Nguyệt Cầm Tình

Chương 9: Cuộc chiến đầu tiên

Nguyệt và Tôn Thái đứng đối diện với nhóm côn đồ, cảm giác căng thẳng dâng lên từng giây một. Ánh mắt Nguyệt sáng rực, sự kiên định hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt. Cô đã chuẩn bị cho tình huống này, nhưng không thể ngờ rằng cuộc chiến đầu tiên lại đến sớm như vậy.

“Cẩn thận,” Tôn Thái thì thầm, đôi tay nắm chặt, sẵn sàng cho bất kỳ cuộc tấn công nào. “Họ đông hơn chúng ta.”

“Đông không có nghĩa là mạnh,” Nguyệt đáp, giọng điệu lạnh lùng. “Chỉ cần chúng ta phối hợp tốt, sẽ không có gì ngăn cản được chúng ta.”

Nhóm côn đồ bắt đầu tiến lại gần, nụ cười mỉa mai trên môi họ như những chiếc đao sắc bén. Một trong số họ, người có vẻ đứng đầu, bước lên phía trước. “Các ngươi không biết mình đang ở đâu sao? Đây là lãnh địa của chúng ta. Các ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngu ngốc này.”

“Chúng ta không sợ,” Nguyệt trả lời, đôi mắt cô không rời khỏi kẻ thù. “Chúng ta chỉ tìm kiếm sự thật.”

“Thật không? Vậy hãy chuẩn bị cho sự thật mà các ngươi sẽ phải đối mặt!” Hắn ta quát, ra hiệu cho đồng bọn xông lên.

Và ngay lập tức, cuộc chiến bắt đầu. Nguyệt di chuyển như một cơn gió, sử dụng “Nguyệt Ảnh Thần Công”, tấn công nhanh như chớp. Cô cảm nhận được từng cú ra đòn, như những nhát dao đâm vào tâm trí kẻ thù. Đối với Nguyệt, mỗi cú đánh không chỉ là chiến đấu mà còn là một phần của hành trình trả thù cho mẹ.

Tôn Thái cũng không ngồi yên, anh lao vào cuộc chiến với sức mạnh vượt trội của mình. Những cú đấm của anh vang lên như tiếng sấm, mỗi lần chạm vào đối thủ là một lần khẳng định quyết tâm bảo vệ Nguyệt. Nhưng số lượng kẻ thù quá đông, họ bắt đầu cảm thấy áp lực.

“Nguyệt, chúng ta phải tìm cách rút lui!” Tôn Thái hét lên, mồ hôi lấm tấm trên trán.“Không! Hãy chiến đấu đến cùng!” Nguyệt gầm lên, lòng quyết tâm không cho phép cô lùi bước.

Cuộc chiến diễn ra ác liệt, tiếng va chạm, tiếng thở hổn hển, và cả những tiếng kêu la vang lên giữa màn đêm. Nguyệt và Tôn Thái phối hợp chặt chẽ, nhưng đối thủ không chỉ đông mà còn được huấn luyện bài bản. Những cú đá, cú đấm của họ không thể ngăn cản sự tấn công mãnh liệt từ nhóm côn đồ.

Giữa lúc hỗn loạn, một ánh sáng chói lòa xuất hiện từ phía xa, làm cho mọi người đều dừng lại. Nguyệt quay lại, và khi nhìn thấy bóng người quen thuộc, cô cảm thấy tim mình như ngừng đập. Đó chính là Hàn Tử Vân, đứng trên một tảng đá lớn, vẻ mặt lạnh lùng như băng giá.

“Các ngươi thật sự dũng cảm,” hắn ta nói, giọng điệu chế nhạo. “Nhưng tất cả chỉ là sự phí hoài thời gian. Hãy để ta tham gia vào trò chơi này.”

Hắn giơ tay lên, và từ trong bóng tối, những kẻ thù khác xuất hiện, tạo thành một vòng vây chặt chẽ. Nguyệt và Tôn Thái nhìn nhau, sự quyết tâm trong ánh mắt họ không hề giảm sút. Họ đã bước vào cuộc chiến không chỉ vì sự thật mà còn vì chính bản thân mình.

“Chúng ta sẽ không lùi bước,” Nguyệt nói, giọng cô tràn đầy sức mạnh. “Hãy cho họ thấy sức mạnh của chúng ta!”

Tôn Thái gật đầu, lòng anh tràn đầy tự hào. Họ đã chuẩn bị cho trận chiến này, và giờ đây, không có gì có thể ngăn cản họ. Giữa bóng tối dày đặc, họ phải tìm ra ánh sáng để dẫn lối cho cuộc hành trình tiếp theo.

Cuộc chiến đã chính thức bắt đầu, và Nguyệt cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình. Họ không chỉ đối mặt với những kẻ thù bên ngoài mà còn phải chiến đấu với những nỗi sợ hãi bên trong. Nhưng một điều chắc chắn, Nguyệt sẽ không bao giờ từ bỏ. Cô sẽ chiến đấu đến cùng, vì mẹ cô, vì chính mình, và vì những người vô tội trong giang hồ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn