đám trẻ vây quanh:
— Anh Lý Minh, nghe nói nhà anh Trạch bắt được trộm đấy!
Lý Minh chau mày, khẽ hỏi nhỏ:
— Trộm gì? Các em nghe ở đâu?
— Anh Trạch nhà em bảo, có người định ăn trộm bí đỏ, lại còn gửi thư dọa nữa!
Lý Minh lắc đầu, cười nhạt:
— Mấy chuyện vớ vẩn ấy mà cũng tin.
Nhưng trong bụng, cậu ta lại thấp thỏm khó tả. Mấy hôm trước, Lý Minh từng lén đến gần vườn bí nhà Lục Trạch, chỉ định thám thính một chút, ai ngờ bị chó vồ cho suýt rách quần. Nghĩ tới đó, Lý Minh khẽ rùng mình, rồi vội vàng tìm đến nhà bà Cả Tống.
Bà Cả Tống thấy Lý Minh đến, kéo ngay vào bếp, rót trà:
— Công tử thôn bên hôm nay rảnh thế?
Lý Minh cười tươi rói:
— Con nghe nói nhà bà đêm qua có chuyện, hỏi thăm chút thôi ạ.
Bà Cả Tống híp mắt, cười bí hiểm:
— Ừ thì cũng chỉ là có người gửi thư dọa dẫm gì đó. Nhà nào chẳng bị ganh tị lúc này lúc khác. Mà này, cháu có biết ai hay lảng vảng quanh làng không?
Lý Minh vội xua tay:
— Con bận lắm, nào có rảnh đâu mà rình mò.
— Ừ, thế thì tốt. Không ai muốn bị chó nhà Lục Trạch cắn đâu, nghe bảo dữ lắm!
Lý Minh suýt sặc trà, vội vàng cáo lui, mặt hơi tái lại. Bà Cả Tống nhìn theo, nhếch mép, lẩm bẩm:
— Gian thế không biết!
*
Lục Trạch ngồi ngoài vườn, tay thoăn thoắt tỉa lá bí, tai ngóng nghe tiếng gió và tiếng trẻ con nô đùa. Tiểu Nguyệt chạy vào, thở hổn hển:
— Anh Trạch, em vừa nghe chuyện mới! Người ta bảo anh là công tử quan lớn, trốn về quê ở ẩn, chuẩn bị lên kinh thi thêu!
Lục Trạch bật cười, xoa đầu cô bé:
— Vậy chừng nào anh lên kinh, em làm trợ lý nhé?
— Em sẽ là trợ lý kiêm bảo vệ bánh bí cho anh luôn!
Tần Vũ vác bó củi đi vào, giọng trầm:
— Cậu chắc chắn cách này sẽ hiệu quả chứ? Tôi thấy càng ngày càng nhiều người bàn ra tán vào.
Lục Trạch cười, ánh mắt sáng rỡ:
— Chính nhờ thế mà mình mới dễ nhận ra ai là kẻ thật sự biết chuyện. Người nào càng muốn xác thực, càng không chịu nổi cơn bão tin đồn, sẽ tự lộ sơ hở.
Tần Vũ mỉm cười, giọng khẽ:
— Ở quê, ngoài làm việc chăm chỉ còn phải biết “đánh võ miệng”, tôi học thêm được rồi đấy.
Tiểu Nguyệt giơ nắm tay:
— Em là cây hài, anh Trạch là nhân vật chính, anh Vũ làm “bảo kê” cho hai anh em em!
Tiếng cười vang khắp vườn, không khí nhẹ nhõm hơn hẳn.*
Chiều xuống, Lục Trạch bí mật dắt Tiểu Nguyệt ra bờ sông, mang theo túi gạo giả toàn trấu và mấy hòn đá, cùng vò rượu cũ. Tần Vũ nấp sau bụi tre, mắt không rời khỏi hai người.
Trăng non lấp ló bên rặng tre, mặt sông lấp lánh ánh bạc. Lục Trạch ngồi xổm bên bờ, giả bộ sốt ruột. Tiểu Nguyệt trùm khăn, ngồi sát bên, tay nắm chặt vò rượu.
Một bóng người lấp ló bên kia sông, rồi chậm rãi tiến lại. Dáng người thấp đậm, vai rộng, bước chân vụng về. Lục Trạch khẽ nháy mắt với Tiểu Nguyệt.
