Nhà Hàng Tình Thương

Chương 12: Hội Nghị Thương Hội

Lê Quân ngồi trong phòng họp, ánh mắt chăm chú vào những người đại diện của các gia tộc lớn trong đại lục. Họ đều là những kẻ dày dạn kinh nghiệm trong lĩnh vực ẩm thực, nhưng hôm nay, họ không chỉ đến để bàn về các món ăn mà còn để quyết định giá nguyên liệu, một yếu tố sống còn cho sự tồn vong của các nhà hàng.

“Chúng ta cần thống nhất một mức giá hợp lý cho nguyên liệu,” Lê Quân nói, giọng điệu sắc lạnh. “Nếu không, sẽ không ai có thể tồn tại trong cuộc chiến này.”

Một người đàn ông lớn tuổi, đại diện cho gia tộc Ngô, lên tiếng: “Nguyên liệu tốt không thể rẻ, Lê Quân. Nếu muốn có chất lượng, chúng ta cần phải chấp nhận chi phí cao hơn.”

Nghe vậy, Lê Quân không kiềm chế được sự bực bội. “Nhưng nếu giá quá cao, khách hàng sẽ tìm đến những lựa chọn khác. Chúng ta sẽ tự tay phá hủy ngành công nghiệp này.”

Từng ánh mắt giao nhau, sự căng thẳng trong không khí dần dâng cao. Cuộc họp không chỉ là một buổi thảo luận về giá cả mà còn là một cuộc chiến về quyền lực. Lê Quân muốn khẳng định vị thế của mình trong Thiên Hạ Thương Hội, và ông ta sẽ không để ai cản trở.

“Ngô gia sẽ không nhượng bộ,” một giọng nói khác vang lên từ góc phòng. Trần Bảo, đại diện cho gia tộc Trần, đứng dậy, ánh mắt kiên quyết. “Nếu chúng ta không cùng nhau thống nhất, mọi thứ sẽ sụp đổ.”

“Trần Bảo, cậu thật ngây thơ,” Lê Quân cười khẩy. “Sự nhượng bộ chỉ dành cho những kẻ yếu đuối. Chúng ta cần phải thể hiện sức mạnh.”

Cuộc họp tiếp tục diễn ra trong bầu không khí nặng nề. Mọi người đều biết rằng Lê Quân đang cố gắng ép Trần Bảo nhượng bộ, không chỉ trong vấn đề giá cả mà còn trong quyền lực quân sự của gia tộc. Điều này khiến Trần Bảo cảm thấy áp lực nặng nề.

Trong khi đó, Lý Tâm, đã đào tẩu khỏi nhà máy, đang ở một nơi khác. Cô ngồi trong quán cũ, "Quán Tình Thương", nơi mà những kỷ niệm đẹp đẽ và đau thương đan xen. Ngô Huyền, người bạn cũ, đã đến cùng với một bản kế hoạch táo bạo.

“Chúng ta cần thành lập một hội,” Ngô Huyền nói, giọng điệu đầy quyết tâm. “Tam Long Hội. Lý Tâm, cậu nấu, mình quản lý, và Trần Bảo sẽ là người thực thi.”

“Cậu điên rồi,” Lý Tâm phản bác. “Tam Long Hội có thể gây chiến với Lê Quân, nhưng liệu chúng ta có đủ sức mạnh?”

“Chúng ta không cần sức mạnh, chúng ta cần sự thông minh,” Ngô Huyền đáp, ánh mắt sáng lên. “Nếu chúng ta có thể chế biến món ăn ngon nhất, không ai có thể từ chối.”

Lý Tâm gật đầu, cảm thấy một sự kết nối mạnh mẽ. “Được rồi, nhưng chúng ta cần chuẩn bị thật kỹ lưỡng.”Ngô Huyền lôi ra một cuốn sổ nhỏ, bên trong là những công thức nấu ăn mà Lý Tâm đã nghiên cứu từ trước. “Địa Ngục,” cô thì thầm, nhấn mạnh vào từng từ. “Đây sẽ là món ăn cuối cùng, một vũ khí để đánh bại Lê Quân.”

Lý Tâm cảm thấy một luồng khí mới trong lòng, sự quyết tâm dần dần hình thành. “Chúng ta sẽ làm điều này. Không chỉ cho chúng ta, mà cho tất cả những ai đã phải chịu đựng.”

Hai người bắt tay, một quyết định đã được đưa ra. Họ sẽ không chỉ chiến đấu cho riêng mình mà còn cho tất cả những người bị áp bức trong cuộc chiến này.

Trong lúc đó, Trần Bảo, sau cuộc họp căng thẳng, trở về nhà. Anh ngồi bên bàn, suy nghĩ về những gì đã diễn ra. Lê Quân không chỉ muốn kiểm soát giá nguyên liệu, mà còn muốn lấn át cả quân quyền của gia tộc Trần. Điều này khiến anh cảm thấy lo lắng cho tương lai của gia đình.

“Cậu đang nghĩ gì vậy?” Một giọng nói quen thuộc cắt ngang suy nghĩ của Trần Bảo. Đó là Nguyễn Thảo, người mà anh không thể quên.

“Tôi đang nghĩ về hội nghị,” Trần Bảo đáp, không muốn tiết lộ quá nhiều. “Lê Quân không dễ dàng chấp nhận thất bại.”

“Cậu biết không, tôi không thích cách mà Lê Quân điều hành. Cần phải có ai đó đủ mạnh mẽ để đứng lên chống lại hắn ta,” Nguyễn Thảo nói, ánh mắt quyết liệt.

Trần Bảo không thể không cảm thấy bối rối. “Nhưng làm thế nào? Chúng ta có thể hợp tác với nhau, nhưng liệu có đủ sức mạnh?”

“Chúng ta có thể,” Nguyễn Thảo khẳng định. “Nếu cậu và tôi cùng nhau, chúng ta có thể tạo ra một lực lượng đáng gờm.”

Trần Bảo nhìn vào mắt cô, cảm nhận được sự nhiệt huyết và quyết tâm. “Tôi sẽ suy nghĩ về điều đó.”

Cuộc chiến giữa các gia tộc không chỉ dừng lại ở những cuộc họp hay những quyết định khó khăn. Nó đã trở thành một cuộc chiến không khoan nhượng, nơi mà mỗi món ăn, mỗi quyết định đều có thể thay đổi số phận của cả một gia tộc.

Lý Tâm và Ngô Huyền đã sẵn sàng cho cuộc chiến của riêng mình. Họ sẽ không chỉ nấu ăn, mà còn tạo ra một cơn bão trong thế giới ẩm thực, một cơn bão sẽ lật đổ những kẻ đang ngồi trên ngai vàng. Họ đã chọn con đường này, và không có đường lùi.

Trong khi đó, Trần Bảo và Nguyễn Thảo cũng đã bắt đầu hình thành một liên minh. Họ sẽ không đứng yên nhìn Lê Quân thao túng mọi thứ. Cuộc chiến này đã trở nên phức tạp hơn bao giờ hết, nhưng cũng đầy hứa hẹn. Tất cả chỉ mới bắt đầu.