Vũ Nguyệt đứng bên cửa sổ, ánh trăng chiếu rọi vào gương mặt cô, làm nổi bật làn da trắng ngần và đôi mắt xanh thẳm đang tràn đầy tâm sự. Những kỷ niệm về cha, một thợ săn dũng cảm, vẫn hiện hữu trong tâm trí cô như những bóng ma. Cô nhớ đến tiếng cười ấm áp, bàn tay mạnh mẽ của ông và những câu chuyện về cuộc sống bên ngoài lâu đài. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là một khoảng trống lớn, và nỗi đau mất mát càng thêm sâu sắc.
“Nguyệt, em lại nghĩ gì nữa vậy?” giọng nói nhẹ nhàng của mẹ cô vang lên, kéo cô ra khỏi những suy tư. Mẹ đứng ở cửa, ánh mắt đầy lo lắng.
“Con chỉ... chỉ đang nhớ cha,” Vũ Nguyệt thở dài.
Mẹ cô tiến lại gần, ôm chặt lấy cô. “Con không thể sống mãi trong quá khứ. Cha con đã hy sinh vì con, vì gia đình. Con phải tiếp tục bước đi.”
Câu nói ấy như một lời nhắc nhở, nhưng Vũ Nguyệt biết rằng mình không thể cứ mãi chôn vùi trong nỗi buồn. Cô cần phải tìm hiểu sự thật về cái chết của cha, về những điều đã xảy ra trong quá khứ. Quyết tâm dâng lên trong lòng, cô nhìn mẹ, ánh mắt kiên định. “Con phải đi. Con cần phải tìm kiếm sự thật.”
Mẹ cô nhìn cô, sự lo lắng hiện rõ. “Con không thể đi một mình. Thế giới bên ngoài không an toàn.”
“Con sẽ không đơn độc,” Vũ Nguyệt khẳng định, hình ảnh Minh lại hiện lên trong đầu. Anh là người duy nhất mà cô có thể tin tưởng lúc này. “Con sẽ đi cùng Minh.”
“Minh?” Mẹ cô nhíu mày. “Cậu ta là con người. Con không thể giao phó cuộc sống của mình cho một con người.”
“Nhưng cậu ấy hiểu con, mẹ. Cậu ấy có thể giúp con,” Vũ Nguyệt nói, giọng điệu đầy quyết tâm. “Con không thể sống mãi trong cái lâu đài này. Con muốn biết sự thật.”
Mẹ cô thở dài, sự bất lực hiện rõ trên khuôn mặt. “Nếu con quyết định đi, hãy cẩn thận. Đừng để bản năng khát máu dẫn dắt con.”
Vũ Nguyệt gật đầu, nhưng trong lòng cô cảm thấy hồi hộp. Cô biết rằng mình sẽ phải chiến đấu không chỉ với thế giới bên ngoài mà còn với chính bản thân mình. Sau khi mẹ quay đi, cô bắt đầu chuẩn bị cho cuộc hành trình.
Cô lấy một chiếc túi nhỏ, bỏ vào đó những thứ cần thiết: một chiếc áo choàng mỏng, vài viên đá quý mà cha đã tặng, và một chiếc lưới câu cá. Câu cá là cách duy nhất để cô tìm thấy sự bình yên giữa những bão tố trong lòng.
Khi ánh sáng của ngày bắt đầu ló dạng, Vũ Nguyệt đứng bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đầy mây. “Đây sẽ là khởi đầu cho một hành trình mới,” cô tự nhủ.
Sau khi đã sẵn sàng, cô bước ra ngoài, lòng đầy hồi hộp. Minh đang chờ ở phía ngoài lâu đài, ánh mắt anh đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự ủng hộ. “Cô đã sẵn sàng chưa?” anh hỏi, giọng nói ấm áp như ánh nắng ban mai.
“Đã sẵn sàng,” Vũ Nguyệt đáp, cảm thấy một dòng năng lượng mới tràn ngập trong cơ thể.
