Nhà Hàng Tình Thương

Chương 1: Hồn Về Xác Chết

Sau

Mùi hôi thối ngập mũi trước khi ý thức trọn vẹn quay về. Mùi máu khô, phân chuột, dầu rán cũ nồng nặc bám vào tường nung, và một thứ mùi hương liệu nào đó đã biến질, chua chát, gắt gao đâm thẳng vào hốc mũi.

Lý Tâm mở mắt. Không phải sàn gỗ nhà mình, cũng không phải giường bệnh viện trắng xóa. Là một gian kho bếp sụp đổ, tối om, chỉ có khe hở vách tre lò sưởi còn phun ra tia lửa đỏ tía, chiếu rọi lên bụi bặm bay múa.

Cổ tay trái đau nhức, xiềng xích sắt rỉ gài chặt vào cổ chân, va chạm vào giá giường gỗ mục khi nàng cố gắng ngồi dậy. Da thịt bong tróc, lở loét bết dính vào sắt lạnh.

— Thức à? Tỉnh táo là tốt, đỡ phải đập cho đỡ tốn sức.

Giọng đàn ông khàn khàn, ẩm ướt như rùa bò trên bùn. Một bóng người hiện lên giữa khói lửa, tay cầm một tờ giấy da thú bết bát mực, vung vèo trước mặt nàng.

— Hộ khẩu bán thân. Ba mươi lạng bạc. Chủ quán Phường Hồng – chợ đào hoa Willow – đã chốt đơn. Mai sáng xe đến đón. Em là cô thổ nạp cuối cùng của quán "Tình Thương" này, giá rẻ, da thịt còn tươi, chắc chủ quán sẽ thương lượng thêm được vài lạng tiền rượu.

Lý Tâm không nghe. Đầu nàng ù ù, những kí ức không thuộc về nàng ập đến như sóng nước lũ: Cha mẹ chết dịch, quán ăn "Tình Thương" do ông để lại sụp đổ vì nợ nần, chủ nợ ép cô gái tên **Nhạn** – chủ thể xác này – ký giấy bán mình chuộc nợ. Nhạn chạy trốn, bị bắt, đập gãy chân, ném vào kho bếp chờ bán.

Ba mươi lạng. Một mạng người.

Lý Tâm hít một hơi dài, hít vào phổi đầy khói than và mùi thối. Tim đập đều, lạnh lẽo. Nàng không phải Nhạn. Nàng là Lý Tâm, chủ nhà hàng "Hương Cũ" ba sao Michelin tại thế giới kia, người từng nếm遍 thiên hạ vị, người từng cầm dao phay da người sống để làm nghệ thuật ẩm thực cho những quý khách thượng lưu.

Ngón tay run run chạm vào ngực áo rách nát. Ở đó, dưới da, một vật gì đó nóng rực 脉 động nhịp nhàng cùng tim.

*Thần Vị Ký.*

Không phải sách vở, không phải ngọc giản. Là một khối tri thức, một lời nguyền, một sinh mệnh thứ hai gài vào linh hồn nàng khi nàng chết dưới lưỡi dao của đối thủ trong một cuộc thi "Thần Thính" âm thầm.

**[Thần Vị Ký đã thức tỉnh. Chúc mừng chủ nhân. Quy tắc duy nhất: Nấu ăn để sống. Mỗi món ăn hút một phần sinh cơ. Sinh cơ hết, chủ nhân chết. Không nấu, chủ nhân cũng chết (bị bán vào lò sưởi Willow). Hãy lựa chọn.]**

Giọng nói không có giọng, vang lên ngay trong hải thức, lạnh lùng, cơ học, không chút nhân tình.

Lý Tâm nhếch mép, một nụ cười khô khan, xé rách môi nứt nẻ.

— Nấu ăn để sống... Thú vị. Cái giá "Thần Vị" quả thực đắt đỏ.

Kẻ coi hộ tịch – tên là Trọng, quản gia quán – cười khẩy, thò ngón tay bẩn thỉu chạm vào má nàng:

— Đừng có mà mơ. Mai này lên xe, có khóc cũng không kịp. Giờ thì ngoan ngoãn ngủ, đừng làm hỏng hàng.

Hắn quay lưng, khóa cửa kho từ ngoài. Reng reng khóa sắt. Tiếng bước chân xa dần.

Tĩnh lặng quay về. Chỉ còn tiếng lửa chép chép và tiếng tim mình đập.

Lý Tâm nhìn đôi tay mình. Xương xơ, da sần, móng tay bết bùn. Nhưng trong đầu, dao phi, lửa nhảy, hàng ngàn công thức lăn xoáy. Nàng biết vị của đất, của nước, của lửa, của gió. Nàng biết cách làm cho thối thành thơm, cho độc thành dược, cho chết thành sống.

**[Nhiệm vụ khởi động: "Canh Tái Sinh". Yêu cầu: Sử dụng nguyên liệu có sẵn trong bán kính 50m. Thời gian: Trước khi mặt trời mọc. Phần thưởng: Duy trì sinh cơ 24h. Thất bại: Sinh cơ归零.]**

Lý Tâm đứng dậy. Xích sắt rít rít, nhưng chân không còn đau. Cơn đau thể xác là thứ nàng đã học cách tách biệt khỏi ý chí từ lâu.

Nàng lim dim đến góc kho bếp. Đây nơi chứa những thứ "vô dụng" – xác thú rừng bị săn bắt lỡ hứng, để quá hạn, thối rữa, mọc nấm, bốc mùi hôi thối đến mức chó cũng không ăn.

Một con **Hổ Đốm** (Loài thú cấp thấp, da dày, thịt dai, thường dùng làm đai lưng, không ăn được). Xác nó to đùng nấp trong thùng gỗ mục, bụng đã nứt nẻ, ruột 흘러 ra, mùi hôi thối nồng nặc bay ra khiến người thường phải nôn mửa.

Lý Tâm không nhăn mày. Nàng cầm lên con dao rách nát nơi bàn thái – lưỡi dao mòn, nứt răng, tay cầm gãy. Nàng mài dao trên tảng đá xô bên cạnh lò sưởi. *Rít... rít...* Tiếng kim loại ma sát đá nghe như nhạc thánh ca trong tai nàng.

**[Cảnh báo: Nguyên liệu "Thịt Hổ Đốm thối rữa" chứa nồng độ cao "Trùng Độc" và "Khí Tử Vong". Ăn sống chết tức thì. Chế biến sai chết chậm. Xử lý thành công: Yêu cầu Kỹ năng "Hóa Độc" cấp 3 trở lên. Chủ nhân hiện tại: Cấp 0.]**

— Cấp 0 à... – Lý Tâm thì thào, lưỡi dao đã nhọn như lông tóc, lóe lên ánh lửa lò. — Đủ rồi. Ta không cần cấp bậc. Ta chỉ cần hiểu "Vị".

Nàng không dùng nước. Nước ở đây bẩn, chứa kim loại nặng. Nàng dùng **Rượu Gạo** – một hũ nứt vỡ 잊 ở góc tường, men đã chuyển thành giấm, chua đậm đà. Nàng dùng **Muối Đá** – vón cục muối bẩn trên kệ, nàng đập nát, rây lấy tinh thể trắng tinh khiết bên trong. Nàng dùng **Lá Sống Rắn** – mọc móm trên vách tường ẩm, nàng bứt lấy, nhai nhuyễn lấy nước cốt, nhổ ra.

Quá trình nấu không phải là nấu. Là **phẫu thuật**.

Lý Tâm chẻ da hổ, tách thịt ra khỏi xương. Mỗi nhát dao chính xác đến micron, tránh tuyệt đối các túi mật, hạch bạch huyết đã vỡ, những vết loét chứa nồng độc. Thịt thối bị cắt bỏ lớp ngoài, chỉ lấy lõi thịt sâu bên trong – nơi độc tố chưa kịp thẩm thấu hoàn toàn, nhưng đã bắt đầu "chín" tự nhiên bởi nhiệt độ cơ thể thú và vi khuẩn, tạo ra một hương vị *umami* kinh khủng, nồng nàn, say đắm.

