Sáng không mang theo ánh sáng. Chỉ có sương mù dính đen vào da, lạnh cắt da cắt thịt.
Lý Tâm đứng trước ngõ nhà hàng. Tay nắm chặt bao vải thô chứa một ít gạo lứt, chút muối, và con dao nhỏ — món đồ duy nhất cô mang theo khi rời "Nhà Hàng Tình Thương". Ba viên *Huyết Linh Đan* đã tan vào máu, đốt nóng từng thớ cơ, kéo dài hơi thở của cô thêm ba mươi năm. Nhưng vết thương ở ngón tay nơi cô chích lấy máu nấu *Huyết Thương Phục Sinh* hôm qua vẫn hở, chảy máu đen tươi, không lành.
— Đi. — Trần Bảo đứng sau lưng, không tiếng động. Hắn không quay lại nhìn cô. Chỉ vứt một chiếc lệnh bài gỗ sần sùi xuống tay cô. — Lệnh bài "Thanh Tâm" của Lão Thái Phụ Ngô gia. Ngươi nấu xong, mới được về.
Lý Tâm nhặt lệnh bài. Gỗ già, mùi hương thiền cũ nồng nặc bốc lên, đè bệt mùi máu trên người cô.
— Nếu nấu không xong? — Cô hỏi, giọng bằng phẳng như nước giếng khô.
— Thì ngươi ở đó làm phân bón cho vườn sen. — Trần Bảo cất bước, lồng ghép vào sương sớm. — Ngô Huyền đang chờ. Đừng làm nàng ấy thất vọng. Nàng ấy... không kiên nhẫn như ta.
Cái tên "Ngô Huyền" đâm vào tai như cái dùi. Lý Tâm nhếch mép, cười khô. Kẻ thù. Món ăn của kẻ thù. Hệ thống bảo thiết kế thực đơn cho Ngô Huyền. Trần Bảo bảo đừng nấu *Canh Đầu Ông* cho Ngô Huyền. Giờ thì đẩy cô thẳng vào lồng cương của kẻ thù để nấu *Tiệc Thanh Tâm* cho Lão Thái Phụ — mẹ chồng của Ngô Huyền, cũng là người nắm thực quyền Ngô gia.
Chân cô không chần chừ. Đi thẳng vào ngõ rộng của Ngô phủ.
***
Ngô phủ không hề vàng son ngọc phủ như lời đồn đại. Nó là một con quái thú ngồi hùm trong sương, da thịt là gạch đá xanh xao, xương cốt là cột gỗ sơn son, máu thịt là những chiếc áo lụa lộng lẫy che giấu dao găm.
Cổng chính đóng. Lý Tâm phải đi cổng hậu — nơi chôn xác những thiếp tử, tiểu thư chết oan, nơi rác thải và máu kinh nguyệt được đổ ra con hố thải chung.
Mùi hôi thối 섞 mùi hương thảo, mùi máu tươi, mùi thuốc trừ sâu. Một vị nấu ăn già cỗi, râu tóc bạc trắng, ngồi húc phân vào xô. Nhìn thấy Lý Tâm, già cười khểnh, răng đen xỉn:
— Tiểu thư mới à? Vào nấu *Thanh Tâm* cho Lão Thái Phụ? Ha... vào đi. Nhưng nhớ, trong bếp Ngô gia, dao không chỉ dùng để thái rau. Dùng để cắt cổ người ta nữa.
Lý Tâm không trả lời. Bước qua. Chân dính nhầy.
Bếp Ngô gia rộng gấp mười lần "Nhà Hàng Tình Thương". Lò than đỏ rực như miệng địa ngục. Mùi khói than chói mắt. Nhưng sạch. Sạch đến rùng mình. Không một vết dầu, không một cọng tóc. Như một phòng phẫu thuật chờ thi thể.
Ba đầu bếp chính đứng trước một nồi lớn. Không nói chuyện. Chỉ nhìn Lý Tâm với ánh mắt chết chóc.
— Ngươi là Lý Tâm? — Người đứng giữa, khuôn mặt sần sùi như vỏ cây già, giọng khàn như cát xát. — Trần Tổng Quản giao ngươi nấu *Tiệc Thanh Tâm*. Nguyên liệu ở kho tàng. Menu trên bàn. Xong trước giờ Tý (11h đêm). Lão Thái Phụ chờ uống để... kéo dài hơi thở.