Họ bắt đầu hành trình vào rừng, nơi bóng tối bao trùm dày đặc. Những chiếc lá xào xạc dưới chân họ như tiếng thì thầm của những bí mật đang chờ đợi được khám phá. Vũ Nguyệt cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng, nhưng cũng có cả sự phấn khích. Đây là cuộc phiêu lưu mà cô đã ao ước từ lâu.
“Cô có nghĩ rằng những gì chúng ta tìm thấy sẽ thay đổi mọi thứ không?” Minh hỏi, ánh mắt anh không rời khỏi cô.“Có thể. Nhưng tôi không thể sống mãi trong nỗi đau và sự nghi ngờ. Tôi muốn biết sự thật,” cô đáp, lòng quyết tâm dâng cao.
Họ tiến sâu hơn vào rừng, những bóng cây đổ dài như những cái bóng của quá khứ. Vũ Nguyệt cảm thấy sự hiện diện của những bí mật đang chờ đợi được khám phá. Mỗi bước đi như đưa cô đến gần hơn với những ký ức đã bị chôn vùi.
Bỗng nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía xa, khiến cả hai dừng lại. Vũ Nguyệt nắm chặt tay Minh, ánh mắt cô hoảng hốt. “Cậu có nghe thấy không?”
“Có. Có thể là một con thú hoang,” Minh trả lời, nhưng giọng nói của anh không giấu được sự lo lắng.
“Chúng ta phải cẩn thận,” cô nói, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lồng ngực. “Đi nào.”
Họ tiếp tục tiến về phía tiếng động, lòng đầy hồi hộp. Dưới ánh trăng đỏ, mọi thứ trở nên kỳ bí và đáng sợ. Vũ Nguyệt cảm nhận được hơi thở của những điều chưa biết, của những kẻ đang rình rập từ bóng tối.
Cuối cùng, họ đến gần một khoảng trống, nơi có một cây cổ thụ lớn đứng sừng sững. “Có gì ở đó không?” Minh hỏi, ánh mắt dò xét.
Vũ Nguyệt tiến lại gần, ánh mắt cô dán chặt vào gốc cây. Một ánh sáng lấp lánh lóe lên, như thể đang gọi mời cô lại gần. “Tôi cảm thấy có điều gì đặc biệt ở đây,” cô nói.
Khi cô cúi xuống, bàn tay chạm vào mặt đất lạnh lẽo, một cảm giác ấm áp dâng trào trong lòng. Đột nhiên, cô cảm nhận được hình ảnh vụt qua trong tâm trí: hình ảnh cha cô, một ánh sáng chói lòa, và những tiếng cười vang vọng trong không gian.
“Nguyệt, cô sao vậy?” Minh hỏi, lo lắng.
“Cảm giác như có một ký ức đang quay về,” cô thì thào. “Cha tôi... ông đã từng ở đây.”
Nhưng trước khi cô kịp suy nghĩ thêm, một tiếng động khác vang lên từ phía sau, lần này gần hơn. Cả hai quay lại, và từ trong bóng tối, một hình dáng lù lù xuất hiện. Vũ Nguyệt cảm thấy trái tim mình đập mạnh, không chỉ vì sợ hãi mà còn vì một cảm giác quen thuộc.
“Chúng ta không đơn độc,” Minh nói, ánh mắt anh không rời khỏi bóng đen đang tiến gần.
Vũ Nguyệt nắm chặt tay Minh, nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi lo sợ. Những bí mật đang trỗi dậy, và cô biết rằng sắp có điều gì đó lớn lao xảy ra. Cô phải đối mặt với nó, dù điều đó có nghĩa là phải bước vào bóng tối.
“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua,” cô thì thào, lòng quyết tâm dâng trào.
Khi hình dáng ấy tiến lại gần hơn, ánh sáng từ trăng đỏ càng làm nổi bật những nét mặt không rõ ràng. Một cuộc chiến mới đang chờ đợi họ, và Vũ Nguyệt biết rằng hành trình tìm kiếm sự thật chỉ mới bắt đầu.