Người nọ đến gần, thấp giọng:
— Mang đồ chưa?
Lục Trạch cố nén cười, đáp:
— Có đây. Nhưng ngươi biết gì mà dám dọa ta?
Người kia lúng túng:
— Chuyện… chỉ cần ngươi đưa đủ đồ, ta giữ kín miệng. Nếu không, mọi người sẽ biết hết bí mật của ngươi.
Lục Trạch giả vờ run, dúi túi gạo vào tay hắn:
— Được, nhưng nhớ giữ kín.
Người nọ hí hửng, vừa quay lưng thì Tần Vũ lao ra, chặn đầu. Tiểu Nguyệt hét to:
— Bắt trộm! Có người tống tiền!
Kẻ nọ hốt hoảng, vứt túi gạo, ngã dúi dụi vào bụi lau, để lộ gương mặt… chú Ba nhà hàng xóm, nổi tiếng mê rượu và cờ bạc.
Lục Trạch thở dài:
— Chú Ba, ai xúi chú thế?
Chú Ba run rẩy:
— Tôi nghe đám trẻ nói nhà cậu có bí mật lớn, lại có người rình rập, nên… thử vận may. Xin đừng mách vợ tôi!
Tần Vũ lạnh lùng:
— Lần sau còn giở trò, tôi bắt chú trồng rau cả tháng!
Chú Ba lủi mất, không dám ngoảnh đầu.
Tiểu Nguyệt lắc đầu:
— “Người biết quá nhiều chuyện” hóa ra chỉ là chú Ba!
Lục Trạch cười:
— Hỏa mù tung lên, cuối cùng chỉ toàn tin đồn.
Tần Vũ đặt tay lên vai Lục Trạch, dịu dàng:
— Vậy là xong rồi chứ?
— Chưa đâu. Người thực sự muốn gây chuyện chưa lộ mặt. Cứ để làng bàn tán thêm chút nữa, sẽ có người không chịu nổi mà ra tay tiếp.
*
Sáng hôm sau, làng lại rộn ràng hơn bao giờ hết. Bà Cả Tống kéo Lục Trạch ra góc sân, thì thào:
— Đêm qua bắt được trộm hóa ra là chú Ba! Vợ chú ấy giờ đang mắng ầm lên, dọa cấm cửa hàng tháng!
Lục Trạch giả vờ ngạc nhiên:
— Thật sao bà Cả? Đúng là làng mình chưa bao giờ thiếu chuyện vui.
— Nhưng này, có người bảo cậu không phải họ Lục, mà là con cháu quan to trốn nạn. Lại có người dám cá cược, bảo cậu sẽ lên kinh thi thêu năm nay!
Lục Trạch bật cười:
— Con mà là quan to, chắc không phải dậy sớm cắt bí, nuôi gà đâu bà Cả ạ.
— Ờ, cứ sống ngay thẳng, trời không phụ đâu.
Lục Trạch gật đầu, ánh mắt long lanh niềm vui nhỏ.
*
Đến chiều, Lý Minh lại mò tới, mặt mũi căng thẳng, cặp mắt nhìn quanh dò xét. Cậu ta thấy Tần Vũ đang bổ củi ngoài sân, liền hỏi:
— Anh Vũ, nghe bảo nhà anh vừa bắt được trộm, lại còn có thư dọa nạt nữa, thật không?
Tần Vũ đặt búa xuống, nhìn thẳng vào mắt Lý Minh:
— Chuyện nhà tôi, cậu hỏi làm gì?
— Tôi chỉ tò mò thôi mà. Người ta bảo anh Trạch sắp lên kinh thành làm quan, còn bị người ta cướp công thức làm bánh.
Tần Vũ nhếch môi:
— Ở làng này, ai cũng là quan, lo cày ruộng, chăn gà là đủ rồi. Công thức bánh bí thì mua bí nhà tôi về làm thử đi, đơn giản lắm.
Lý Minh đỏ mặt, lảng sang chuyện khác:
— Nếu tối nay nhà anh có rượu ngon, nhớ gọi tôi nhé!
Tần Vũ nhún vai:
— Nếu cậu thích, tối sang ăn cơm rau, không có tiệc tùng gì đâu.
