Nhà Hàng Tình Thương

Chương 15: Ngai Vàng Gãy

Trần Bảo đứng giữa đại sảnh, nơi mà ánh đèn chao nghiêng tạo nên bầu không khí căng thẳng. Hoàng Đế ngồi trên ngai vàng, ánh mắt lạnh lùng như thể đang tính toán từng nước đi trong ván cờ. Hắn đã đưa ra một đề nghị mà không ai dám từ chối: nhường ngai vàng cho Ngô Huyền, để ổn định triều đình và đổi lại, hắn sẽ có Lý Tâm làm "Thần Thầy", phục vụ suốt đời.

“Đây không phải là một sự hy sinh, mà là một cơ hội,” Hoàng Đế nói, giọng điềm đạm nhưng chứa đầy áp lực. “Ngô Huyền sẽ là người cầm quyền kinh tế, còn ngươi, Trần Bảo, sẽ có được điều mà mình mong muốn.”

Trần Bảo lặng lẽ lắng nghe, nhưng sự từ chối đã hiện rõ trong ánh mắt anh. “Ngai vàng không phải là thứ tôi cần,” anh khẳng định. “Tôi không muốn làm nô lệ cho quyền lực, dù cho nó có lấp lánh đến đâu.”

Ngô Huyền đứng bên, thấy Trần Bảo từ chối, lòng cô chợt dâng lên một cảm xúc phức tạp. “Anh có biết rằng điều này không chỉ vì chúng ta mà còn vì cả triều đình không?” Cô hỏi, giọng điệu kiên quyết.

“Điều gì mà tôi làm giờ đây sẽ chỉ làm cho mọi thứ thêm rối ren,” Trần Bảo đáp, không chần chừ. “Tôi không thể chấp nhận một ngai vàng gãy.”

Hoàng Đế nhếch mép, có phần không hài lòng. “Ngươi sẽ phải trả giá cho sự cứng đầu này,” hắn nói, giọng điệu uy h**p.

“Giá nào cũng được,” Trần Bảo đáp, không chút do dự. Anh vung kiếm, chém một nhát vào ngai vàng, làm nó gãy đôi. “Tôi chọn Vô Đạo. Tôi sẽ mang Lý Tâm đi.”

Cả đại sảnh bàng hoàng, không ai dám lên tiếng. Ngô Huyền nhìn Trần Bảo, sự tức giận và ngạc nhiên đan xen trong ánh mắt cô. “Anh không thể rời bỏ cả triều đình này,” cô nói, giọng cao vút. “Tôi sẽ không để anh đi một mình.”

“Tôi không cần ngai vàng, cũng không cần triều đình. Những gì tôi cần là tự do,” Trần Bảo nói, ánh mắt rực lửa.

Lý Tâm đứng bên cạnh, cảm thấy trái tim mình nặng trĩu. Cô hiểu rằng quyết định này sẽ thay đổi mọi thứ. “Trần Bảo, hãy suy nghĩ kỹ,” cô khẽ nói, nhưng giọng cô không đủ mạnh mẽ để lay chuyển anh.

Ngô Huyền, biết rằng Trần Bảo đã quyết, quay sang Lý Tâm, “Cô có thật sự muốn theo anh ta không? Cuộc sống sẽ không dễ dàng đâu.”“Cuộc sống mà tôi chọn sẽ không bao giờ dễ dàng,” Lý Tâm đáp, giọng cô kiên quyết. “Tôi sẽ đi cùng anh, vì đó là nơi tôi thuộc về.”

Trần Bảo mỉm cười, ánh mắt ấm áp. “Cảm ơn em, Lý Tâm. Chúng ta sẽ tạo ra một con đường riêng.”

Ngô Huyền đứng lại, đôi mắt đầy nước. “Vậy thì tôi sẽ ở lại. Tôi sẽ là Nữ Hoàng Thương Đạo, cầm quyền kinh tế của triều đình này, dù không có ngai vàng,” cô nói, giọng đầy quyết tâm. “Tôi sẽ không để mọi thứ rơi vào tay kẻ khác.”

Ba người đứng trước ngã rẽ, mỗi người một con đường. Trần Bảo và Lý Tâm, với một con đường tự do và khám phá. Ngô Huyền, với con đường quyền lực và tham vọng. Họ biết rằng đây là khoảnh khắc quyết định, và tương lai sẽ không giống như trước.

“Chúng ta sẽ gặp lại,” Ngô Huyền nói, ánh mắt đầy thách thức.

“Hy vọng rằng lúc đó, mọi thứ sẽ khác,” Trần Bảo đáp, rồi cùng Lý Tâm quay lưng rời đi.

Khi họ bước ra khỏi cánh cửa lớn của đại sảnh, không khí bên ngoài trong lành nhưng cũng đầy bất an. Lý Tâm nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây trôi lững lờ, như thể đang chờ đợi một cơn bão sắp đến.

“Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?” Lý Tâm hỏi, giọng cô đầy lo lắng.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Một nhà hàng mới, từ những món ăn bình dị nhất. Chúng ta sẽ chứng minh rằng sức mạnh không chỉ đến từ ngai vàng,” Trần Bảo đáp, ánh mắt đầy hy vọng.

Họ cùng nhau tiến về phía trước, không biết rằng những thử thách mới đang chờ đón. Cuộc chiến chưa kết thúc, và trong lòng mỗi người, những khát vọng và tham vọng vẫn đang âm thầm trỗi dậy, tạo nên một bức tranh đầy màu sắc của cuộc sống trong đại lục này.