Xương hổ đập nát, nấu trong nồi đất nứt một nẻo, không dùng nước, chỉ dùng **mồ hôi của chính nàng** và **máu từ ngón tay bị dao gảy nhẹ**.

Máu người – chất催 hóa mạnh nhất cho Thần Vị Ký.

**[Sinh cơ -10 năm. Kích hoạt "Huyết Nấu". Độc tố trung hòa 30%.]**

Lý Tâm cảm thấy cơ thể run lên, da xanh xao, tim đập chậm lại. Mười năm. Mười năm tuổi thanh xuân đổi lấy một nồi canh.

Nhưng nàng không dừng.

Lá Sống Rắn nhuyễn vắt nước cốt chảy vào nồi. Hơi nước trắng xóa bốc lên, mang theo mùi hôi thối ban đầu nhưng rất nhanh bị đè bẹp bởi mùi chua của giấm rượu, mùi cay nồng của muối đá, mùi thanh khiết lạ lùng của lá rắn.

Nàng bỏ thịt hổ đã ướp vào. Lửa to. Sau đó lửa nhỏ. Và nàng **chờ**.

Không phải chờ chín. Là chờ **linh hồn** của món ăn thức tỉnh.

Giữa đêm tĩnh lặng, giữa kho bếp tử thần, một mùi hương kỳ lạ bắt đầu lan tỏa. Không phải mùi ngon theo kiểu thường lệ. Là mùi của **sự tuyệt vọng được cứu rỗi**. Mùi của **xương khô lại sinh cơ**. Mùi của **đất nung chảy thành vàng**.

Mùi hương xuyên qua khe hở cửa kho, vươn ra ngoài đêm đông giá lạnh.

Lý Tâm ngồi xuống nền gỗ lạnh, run rẩy. Hai mắt mờ đi. Sinh cơ đang chảy đi như nước biển rút. Hai mươi năm. Ba mươi năm. Nàng cảm thấy mình già đi trong một đêm. Tóc trắng bạc vài sợi trên vai. Khớp xương cứng lại.**[Canh Tái Sinh (Dựng sơ): Hoàn thành. Hút sinh cơ 35 năm. Sinh cơ còn lại: 145 năm (từ cơ thể 20 tuổi + Thần Vị Ký ban tặng). Chất lượng: Cấp 1 (Thấp). Hiệu quả: Trừ khử trùng độc, hồi phục tinh thần, kéo dài mạng sống người bệnh nặng 1 ngày. Thu hút: Linh hồn đau khổ trong bán kính 500m.]**

Mười lăm năm. Chỉ cho một bát canh cấp 1 rác rưởi.

Lý Tâm cười, giọng khàn như cát xát: — Đắt đỏ thật... Nhưng đáng giá.

Nàng bò đến nồi canh. Nồi đất nứt đã được nàng chạm khắc một vài đường phù văn đơn giản bằng đầu ngón tay đen xỉn than – kỹ thuật "Khắc Hương" cơ bản nhất. Nồi không bị vỡ, hương vị bị khóa kín bên trong.

Nàng lấy một bát gốm nứt mép, múc canh. Nước canh trong vắt như pha lê, nổi vài miếng thịt hổ trắng ngần, mềm như bơ, vài lá sống rắn xanh mướt. Không có mùi hôi. Chỉ có mùi... **nhà**. Mùi của bát canh mẹ nấu khi ốm. Mùi của bát cháo đêm đông. Mùi của sự an yên.

Nàng uống một ngụm.

*Cộc.*

Dòng canh chảy xuống họng, nóng hổi, lan tỏa khắp năm tạng lục phủ. Những vết thương nội tạng do dao gảy, do đói khát, do đau đn, bị "Canh Tái Sinh" xoa dịu, khâu lại. Nhưng sự già nua không thể đảo ngược. Nàng cảm thấy sống lưng mình cong xuống một chút. Da tay nhăn nheo như bà già bảy mươi.

