Trong lòng tôi thầm mừng rỡ, nhưng ngoài mặt vẫn phải giả vờ hốt hoảng, cấp bách nói: "Có chuyện gì thế anh?"
"Tôi cũng không biết nữa! Anh ấy đột nhiên gọi điện cho tôi, bảo là chỗ ấy... chỗ ấy đau dữ dội, nóng rát như lửa đốt, bảo tôi mau đưa đến bệnh viện! Tôi thấy anh ấy đau đến mức mặt mũi trắng bệch, mồ hôi vã ra như tắm! Tôi nghĩ chắc anh ấy xấu hổ không dám nói với chị, nhưng chuyện lớn thế này, tôi vẫn phải báo cho chị một tiếng."
Tôi thầm reo hò cổ vũ trong lòng rồi hỏi: "Ở bệnh viện nào? Tôi đến ngay."
"À... chị dâu ơi..."
Anh bạn kia có vẻ ngập ngừng, tôi liền gặng hỏi: "Sao thế anh?"
"Lát nữa chị đến rồi, có thể đừng nói là tôi gọi chị đến được không?"
Trong lòng tôi lập tức hiểu ra tất cả.
Xem ra lần này tóm gọn được cả cô nhân tình kia rồi.
Chu Dữ à Chu Dữ, đến cả người bạn thân của anh cũng không ngửi nổi hành vi của anh nữa rồi đấy.
Tôi trịnh trọng gật đầu: "Yên tâm, ơn này tôi ghi nhận."
Tại phòng cấp cứu, Chu Dữ đang nằm co quắp trên giường bệnh của phòng theo dõi, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi hột đổ đầy trán.
Anh bạn đứng bên cạnh cứ xoa xoa hai tay vào nhau, vẻ mặt vừa lúng túng vừa bất lực.
Mà ở chiếc giường bệnh ngay bên cạnh, người đang nằm đó lại chính là... Phùng Thiến.
Tôi trợn tròn hai mắt, không thể tin nổi vào những gì mình đang thấy.
Còn bọn họ, vừa nhìn thấy tôi xuất hiện thì mặt mày cũng biến sắc, kinh hãi tột độ.
Chu Dữ quay sang nhìn cậu bạn thân, nghiến răng c.h.ử.i rủa: "Có phải cậu gọi cô ta đến không?"
Anh bạn hoảng hốt xua tay, tôi liền nhanh ch.óng cướp lời: "Em bị đau dạ dày nên ghé qua đây khám, đi ngang qua phòng cấp cứu thấy bảng tên của anh nên mới vào xem thử. Thế này là bị làm sao vậy?"
Sắc mặt Chu Dữ thay đổi trong tích tắc, định mở miệng lấp l.i.ế.m: "Không có gì, chỉ là vô tình bị ngã..."
Nhưng Phùng Thiến nằm bên cạnh thì không thèm giả vờ nữa, cô ta gào lên: "Chu Dữ, cô ta biết hết rồi! Cô ta là con khốn, rõ ràng cô ta đến đây để xem trò cười của chúng ta! Chuyện này là do một tay cô ta hại chúng ta!"
11.
Nếu đã xé rách mặt nhau đến mức này rồi thì tôi cũng chẳng buồn diễn kịch nữa.
Tôi từng nghi ngờ Phùng Thiến, nhưng khi tận mắt chứng kiến cô ta nằm đó, thâm tâm tôi vẫn nhói đau.
Chỉ trong khoảnh khắc ấy, tôi mới nhận ra bao nhiêu tấm chân thành mình trao đi, hóa ra đều uổng phí, chẳng khác nào mang cho ch.ó gặm.
"Phùng Thiến, cô đúng là đồ vô lương tâm. Tôi thật lòng coi cô là bạn thân, vậy mà cô lại đi cướp bạn trai của tôi."
Phùng Thiến "bật" một cái ngồi phắt dậy, nhưng có lẽ vì chạm vào chỗ đau bên dưới, cô ta đau đến mức túa mồ hôi lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô ta vội ôm lấy phần bụng dưới, nhăn nhó ngồi thụp xuống, nhưng vẫn nghiến răng cãi lại: "Tôi cướp bạn trai của cậu á? Lâm Đồng, cậu có thấy mình nực cười không?"
"Ngày nào cậu cũng bày ra vẻ hạnh phúc viên mãn trước mặt tôi, hết khoe Chu Dữ đối xử với cậu tốt thế nào, lại khoe hai người ngọt ngào ra sao."
"Cậu tưởng tôi thích nghe lắm à? Hay cố tình mang ra để chọc tức tôi?"
"Cậu dựa vào đâu? Dựa vào đâu mà sống tốt hơn tôi chứ!"
Càng nói, cảm xúc của Phùng Thiến càng mất kiểm soát.
Khuôn mặt cô ta méo mó vì ghen ghét, giọng nói cũng trở nên the thé, lập dị : "Lâm Đồng, đúng là tôi không nhìn lầm cậu!"
"Cậu đúng là đồ rắn rết, lòng dạ còn độc hơn cả bò cạp!"
"Dám giở cái thủ đoạn hèn hạ đó để hại bọn tôi ra nông nỗi này..."
"Vậy mà giờ còn có tư cách đứng đây chất vấn bọn tôi có lương tâm hay không?"
"Thế còn cậu thì sao?"
"Cậu nói coi tôi là bạn thân, nhưng lại nhẫn tâm hại tôi thành ra thế này. Cậu còn dám mở miệng nói đến hai chữ bạn bè à?"
Tôi suýt chút nữa là bật cười thành tiếng trước cái logic ngụy biện của cô ta.
Đổ lỗi cho tôi sao?
Chẳng lẽ là tôi ép cô ta lăn lộn trên giường với bạn trai mình?
Chuyện này có khác gì một tên trộm lẻn vào vườn người ta hái trộm dưa, ăn phải quả hỏng rồi đau bụng, cuối cùng lại quay sang trách chủ vườn trồng dưa không t.ử tế?
Chu Dữ nghe Phùng Thiến nhắc nhở như vậy mới hoàn toàn tỉnh ngộ.
Sắc mặt anh ta lập tức trở nên hung ác, trợn mắt nhìn tôi: "Được lắm, con khốn này, hóa ra là cô! Chính cô đã giở trò đồi bại vào đống b.a.o c.a.o s.u của tôi!"
12.
"Không có bằng chứng thì đừng có mà nói càn." Tôi lạnh giọng cảnh báo bọn họ.
Chu Dữ lúc này đã bị cơn giận làm lu mờ lý trí. Mặc cho toàn thân vẫn đau rát dữ dội, anh ta vẫn nghiến răng bật dậy, lao thẳng về phía tôi.
Thấy Chu Dữ ra tay, Phùng Thiến cũng chẳng chịu kém, lập tức xông tới theo.
Tôi cười khẩy trong lòng, đúng là hai kẻ không biết sợ là gì.
Dám động tay động chân với tôi, thì dù cả hai có cùng xông lên, cũng chẳng đủ tư cách làm đối thủ của tôi.
Tôi nghiêng người né gọn, thân hình linh hoạt lùi liên tiếp mấy bước, chớp mắt đã đứng ngoài cửa phòng cấp cứu.
Không biết từ lúc nào, trước cửa đã chật kín một đám đông hóng hớt.
"Tôi cũng không biết nữa! Anh ấy đột nhiên gọi điện cho tôi, bảo là chỗ ấy... chỗ ấy đau dữ dội, nóng rát như lửa đốt, bảo tôi mau đưa đến bệnh viện! Tôi thấy anh ấy đau đến mức mặt mũi trắng bệch, mồ hôi vã ra như tắm! Tôi nghĩ chắc anh ấy xấu hổ không dám nói với chị, nhưng chuyện lớn thế này, tôi vẫn phải báo cho chị một tiếng."
Tôi thầm reo hò cổ vũ trong lòng rồi hỏi: "Ở bệnh viện nào? Tôi đến ngay."
"À... chị dâu ơi..."
Anh bạn kia có vẻ ngập ngừng, tôi liền gặng hỏi: "Sao thế anh?"
"Lát nữa chị đến rồi, có thể đừng nói là tôi gọi chị đến được không?"
Trong lòng tôi lập tức hiểu ra tất cả.
Xem ra lần này tóm gọn được cả cô nhân tình kia rồi.
Chu Dữ à Chu Dữ, đến cả người bạn thân của anh cũng không ngửi nổi hành vi của anh nữa rồi đấy.
Tôi trịnh trọng gật đầu: "Yên tâm, ơn này tôi ghi nhận."
Tại phòng cấp cứu, Chu Dữ đang nằm co quắp trên giường bệnh của phòng theo dõi, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi hột đổ đầy trán.
Anh bạn đứng bên cạnh cứ xoa xoa hai tay vào nhau, vẻ mặt vừa lúng túng vừa bất lực.
Mà ở chiếc giường bệnh ngay bên cạnh, người đang nằm đó lại chính là... Phùng Thiến.
Tôi trợn tròn hai mắt, không thể tin nổi vào những gì mình đang thấy.
Còn bọn họ, vừa nhìn thấy tôi xuất hiện thì mặt mày cũng biến sắc, kinh hãi tột độ.
Chu Dữ quay sang nhìn cậu bạn thân, nghiến răng c.h.ử.i rủa: "Có phải cậu gọi cô ta đến không?"
Anh bạn hoảng hốt xua tay, tôi liền nhanh ch.óng cướp lời: "Em bị đau dạ dày nên ghé qua đây khám, đi ngang qua phòng cấp cứu thấy bảng tên của anh nên mới vào xem thử. Thế này là bị làm sao vậy?"
Sắc mặt Chu Dữ thay đổi trong tích tắc, định mở miệng lấp l.i.ế.m: "Không có gì, chỉ là vô tình bị ngã..."
Nhưng Phùng Thiến nằm bên cạnh thì không thèm giả vờ nữa, cô ta gào lên: "Chu Dữ, cô ta biết hết rồi! Cô ta là con khốn, rõ ràng cô ta đến đây để xem trò cười của chúng ta! Chuyện này là do một tay cô ta hại chúng ta!"
11.
Nếu đã xé rách mặt nhau đến mức này rồi thì tôi cũng chẳng buồn diễn kịch nữa.
Tôi từng nghi ngờ Phùng Thiến, nhưng khi tận mắt chứng kiến cô ta nằm đó, thâm tâm tôi vẫn nhói đau.
Chỉ trong khoảnh khắc ấy, tôi mới nhận ra bao nhiêu tấm chân thành mình trao đi, hóa ra đều uổng phí, chẳng khác nào mang cho ch.ó gặm.
"Phùng Thiến, cô đúng là đồ vô lương tâm. Tôi thật lòng coi cô là bạn thân, vậy mà cô lại đi cướp bạn trai của tôi."
Phùng Thiến "bật" một cái ngồi phắt dậy, nhưng có lẽ vì chạm vào chỗ đau bên dưới, cô ta đau đến mức túa mồ hôi lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô ta vội ôm lấy phần bụng dưới, nhăn nhó ngồi thụp xuống, nhưng vẫn nghiến răng cãi lại: "Tôi cướp bạn trai của cậu á? Lâm Đồng, cậu có thấy mình nực cười không?"
"Ngày nào cậu cũng bày ra vẻ hạnh phúc viên mãn trước mặt tôi, hết khoe Chu Dữ đối xử với cậu tốt thế nào, lại khoe hai người ngọt ngào ra sao."
"Cậu tưởng tôi thích nghe lắm à? Hay cố tình mang ra để chọc tức tôi?"
"Cậu dựa vào đâu? Dựa vào đâu mà sống tốt hơn tôi chứ!"
Càng nói, cảm xúc của Phùng Thiến càng mất kiểm soát.
Khuôn mặt cô ta méo mó vì ghen ghét, giọng nói cũng trở nên the thé, lập dị : "Lâm Đồng, đúng là tôi không nhìn lầm cậu!"
"Cậu đúng là đồ rắn rết, lòng dạ còn độc hơn cả bò cạp!"
"Dám giở cái thủ đoạn hèn hạ đó để hại bọn tôi ra nông nỗi này..."
"Vậy mà giờ còn có tư cách đứng đây chất vấn bọn tôi có lương tâm hay không?"
"Thế còn cậu thì sao?"
"Cậu nói coi tôi là bạn thân, nhưng lại nhẫn tâm hại tôi thành ra thế này. Cậu còn dám mở miệng nói đến hai chữ bạn bè à?"
Tôi suýt chút nữa là bật cười thành tiếng trước cái logic ngụy biện của cô ta.
Đổ lỗi cho tôi sao?
Chẳng lẽ là tôi ép cô ta lăn lộn trên giường với bạn trai mình?
Chuyện này có khác gì một tên trộm lẻn vào vườn người ta hái trộm dưa, ăn phải quả hỏng rồi đau bụng, cuối cùng lại quay sang trách chủ vườn trồng dưa không t.ử tế?
Chu Dữ nghe Phùng Thiến nhắc nhở như vậy mới hoàn toàn tỉnh ngộ.
Sắc mặt anh ta lập tức trở nên hung ác, trợn mắt nhìn tôi: "Được lắm, con khốn này, hóa ra là cô! Chính cô đã giở trò đồi bại vào đống b.a.o c.a.o s.u của tôi!"
12.
"Không có bằng chứng thì đừng có mà nói càn." Tôi lạnh giọng cảnh báo bọn họ.
Chu Dữ lúc này đã bị cơn giận làm lu mờ lý trí. Mặc cho toàn thân vẫn đau rát dữ dội, anh ta vẫn nghiến răng bật dậy, lao thẳng về phía tôi.
Thấy Chu Dữ ra tay, Phùng Thiến cũng chẳng chịu kém, lập tức xông tới theo.
Tôi cười khẩy trong lòng, đúng là hai kẻ không biết sợ là gì.
Dám động tay động chân với tôi, thì dù cả hai có cùng xông lên, cũng chẳng đủ tư cách làm đối thủ của tôi.
Tôi nghiêng người né gọn, thân hình linh hoạt lùi liên tiếp mấy bước, chớp mắt đã đứng ngoài cửa phòng cấp cứu.
Không biết từ lúc nào, trước cửa đã chật kín một đám đông hóng hớt.