Nguyên An Tựa Gió
Chương 1: 1
1
Thực ra lúc ấy ta cũng không hề biết, còn ngốc nghếch ôm lòng áy náy.
Khắp kinh thành ai ai cũng biết Ninh An Hầu Cố Kỳ Việt phương diện ấy rất mạnh, một đêm có thể năm, sáu, bảy, tám lần.
Làm cho các bà t.ử dưới bếp chuyên đun nước nóng cũng không được ngủ yên, suốt ngày than phiền với người khác.
Vậy mà bụng dạ của ta lại chẳng chịu cố gắng, năm năm qua vẫn không có chút động tĩnh nào.
Ta cũng từng không chịu nổi áp lực từ bà mẫu và mọi người, khuyên phu quân nạp một thiếp thất để nối dõi hương hỏa cho Hầu phủ.
Nhưng phu quân lúc nào cũng nghiêm túc từ chối.
Hắn nói, đời này có một mình ta là đủ.
Hắn chỉ muốn làm chuyện phu thê với ta, không muốn chạm vào bất kỳ nữ nhân nào khác.
Cho dù sau này không có con, cũng có thể nhận một đứa trẻ trong tộc làm con thừa tự để nuôi nấng.
Nghe những lời ấy, lòng ta vừa ngọt ngào vừa hổ thẹn.
Ngọt ngào vì phu quân dành cho ta tình sâu nghĩa nặng.
Hổ thẹn vì ta ích kỷ chấp nhận ý kiến của hắn, không còn lo liệu chuyện nạp thiếp cho phu quân nữa.
Là chủ mẫu Hầu phủ, vốn dĩ ta phải gánh vác trách nhiệm khai chi tán diệp cho Hầu phủ.
Dù bản thân không thể sinh con, cũng nên sắp xếp thiếp thất cho phu quân, để hắn có thêm con nối dõi, tiếp nối vinh quang của gia tộc.
Nhưng ta chính là ích kỷ như vậy.
Là nữ nhân, ai lại cam lòng chia sẻ phu quân của mình với người khác chứ?
Thế nên ta đội lấy những lời mắng nhiếc của bà mẫu và áp lực từ bên ngoài, một mình chiếm trọn phu quân.
Muốn mắng thì cứ mắng đi, cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Cho đến bữa thọ yến của lão phu nhân phủ Thừa Ân Bá, giấc mộng đẹp ấy mới bị đ.á.n.h tan.
2
Lúc phu quân cứu tiểu tôn t.ử của Thừa Ân Bá và kế muội Tô Minh Thư, ta đang ngồi trò chuyện với một đám phu nhân.
Phu nhân của Viên ngoại lang Bộ Lễ, Trịnh Khinh Sương, liếc nhìn cổ ta rồi cười trêu:
"Đêm qua vị nhà ngươi lại hành hạ ngươi nữa phải không? Nhìn cái cổ này xem, đỏ từng mảng như bị muỗi đốt ấy."
Nghe vậy, ta cúi đầu nhìn.
Không biết từ lúc nào chiếc cúc áo trên cùng đã bị nữ nhi của Khinh Sương cởi ra, để lộ những dấu đỏ lấm tấm bên trong.
Ta bế đứa trẻ trả lại cho nhũ mẫu, cuống quýt cài lại cúc áo, tiện thể rụt cổ vào một chút.
Sáng nay trước khi ra ngoài ta còn cố ý chọn một chiếc áo cổ đứng, vậy mà vẫn bị người ta nhìn thấy.
Tiếp đó nàng ghé sát lại hỏi:
"Đêm qua mấy lần?"
Khinh Sương là khuê mật của ta, từ khi còn chưa xuất giá, hai chúng ta đã rất thân.
Đến cả chuyện thành thân cũng chỉ trước sau nhau không bao lâu.
Giờ nàng đã có hai đứa con, còn ta thì đến một lần m.a.n.g t.h.a.i cũng chưa từng.
Không chống đỡ nổi ánh mắt nóng lòng của nàng, ta khẽ đáp:
"Sáu lần."
Nghe xong, nàng nhìn ta bằng ánh mắt vừa hâm mộ vừa thương hại, chua chát nói:
"Có khi ăn nhiều quá cũng chẳng phải chuyện tốt, dễ bị no căng. Bây giờ ngươi mệt lắm phải không?"
Ta nghĩ ngợi một chút.
Tối qua, Cố Kỳ Việt trước tiên ôm eo ta, thúc ép suốt một hồi lâu, rồi lại để ta tự mình nhún nhịp hồi lâu.
Lúc ta tự động, hai chân phải dùng sức cùng với thắt lưng mới làm chiếc giường kêu cót két.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Quả thực rất mệt.