**[Sinh cơ đã tiêu hao. Thời gian sống còn lại: 145 năm. Cảnh báo: Mức sinh cơ dưới 100 năm sẽ ảnh hưởng đến nhan sắc và sức lực.]**

— Không sao... – Lý Tâm thì thào, đặt bát xuống. — Còn 145 năm. Đủ làm rất nhiều thứ.

Tiếng gõ cửa. *Cộc cộc.* Nhẹ nhàng, e dè. Không phải tiếng gõ của Trọng hay tên bảo镖.

Lý Tâm quay đầu. Cửa kho vẫn khóa chặt từ ngoài. Nhưng tiếng gõ đến từ... **trần nhà**. Từ ống khói lò sưởi.

Một giọng nói khàn khàn, yếu ớt, mang theo hơi thở của người sắp chết, lướt xuống cùng khói than:

— Cho... cho tôi một bát... Tôi... tôi trả tiền... Tôi trả mạng...

Lý Tâm nhíu mày. Nàng không mời ai. Thần Vị Ký nói "Thu hút linh hồn đau khổ". Nàng hiểu rồi. Mùi canh đã bay ra ống khói, lan trên không trung đêm, thành một cái bẫy hương vị cho những kẻ kiệt sức, tuyệt vọng, sắp chết.

Nàng đứng dậy, xương khớp kêu *crack crack* như cây khô gãy. Nàng lim dim đến cửa, đẩy nhẹ. Khóa sắt ngoài vẫn đóng. Nhưng... cửa không bị khóa từ *bên trong* nữa. Xích sắt ở cổ chân nàng đã tự gãy rơi, hóa thành tro bụi khi nàng uống canh.

*Thần Vị Ký không chỉ nấu ăn. Nó phá giam cầm.*

Lý Tâm bước ra ngoài sân sau quán "Tình Thương". Trăng lạnh lẽo treo cao. Quán ăn cũ nát, biển hiệu "Tình Thương" sơn vàng đã bong tróc, chỉ còn "Tình" và "Thương" lệch phếch, như hai chữ "Tử" "Vong".

Dưới gốc cây đa cổ thụ trước cửa, một bóng người quấn quýt. Áo rách như sâu, da dính xương, da mặt sạm xanh, sống lưng gù lưng. Tay cầm một túi vải bẩn, run rẩy đưa lên.

— Tôi... tôi có... ba đồng xu... Và... cái nhẫn này... Vàng... Thật... Cho... cho tôi một bát canh... Con tôi... con tôi đang đau... Ở nhà... Cần thuốc...

Lý Tâm nhìn người đàn ông già. Không phải khách. Là **ma**. Hoặc là người sắp thành ma. Hắn bị "Canh Tái Sinh" dẫn dắt bởi mùi hương của sự sống.

Nàng không nói lời nào. Nàng quay vào bếp, mang ra một bát canh nữa – bát cuối cùng trong nồi. Đổ đầy, cho thêm miếng thịt to nhất.

Đặt bát xuống bàn đá trước cửa. Lấy ba đồng xu và nhẫn vàng (thật, nhưng đã bị tẩy, giá trị không quá lớn).

— Uống. Sống. Về lo con.

Giọng nàng không có cảm xúc. Lạnh. Nhưng người già kia khóc như trẻ con, hai tay run run cầm bát, uống cạn một hơi. Miệng hắn không ngừng nói "Cảm ơn... Cảm ơn Phật... Cảm ơn tiên nhân..."

Khi bát canh xuống. Người già run rẩy đứng dậy. Lưng hắn dường như thẳng hơn. Màu da hồng hào quay trở lại má. Hắn quay đi, bước chân nhẹ nhàng, nhanh chóng, biến mất vào đêm đen như một cơn gió.

Lý Tâm đứng dưới ánh trăng, gió đêm thổi bay vài sợi tóc trắng trên vai nàng. Nàng nhìn đôi tay mình – da nhăn, xương cộm. 145 năm.

