Nguyệt Thực

Chương 13: Sự thật đau lòng

Khi Vũ Nguyệt bước vào căn phòng tối tăm của lâu đài, nỗi buồn và sự nghi ngờ tràn ngập tâm trí cô. Những bức tường lạnh lẽo như đang thì thầm những bí mật mà cô luôn cố gắng né tránh. Cô dừng lại trước một chiếc gương lớn, nơi hình ảnh của mình phản chiếu, nhưng không chỉ có thế. Cô thấy cha mình, trong những ký ức mờ nhạt, hình ảnh người thợ săn kiên cường với ánh mắt đầy quyết tâm.

“Cha, tại sao lại ra đi?” Vũ Nguyệt thì thầm, như thể hy vọng ông có thể nghe thấy cô. Cô cảm nhận được sự trống rỗng, nỗi đau đớn từ cái chết không lời giải thích. Mỗi lần nghĩ về ông, cô lại cảm thấy một phần của mình bị bóp nghẹt.

Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên. Cô quay lại, ánh mắt sắc lẹm, nhưng khi cánh cửa mở ra, là Minh, khuôn mặt anh hiện rõ vẻ lo lắng.

“Nguyệt, em ổn không?” Anh hỏi, giọng trầm ấm như một liều thuốc xoa dịu những cơn sóng dồn dập trong lòng cô.

“Em không biết,” cô đáp, đôi mắt xanh thẳm không giấu được nỗi buồn. “Em chỉ muốn hiểu rõ sự thật về cha mình.”

Minh tiến lại gần, ánh mắt anh đầy thấu hiểu. “Em không đơn độc. Anh sẽ cùng em tìm kiếm sự thật. Dù có thế nào, chúng ta sẽ vượt qua.”

Vũ Nguyệt gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn còn nhiều nghi ngờ. “Nhưng những gì em tìm thấy có thể không như em mong đợi. Có thể em sẽ phát hiện ra những điều đau lòng.”

“Đau lòng hay không, em vẫn phải đối diện với nó,” Minh nhấn mạnh, ánh mắt kiên định. “Đó là cách duy nhất để em tìm thấy bình yên.”

Cô không thể không cảm thấy ấm áp trước sự chân thành của anh. Nhưng một phần trong cô lại sợ hãi. Sự thật có thể tàn nhẫn hơn cả cái chết. Cô không biết mình có đủ sức mạnh để đối mặt với nó hay không.

“Chúng ta cần phải bắt đầu,” cô quyết định, giọng nói dứt khoát. “Em cảm thấy có điều gì đó đang chờ đợi chúng ta ở phía trước.”

Hai người rời khỏi lâu đài, ánh trăng chiếu sáng con đường phía trước. Vũ Nguyệt cảm thấy như ánh sáng ấy đang dẫn dắt họ đến một nơi nào đó bí ẩn, nơi mà những bí mật sẽ được phơi bày.

Khi họ bước vào rừng, không khí trở nên nặng nề. Những âm thanh lạ lùng từ sâu trong bóng tối khiến Vũ Nguyệt rùng mình. “Minh, có vẻ như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” cô thì thầm, cảm giác bất an dâng lên.

Minh siết chặt tay cô, ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm. “Đừng lo, em có anh bên cạnh.”

Họ đi sâu vào rừng, và dần dần, những hình ảnh về cha cô xuất hiện trong tâm trí. Những buổi chiều cha dạy cô câu cá, những câu chuyện về dòng máu ma cà rồng. Cô nhớ rõ nụ cười của ông, sự ấm áp từ vòng tay ông.

“Cha đã từng nói rằng sự thật sẽ luôn tìm đến những người dũng cảm,” Vũ Nguyệt nói, giọng cô vang lên như một lời nhắc nhở. “Có lẽ em cần phải tìm đến nơi cha đã ra đi.”

“Đúng vậy,” Minh đồng ý. “Chúng ta hãy tìm nơi đó.”

Họ tiếp tục đi, và không lâu sau, họ đến một bờ sông. Nước chảy róc rách, ánh trăng phản chiếu lên mặt nước như những mảnh vỡ của quá khứ. Vũ Nguyệt ngồi xuống, nhìn vào dòng nước, cảm giác như có một phần của cha đang ở đây, trong từng giọt nước.

“Em nghĩ cha đã đến đây trước khi ra đi?” Minh hỏi, ngồi bên cạnh cô.

“Có lẽ,” Vũ Nguyệt đáp, lòng cô nặng trĩu. “Có thể ông đã cảm thấy điều gì đó không ổn.”

Bỗng nhiên, cô thấy một ánh sáng lấp lánh dưới mặt nước. “Minh, nhìn kìa!” cô chỉ tay về phía đó.

Minh cúi người xuống, ánh mắt anh lấp lánh sự tò mò. “Đó là gì?”Cô nghiêng người, cúi xuống để nhìn rõ hơn. Một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ, có khắc những ký tự lạ. “Có thể đây là một manh mối,” Vũ Nguyệt nói, lòng phấn khích xen lẫn lo lắng.

Minh cẩn thận lấy chiếc hộp lên. “Mở ra đi, Nguyệt.”

Vũ Nguyệt hít một hơi thật sâu, tay run rẩy khi mở nắp hộp. Bên trong là một cuốn sổ nhỏ, những trang giấy đã ố vàng. Cô nhẹ nhàng lật từng trang, và những dòng chữ quen thuộc xuất hiện. Đó là chữ viết của cha cô.

“Đây là nhật ký của cha,” cô thì thào, tim đập nhanh. “Ông đã viết về những bí mật của dòng tộc.”

Minh nhìn cô với ánh mắt khích lệ. “Đọc đi, có thể nó sẽ giúp em hiểu hơn về cha.”

Cô bắt đầu đọc những dòng chữ, và từ từ, sự thật hiện ra. Những cuộc chiến giữa ma cà rồng và thợ săn, những mối đe dọa từ bên trong dòng tộc, những điều cha cô đã phải đối mặt. Cô cảm thấy như mình đang sống lại những khoảnh khắc đó, nỗi đau và sự hy sinh.

“Nguyệt,” Minh lên tiếng, giọng anh tràn đầy lo lắng. “Em có ổn không?”

Vũ Nguyệt ngẩng đầu, nhưng ánh mắt cô đã trở nên lạnh lẽo. “Cha không chết vì một thợ săn. Ông đã bị phản bội bởi chính những người trong dòng tộc.”

Tim cô như ngừng đập. Những dòng chữ tiếp tục cuốn cô vào sự thật tàn nhẫn. “Họ đã âm thầm lập kế hoạch để loại bỏ cha, vì ông không đồng tình với những gì họ đang làm.”

Minh im lặng, chờ đợi cô tiếp tục.

“Ông đã cố gắng bảo vệ em, nhưng cuối cùng lại phải hy sinh,” Vũ Nguyệt nghẹn ngào. “Tất cả những gì cha làm chỉ vì em.”

Nỗi đau trong lòng cô như một cơn sóng cuốn trôi mọi thứ. Cô không chỉ mất cha, mà còn mất đi lý tưởng, niềm tin vào gia đình.

“Nguyệt,” Minh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. “Đừng để nỗi đau này nuốt chửng em. Cha em đã hy sinh vì em, nhưng em còn có thể tiếp tục cuộc chiến này.”

Cô nhìn anh, và trong khoảnh khắc đó, cô cảm nhận được sức mạnh từ tình yêu của anh. “Em sẽ không để ông phải thất vọng,” cô quyết tâm, giọng nói trở nên kiên định. “Em sẽ tìm ra kẻ phản bội và bảo vệ những người mà em yêu thương.”

Bất chợt, một tiếng động lớn vang lên từ phía rừng sâu, khiến cả hai giật mình. Vũ Nguyệt cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Chúng ta không thể ở đây lâu hơn nữa,” cô nói, nỗi lo lắng tràn ngập.

Minh gật đầu, ánh mắt anh trở nên cảnh giác. “Chúng ta phải đi ngay.”

Khi họ đứng dậy, một bóng đen lao ra từ trong rừng, đôi mắt sáng rực như lửa. Vũ Nguyệt nhận ra đó là một trong những thợ săn, kẻ mà cô đã nghe cha kể.

“Nguyệt!” Minh hét lên, nhưng đã quá muộn. Bóng đen đã lao về phía họ.

Vũ Nguyệt cảm thấy sức mạnh trong mình trỗi dậy, nhưng cô không biết phải sử dụng nó như thế nào. Trong khoảnh khắc đó, cô phải đưa ra quyết định. Cô sẽ đứng lên, không chỉ vì bản thân mà còn vì tình yêu và những gì cha cô đã làm.

“Minh, hãy ở lại phía sau!” cô quát, và ánh sáng từ cơ thể cô bừng sáng.

Cuộc chiến bắt đầu, và trong lòng cô, sự thật đau lòng đã trở thành động lực để cô chiến đấu.

truyenfull,truyenfull vn