Lý Minh cười gượng, rồi lững thững bỏ đi, lòng nặng trĩu.
*
Tối hôm đó, Lục Trạch ngồi bên bếp lửa, Tiểu Nguyệt nhặt rau vừa hát nghêu ngao vừa kể chuyện. Cậu vờ chăm chú thái bí, nhưng thực ra đang nghe ngóng tất cả những gì diễn ra quanh mình.
Lũ trẻ ngoài sân tíu tít:
— Anh Trạch biết võ, đánh được cả trộm to xác!
— Không đâu, anh ấy là thầy dạy thêu của kinh thành đấy!
— Em nghe bảo anh ấy là con phú ông, sang đây học trồng bí cho vui!
Còn mấy bà trong xóm thì thì thào:
— Nhà ấy gần đây nổi tiếng quá, không khéo có chuyện lớn.
— Có ai đó ghen ghét, muốn phá cho mất mặt cũng nên!
Lục Trạch biết rõ, càng nhiều lời đồn, càng khó xác định thật giả. Nhưng cũng vì thế, kẻ thật sự biết chuyện sẽ không chịu được lâu nữa.
Đúng lúc ấy, tiếng chân người dồn dập ngoài sân. Tần Vũ mở cửa, thấy bà Cả Tống hớt hải chạy vào, tay ôm một bọc vải:
— Lục Trạch! Có người gửi thư nữa, lần này gửi cho cả làng!
Lục Trạch mở thư, nét chữ gọn gàng, rõ ràng hơn trước. Nội dung chỉ vỏn vẹn:
“Chuyện nhà họ Lục chưa dứt, đêm mai ra bờ sông, mọi bí mật sẽ sáng tỏ. Ai muốn biết thật giả, cứ tới mà xem.”
Tiểu Nguyệt há hốc mồm:
— Oa, lần này to chuyện rồi! Có khi cả làng kéo ra bờ sông xem kịch mất!
Tần Vũ siết chặt nắm tay:
— Có khi nào là Lý Minh không?
Lục Trạch lắc đầu:
— Không phải kiểu của cậu ta. Người này biết cách kích động đám đông. Nếu là Lý Minh, cậu ta đã vênh mặt nhận công rồi.
Bà Cả Tống lo lắng:
— Nhà mình làm sao đây? Cả làng kéo ra bờ sông thì rối lắm!
Lục Trạch mỉm cười, ánh mắt ranh mãnh:
— Đêm mai, mình sẽ diễn một màn kịch thật đã cho cả làng xem. Để xem ai là người nóng ruột nhất.
Tần Vũ gật đầu, ánh mắt đầy tin tưởng:
— Tôi ở bên cậu, không để cậu một mình.
Tiểu Nguyệt vung tay:
— Em sẽ làm trợ lý ánh sáng, vừa chiếu đèn vừa nhặt bí!
Cả nhà nhìn nhau, vừa thấp thỏm vừa háo hức. Ngoài kia, gió lại nổi lên, mùi bánh bí nướng thơm lừng bay vào, quyện với không khí chờ đợi của một trận cuồng phong lời đồn chưa từng có ở Lạc Điền.
*
Đêm ấy, Lục Trạch trằn trọc mãi không ngủ được. Ánh trăng rọi qua khe cửa, bóng cây in lên vách loang lổ. Cậu lắng nghe tiếng gió, tiếng côn trùng, lòng không còn sợ hãi như trước. Dù sóng gió có nổi lên, cậu cũng không còn đơn độc. Có Tần Vũ, Tiểu Nguyệt, bà Cả Tống – những người chẳng phải máu mủ mà lại ấm áp hơn cả ruột thịt. Lục Trạch chợt nhận ra, ở giữa trận gió lời đồn ấy, cậu đã thực sự có một mái nhà.
Tiếng gà gáy xa xa, trăng đã chếch về phía tây. Đêm mai, mọi bí mật sẽ được phơi bày trước ánh sáng, nhưng ai mới là người bị lộ mặt thật sự? Gió lời đồn vẫn cuồn cuộn, cuốn cả làng vào cơn sóng chưa từng có.
Lục Trạch mỉm cười, khép mắt lại, lòng sẵn sàng đón chờ mọi bất ngờ phía trước.