— Lão Thái Phụ bị gì? — Lý Tâm hỏi, mắt quét nhanh menu giấy bút mực đỏ — màu máu.
— Đi hỏi y lang. — Đầu bếp già quay lưng. — Việc ngươi: nấu. Đúng vị. Đúng liều. Đúng giờ. Sai một chút... ngươi biết hậu quả.
Họ đi mất. Không nhìn lại.
Lý Tâm đứng một mình giữa bếp khổng lồ. Cô mở menu.
*Tiệc Thanh Tâm:*
*1. Canh Sen Hạt Tim (Sen non, hạt sen, tim lợn non, gừng già).*
*2. Gà Hấp Nấm Hương (Gà ta, nấm hương, rượu vàng, đảng sâm).*
*3. Cháo Hạt Ếch Long Nhãn (Hạt ếch, long nhãn, táo đỏ, gạo tẻ).*
*4. Trà Bách Hoa (Hoa hồng, hoa nhài, chrysanthemum, bạch truật).*
Viết tay Lão Thái Phụ. Chữ to, run rẩy, nhưng nét bút sắc bén như dao.
"Canh Sen Hạt Tim: Bổ tâm an thần. Dùng tim lợn non tươi sáng, máu còn ấm. Hạt sen bỏ tâm (tâm sen đắng,傷 tâm). Sen non luộc chín tới, không nát.
Gà Hấp Nấm Hương: Dùng gà đẻ đã ngừng đẻ, thịt dai. Nấm hương ngâm rượu vàng ba năm. Hấp cách thủy, không cho nước lọt vào thịt.
Cháo Hạt Ếch Long Nhãn: Hạt ếch phải tươi, bóc vỏ sống. Long nhãn tươi, bỏ hạt. Nấu chín nhừ, mỡ trong trong.
Trà Bách Hoa: Hoa hái lúc tửu canh (3-5h sáng), còn sương. Phơi ráo, không sấy. Uống nóng, không đường."
Dưới chân trang giấy, một dòng chữ nhỏ, viết vội, mực lem đỏ:
**"Máu người nấu ăn, bổ sung Chân Dương. Không cho ai biết."**
Lý Tâm nheo mắt. Dòng chữ không phải của Lão Thái Phụ. Nét bút to hơn, mạnh hơn, đâm thủng giấy.
Máu người. Chân Dương.
Cô hiểu. Lão Thái Phụ "tu đạo" thực ra là tu tà pháp, hút dương khí, uống máu tươi để kéo dài sự sống. *Tiệc Thanh Tâm* không phải lành lành. Là bữa ăn người.
Cô bước vào kho tàng.
Kho lạnh. Treo đầy thịt khô, thuốc bắc. Nhưng ở góc sâu nhất, sau hàng rương gia vị, là một cái lồng sắt nhỏ. Trong lồng: ba con gà đẻ già, lông rụng, mắt đục; một giỏ sen non vẫn còn đất; một khay nấm hương khô cứng như đá.
Không có tim lợn non. Không có hạt ếch tươi. Không có long nhãn tươi. Không có hoa hái lúc tửu canh.
Lý Tâm cười lạnh. *Đấu gia.* Cho nấu mà không cho nguyên liệu. Muốn cô chết, hoặc muốn cô... tự giải quyết.
Cô quay ra bếp. Lấy con dao nhỏ của mình. Mài trên đá cẩm thạch cho sắc. Sát khí từ lưỡi dao lạnh toát ra.
Cô cần máu. Máu tươi. Máu nóng. Và cô cần "Chân Dương" — tinh huyết của người sống.
Có ba nguồn trong phủ này: Thiếp tử (yếu, đầy thuốc độc), Tiểu thư (độc, tâm tính xấu), hoặc... chính cô.
Cô chọn mình. Lại nữa.
Nhưng lần này không phải ngón tay. Cần nhiều máu hơn. Cần "tinh huyết" — máu từ tim.
Lý Tâm cởi áo khoác. c** ** l*t. Lưng trần 드러나, xương sườn rõ rệt, da trắng bệh dưới ánh lửa lò. Trên lưng, sáu vết sẹo dài, cũ, chồng chéo lên nhau — dấu vết những lần cô "cho mượn mạng" cho người khác.
Cô đặt dao vào ngực, ngay giữa xương ức. Không run. Không sợ.
*Rạch.*
Da vỡ. Máu phun ra, đỏ tươi, nóng hổi, bắn lên mặt, áo, lò than. Cô hứng máu bằng bát sứ trắng — bát duy nhất sạch sẽ trong bếp.
Một bát. Hai bát. Ba bát.
Máu chảy chậm lại. Tim đập chậm, nặng nề. Đầu choáng. Mắt mờ.
*Đủ rồi.* Ba bát máu tim. Đủ cho Canh Sen, Cháo Hạt Ếch, và Trà Bách Hoa.
Cô dùng khăn bẩn chùm vết thương. Máu thẩm ướt áo. Cô mặc lại áo, cài kín cúc. Tay run run lấy gừng, thái mỏng, ném vào nồi canh đang sôi. Máu tim lợn... không có. Dùng máu mình. Máu người thay máu lợn. *Nhân huyết thay Thú huyết.* Tà đạo. Nhưng hiệu quả.
Hạt sen đã bỏ tâm. Sen non luộc chín. Tim lợn... cô thái miếng thịt bò khô từ kho, đập nát, nấu cùng xương heo gia vị tạo vị ngọt. Nêm nếm: muối, gừng, máu người.
Mùi canh bốc lên. Ngọt ngào, nồng nàn, lạ lùng. Mùi sống. Mùi chết.
Gà hấp. Không có gà đẻ. Có gà trống già trong chuồng sau bếp. Cô giết nó, lấy máu gà trộn máu người còn lại, ướp thịt. Nấm hương khô ngâm nước nóng, vắt khô, thêm rượu vàng... không có. Dùng rượu gạo tự nấu, thêm chút máu người tăng hương.
Cháo hạt ếch. Không có hạt ếch. Có hạt sen non, long nhãn khô. Cô nấu cháo gạo tẻ, thêm hạt sen, long nhãn, táo đỏ. Rồi rưới một bát máu người vào cuối. Máu tan vào cháo, màu hồng nhạt, mờ ảo.
Trà bách hoa. Hoa khô. Cô hấp hoa với nước sôi, thêm bạch truật. Cuối cùng, rưới nốt phần máu còn sót lại trong tay, lau sạch dao, vắt máu vào ấm trà.
Xong.
Giờ Dậu (5-7h chiều). Còn năm giờ.
Lý Tâm ngồi xuống nền gạch lạnh. Tay bấm huyệt Tim (Thất Khiếu), huyệt Khí Hải (Đan Điền). Chặn máu. Ép sinh cơ. Đau đớn như vạn con kiến cắn xé tim, như lửa đốt từng thớ thịt. Mồ hôi nhễ nhại, thấm ướt áo, lạnh như băng.
Cô không uống đan dược. Còn hai viên. Giữ cho mạng.
Sương chiều buông xuống. Bếp tĩnh lặng. Chỉ có tiếng nồi canh bủa bủa, tiếng tim mình đập *thump-thump* yếu ớt.
Cửa bếp bật mở.
Không phải đầu bếp già. Là Ngô Huyền.
Cô đứng trên ngõ, áo lụa đỏ tươi như lửa địa ngục, tóc búi cao, trang điểm đậm, che không hết vẻ mệt mỏi, hằn vết chuột dưới mắt. Đằng sau là hai tỳ nữ, tay cầm khay lụa đựng bát đũa vàng son.
Ngô Huyền không nhìn bếp. Cô nhìn thẳng vào Lý Tâm.
— Nấu xong? — Giọng cô nhẹ, như hỏi thời tiết.
Lý Tâm không đứng dậy. Chỉ gật đầu. — Xong. Đúng giờ Tý.
— Mang lên. — Ngô Huyền quay lưng, bước đi. — Lão Thái Phụ đang chờ. Nàng... đừng làm ta mất mặt.
Hai tỳ nữ bước vào, mang đi bốn nồi, bốn bát, ấm trà. Nhanh, nhẹ, không dám động vào Lý Tâm.
