Ngụy Chi

Chương 3

Chương 3:

Đêm đó, ta mặc nguyên y phục đi ngủ, lúc nào cũng cảnh giác động tĩnh bên cạnh.

 

Thế nhưng, phòng bên cạnh tĩnh lặng như tờ, Phó Thâm dường như không hề trở về.

 

Sáng sớm hôm sau, ta bị đánh thức bởi tiếng ồn ào.

 

「Hầu gia! Ngài không thể vào! Ngụy đại nhân còn đang nghỉ ngơi......」

 

「Cút ra.」

 

Theo một tiếng quát lạnh, cửa phòng bị một cước đá văng.

 

Ta giật mình ngồi bật dậy, tay theo bản năng sờ về phía con dao găm dưới gối.

 

Phó Thâm đứng ngược sáng ngoài cửa, trong tay xách một cái hộp cơm, trên mặt mang theo ý cười đầy ẩn ý.

 

「Trường Trạch huynh, mặt trời lên đến đỉnh đầu rồi mà vẫn chưa dậy sao? Chẳng lẽ là đang đợi bản hầu hầu hạ ngươi thay y phục?」

 

Ta cảnh giác nhìn hắn: 「Hầu gia sáng sớm đã xông vào khuê phòng của nam tử, hình như không được đúng quy củ cho lắm.」

 

「Khuê phòng?」 Phó Thâm nhai đi nhai lại hai chữ này, ánh mắt đảo quanh trên người ta.

 

Vì để ngủ cho thoải mái nên hôm nay ta chỉ mặc một lớp trung y mỏng manh, tuy đã bó ngực nhưng dáng người dù sao cũng mảnh khảnh hơn nam tử.

 

Ta không động thanh sắc kéo chăn che cơ thể lại.

 

Phó Thâm bước tới, đặt hộp cơm lên bàn rồi tự nhiên ngồi xuống.

 

「Qua ăn sáng đi.」

 

Ta không nhúc nhích: 「Không đói.」

 

「Thật sao?」 Phó Thâm mở hộp cơm ra, một mùi hương quyến rũ tỏa ra, 「Sủi cảo tôm pha lê, bánh nướng nhân hạt sen, và cả...... món cháo đậu đỏ ý dĩ mà ngươi thích nhất.」

 

Ta sững sờ.

 

Những thứ này, đều là sở thích mà 「Ngụy Chi」 từng nhắc đến trong thư.

 

Hắn nhớ sao?

 

Không, hắn đang thăm dò ta.

 

Ta cười lạnh: 「Hầu gia trí nhớ thật tốt, đáng tiếc, đó là khẩu vị của xá muội. Bản quan thích ăn cay, không thích ngọt.」

 

Phó Thâm nhướng mày: 「Ồ? Vậy sao? Sao ta nhớ lần yến tiệc trong cung, Trường Trạch huynh đã nhìn chằm chằm vào đĩa bánh đó hồi lâu nhỉ?」

 

Chếc tiệt.

 

Lúc đó ta quả thật là thèm, nhìn thêm hai cái, không ngờ bị hắn để ý tới.

 

「Đó là bản quan đang nghĩ, loại thức ăn ngọt ngấy này, chắc chỉ có nữ tử mới thích.」 Ta mặt không đổi sắc nói bừa.

 

Phó Thâm không vạch trần ta, chỉ bưng bát cháo lên, nhẹ nhàng thổi hơi nóng.

 

「Đã Trường Trạch huynh không ăn, vậy bản hầu đành đổ đi cho c.h.ó ăn vậy.」

 

Nói đoạn, hắn làm tư thế như muốn đổ xuống đất.

 

「Khoan đã!」 Ta không nhịn được lên tiếng.

 

Lãng phí lương thực là đáng xấu hổ! Hơn nữa bát cháo kia ngửi thật sự rất thơm!

 

Phó Thâm khựng lại, nhìn ta cười như không cười: 「Sao? Đổi ý rồi?」

 

Ta nghiến răng nghiến lợi bước xuống giường, khoác áo ngoài rồi đi đến bên bàn ngồi xuống.

 

「Hầu gia có lòng tốt như vậy, nếu bản quan không lĩnh tình, chẳng phải là không biết điều sao?」

 

Ta bưng bát cháo, hung hăng uống một ngụm lớn.

 

Phó Thâm chống cằm, cứ thế lặng lẽ nhìn ta ăn, ánh mắt sâu thẳm không lường được.

 

「Trường Trạch huynh.」 Hắn bỗng nhiên lên tiếng.

 

「Làm gì?」 Ta đang nhét đầy sủi cảo trong miệng, mơ hồ đáp.

 

「Ngươi có thấy, dáng vẻ ngươi ăn uống, rất giống một con sóc không?」

 

Ta suýt chút nữa bị nghẹn.

 

Đây là lời mà Tô Thanh Loan thường xuyên cười nhạo ta.

 

Sao hắn cũng nói như vậy?

 

「Hầu gia nếu mắt không tốt, có thể đi tìm thái y.」 Ta lườm hắn một cái.

 

Phó Thâm bật cười, đột nhiên giơ tay, ngón cái khẽ lướt qua khóe miệng ta.

 

「Dính rồi.」

 

Đầu ngón tay hắn ấm nóng, thô ráp, mang theo vết chai sạn do quanh năm cầm kiếm, khoảnh khắc lướt qua khóe môi ta, như thể có một luồng điện chạy khắp toàn thân.

 

Ta cứng đờ người, toàn thân như bốc cháy.

 

Hai nam nhân to xác, cử chỉ này...... cũng quá mập mờ rồi!

 

Phó Thâm lại như không hề hay biết, tự nhiên thu tay về, thậm chí còn...... l**m một chút hạt cơm trên đầu ngón tay.

 

Ầm --

 

Sợi dây thần kinh cuối cùng trong đầu ta đã đứt.

 

Cái này cũng quá phạm quy rồi!

 

Ngay lúc ta đang lúng túng không biết phải làm sao, ngoài cửa lại truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

 

「Hầu gia! Có tin tức rồi!」

 

Vẫn là thị vệ đêm qua.

 

Sắc mặt Phó Thâm nghiêm lại, trong chớp mắt khôi phục bộ dáng lạnh như băng.

 

「Nói.」

 

「Tại đình Thập Lý ngoại thành, có người phát hiện ra dấu vết của 『Tô tiểu thư』!」

 

Phó Thâm bật dậy, thậm chí không thèm liếc nhìn ta một cái, sải bước đi ra ngoài.

 

Ta nhìn bóng lưng hắn, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

 

Dù cho vừa rồi còn đang trêu chọc ta, tuy rằng có thể chỉ là do ta đơn phương cảm thấy thế, nhưng chỉ cần nghe đến tin tức của 「Tô Thanh Loan」, hắn lập tức có thể vứt bỏ mọi thứ.

 

Hừ, nam nhân.

 

Nhưng mà...... đình Thập Lý ngoại thành?

 

Tô Thanh Loan giả mạo kia, rốt cuộc muốn làm gì?

 

Ta bắt buộc phải đi xem thử.

 

Tranh thủ lúc canh phòng Hầu phủ lơi lỏng, ta thay một bộ y phục đen không nổi bật, lén trèo tường lẻn ra ngoài.

 

Ngoài đình Thập Lý, lau sậy đung đưa theo gió.

 

Khi ta đến nơi, Phó Thâm đã ở đó rồi.

 

Hắn đứng trong đình, đưa lưng về phía ta. Còn đối diện hắn, là một nữ tử đang mặc y phục màu đỏ.

 

Tuy cách xa nhưng ta nhận ra ngay, cái dáng đó, kiểu cách đó, hoàn toàn giống hệt Tô Thanh Loan!

 

Thậm chí cả miếng ngọc bội Song Ngư treo bên hông cũng đang lấp lánh dưới ánh mặt trời.

 

Đúng là kẻ giả mạo đó rồi!

 

Ta nín thở, lặng lẽ tiến lại gần, trốn sau một tảng đá lớn.

 

Chỉ nghe thấy "Tô Thanh Loan" kia khóc như mưa: "Hầu gia, cầu xin ngài cứu ta... Ngụy Trường Trạch hắn là kẻ đ.i.ê.n, hắn muốn giếc ta!"

 

Ta tức đến mức suýt chút nữa phun ra ngụm m.á.u.

 

Thật là một chiêu ác nhân cáo trạng trước!

 

Phó Thâm không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ả, tay đặt trên chuôi kiếm bên hông.

 

Thấy hắn không đáp, ả càng được đà, thậm chí còn muốn nhào vào lòng Phó Thâm: "Hầu gia... ta sợ lắm..."

 

Đúng lúc ả sắp chạm vào vạt áo của Phó Thâm, hắn động thủ.

 

「Choang--」

 

Trường kiếm tuốt vỏ, hàn quang lóe lên.

 

Động tác của ả đàn bà kia cứng đờ tại chỗ, một lọn tóc đứt nhẹ nhàng rơi xuống đất.

 

Mũi kiếm chỉ thẳng vào yết hầu ả.

 

"Ngươi là ai?" Giọng Phó Thâm lạnh như băng giá.

Ả ta sợ ngây người, run rẩy nói: "Hầu gia, ta là Thanh Loan đây mà... Ngài không nhận ra ta sao?"

 

Phó Thâm cười lạnh: "Tô Thanh Loan tuy có chút ngốc nghếch, nhưng tuyệt đối không đến mức khiến người ta buồn nôn như ngươi."

 

Ta đang trốn sau tảng đá: "..."

 

Không biết nên vui vì hắn nhận ra kẻ giả mạo, hay nên tức giận vì hắn mắng Tô Thanh Loan ngốc nghếch.

 

"Nói, kẻ nào sai ngươi đến?" Mũi kiếm của Phó Thâm tiến tới thêm một tấc, đâm rách da ả, một giọt m.á.u đỏ tươi lăn xuống.

 

Ả ta sợ đến hồn bay phách lạc, vừa định mở miệng thì bất ngờ--

 

「Vút!」

 

Một mũi tên lạnh từ sâu trong bãi lau sậy b*n r*, nhắm thẳng vào tim ả!

 

Diệt khẩu!

 

"Cẩn thận!"

 

Ta chẳng màng che giấu thân hình, hét lớn một tiếng rồi lao người ra.

 

Nhưng ta đứng xa quá rồi.

 

Khi mũi tên sắp bắn trúng ả, Phó Thâm như có mắt sau lưng, vung tay vung một kiếm.

 

「Keng!」

 

Mũi tên lạnh bị đánh bay.

 

Nhưng ngay khoảnh khắc điện quang hỏa thạch ấy, lại một mũi ám tiễn nữa vô thanh vô tức bắn về phía sau tim Phó Thâm!

 

Đây là kế liên hoàn! Mục tiêu vốn chẳng phải kẻ giả mạo kia, mà là Phó Thâm!

 

"Phó Thâm!"

 

Đại não ta trống rỗng, thân thể phản ứng nhanh hơn cả ý thức, ta lập tức xông đến chắn sau lưng hắn.

 

「Phập--」

 

Tiếng lưỡi bén nhập thịt nghe rõ mồn một.

 

Đau đớn dữ dội lan từ bả vai ra khắp cơ thể.

 

Ta hừ nhẹ một tiếng, thân hình mềm nhũn, ngã về phía trước.