Ngụy Chi

Chương 1

Sau

Ta là vị quyền thần "thiếu niên" được người người trong kinh thành kính ngưỡng, cũng là vị hôn thê sắp bước qua cửa nhà hắn.

 

Để thử lòng chân thành của hắn, ta cải nam trang, cùng hắn đối ẩm và hỏi về cái nhìn của hắn đối với mối hôn sự này.

 

Hắn gỡ bỏ vẻ ngụy trang, cười đầy hờ hững: "Cưới nàng ta? Chẳng qua chỉ là muốn tiếp cận vị nhị tiểu thư nhà họ Tô mà thôi."

 

Thì ra, hôn ước mà ta xem như trân bảo, chẳng qua chỉ là bước đệm để hắn đến gần khuê mật của ta.

 

Ta cười nhạt uống cạn chén rượu, lòng lại lạnh lẽo như đêm cuối thu này.

 

Thèn choá, vậy thì đường ai nấy đi đi!!!!!

 

1.

 

"Ngụy đại nhân, sao tay lại run rẩy như thế?"

 

Giọng nói của Phó Thâm vang lên sát bên tai, mang theo chút cợt nhả đầy ý tứ.

 

Ta chợt tỉnh hồn, hít một hơi, thay bằng điệu cười lười biếng vốn quen thuộc của lũ công tử ăn chơi trong kinh.

 

"Phó Hầu gia nhìn lầm rồi, bản quan đây là vì say, chứ không phải tay run."

 

Đây là tầng cao nhất của Trích Tinh Lâu, nơi tiêu tiền như nước, xương cốt cũng có thể hóa thành cát bụi ở kinh thành.

 

Người ngồi đối diện ta, chính là Định Bắc Hầu quyền thế ngút trời đương triều, Phó Thâm.

 

Còn ta, là Ngụy Trường Trạch, Đại Lý Tự Thiếu Khanh cải nam trang, thay thế huynh trưởng mất tích vào triều làm quan.

 

Đồng thời, ta cũng chính là Ngụy Chi, trưởng nữ nhà họ Ngụy, vị "vị hôn thê" được định từ thuở lọt lòng, tháng sau sẽ gả cho Phó Thâm.

 

Chỉ mới cách đây một chén trà, ta mượn hơi rượu, nửa thật nửa đùa hỏi hắn có cảm nghĩ gì về cuộc hôn nhân sắp tới.

 

Ta vốn tưởng rằng, dù không yêu thương sâu đậm, thì ít nhất cũng có vài phần tình nghĩa tương kính như tân.

 

Dẫu sao ba năm qua, ta lấy thân phận "Ngụy Chi" viết thư từ qua lại, tặng tín vật cho hắn, hắn cũng từng viết trong thư câu "Nguyện được một lòng người".

 

Thế mà Phó Thâm lại trả lời ra sao?

 

Hắn nói: "Mối hôn sự nhà họ Ngụy kia ư? Chẳng qua chỉ là tấm bình phong."

 

"Bình phong?" Ta cố gắng duy trì vẻ cười gượng hỏi dồn.

 

"Ngụy Chi tuy tốt, nhưng quá đoan trang nhàm chán, người ta thật sự muốn cưới, chính là vị nhị tiểu thư nhà họ Tô bên cạnh nàng ta, Tô Thanh Loan."

 

Tô Thanh Loan.

 

Đó là khuê mật thân thiết của ta.

 

Vị thiên kim sa cơ lỡ vận có tính cách nóng nảy, giờ khắc này đang trốn trong phủ của ta để lánh nạn.

 

Ta nhìn gương mặt tuấn mỹ nhưng lạnh lùng vô tình kia của Phó Thâm, chỉ cảm thấy ba năm gửi thư tình qua lại này, chẳng khác nào cho c.h.ó ăn.

 

"Ngụy đại nhân?" Phó Thâm phát hiện ta thất thần, người hơi nghiêng về phía trước, "Sao thế, nghe được lời thật lòng của bản hầu, bị dọa rồi à?"

 

Toàn thân ta cứng đờ, mượn cơn đau để duy trì sự bình tĩnh trên gương mặt.

 

"Hầu gia tính toán thật giỏi, lợi dụng đại tiểu thư nhà họ Ngụy làm tấm lá chắn, thầm kín theo đuổi Tô nhị tiểu thư.

 

Chiêu 'Dương đông kích tây' này, Phó Hầu gia dùng trong binh pháp thật thuần thục, không ngờ trong chốn tình trường cũng là bậc thầy."

 

Phó Thâm cười khẽ, tiếng cười có chút lạnh bạc.

 

Hắn đưa tay ra như muốn chạm vào má ta, nhưng lại dừng giữa chừng, chuyển sang chỉnh lại vạt áo hơi xộc xệch cho ta.

 

Hành động này quá mức ám muội... ta vô thức lùi lại phía sau một chút.

 

Ngón tay Phó Thâm đặt không trung, nhìn ta: "Trường Trạch huynh, gương mặt này của ngươi, sinh ra còn tinh xảo hơn cả vị muội muội kia.

 

Nếu ngươi là nữ tử..."

 

Tim ta đập lệch một nhịp.

 

"Nếu ta là nữ tử thì đã sao?" Ta cố giữ vẻ bình thản.

 

Phó Thâm nhìn chằm chằm vào mắt ta, đồng tử phản chiếu gương mặt của ta.

 

Hồi lâu sau, hắn mới thu lại ánh mắt, nhạt nhẽo nói: "Nếu ngươi là nữ tử, cái miệng này quá sắc bén, e rằng không gả nổi đâu."

 

Ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại dâng lên một nỗi thất vọng khó hiểu.

 

"Hầu gia cứ yên tâm," Ta chộp lấy bình rượu, trực tiếp kề vào miệng mà uống một ngụm lớn, rượu cay nồng chảy xuống cổ họng như muốn đốt cháy, khiến hốc mắt ta ửng đỏ, "Bản quan nếu là nữ tử, tuyệt đối sẽ không để mắt đến loại phụ bạc hai mặt như Hầu gia!"

 

Phó Thâm nghe vậy, không những không giận mà còn cười lớn.

 

"Phụ bạc? Trường Trạch huynh nói sai rồi. Ta chưa bao giờ động tâm với Ngụy Chi, sao gọi là phụ bạc? Còn về phần Tô Thanh Loan..."

 

"Nàng ấy là người phụ nữ tươi tắn nhiệt liệt như thế, mới xứng với Phó Thâm ta."

 

Tươi tắn nhiệt liệt ư?

 

Tô Thanh Loan đúng là tươi tắn nhiệt liệt, nhưng điều hắn không biết chính là, sự "đoan trang" mà ta thể hiện trong những lá thư với hắn, chẳng qua là vì muốn chiều theo yêu cầu về một vị chủ mẫu thế gia mà ta cố tình ngụy trang.

 

Còn giờ phút này, vị "Ngụy Trường Trạch" phóng khoáng, ngôn từ sắc bén trước mặt hắn, mới là con người thật của ta.

 

Thì ra, người hắn thích, chưa bao giờ là một Ngụy Chi vì hắn mà thu liễm phong thái.

 

Nhưng người "Tô Thanh Loan" mà hắn thích, thực sự là Tô Thanh Loan sao?

 

Hay là, hắn thông qua Tô Thanh Loan, mà nhìn thấy bóng dáng của một ai khác?

 

Đúng lúc này, cửa phòng nhã gian bị đẩy mạnh ra.

 

"Hầu gia! Xảy ra chuyện rồi!"

 

Thị vệ thân tín của Phó Thâm vội vã xông vào, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

 

"Hoảng cái gì." Phó Thâm thu lại vẻ cười cợt, khôi phục lại sự lạnh lùng uy nghiêm ngày thường.

 

"Tô... Tô nhị tiểu thư, mất tích rồi!"

 

"Cái gì?" Phó Thâm đứng bật dậy, hành động mạnh đến mức làm đổ chén rượu trước mặt, rượu văng tung tóe ướt cả vạt áo hắn, nhưng hắn lại chẳng hề hay biết, "Chuyện này là sao? Ta chẳng phải đã phái ám vệ canh giữ rồi sao?"

 

"Thuộc hạ vô năng, ám vệ... đều bị hạ gục hết rồi.

 

Tại hiện trường để lại một bức thư, nói là..." Thị vệ liếc nhìn ta, ấp úng không nói hết câu.

 

"Nói!" Phó Thâm quát lớn.

 

"Nói là... Đại Lý Tự Thiếu Khanh Ngụy đại nhân, đã bắt người đi rồi."

 

Trong nhã gian im lặng như tờ.

 

Phó Thâm chậm rãi quay đầu, ánh mắt khóa chặt lấy ta.

 

"Ngụy Trường Trạch."

 

Hắn gằn từng chữ gọi tên ta, trong giọng nói bủa vây sát khí kinh người.

 

"Người, là do ngươi giấu?"

 

Ta sững sờ.

 

Ta là Ngụy Trường Trạch, cũng là Ngụy Chi. Tô Thanh Loan đúng là đang ở trong phủ của ta, nhưng đêm nay ta luôn ở đây uống rượu cùng hắn, làm sao có thể đi bắt người?

 

Hơn nữa, tên thị vệ đó nói là "Ngụy đại nhân bắt đi", đây rõ ràng là vu oan!

 

"Hầu gia, ta suốt đêm nay đều ở cùng Hầu gia, chẳng lẽ ta có thuật phân thân sao?" Ta lạnh lùng nhìn lại hắn.

 

Phó Thâm từng bước áp sát, khiến người ta không thở nổi.

 

Hắn túm lấy cổ áo ta, hung hăng đẩy ta vào cây cột gỗ đỏ.

 

"Ngươi không có thuật phân thân, nhưng ngươi có thủ hạ, có đám c.h.ó đ.i.ê.n Đại Lý Tự chỉ nghe lệnh ngươi.

 

Ngụy Trường Trạch, đừng tưởng ta không biết ngươi đang nghĩ gì.

 

Ngươi sợ ta hủy hôn, sợ nhà họ Ngụy mất mặt, nên mới bắt Tô Thanh Loan để uy h.i.ế.p ta, phải không?"

 

Ta tức đến bật cười: "Phó Thâm, trong mắt Hầu gia, nhà họ Ngụy ta chính là loại người chỉ biết dùng thủ đoạn h èn h ạ thế này sao?"

 

"Chẳng lẽ không phải?" Phó Thâm cười lạnh, "Muội muội của ngươi trong thư thì giả vờ ôn nhu hiền thục, thực chất tâm cơ thâm sâu. Ngươi làm ca ca, lại càng là tên mặt hổ cười nổi danh trên triều đường. Hai huynh muội các ngươi, đúng là cá mè một lứa."

 

Tâm cơ thâm sâu? Mặt hổ cười?

 

Thì ra đây chính là hình tượng của ta trong lòng hắn.

 

Ta cảm thấy trái tim như bị người ta khoét đi một mảng, m áu tươi đầm đìa.

 

"Được, rất tốt. Đã Hầu gia khẳng định là ta làm, vậy cứ coi như là ta làm đi. Muốn Tô Thanh Loan? Vậy thì hãy mang thư từ hôn đến đổi."

 

Đã hắn vô tình, vậy ta cũng không cần lưu luyến nữa.

 

Mối hôn sự này, bà đây dí vào.

 

Phó Thâm chằm chằm nhìn ta, dường như muốn tìm ra chút sơ hở trên mặt ta.

 

Nhưng hắn đã thất bại.

 

"Từ hôn ư?" "Ngụy Trường Trạch, ngươi nghĩ đẹp lắm."

 

Hắn ghé sát bên tai ta thì thầm:

 

"Chỉ cần Tô Thanh Loan thiếu một sợi tóc, ta sẽ khiến muội muội Ngụy Chi của ngươi sống không bằng ch ết. Còn ngươi..."

 

Tay hắn trượt theo cổ áo ta xuống, dừng lại ở đai lưng, đầu ngón tay khẽ điểm một cái.

 

"Cái ghế Đại Lý Tự Thiếu Khanh này, ngươi cũng đừng hòng ngồi vững."

 

Nói xong, hắn xoay người sải bước rời đi, chỉ để lại cho ta một bóng lưng đầy quyết tuyệt.

 

Gió lạnh từ cánh cửa đang mở toang ùa vào, thổi đến mức toàn thân ta phát lạnh.

 

Ta tựa vào cột nhà, hai chân hơi nhũn ra.

 

Không phải vì sợ hãi, mà là vì tâm đã ch ết.

 

Tô Thanh Loan...

 

Rốt cuộc là kẻ nào đứng sau bày cục, vừa bắt đi Tô Thanh Loan, lại còn hắt nước bẩn lên người ta?

 

Quan trọng hơn là, Tô Thanh Loan có thật sự biến mất không?

 

Ta hít sâu một hơi, nhanh c.h.óng thu xếp lại cảm xúc. Hiện tại ta không phải là Ngụy Chi bi thương sầu não, mà là Đại Lý Tự Thiếu Khanh Ngụy Trường Trạch.

 

Ta phải lập tức trở về phủ, điều tra rõ mọi chuyện.

 

......

Sau