Lý Tâm nghe tiếng bước chân xa dần. Cô nhắm mắt. *Lão Thái Phụ ăn máu ta. Sống thêm vài năm. Ta được... "che chở mỏng manh".*
Giờ Tý đến. Cửa bếp lại mở.
Lần này là đầu bếp già. Khuôn mặt xám xịt. Tay run run cầm một chiếc hộp gỗ.— Lão Thái Phụ... đã ngủ. — Giọng già khàn đặc. — Nói là... ngon. Nói là... lâu rồi không ăn được món nào "thật" như vậy. — Già cười, nụ cười méo mó, răng đen xỉn lộ ra. — Ngươi... có số.
Già bỏ hộp gỗ trên bàn. Mở nắp.
Bên trong: một chiếc lệnh bài ngọc bích, to bằng lòng bàn tay, khắc chữ "Ngô" một face, face kia khắc "An" (Yên). Và một cuốn giấy da thú, chữ viết nhỏ xíu.
— Lệnh bài "An". — Già nói. — Giữ lệnh này, trong Ngô phủ không ai dám động ngươi. Trừ... Lão Thái Phụ, Thái Phụ, và Ngô Huyền. Cuốn giấy kia: danh sách "nguyên liệu đặc biệt" được cấp hàng tháng. Một lần. Đừng hỏi nguồn gốc. Đừng hỏi tên. Chỉ nấu.
Lý Tâm nhặt lệnh bài ngọc. Lạnh, nặng, mát lạnh bàn tay. Máu trên người cô như được một chút an ủi.
Cô cuộn giấy da thú ra.
*Danh sách nguyên liệu tháng:*
*1. Tim lợn non: 2 trái.*
*2. Hạt ếch tươi: 1 cân.*
*3. Long nhãn tươi: 2 cân.*
*4. Hoa hồng tửu canh: 5 cân.*
*5. Máu người (nam, tửu canh sinh, chưa qua phòng the): 1 lít.*
Chữ cuối cùng làm Lý Tâm khựng lại. *Máu người (nam, tửu canh sinh, chưa qua phòng the): 1 lít.*
Đây không phải che chở. Là nuôi. Nuôi heo để giết.
Cô ngẩng đầu. Đầu bếp già đã đi mất. Chỉ còn cô một mình trong bếp khổng lồ, giữa mùi khói than, mùi máu, mùi hương thảo, và chiếc lệnh bài ngọc bích lạnh lẽo trên tay.
*Che chở mỏng manh.* Đúng như dàn ý. Đủ để không bị giết ngay hôm nay. Không đủ để sống ngày mai.
Hệ thống nhảy lên trong đầu, giọng máy móc lạnh lùng giữa địa ngục:
**[Nhiệm vụ "Tiệc Thanh Tâm" hoàn tất. Đánh giá: S (Hoàn hảo tà đạo). Phần thưởng: "Kỹ năng: Nhận Diện Độc Dược (Sơ Cấp)", "1 Lít Máu Long (Giả)". Phạt: Sinh cơ -5 năm. Vết thương ngực không tự lành trong 30 ngày. Mời chủ quán kiểm tra "Kho Nguyên Liệu Cấp 1".]**
*Máu Long (Giả).* *Nhận Diện Độc Dược.*
Lý Tâm cười. Nụ cười lần này đến tận mắt, lạnh lùng như băng vạn năm.
Cô cầm lệnh bài "An", bước ra khỏi bếp. Không đi cổng hậu. Cô đi thẳng qua hành lang chính — nơi những thiếp tử mặc lụa, tiểu thư mặc brocart đang đi chơi, uống trà, nói chuyện phiếm, cười đăm đăm.
Mọi ánh nhìn đều dán vào người cô. Áo vải thô dính máu khô. Tóc bù xù. Mặt xanh xao. Nhưng lưng thẳng. Tay cầm lệnh bài ngọc.
Một tiếng cười vang lên, thanh thoát, độc ác:
— Ôi, đây không phải "đầu bếp thần y" mà Trần Tổng Quản tặng sao? Máu người nấu canh, vị chắc... "thơm lòng" lắm.
Lý Tâm dừng lại. Quay đầu.
Ngồi trên hành lang, che chăn lụa, uống trà trong ly ngọc, là một nữ tử khoảng ba mươi tuổi. Da trắng bệh, môi đỏ mọng, mắt híp như con mèo vừa no bữa. Bên cạnh là hai tiểu thư trẻ, một mặc xanh, một mặc vàng, cúi đầu bẻ rau, nhưng tai thì dựng thẳng.
*Nguyễn Thảo.* Phản diện. Người muốn đứng đầu giới ẩm thực. Người dùng thủ đoạn.
Và ngồi đối diện, lặng lẽ uống trà, không nhìn Lý Tâm, chỉ v**t v* ly trà: *Ngô Huyền.*
Ngô Huyền ngẩng đầu. Ánh mắt hai người va chạm. Không lửa. Không băng. Chỉ là... hai con thú săn mồi đang chăm xem đối phương có đáng để xé thịt hay không.
— Tiểu thư Ngô. — Lý Tâm nói, giọng khàn, từng từ một. — Món *Tiệc Thanh Tâm*... Lão Thái Phụ đã ăn. Vị thế nào... chỉ có Lão Thái Phụ và... người nấu mới biết.
Nguyễn Thảo vỗ tay cười to, tiếng cười vang vọng khắp hành lang, ghê rợn:
— Hay! Hay lắm! "Chỉ có người nấu mới biết"! Thật sự... một đầu bếp có cốt cách! Ta thích. — Nàng đứng dậy, bước đến gần Lý Tâm, mùi hương nước hoa nồng nặc đè bẹp mùi máu. — Mai này, ta sẽ ghé "Nhà Hàng Tình Thương" ăn thử. Hy vọng... chủ quán còn hơi để nấu.
Nàng đi qua vai Lý Tâm. Vai chạm vai. Một luồng khí lạnh, tinh khiết, đâm thẳng vào huyệt đạo Lý Tâm. *Nội lực sâu không lường.* Nguyễn Thảo không phải thương nhân. Là cao thủ.
Lý Tâm không run. Không né. Chỉ nhíu mày một chút. *Huyết Linh Đan* trong người phản ứng, dòng lửa nóng đẩy lùi khí lạnh.
Ngô Huyền vẫn ngồi yên. Uống cạn ly trà. Bỏ ly xuống. Nói với tỳ nữ:
— Mang tiểu thư Lý về "Nhà Bếp Phụ" nghỉ ngơi. Đừng để nàng chết sớm. Ta... còn cần nàng nấu thêm nhiều món.
Tiếng cười của Nguyễn Thảo dần xa. Tiếng bước chân tỳ nữ đến gần.
— Tiểu thư Lý, xin đi theo tỳ nữ.
Lý Tâm không động. Cô nhìn Ngô Huyền. — Ta không ở "Nhà Bếp Phụ". Ta ở bếp chính. Đó là điều kiện của Trần Tổng Quản. Cũng là... điều kiện của ta.
Ngô Huyền ngước mắt lên. Ánh mắt sâu thẳm, không đáy.
— Trần Bảo giao cho ngươi bếp chính? — Giọng cô bằng phẳng. — Hắn giao cho ngươi... "món ăn của kẻ thù". Ngươi nghĩ... hắn tin ngươi?
— Ta không cần hắn tin. — Lý Tâm cất lệnh bài ngọc "An" lên, ánh đèn lồng chiếu lên chữ "An" lóng lánh. — Ta chỉ cần Lão Thái Phụ còn sống. Và Ngô Huyền... còn cần ta nấu món "Canh Đầu Ngô" cho nàng.
Không khí đóng băng. Tỳ nữ ngừng chân. Những thiếp tử, tiểu thư ở xa ngừng cười, ngó lén.
Ngô Huyền cười. Nụ cười này khác hẳn nụ cười với Nguyễn Thảo. Này nhạt, buồn, và có chút... gì đó rạn nứt.
— Canh Đầu Ngô... — Cô nhẹ nhàng. — Ngươi định dùng đầu óc ta nấu? Hay... dùng máu ta?
— Cái gì có sẵn. — Lý Tâm nói. — Miễn là bổ. Miễn là... giữ cho nàng tỉnh táo đủ để nhìn thấy Ngô gia sụp đổ.
— Đi. — Ngô Huyền vung tay. — Cho nàng ở "Phòng Bếp Đông". Gần kho tàng. Gần... lồng giam.
Tỳ nữ vội vàng kéo Lý Tâm đi.
Lý Tâm bước đi, không quay lại. Nhưng tai nghe rõ tiếng Ngô Huyền thì thầm, nhỏ đến mức chỉ có cô mới nghe thấy, xuyên qua gió, xuyên qua sương:
— *Đừng tin Trần Bảo. Hắn... muốn ngươi chết hơn ta.*
***
"Phòng Bếp Đông" không phải phòng. Là một hang động thiên nhiên được khai thác dưới đất Ngô phủ. Tường đá ẩm thấp, mọc rêu. Một giường gỗ sần, một bàn, một ghế. Cửa sắt khóa ngoài. Không cửa sổ. Chỉ có một lỗ thoáng to bằng nắm tay, chiếu ánh trăng lạnh.
Lý Tâm ngồi trên giường. Mở túi áo. Ra hai viên *Huyết Linh Đan* cuối cùng. Và chiếc hộp ngọc "Rương Nguyên Liệu Cấp 1" hệ thống ban thưởng.
Cô mở hộp ngọc. Bên trong không có nguyên liệu. Chỉ có một cuốn sách cũ kỹ, bìa da thú, không chữ. Và một hạt giống đen xịn, to bằng ngón tay, rung lên xuống trong hư không.
**[Vật phẩm: "Bí Kíp Thần Thức Nấu Ăn - Sơ Cấp" (Đã học tự động).]
[Vật phẩm: "Hạt Giống Cây Ăn Người - Cấp 1" (Chưa trồng). Yêu cầu: Máu tươi 1 lít/ngày. Thời gian trưởng thành: 7 ngày. Quả: "Quả Địa Ngục" - Ăn sống tăng 10 năm sinh cơ, ăn chín tăng 50 năm. Tác dụng phụ: Ăn phải nhớ kĩ hương vị người được nuôi.]**
*Cây Ăn Người.* *Quả Địa Ngục.* *Máu tươi 1 lít/ngày.*
Lý Tâm nhìn hạt giống. Nhìn vết thương ngực vẫn đang rỉ máu đen. Nhìn lệnh bài "An" trên tay.
Gia đấu. Nhà hàng. Tình thương.
Cô cười. Một tiếng cười khàn, gãy gọn, vang vọng trong hang đá lạnh lẽo.
— Hay lắm. — Cô thì thầm với hạt giống. — Ta sẽ nuôi ngươi. Bằng máu của những kẻ muốn ta chết. Quả chín ngày... ta sẽ cho Ngô Huyền ăn đầu tiên. Xem nàng có... nhớ hương vị của ta không.
Cô nuốt hai viên *Huyết Linh Đan* cuối. Lửa nóng bốc lên, đốt cháy mệt mỏi, đốt cháy đau đớn, đốt cháy cả nỗi sợ hãi.
Ngoài kia, sương đêm đen kịt. Ngô phủ ngủ say trong giấc mộng quyền lực, độc dược, và máu người.
Nhưng dưới đất, trong hang đá ẩm thấp, một ngọn lửa vừa được thắp. Nhỏ. Mạnh. Và không bao giờ tắt.
Lý Tâm nhắm mắt. Đêm nay, cô không mơ. Cô... tính toán.
Sáng mai. Giờ Tý. Khai trương "Nhà Hàng Tình Thương" chi nhánh Ngô phủ.
MENU:
1. *Canh Đầu Ngô* (Dùng óc heo, nấm hương, máu người - bổ não, an thần, giải độc).
2. *Gà Hấp Huyết Long* (Dùng gà trống, máu long giả, nhân sâm - bổ dương, tráng dương).
3. *Cháo Tim Máu* (Dùng tim lợn, hạt ếch, máu người - bổ tâm, dưỡng huyết).
4. *Trà Độc Huyết* (Dùng hoa hồng, bạch truật, máu người - giải trăm độc, tẩy tủy).
Giá: Một mạng. Hoặc... một bí mật.
Lý Tâm mỉm cười trong bóng tối. Tay v**t v* hạt giống đen xịn.
*Chào mừng đến với Nhà Hàng Tình Thương. Nơi bán hy vọng. Bán mạng. Và bán... công bằng.*