Nguyệt Cầm Tình

Chương 3: Nguồn gốc Nguyệt Cầm

Nguyệt ngồi bên bờ suối, dòng nước chảy róc rách như một bản nhạc êm đềm, nhưng trong lòng cô, một cơn bão đang cuộn trào. Tôn Thái ngồi cạnh, ánh mắt nghiêm túc, thỉnh thoảng liếc nhìn cô, như thể đang chờ đợi điều gì đó từ sâu thẳm tâm hồn Nguyệt.

“Nguyệt,” anh lên tiếng, “cậu đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?”

“Chuẩn bị cho gì?” Nguyệt đáp, giọng cô cứng cỏi, nhưng bên trong, sự lo lắng đang gặm nhấm tâm trí cô.

“Cho việc tìm hiểu về môn phái Nguyệt Cầm và bí kíp võ học của nó,” Tôn Thái nói, sự kiên nhẫn trong giọng nói của anh khiến Nguyệt cảm thấy yên lòng. “Cậu cần biết rõ về nguồn gốc của sức mạnh mà mình đang sở hữu.”

Nguyệt gật đầu, nhưng trong lòng, cô vẫn còn nhiều điều băn khoăn. Những ký ức về mẹ, về những giờ phút rèn luyện khổ cực dưới sự dạy dỗ của sư phụ, tất cả như một bức tranh mờ ảo. Cô thở dài, ánh mắt hướng về xa xăm, nơi mà những kẻ thù đang chờ đợi.

“Chúng ta sẽ phải đến Minh Nguyệt Đường,” cô nói, quyết tâm trong giọng nói. “Nơi đó có những bí kíp võ học mà tớ cần.”

Tôn Thái đứng dậy, vươn vai một cái, rồi nhìn Nguyệt với ánh mắt khích lệ. “Tớ sẽ luôn bên cạnh cậu. Dù có chuyện gì xảy ra, tớ sẽ không để cậu một mình.”

Nguyệt mỉm cười, lòng ấm áp hơn. Họ bắt đầu hành trình, vượt qua những con đường gập ghềnh, nơi mà bụi bặm và những cành cây khô quẹt vào da thịt. Không khí trở nên ngột ngạt, như thể đang báo hiệu một cơn bão sắp đến.

Khi đến Minh Nguyệt Đường, không khí dường như thay đổi. Một không gian tĩnh lặng bao trùm, nơi mà những bí ẩn cổ xưa vẫn còn vương vấn. Nguyệt cảm nhận được sự hiện diện của những thế hệ võ sĩ đi trước, họ đã từng sống, đã từng chiến đấu để bảo vệ môn phái.

Bước vào trong, Nguyệt cảm thấy mình như lạc vào một thế giới khác. Những bức tranh tường khắc họa những trận chiến oai hùng, những cao thủ huyền thoại. Cô tiến lại gần, bàn tay chạm vào một bức tranh, cảm giác như có một luồng năng lượng đang chảy qua mình.

“Đây chính là nơi mẹ tớ đã từng học,” Nguyệt thì thầm. Tôn Thái đứng bên cạnh, anh không nói gì nhưng ánh mắt anh chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc.

“Chúng ta cần tìm hiểu về bí kíp Nguyệt Cầm,” Tôn Thái nhắc nhở, kéo Nguyệt trở lại với thực tại. “Có lẽ sư phụ của cậu sẽ biết.”

Nguyệt gật đầu, lòng đầy hồi hộp. Sư phụ của cô, một người đàn ông có sức mạnh và trí tuệ, đã từng dạy cô không chỉ võ công mà còn là những bài học về cuộc sống. Họ tìm đến thư viện của Minh Nguyệt Đường, nơi chứa đựng những cuốn sách cổ, những bí kíp đã được lưu truyền qua nhiều thế hệ.

Khi bước vào, không gian như ngưng đọng. Hàng trăm cuốn sách được xếp ngay ngắn, bám đầy bụi. Nguyệt tiến lại gần, bàn tay lướt nhẹ trên những trang sách. Cô tìm kiếm một cuốn sách có tên “Nguyệt Cầm”.

