Nguyệt Tâm đứng bất động, trái tim đập thình thịch khi bóng đen kia tiến lại gần. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng cô. Cô nhớ lại những lời của Kim Hồn, những bí mật mà cô ta nhắc đến. Cái chết của mẹ cô, những bí mật mà môn phái đang giấu kín. Liệu Lưu Vân có thực sự là người mà cô nghĩ? Hay hắn cũng đang ẩn giấu những âm mưu đen tối?
“Nguyệt Tâm!” Lưu Vân gọi, giọng anh có phần lo lắng. “Cẩn thận!”
Nguyệt Tâm quay lại, thấy Lưu Vân đang nắm chặt kiếm, ánh mắt anh không còn vẻ lạc quan thường thấy. Cô gật đầu, nhưng lòng vẫn trĩu nặng. “Có thể có kẻ khác đang theo dõi chúng ta.”
“Ta sẽ không để ai đe dọa chúng ta,” Tôn Tình thêm vào, ánh mắt cô sắc lạnh, như một con báo rình mồi.
Bóng đen kia tiến lại gần hơn, để lộ ra hình dáng một người đàn ông thấp bé, khuôn mặt bị che kín bởi chiếc khăn đen. Hắn có đôi mắt quỷ quyệt, ánh nhìn như muốn xuyên thấu vào tâm can của từng người. “Hắc Điểu đã không thành công, nhưng ta sẽ không giống hắn.”
“Ngươi là ai?” Nguyệt Tâm hỏi, giọng kiên quyết.
“Ta là Đoàn Thái,” hắn đáp, giọng nói khàn khàn, như thể từng chữ đều mang theo sự thâm độc. “Một kẻ sẽ khiến các ngươi phải trả giá cho những gì đã làm.”
Nguyệt Tâm cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Không chỉ Hắc Điểu, giờ đây còn thêm Đoàn Thái, một kẻ có vẻ rất nguy hiểm. “Ngươi muốn gì?” Cô hỏi, cố giữ bình tĩnh.
“Chỉ cần một điều,” Đoàn Thái cười, nhưng nụ cười của hắn không có chút gì thiện cảm. “Sự thật. Ta biết rằng cái chết của mẹ ngươi không đơn giản như ngươi nghĩ. Có những bí mật mà ngươi chưa từng biết.”
Nguyệt Tâm nắm chặt kiếm, không thể để hắn tiếp tục khinh thường. “Ngươi đang nói gì?”
“Những bí mật về môn phái Nguyệt Sơn, về những người đã phản bội. Ta có thể cho ngươi thấy điều đó, nhưng ngươi phải trả giá,” Đoàn Thái nói, ánh mắt hắn lấp lánh một cách xảo quyệt.
“Ta không cần sự giúp đỡ của ngươi!” Nguyệt Tâm gầm lên, nhưng bên trong, lòng cô như bị xé toạc. Liệu những bí mật đó có thật hay không? Những điều mà cô luôn tìm kiếm?
“Nguyệt Tâm!” Lưu Vân gọi lớn, kéo cô trở về với thực tại. “Chúng ta không thể tin hắn!”
“Đúng vậy,” Tôn Tình thêm vào, “Hắn chỉ muốn lợi dụng ngươi.”
Nhưng Đoàn Thái chỉ cười khẩy. “Các ngươi không hiểu. Sự thật sẽ đến với ngươi, dù ngươi có muốn hay không.”
Nguyệt Tâm cảm thấy như một chiếc lưỡi dao lạnh lẽo vừa khẽ cắt vào trái tim mình. Cô đã quá mệt mỏi với những bí mật, những âm mưu không ngừng đeo bám. “Ta sẽ tìm ra sự thật,” cô nói, giọng điệu kiên quyết. “Nhưng không cần ngươi chỉ đường.”
“Thật thú vị,” Đoàn Thái đáp, nét mặt hắn trở nên nghiêm túc hơn. “Ngươi sẽ sớm nhận ra rằng cuộc chiến này không chỉ là về ngươi, mà còn về những gì đã xảy ra trong quá khứ. Những kẻ muốn thấy ngươi thất bại đang rình rập.”“Câm miệng!” Nguyệt Tâm gầm lên, thanh kiếm trong tay cô sáng loáng. “Ta không sợ bất cứ ai.”