Thế nên ta gật đầu:
"Đúng vậy, eo đau, chân cũng mỏi."
"Trời đất ơi! Đúng là nơi thì hạn c.h.ế.t, nơi thì ngập c.h.ế.t!"
Tần Hồng Anh, nữ nhi Tần Đại tướng quân cũng ghé lại.
Nàng gả cho vị Tân khoa Thám hoa lang.
Nàng nói phu quân mình đẹp thì đẹp thật, nhưng thân thể mảnh khảnh ấy chẳng chịu nổi giày vò, một đêm nhiều nhất cũng chỉ ba lần, nhiều hơn nữa thì đúng là lấy mạng hắn.
Phu nhân của Biên tu Viện Hàn Lâm, Lâm Ngọc Quỳnh, cũng chen vào, tức tối nói:
"Ba lần của ngươi còn là khá rồi đấy."
"Phu quân ta, ngoài đêm tân hôn ra, những lúc khác mỗi đêm chỉ được một lần. Mỗi lần ta còn chưa kịp nếm mùi vị thì chàng đã xong."
"Đúng là vừa không đẹp mắt, lại chẳng được việc!"
Sau đó, các nàng nhiệt liệt bàn luận về chuyện mỗi đêm phu quân nhà mình được mấy lần, các tiểu thiếp trong phủ lại bày ra trò mới gì, bà mẫu nhà mình lại gây khó dễ ra sao.
Tiện thể cũng bày tỏ sự hâm mộ, ghen tị lẫn uất ức vì ta được "ăn" quá no, quá ngon.
Nhớ ngày ta vừa thành thân chưa bao lâu, Khinh Sương từng đến thăm ta.
Lúc hai khuê mật tâm sự chuyện riêng, nàng cười đầy vẻ tinh quái rồi hỏi cảm giác chuyện ấy thế nào.
Ta nghĩ một lúc rồi đáp:
"Thoải mái thì cũng không hẳn là quá thoải mái, chỉ là giày vò người ta quá. Một đêm gọi nước đến tám lần..."
Khinh Sương nghe xong trợn tròn hai mắt, hét lên ch.ói tai:
"Bao... bao nhiêu?"
"Ngươi nói bao nhiêu cơ?"
"Tám lần?!"
"Trời đất ơi, thế chẳng phải da cũng bị mài tróc luôn sao!"
Từ nhỏ Khinh Sương được tổ mẫu nuôi lớn.
Trịnh Lão phu nhân xuất thân thôn quê, tính tình lại thẳng thắn nóng nảy.
Sống ở kinh thành bao năm mà vẫn không sửa được tính hào sảng, bộc trực, nên lời ăn tiếng nói của Khinh Sương cũng có phần bỗ bã.
Ta vội đưa tay bịt miệng nàng:
"Phu quân không thích người khác biết chuyện phòng the của bọn ta, còn đặc biệt dặn ta đừng kể cho ai."
"Chuyện này ngươi biết là được rồi, đừng nói ra ngoài nữa."
Khinh Sương trợn tròn mắt, vỗ n.g.ự.c cam đoan nhất định sẽ giữ bí mật.
Nào ngờ vừa trở về chưa được nửa ngày, cả đám tỷ muội của chúng ta đều đã biết chuyện khuê phòng của ta.
Chuyện Cố Kỳ Việt một đêm tám lần cũng truyền khắp kinh thành, trở thành đề tài bàn tán sôi nổi, danh tiếng vang dội.
3
Đúng lúc các nàng đang giới thiệu cho ta ngôi chùa nào cầu con linh nghiệm nhất, phường nào lại xuất hiện một vị đại phu nổi tiếng chuyên chữa hiếm muộn, thì nha hoàn của Bá phủ vội vã chạy đến tìm ta, nói rằng Cố Kỳ Việt bị thương.
Khi ta vội vàng chạy tới, vừa hay nhìn thấy kế muội Tô Minh Thư đang băng bó vết thương cho hắn.
Một tiểu di t.ử chưa xuất giá lại băng bó cho tỷ phu, vậy mà kế mẫu vẫn thản nhiên ngồi một bên, chẳng hề cảm thấy có gì không ổn.
Khóe môi Cố Kỳ Việt thấp thoáng ý cười nhàn nhạt.
Tô Minh Thư cúi đầu, nhưng gò má nghiêng nghiêng đã nhuốm một tầng ửng đỏ.
Trong gian phụ của hoa sảnh Bá phủ, ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ hé mở bên cạnh, rọi lên người hai bọn họ.
Trên tấm cửa sổ bọc sa màu biếc phía sau, bóng của hai người quấn quýt chồng lên nhau, mập mờ mà lưu luyến.
Trong lòng ta có chút khó chịu, nhưng vẫn nở nụ cười bước tới.
"Để ta làm cho, làm phiền muội rồi."
Thực ra lúc ấy ta cũng không hề biết, còn ngốc nghếch ôm lòng áy náy.
Khắp kinh thành ai ai cũng biết Ninh An Hầu Cố Kỳ Việt phương diện ấy rất mạnh, một đêm có thể năm, sáu, bảy, tám lần.
Làm cho các bà t.ử dưới bếp chuyên đun nước nóng cũng không được ngủ yên, suốt ngày than phiền với người khác.
Vậy mà bụng dạ của ta lại chẳng chịu cố gắng, năm năm qua vẫn không có chút động tĩnh nào.
Ta cũng từng không chịu nổi áp lực từ bà mẫu và mọi người, khuyên phu quân nạp một thiếp thất để nối dõi hương hỏa cho Hầu phủ.
Nhưng phu quân lúc nào cũng nghiêm túc từ chối.
Hắn nói, đời này có một mình ta là đủ.
Hắn chỉ muốn làm chuyện phu thê với ta, không muốn chạm vào bất kỳ nữ nhân nào khác.
Cho dù sau này không có con, cũng có thể nhận một đứa trẻ trong tộc làm con thừa tự để nuôi nấng.
Nghe những lời ấy, lòng ta vừa ngọt ngào vừa hổ thẹn.
Ngọt ngào vì phu quân dành cho ta tình sâu nghĩa nặng.
Hổ thẹn vì ta ích kỷ chấp nhận ý kiến của hắn, không còn lo liệu chuyện nạp thiếp cho phu quân nữa.
Là chủ mẫu Hầu phủ, vốn dĩ ta phải gánh vác trách nhiệm khai chi tán diệp cho Hầu phủ.
Dù bản thân không thể sinh con, cũng nên sắp xếp thiếp thất cho phu quân, để hắn có thêm con nối dõi, tiếp nối vinh quang của gia tộc.
Nhưng ta chính là ích kỷ như vậy.
Là nữ nhân, ai lại cam lòng chia sẻ phu quân của mình với người khác chứ?
Thế nên ta đội lấy những lời mắng nhiếc của bà mẫu và áp lực từ bên ngoài, một mình chiếm trọn phu quân.
Muốn mắng thì cứ mắng đi, cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Cho đến bữa thọ yến của lão phu nhân phủ Thừa Ân Bá, giấc mộng đẹp ấy mới bị đ.á.n.h tan.
2
Lúc phu quân cứu tiểu tôn t.ử của Thừa Ân Bá và kế muội Tô Minh Thư, ta đang ngồi trò chuyện với một đám phu nhân.
Phu nhân của Viên ngoại lang Bộ Lễ, Trịnh Khinh Sương, liếc nhìn cổ ta rồi cười trêu:
"Đêm qua vị nhà ngươi lại hành hạ ngươi nữa phải không? Nhìn cái cổ này xem, đỏ từng mảng như bị muỗi đốt ấy."
Nghe vậy, ta cúi đầu nhìn.
Không biết từ lúc nào chiếc cúc áo trên cùng đã bị nữ nhi của Khinh Sương cởi ra, để lộ những dấu đỏ lấm tấm bên trong.
Ta bế đứa trẻ trả lại cho nhũ mẫu, cuống quýt cài lại cúc áo, tiện thể rụt cổ vào một chút.
Sáng nay trước khi ra ngoài ta còn cố ý chọn một chiếc áo cổ đứng, vậy mà vẫn bị người ta nhìn thấy.
Tiếp đó nàng ghé sát lại hỏi:
"Đêm qua mấy lần?"
Khinh Sương là khuê mật của ta, từ khi còn chưa xuất giá, hai chúng ta đã rất thân.
Đến cả chuyện thành thân cũng chỉ trước sau nhau không bao lâu.
Giờ nàng đã có hai đứa con, còn ta thì đến một lần m.a.n.g t.h.a.i cũng chưa từng.
Không chống đỡ nổi ánh mắt nóng lòng của nàng, ta khẽ đáp:
"Sáu lần."
Nghe xong, nàng nhìn ta bằng ánh mắt vừa hâm mộ vừa thương hại, chua chát nói:
"Có khi ăn nhiều quá cũng chẳng phải chuyện tốt, dễ bị no căng. Bây giờ ngươi mệt lắm phải không?"
Ta nghĩ ngợi một chút.
Tối qua, Cố Kỳ Việt trước tiên ôm eo ta, thúc ép suốt một hồi lâu, rồi lại để ta tự mình nhún nhịp hồi lâu.
Lúc ta tự động, hai chân phải dùng sức cùng với thắt lưng mới làm chiếc giường kêu cót két.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Quả thực rất mệt.
Thế nên ta gật đầu:
"Đúng vậy, eo đau, chân cũng mỏi."
"Trời đất ơi! Đúng là nơi thì hạn c.h.ế.t, nơi thì ngập c.h.ế.t!"
Tần Hồng Anh, nữ nhi Tần Đại tướng quân cũng ghé lại.
Nàng gả cho vị Tân khoa Thám hoa lang.
Nàng nói phu quân mình đẹp thì đẹp thật, nhưng thân thể mảnh khảnh ấy chẳng chịu nổi giày vò, một đêm nhiều nhất cũng chỉ ba lần, nhiều hơn nữa thì đúng là lấy mạng hắn.
Phu nhân của Biên tu Viện Hàn Lâm, Lâm Ngọc Quỳnh, cũng chen vào, tức tối nói:
"Ba lần của ngươi còn là khá rồi đấy."
"Phu quân ta, ngoài đêm tân hôn ra, những lúc khác mỗi đêm chỉ được một lần. Mỗi lần ta còn chưa kịp nếm mùi vị thì chàng đã xong."
"Đúng là vừa không đẹp mắt, lại chẳng được việc!"
Sau đó, các nàng nhiệt liệt bàn luận về chuyện mỗi đêm phu quân nhà mình được mấy lần, các tiểu thiếp trong phủ lại bày ra trò mới gì, bà mẫu nhà mình lại gây khó dễ ra sao.
Tiện thể cũng bày tỏ sự hâm mộ, ghen tị lẫn uất ức vì ta được "ăn" quá no, quá ngon.
Nhớ ngày ta vừa thành thân chưa bao lâu, Khinh Sương từng đến thăm ta.
Lúc hai khuê mật tâm sự chuyện riêng, nàng cười đầy vẻ tinh quái rồi hỏi cảm giác chuyện ấy thế nào.
Ta nghĩ một lúc rồi đáp:
"Thoải mái thì cũng không hẳn là quá thoải mái, chỉ là giày vò người ta quá. Một đêm gọi nước đến tám lần..."
Khinh Sương nghe xong trợn tròn hai mắt, hét lên ch.ói tai:
"Bao... bao nhiêu?"
"Ngươi nói bao nhiêu cơ?"
"Tám lần?!"
"Trời đất ơi, thế chẳng phải da cũng bị mài tróc luôn sao!"
Từ nhỏ Khinh Sương được tổ mẫu nuôi lớn.
Trịnh Lão phu nhân xuất thân thôn quê, tính tình lại thẳng thắn nóng nảy.
Sống ở kinh thành bao năm mà vẫn không sửa được tính hào sảng, bộc trực, nên lời ăn tiếng nói của Khinh Sương cũng có phần bỗ bã.
Ta vội đưa tay bịt miệng nàng:
"Phu quân không thích người khác biết chuyện phòng the của bọn ta, còn đặc biệt dặn ta đừng kể cho ai."
"Chuyện này ngươi biết là được rồi, đừng nói ra ngoài nữa."
Khinh Sương trợn tròn mắt, vỗ n.g.ự.c cam đoan nhất định sẽ giữ bí mật.
Nào ngờ vừa trở về chưa được nửa ngày, cả đám tỷ muội của chúng ta đều đã biết chuyện khuê phòng của ta.
Chuyện Cố Kỳ Việt một đêm tám lần cũng truyền khắp kinh thành, trở thành đề tài bàn tán sôi nổi, danh tiếng vang dội.
3
Đúng lúc các nàng đang giới thiệu cho ta ngôi chùa nào cầu con linh nghiệm nhất, phường nào lại xuất hiện một vị đại phu nổi tiếng chuyên chữa hiếm muộn, thì nha hoàn của Bá phủ vội vã chạy đến tìm ta, nói rằng Cố Kỳ Việt bị thương.
Khi ta vội vàng chạy tới, vừa hay nhìn thấy kế muội Tô Minh Thư đang băng bó vết thương cho hắn.
Một tiểu di t.ử chưa xuất giá lại băng bó cho tỷ phu, vậy mà kế mẫu vẫn thản nhiên ngồi một bên, chẳng hề cảm thấy có gì không ổn.
Khóe môi Cố Kỳ Việt thấp thoáng ý cười nhàn nhạt.
Tô Minh Thư cúi đầu, nhưng gò má nghiêng nghiêng đã nhuốm một tầng ửng đỏ.
Trong gian phụ của hoa sảnh Bá phủ, ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ hé mở bên cạnh, rọi lên người hai bọn họ.
Trên tấm cửa sổ bọc sa màu biếc phía sau, bóng của hai người quấn quýt chồng lên nhau, mập mờ mà lưu luyến.
Trong lòng ta có chút khó chịu, nhưng vẫn nở nụ cười bước tới.
"Để ta làm cho, làm phiền muội rồi."