**[Nhiệm vụ "Canh Tái Sinh" hoàn tất. Quán "Tình Thương" chính thức khai trương (Trạng thái: Sập nợ, Không nhân viên, Không nguyên liệu, Chủ quán: Lý Tâm - 45 tuổi thể xác, 20 tuổi tâm trí). Hệ thống "Thương Lương" khởi động. Khách hàng mục tiêu: Linh hồn đau khổ, Tội nhân, Kẻ bị bỏ rơi, Quái thú biến hình. Tiền tệ: Sinh cơ, Ký ức, Linh hồn, Tiền bạc (thứ cấp).]**

"Thương Lương" – Buôn bán tình thương. Hay buôn bán mạng người?

Lý Tâm nhếch mép, nụ cười lần này lạnh hơn, sâu hơn, như một vết sẹo trên mặt đất.

— Hay lắm. "Nhà Hàng Tình Thương". Tên hay. Thứ ta bán... không phải là ăn. Là **hy vọng**. Và giá cả... là **mạng sống**.

Nàng quay lưng, bước vào bên trong quán ăn tối tăm. Lò sưởi vẫn còn lửa. Dao vẫn còn nhọn. Và ngoài kia, đêm dài còn rất nhiều kẻ đang chờ đợi một bát canh nóng.

Hệ thống nhảy lên một dòng chữ đỏ chói lọi, không có trong sách hướng dẫn, không có trong dự đoán:

**[Cảnh báo: Phát hiện "Kẻ Săn Đuổi Linh Hồn" (Soul Hunter) đang tiến gần quán "Tình Thương". Cấp độ: Kim Đan Hậu Kỳ. Mục tiêu: Thần Vị Ký. Thời gian đến: 15 phút. Đề xuất: Chạy trốn (Tỷ lệ sống sót 0.01%) hoặc... Nấu món "Món Đặc Biệt" (Yêu cầu Sinh cơ 50 năm).]**

Lý Tâm dừng bước giữa sảnh quán rỗng tuếch. Kim Đan Hậu Kỳ. Tu sĩ. Kẻ tu tiên. Ở thế giới này, nấu ăn có thể tu đạo, ăn thịt quái thú có thể tăng công lực. Và Thần Vị Ký là bảo vật khiến cả thiên hạ điên cuồng.

Nàng không chạy. Chân nàng bước vào bếp. Lửa lò bốc lên dữ dội, ánh lên gương mặt già nua, nhưng đôi mắt... đôi mắt vẫn là của một thiếu nữ hai mươi tuổi, lạnh lùng, tính toán, và tham lam.

— 50 năm sinh cơ... – Nàng thì thầm, tay đã vươn về phía chuồng gà ở góc tường – nơi con **Gà Trống Đỏ** (thú cấp 1, huyết thống loãng) đang gáy chào sớm sớm, không biết tử thần đã ở ngay bên cạnh. — Món "Canh Tái Sinh" chỉ là khai vị. Món chính... phải là **"Huyết Thương Phục Sinh"**. Dùng máu ta, thịt nó, nấu cho hắn một bát... "Đi Về Đâu".

**[Xác nhận: Tiêu hao 50 năm Sinh cơ. Sinh cơ còn lại: 95 năm. Cảnh báo: Dưới 100 năm, thể chất suy yếu nghiêm trọng, nhan sắc lão hóa không thể đảo ngược.]**

— Được thôi. – Lý Tâm cầm dao, lưỡi dao lóe lên trong bóng tối. — 95 năm. Đủ để ta biến cái quán nợ nần này thành "Địa Ngục" lớn nhất đại lục. Ai nợ ta... phải trả bằng mạng.

Đêm còn dài. Lửa còn nóng. Và chủ quán "Tình Thương" đã sẵn sàng đón khách mời đặc biệt đầu tiên của mình – một tên sát thủ Kim Đan.

Bát canh thứ hai đã được đặt lên bàn. Chờ.

Sau