Đột nhiên, một tiếng động vang lên, như tiếng gió rít qua những kẽ hở. Tất cả mọi người đều quay lại. Một bóng người khác xuất hiện, mái tóc dài bồng bềnh, làn da trắng như ngọc. Kim Hồn.
“Nguyệt Tâm, ngươi không thể thoát được đâu!” Kim Hồn cười, giọng nói của cô ta như một làn sóng lạnh lẽo. “Ngươi có biết rằng những gì ngươi đang tìm kiếm có thể hủy diệt cả giang hồ này không?”
“Ta không quan tâm!” Nguyệt Tâm đáp, nhưng trong lòng lại dấy lên sự hoang mang. “Ta chỉ muốn biết sự thật.”
“Và sự thật sẽ đến với ngươi, nhưng không phải theo cách mà ngươi mong muốn,” Kim Hồn nói, đôi mắt cô ta lấp lánh một cách bí ẩn.
Nguyệt Tâm cảm thấy như một cơn lốc xoáy đang cuốn lấy mình. Những lời của Kim Hồn, những bí mật mà Đoàn Thái nhắc đến. Lưu Vân đứng bên cạnh, vẻ mặt anh như đang đấu tranh giữa lòng trung thành và sự nghi ngờ. Cô cảm nhận được sức nặng của những quyết định mà mình phải đưa ra.
“Chúng ta không thể để họ tiếp cận,” Lưu Vân nói, giọng kiên quyết. “Chúng ta phải hành động ngay bây giờ!”
“Đúng vậy!” Tôn Tình đồng tình, ánh mắt sắc lạnh. “Không thể để họ thao túng chúng ta.”
Nguyệt Tâm cảm thấy trong lòng dấy lên một ngọn lửa. Cô không thể để những bí mật này tiếp tục ảnh hưởng đến mình và những người mà cô yêu quý. “Chúng ta sẽ chiến đấu!” Cô tuyên bố, thanh kiếm giơ cao. “Để tìm ra sự thật!”
Cả ba đồng loạt lao vào trận chiến. Nguyệt Tâm thi triển chiêu “Nguyệt Quang Phản Chiếu”, những hình ảnh ảo của cô tạo ra một màn chắn, khiến đối thủ hoang mang. Lưu Vân và Tôn Tình đồng loạt tấn công, tạo thành một thế trận vững chắc.
Đoàn Thái và Kim Hồn cố gắng né tránh, nhưng Nguyệt Tâm đã sẵn sàng. “Nguyệt Quang Phản Chiếu!” Cô hô lớn, hình ảnh ảo của mình phân tán, khiến đối thủ không thể xác định được đâu mới là thật.
“Hãy cẩn thận!” Lưu Vân kêu lên, nhưng Nguyệt Tâm đã cảm nhận được sức mạnh từ những bí mật, từ những điều mà cô luôn tìm kiếm.
Ánh trăng rực rỡ chiếu sáng, và Nguyệt Tâm cảm thấy như có một nguồn năng lượng mới dâng trào. Cô không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn cho những người đã mất. “Ta sẽ tìm ra sự thật!” Cô thét lên, quyết tâm không ngừng lại.
Nhưng giữa lúc đó, một tiếng động khác vang lên từ phía sau. Một bóng đen nữa xuất hiện, khiến Nguyệt Tâm và các đồng đội phải dừng lại. Ánh mắt cô dán chặt vào bóng đen, lòng tràn đầy nghi hoặc. Liệu kẻ mới này có phải là đồng minh hay thù địch?
“Đừng để cho sự nghi ngờ g**t ch*t các ngươi,” bóng đen nói, giọng nói lạnh lùng nhưng có phần quen thuộc.
Nguyệt Tâm nắm chặt kiếm, sẵn sàng cho bất cứ điều gì sắp diễn ra. Cuộc chiến không chỉ là giữa những kẻ thù, mà còn là cuộc chiến trong chính lòng mình. Cô không thể để sự nghi ngờ làm lung lay quyết tâm của mình. Nguyệt Tâm hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho những gì sắp đến.