“Có lẽ ở đây,” cô nói, ánh mắt sáng lên khi tìm thấy cuốn sách. Tôn Thái đứng bên, chăm chú theo dõi từng cử chỉ của cô.

“Mở ra đi,” anh khuyến khích.Nguyệt từ từ mở cuốn sách, những trang giấy vàng úa như muốn kể lại những câu chuyện cổ xưa. Cô đọc từng dòng, lòng tràn ngập cảm xúc khi biết được rằng môn phái Nguyệt Cầm không chỉ đơn thuần là một kỹ thuật võ thuật mà còn là một triết lý sống, một cách để kết nối với những gì xung quanh.

“Nguyệt Cầm có khả năng giúp người sử dụng kết nối với ánh trăng, mang lại sức mạnh và sự khéo léo. Những chiêu thức không chỉ là đòn đánh mà còn là sự hòa quyện giữa con người và thiên nhiên,” Nguyệt đọc to, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin.

“Cậu đã sẵn sàng để học chưa?” Tôn Thái hỏi, ánh mắt anh tràn đầy mong chờ.

“Rất sẵn sàng,” Nguyệt đáp, giọng cô chắc nịch. “Tớ muốn học ngay bây giờ.”

Họ tìm thấy một khu vực luyện tập gần đó, nơi mà những ánh sáng mờ ảo từ những chiếc đèn lồng phản chiếu lên mặt đất như những vệt sáng của mặt trăng. Nguyệt đứng giữa sân, cảm nhận được không khí tĩnh lặng xung quanh, lòng tràn đầy quyết tâm.

“Sư phụ,” Nguyệt gọi, nhưng chỉ có sự im lặng đáp lại. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận dòng khí lưu thông trong cơ thể. “Tớ sẽ không làm mẹ thất vọng.”

Tôn Thái đứng bên, quan sát cô với ánh mắt đầy tự hào. “Cậu có thể làm được. Chỉ cần tập trung vào từng chiêu thức.”

Nguyệt bắt đầu thực hành, từng động tác nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng cũng mạnh mẽ như sóng biển. Mỗi lần cô lướt qua, như thể ánh trăng đang hòa quyện với thân hình cô. Những chiêu thức đầu tiên dần dần trở nên quen thuộc, cô cảm nhận được sức mạnh đang dâng trào trong người.

“Nguyệt Ảnh Thần Công,” Nguyệt thốt lên, nhớ lại những lời dạy của sư phụ. Cô thực hiện một cú xoay người, chân như được tiếp thêm sức mạnh, lướt đi như một bóng ma, nhanh nhẹn và bất ngờ.

“Rất tốt!” Tôn Thái cổ vũ. “Cậu đã tiến bộ nhanh chóng.”

Nguyệt mỉm cười, nhưng trong lòng vẫn có một nỗi lo lắng. Mỗi chiêu thức, mỗi đòn đánh đều mang trong mình một trọng trách. Cô không chỉ học võ mà còn phải chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới. Cuộc chiến với Hàn Tử Vân.

Khi ánh sáng cuối cùng của ngày tắt dần, Nguyệt ngừng lại, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô nhìn về phía Tôn Thái, sự kiên định trong ánh mắt anh là nguồn động lực lớn lao cho cô. “Tớ sẽ không ngừng lại cho đến khi tìm ra sự thật về mẹ.”

“Và tớ sẽ luôn bên cạnh cậu,” Tôn Thái nói, ánh mắt anh tràn đầy sức mạnh. “Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả.”

Nguyệt gật đầu, lòng đầy quyết tâm. Nhưng trong bóng tối, một hình bóng lén lút dõi theo họ từ xa. Hàn Tử Vân, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá, nụ cười tàn nhẫn hiện lên. Hắn đã biết Nguyệt đang ở đâu, và hắn sẽ không để cô dễ dàng thoát khỏi số phận.

Đêm bắt đầu buông xuống, nhưng những cơn gió lạnh lẽo lại thổi qua, như thể báo hiệu cho một cơn bão đang đến gần. Nguyệt không hề hay biết, cuộc chiến của cô mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn