“Tô Minh Nguyên, ngươi đừng khinh người quá đáng! Thể diện của nam nhân đáng giá ngàn vàng, ngươi làm như vậy thì sau này ta còn mặt mũi nào làm người?”
Ta lập tức phản bác:
“Hầu gia chỉ nghĩ đến thể diện của mình, vậy đã từng nghĩ đến thể diện của ta chưa? Chẳng lẽ nữ nhân chúng ta không phải con người sao? Ta đáng phải gánh thứ tiếng xấu này sao? Những ấm ức ta từng chịu trước đây chẳng lẽ đều chịu uổng sao?”
“Ngươi!”
“Ta bất lực đã đủ thê t.h.ả.m rồi. Chuyện này ngươi vạch trần ta ngay tại chỗ thì thôi, vậy mà còn muốn ta công khai thừa nhận?”
“Tô Minh Nguyên, lòng ngươi thật độc ác!”
“Vậy chuyện ngươi bất lực cũng đâu phải do ta gây ra...”
Ta và Cố Kỳ Việt cãi nhau, cuối cùng cả hai cùng cầu xin Hoàng đế làm chủ.
Hoàng đế cũng có chút khó xử.
Theo lý mà nói, yêu cầu của ta cũng không quá đáng nhưng triều đại này vốn là nam nhân làm chủ.
Để củng cố quyền lực của mình, nam nhân với nhau vốn có sự đồng cảm tự nhiên, bảo vệ lẫn nhau, đoàn kết vô cùng.
Điểm này quả thực tốt hơn nữ nhân rất nhiều.
Hoàng đế cũng rất đồng cảm với Cố Kỳ Việt.
Cuối cùng, ông chuyển ánh mắt sang phụ thân ta:
“Ái khanh, nói cho cùng Tô Minh Nguyên cũng là nữ nhi của khanh. Khanh nói xem nên xử lý thế nào?”
Đây là một vấn đề về việc chọn phe.
Ta nhìn phụ thân mình. Mặc dù ta không ôm hy vọng gì, nhưng nơi sâu kín nhất trong đáy lòng, ta vẫn có một chút mong đợi.
Dù sao ta cũng là nữ nhi của ông ta.
Những lời chỉ trích và ấm ức mà ta phải chịu đựng suốt những năm qua, ông ta đều biết.
Liệu ông ta có đột nhiên thức tỉnh lương tâm, đứng ra giúp ta một lần hay không?
Dù không muốn thừa nhận, nhưng vào khoảnh khắc này, ta vẫn mong trong lòng ông ta có một chút thương xót dành cho ta.
Phụ thân ta lên tiếng:
“Minh Nguyên, chuyện này tuy con chịu ấm ức nhưng oan gia nên giải không nên kết.”
“Con và Hầu gia dù sao cũng đã làm phu thê năm năm.”
“Hầu gia là Ninh An Hầu của Đại Tuy triều chúng ta, trong triều lại đang giữ chức quan, sao có thể công khai thừa nhận mình dưỡng dạ dày?”
“Chuyện này liên quan đến tôn nghiêm của nam nhân và tôn nghiêm của triều đình, sao có thể làm như lời con nói?”
“Con hiểu chuyện một chút, Hầu gia có thể bồi thường cho con ở những phương diện khác.”
“Con là nữ nhi của Tô gia ta, phải có lòng dạ rộng rãi, có tình có nghĩa…”
Bên cạnh truyền đến tiếng cười nhạo khinh thường của Hoắc Ư Bạch:
“Ta chưa từng thấy phụ thân nào ‘thương nữ nhi’ như vậy!”
“Được rồi!”
Cuối cùng, Thái hậu đập tay vịn, đưa ra một phương án giải quyết.
Vài ngày nữa bà sẽ tổ chức một buổi yến tiệc, đến lúc đó sẽ công khai rửa sạch tiếng xấu cho ta trong bữa tiệc.
Lời giải thích là ta không phải không thể sinh con.
Chỉ là trước khi thành thân, Hầu phủ từng mời đại sư tính toán.
Đại sư nói trong vòng năm năm sau khi thành thân, Hầu gia không thích hợp có con.
Nếu không, trong phủ sẽ gặp tai họa đổ m.á.u.
Nhưng thiên cơ này cũng không thể nói với người ngoài, nên mới để ta phải chịu những ấm ức ấy.
Bây giờ năm năm đã qua, chuyện được giải thích rõ ràng, trả lại sự trong sạch cho ta. Thuận tiện nhân cơ hội này ban cho ta chút bồi thường.
Quả nhiên, chuyện quỷ thần mê tín chính là tấm màn che tốt nhất để giấu giếm sự thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mọi người đều vô cùng hài lòng với cách giải thích này.
Một màn kịch lớn náo loạn đến tận lúc này, Hoàng đế và Thái hậu đều đã có chút mệt mỏi.
Hoàng đế phất tay, vừa định bảo chúng ta lui xuống, thì Phùng Quý phi đang lúc được sủng ái lại vừa khóc vừa la chạy vào.
17
“Hoàng thượng, Người phải làm chủ cho thần thiếp, làm chủ cho Phùng gia!”
“Lăng Quốc Công đã c.h.é.m đứt hai tay chất t.ử của thần thiếp. Chất t.ử thần thiếp hôn mê hơn mười ngày, hôm nay mới vừa tỉnh lại, suýt chút nữa đã… Phùng gia chúng thần suýt nữa tuyệt hậu rồi...”
Lúc này kế mẫu của ta, Phùng thị, cũng bước ra:
“Nương nương, Diên nhi tỉnh rồi? Thật sự là...”
Nói xong, bà ta nhìn về phía Hoắc Tư Bạch.
Quý phi gật đầu.
Sau đó hai người cùng nhau quỳ xuống, yêu cầu nghiêm trị Hoắc Tư Bạch.
Châts t.ử của Quý phi, Phùng Kế Diên, mấy ngày trước bị người ta làm bị thương, nhưng vẫn luôn không tìm được hung thủ.
Khi ấy chuyện này còn khiến cả kinh thành xôn xao, không ngờ lại có liên quan đến Hoắc Tư Bạch?
Ta không khỏi nhớ đến vết m.á.u trên vạt áo hắn hôm hắn trúng t.h.u.ố.c.
Chuyện này đã đổ m.á.u, mà người bị hại lại là chất t.ử của Quý phi, đích tôn của Thượng thư Bộ Binh.
Chuyện này liền không đơn giản nữa.
Hơn nữa, hai tay đều bị c.h.é.m đứt, người này cả đời coi như đã bị phế.
Sắc mặt Hoàng đế trở nên nghiêm túc.
Ông quay sang Hoắc Tư Bạch:
“Chuyện này là do ngươi làm?”
Hoắc Tư Bạch dứt khoát thừa nhận: “Đúng vậy.”
Nghe hắn thừa nhận, tiếng khóc của Quý phi và kế mẫu càng lớn hơn.
“Bệ hạ, Tiểu Quốc Công gia đã thừa nhận rồi. Chất t.ử của thần thiếp bây giờ không thể cầm b.út, không thể cầm kiếm, cả đời coi như bị hủy rồi!”
“Phụ mẫu nó cũng vì chuyện này mà lần lượt đổ bệnh, đến giờ vẫn chưa thể xuống giường!”
“Xin Bệ hạ làm chủ!”
Hoàng đế tức giận chộp lấy chén trà bên cạnh, giơ tay ném thẳng về phía Hoắc Tư Bạch:
“Khốn kiếp! Tại sao ngươi lại làm như vậy?”
“Bởi vì hắn muốn cưỡng bức ta!”
Một câu của Hoắc Tư Bạch khiến cả đại điện im phăng phắc, đến cả Phùng Quý phi cũng quên cả khóc.
“Cữu cữu, hôm đó hắn hạ t.h.u.ố.c ta, khóa cửa lại, cởi quần áo, dùng đôi tay đó sờ ta! Ta không đ.â.m c.h.ế.t hắn bằng một kiếm đã là tiện nghi cho hắn rồi!”
Ngay lúc mọi người một lần nữa chấn kinh, Phùng quý phi vừa sụt sùi vừa lên tiếng:
“Chuyện này... chuyện này... tất cả chỉ là lời nói một phía của Quốc Công gia, ai có thể chứng minh…”
Lúc này, Đại Trưởng Công chúa ngồi bên cạnh vỗ tay.
Ngoài cửa, thị vệ áp giải mấy người vào.
Không ngờ lại là tên sai vặt thân cận của Phùng Kế Diên, người đã mất tích sau khi hắn xảy ra chuyện, cùng với quản sự t.ửu lâu hôm đó đang trực.
“Phùng Ngọc Liên, vốn hôm nay cho dù ngươi không đến, ta cũng định đi tìm ngươi tính sổ.”
Nói xong, tên sai vặt thân cận kia lần lượt kể ra toàn bộ sự việc: Phùng Kế Diên đã hạ t.h.u.ố.c Hoắc Tư Bạch như thế nào, cấu kết với quản sự t.ửu lâu phong tỏa t.ửu lâu ra sao, đã đưa cho bọn họ bao nhiêu bạc để bịt miệng.
Sắc mặt Hoàng đế tức giận đến đỏ bừng như gan heo.
Quý phi và kế mẫu sợ đến run lẩy bẩy.
Đại Trưởng Công chúa lên tiếng:
“Bệ hạ, bây giờ ngoại chất t.ử của người, cũng là nhi t.ử của ta, suýt chút nữa đã bị người ta cưỡng bức.”
Ta lập tức phản bác:
“Hầu gia chỉ nghĩ đến thể diện của mình, vậy đã từng nghĩ đến thể diện của ta chưa? Chẳng lẽ nữ nhân chúng ta không phải con người sao? Ta đáng phải gánh thứ tiếng xấu này sao? Những ấm ức ta từng chịu trước đây chẳng lẽ đều chịu uổng sao?”
“Ngươi!”
“Ta bất lực đã đủ thê t.h.ả.m rồi. Chuyện này ngươi vạch trần ta ngay tại chỗ thì thôi, vậy mà còn muốn ta công khai thừa nhận?”
“Tô Minh Nguyên, lòng ngươi thật độc ác!”
“Vậy chuyện ngươi bất lực cũng đâu phải do ta gây ra...”
Ta và Cố Kỳ Việt cãi nhau, cuối cùng cả hai cùng cầu xin Hoàng đế làm chủ.
Hoàng đế cũng có chút khó xử.
Theo lý mà nói, yêu cầu của ta cũng không quá đáng nhưng triều đại này vốn là nam nhân làm chủ.
Để củng cố quyền lực của mình, nam nhân với nhau vốn có sự đồng cảm tự nhiên, bảo vệ lẫn nhau, đoàn kết vô cùng.
Điểm này quả thực tốt hơn nữ nhân rất nhiều.
Hoàng đế cũng rất đồng cảm với Cố Kỳ Việt.
Cuối cùng, ông chuyển ánh mắt sang phụ thân ta:
“Ái khanh, nói cho cùng Tô Minh Nguyên cũng là nữ nhi của khanh. Khanh nói xem nên xử lý thế nào?”
Đây là một vấn đề về việc chọn phe.
Ta nhìn phụ thân mình. Mặc dù ta không ôm hy vọng gì, nhưng nơi sâu kín nhất trong đáy lòng, ta vẫn có một chút mong đợi.
Dù sao ta cũng là nữ nhi của ông ta.
Những lời chỉ trích và ấm ức mà ta phải chịu đựng suốt những năm qua, ông ta đều biết.
Liệu ông ta có đột nhiên thức tỉnh lương tâm, đứng ra giúp ta một lần hay không?
Dù không muốn thừa nhận, nhưng vào khoảnh khắc này, ta vẫn mong trong lòng ông ta có một chút thương xót dành cho ta.
Phụ thân ta lên tiếng:
“Minh Nguyên, chuyện này tuy con chịu ấm ức nhưng oan gia nên giải không nên kết.”
“Con và Hầu gia dù sao cũng đã làm phu thê năm năm.”
“Hầu gia là Ninh An Hầu của Đại Tuy triều chúng ta, trong triều lại đang giữ chức quan, sao có thể công khai thừa nhận mình dưỡng dạ dày?”
“Chuyện này liên quan đến tôn nghiêm của nam nhân và tôn nghiêm của triều đình, sao có thể làm như lời con nói?”
“Con hiểu chuyện một chút, Hầu gia có thể bồi thường cho con ở những phương diện khác.”
“Con là nữ nhi của Tô gia ta, phải có lòng dạ rộng rãi, có tình có nghĩa…”
Bên cạnh truyền đến tiếng cười nhạo khinh thường của Hoắc Ư Bạch:
“Ta chưa từng thấy phụ thân nào ‘thương nữ nhi’ như vậy!”
“Được rồi!”
Cuối cùng, Thái hậu đập tay vịn, đưa ra một phương án giải quyết.
Vài ngày nữa bà sẽ tổ chức một buổi yến tiệc, đến lúc đó sẽ công khai rửa sạch tiếng xấu cho ta trong bữa tiệc.
Lời giải thích là ta không phải không thể sinh con.
Chỉ là trước khi thành thân, Hầu phủ từng mời đại sư tính toán.
Đại sư nói trong vòng năm năm sau khi thành thân, Hầu gia không thích hợp có con.
Nếu không, trong phủ sẽ gặp tai họa đổ m.á.u.
Nhưng thiên cơ này cũng không thể nói với người ngoài, nên mới để ta phải chịu những ấm ức ấy.
Bây giờ năm năm đã qua, chuyện được giải thích rõ ràng, trả lại sự trong sạch cho ta. Thuận tiện nhân cơ hội này ban cho ta chút bồi thường.
Quả nhiên, chuyện quỷ thần mê tín chính là tấm màn che tốt nhất để giấu giếm sự thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mọi người đều vô cùng hài lòng với cách giải thích này.
Một màn kịch lớn náo loạn đến tận lúc này, Hoàng đế và Thái hậu đều đã có chút mệt mỏi.
Hoàng đế phất tay, vừa định bảo chúng ta lui xuống, thì Phùng Quý phi đang lúc được sủng ái lại vừa khóc vừa la chạy vào.
17
“Hoàng thượng, Người phải làm chủ cho thần thiếp, làm chủ cho Phùng gia!”
“Lăng Quốc Công đã c.h.é.m đứt hai tay chất t.ử của thần thiếp. Chất t.ử thần thiếp hôn mê hơn mười ngày, hôm nay mới vừa tỉnh lại, suýt chút nữa đã… Phùng gia chúng thần suýt nữa tuyệt hậu rồi...”
Lúc này kế mẫu của ta, Phùng thị, cũng bước ra:
“Nương nương, Diên nhi tỉnh rồi? Thật sự là...”
Nói xong, bà ta nhìn về phía Hoắc Tư Bạch.
Quý phi gật đầu.
Sau đó hai người cùng nhau quỳ xuống, yêu cầu nghiêm trị Hoắc Tư Bạch.
Châts t.ử của Quý phi, Phùng Kế Diên, mấy ngày trước bị người ta làm bị thương, nhưng vẫn luôn không tìm được hung thủ.
Khi ấy chuyện này còn khiến cả kinh thành xôn xao, không ngờ lại có liên quan đến Hoắc Tư Bạch?
Ta không khỏi nhớ đến vết m.á.u trên vạt áo hắn hôm hắn trúng t.h.u.ố.c.
Chuyện này đã đổ m.á.u, mà người bị hại lại là chất t.ử của Quý phi, đích tôn của Thượng thư Bộ Binh.
Chuyện này liền không đơn giản nữa.
Hơn nữa, hai tay đều bị c.h.é.m đứt, người này cả đời coi như đã bị phế.
Sắc mặt Hoàng đế trở nên nghiêm túc.
Ông quay sang Hoắc Tư Bạch:
“Chuyện này là do ngươi làm?”
Hoắc Tư Bạch dứt khoát thừa nhận: “Đúng vậy.”
Nghe hắn thừa nhận, tiếng khóc của Quý phi và kế mẫu càng lớn hơn.
“Bệ hạ, Tiểu Quốc Công gia đã thừa nhận rồi. Chất t.ử của thần thiếp bây giờ không thể cầm b.út, không thể cầm kiếm, cả đời coi như bị hủy rồi!”
“Phụ mẫu nó cũng vì chuyện này mà lần lượt đổ bệnh, đến giờ vẫn chưa thể xuống giường!”
“Xin Bệ hạ làm chủ!”
Hoàng đế tức giận chộp lấy chén trà bên cạnh, giơ tay ném thẳng về phía Hoắc Tư Bạch:
“Khốn kiếp! Tại sao ngươi lại làm như vậy?”
“Bởi vì hắn muốn cưỡng bức ta!”
Một câu của Hoắc Tư Bạch khiến cả đại điện im phăng phắc, đến cả Phùng Quý phi cũng quên cả khóc.
“Cữu cữu, hôm đó hắn hạ t.h.u.ố.c ta, khóa cửa lại, cởi quần áo, dùng đôi tay đó sờ ta! Ta không đ.â.m c.h.ế.t hắn bằng một kiếm đã là tiện nghi cho hắn rồi!”
Ngay lúc mọi người một lần nữa chấn kinh, Phùng quý phi vừa sụt sùi vừa lên tiếng:
“Chuyện này... chuyện này... tất cả chỉ là lời nói một phía của Quốc Công gia, ai có thể chứng minh…”
Lúc này, Đại Trưởng Công chúa ngồi bên cạnh vỗ tay.
Ngoài cửa, thị vệ áp giải mấy người vào.
Không ngờ lại là tên sai vặt thân cận của Phùng Kế Diên, người đã mất tích sau khi hắn xảy ra chuyện, cùng với quản sự t.ửu lâu hôm đó đang trực.
“Phùng Ngọc Liên, vốn hôm nay cho dù ngươi không đến, ta cũng định đi tìm ngươi tính sổ.”
Nói xong, tên sai vặt thân cận kia lần lượt kể ra toàn bộ sự việc: Phùng Kế Diên đã hạ t.h.u.ố.c Hoắc Tư Bạch như thế nào, cấu kết với quản sự t.ửu lâu phong tỏa t.ửu lâu ra sao, đã đưa cho bọn họ bao nhiêu bạc để bịt miệng.
Sắc mặt Hoàng đế tức giận đến đỏ bừng như gan heo.
Quý phi và kế mẫu sợ đến run lẩy bẩy.
Đại Trưởng Công chúa lên tiếng:
“Bệ hạ, bây giờ ngoại chất t.ử của người, cũng là nhi t.ử của ta, suýt chút nữa đã bị người ta cưỡng bức.”