Nguyệt Thực

Chương 17: Đối mặt với định mệnh

Vũ Nguyệt và Minh tiếp tục tiến sâu vào rừng, nơi ánh sáng nhạt dần, nhường chỗ cho bóng tối dày đặc. Đôi chân họ bước đi nhẹ nhàng, nhưng trong lòng mỗi người đều nặng trĩu những lo âu. Âm thanh của thiên nhiên xung quanh trở nên xa lạ, giống như một bản nhạc buồn đang vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

“Em có nghe thấy không?” Minh bất ngờ dừng lại, ánh mắt căng thẳng.

“Nghe gì?” Vũ Nguyệt hỏi, trong lòng dâng lên cảm giác bất an.

“Những tiếng động lạ... như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” anh thì thầm.

Cô lắng nghe, tim đập thình thịch. Có lẽ là tiếng lá xào xạc, hay tiếng bước chân nhẹ nhàng từ xa xăm? Cảm giác như có một bóng hình nào đó đang rình rập, không thể nào xác định được. Cô không thể để Minh thấy sự lo lắng trong ánh mắt mình. “Chúng ta phải đi tiếp,” Vũ Nguyệt nói, cố gắng giữ giọng mình vững vàng.

“Đúng vậy. Nhưng phải cẩn thận.” Minh gật đầu, nắm chặt tay cô hơn.

Họ tiếp tục bước đi, cảm nhận sự hiện diện của những sinh vật xung quanh. Bóng tối như có sức mạnh kì bí, khiến Vũ Nguyệt cảm thấy bản thân mình như một phần của nó. Cô không thể phủ nhận rằng trong sâu thẳm, sức mạnh ma cà rồng đang bùng cháy, một phần nào đó trong cô đang khao khát được giải phóng.

“Nguyệt, em có nghĩ rằng mình sẽ tìm ra sự thật về cha?” Minh hỏi, ánh mắt đầy hy vọng.

“Em không biết,” cô đáp, “Nhưng em cảm thấy rằng mọi thứ đều có lý do của nó. Có thể những bí mật sẽ dẫn chúng ta đến ánh sáng.”

“Vậy thì hãy tin vào điều đó. Anh sẽ ở bên em.” Minh nhìn cô, ánh mắt kiên định.

Họ đi qua những lối mòn hẹp, nơi ánh sáng mờ ảo chỉ đủ để nhìn thấy những bóng cây đen sì. Bất chợt, một tiếng gầm vang lên từ phía sâu trong rừng, làm cả hai dừng lại. Cảm giác như không khí trở nên nặng nề, đầy áp lực.

“Chúng ta phải đi,” Minh nói, giọng trầm xuống.

“Nhưng có thể đó là một con sói,” Vũ Nguyệt lo lắng.

“Dù sao đi nữa, chúng ta không thể để mình bị mắc kẹt ở đây,” Minh quyết đoán.

Họ bắt đầu chạy, tiếng bước chân dồn dập vang lên trong đêm tối. Vũ Nguyệt cảm nhận rõ sự căng thẳng trong từng bước chân. Tim cô đập mạnh, không chỉ vì sợ hãi mà còn vì cảm giác mạo hiểm tràn đầy trong mạch máu. Dường như sức mạnh ma cà rồng trong cô đang muốn bùng nổ.

“Nguyệt!” Minh gọi, “Em ổn không?”

“Em không biết,” cô thừa nhận, “Nhưng em cảm thấy... sức mạnh đang trỗi dậy trong em. Em không thể để nó chiếm lấy mình.”

“Đừng lo lắng, hãy để tình yêu dẫn lối cho em.” Minh nói, ánh mắt ấm áp nhưng cũng đầy lo lắng.

Họ chạy qua những khúc quanh, cảm giác như bóng tối đang bủa vây. Vũ Nguyệt cảm thấy những bóng hình lởn vởn xung quanh, nhưng không thể xác định được chúng là gì. Đột nhiên, một bóng đen lao ra, chắn ngang lối đi.

“Chạy!” Minh hét lên.Họ quay lại, nhưng đã quá muộn. Một bóng người cao lớn, mặc áo choàng đen, đứng chắn trước mặt họ. Ánh mắt lạnh lẽo của hắn khiến Vũ Nguyệt cảm thấy như bị đắm chìm trong bóng tối. “Các ngươi không thể thoát được,” hắn nói, giọng trầm thấp.

“Chúng tôi không có ý định gây hấn,” Minh nói, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Ý định hay không, điều đó không quan trọng. Ngươi là một ma cà rồng, và ta không thể để ngươi sống.” Hắn tiến gần hơn, sự đe dọa hiện rõ trong từng bước chân.

Vũ Nguyệt cảm thấy sức mạnh trong cô trỗi dậy mãnh liệt, nhưng cô biết rằng nếu không kiểm soát, nó sẽ trở thành một mối đe dọa. “Dừng lại!” Cô nói, giọng đầy quyết đoán. “Tôi không phải là kẻ thù của ngươi.”

“Ngươi không thể nói dối bản thân. Ngươi mang dòng máu của Hắc Phong,” hắn đáp, ánh mắt đen tối.

“Dòng máu không quyết định con người,” Vũ Nguyệt khẳng định, “Chúng ta có thể thay đổi số phận.”

“Ngươi đang mơ mộng.” Hắn cười nhạt. “Đừng để bản thân bị lừa dối bởi tình yêu. Nó sẽ không cứu được ngươi.”

Minh nắm chặt tay Vũ Nguyệt, ánh mắt anh tỏ rõ quyết tâm. “Chúng tôi sẽ không từ bỏ. Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật.”

“Thật ư?” Hắn cười khẩy, “Hãy xem thử điều gì sẽ xảy ra khi Nguyệt thực xảy ra.”

“Nguyệt thực?” Vũ Nguyệt nhướng mày, cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô không thể để bản thân bị cuốn vào cuộc chiến này.

“Đúng vậy,” hắn đáp, “Khi ánh trăng bị che khuất, tất cả sẽ trở nên hỗn loạn.”

“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra.” Minh nói, giọng kiên định.

“Hãy chuẩn bị cho những gì tồi tệ nhất. Ngươi không thể thoát khỏi định mệnh.” Hắn nói rồi lùi lại vào bóng tối, để lại một cảm giác hồi hộp trong không khí.

Vũ Nguyệt nhìn Minh, trong lòng cảm thấy nỗi lo lắng dâng trào. “Chúng ta phải tìm cách bảo vệ nhau,” cô nói, giọng đầy quyết tâm.

“Đúng vậy,” Minh gật đầu, “Chúng ta sẽ tìm ra cách.”

Họ tiếp tục đi, nhưng giờ đây, bóng tối không còn đơn thuần là một bức màn che giấu mà trở thành một thử thách. Vũ Nguyệt cảm nhận sức mạnh trong cô đang dần lớn lên, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng nó đang trở thành một mối đe dọa. Cô phải học cách kiểm soát nó, vì Minh và cho cả chính bản thân mình.

“Nguyệt, em có thể làm được. Anh tin em,” Minh nói, ánh mắt sáng lên trong bóng tối.

“Em sẽ không phụ lòng anh,” cô khẳng định, nắm chặt tay anh.

Họ tiếp tục bước đi, bóng tối vẫn bủa vây, nhưng với tình yêu bên cạnh, Vũ Nguyệt cảm thấy rằng mọi thử thách đều có thể vượt qua. Nguyệt thực đang đến gần, và cô sẵn sàng đối mặt với định mệnh của mình.

truyenfull,truyenfull vn