Phùng Thiến nghe qua còn hiểu Chu Dữ hơn cả tôi nữa.
Ngày hôm sau, tôi hỏi Chu Dữ: "Anh thích mèo không? Hay tụi mình nuôi một con đi."
Chu Dữ liếc xéo tôi một cái: "Nói thì nhẹ nhàng lắm, áp lực cuộc sống lớn như vậy, em kiếm tiền nuôi được nó chắc?"
Anh ta khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Nghe nói bạn thân của em cũng thích mèo, hay là nuôi ở bên nhà cô ấy đi, như vậy chúng ta vừa có thể thường xuyên qua xem mèo, lại vừa không tốn tiền nuôi."
Tôi thấy lời này của anh ta thật vô lý hết sức, cảm giác như lúc nào anh ta cũng đang chì chiết chuyện tôi kiếm được ít tiền.
Nếu gác gia thế của tôi sang một bên, thì chỉ riêng việc thi đấu võ đối kháng cũng đủ giúp tôi kiếm được một khoản thu nhập đáng kể.
Huấn luyện viên còn nhiều lần nói rằng, nếu tôi chịu chuyên tâm tập luyện, với tố chất của mình, việc giành chức vô địch toàn quốc hoàn toàn không phải là điều quá xa vời.
Năm đó, chính vì một câu "Con gái con lứa đ.á.n.h đ.ấ.m bầm dập nhìn chẳng ra làm sao, về đây anh nuôi" của Chu Dữ đã dỗ ngon dỗ ngọt tôi từ bỏ tất cả để quay về.
Tôi chấp nhận làm một công việc văn phòng lương tháng hai nghìn tệ, nhưng chưa từng một lần hối hận.
Vậy mà chẳng biết từ bao giờ, tôi lại biến thành kẻ ăn bám, sống dựa vào sự nuôi dưỡng của Chu Dữ trong miệng người đời.
5.
Tôi nhắn tin cho Phùng Thiến để trút bầu tâm sự.
Phùng Thiến nhắn lại: [Không phải tớ nói xấu cậu đâu, nhưng có điều kiện thì cũng nên cải thiện cuộc sống cho người đàn ông của mình một chút, đừng có ngày nào cũng keo kiệt bủn xỉn nấu toàn món chay như thế.]
Tôi ngẩn người, sao cô ấy lại biết chuyện này?
Nhưng nghĩ lại thì cô ấy nói cũng rất có lý.
Ngày hôm sau, tôi xin nghỉ làm cả buổi chiều, ra chợ chọn mua một con gà mái già để về hầm canh tẩm bổ cho anh ta.
Chủ quầy gà nhiệt tình chào mời: "Ớt T.ử Thần đây! Độ cay đứng đầu thế giới luôn! Cô chủ không mua một ít à? Cho vào canh gà thì bao phê, bao kích thích!"
Tôi cười mắng ông chủ một câu rồi lắc đầu từ chối.
Chu Dữ gọi điện bảo tôi tối nay phải tăng ca.
Tôi cứ thế ngồi bên bàn ăn, bụng đói meo đợi hết lần này đến lần khác, nồi canh gà hầm xong cứ nguội rồi lại hâm nóng, hâm nóng rồi lại để nguội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mãi đến mười hai giờ đêm, Chu Dữ mới vác mặt về.
Anh ta ném phăng chiếc áo khoác lên ghế sofa, túi xách quăng đại một góc, tiện tay cầm thìa múc một ngụm canh lên nếm thử, rồi cười khẩy: "Đây là canh gà em nấu đấy à? Đúng là đại tiểu thư có khác, canh gà mà cũng hầm ra cái vị nhạt nhẽo như nước lã thế này. Cái loại như em ấy, nếu anh mà bỏ em thì em còn gả được cho ai nữa?"
"Đến nấu cơm cũng không biết nấu, anh còn tưởng mình đang rước một thằng đàn ông về nhà cơ đấy."
"Chu Dữ, anh có ý gì hả! Em đã đứng canh nồi canh này cả buổi chiều đấy!"
"Canh cả buổi chiều thì anh phải ghi nhớ công ơn của em chắc? Em lo mà luyện lại nữ công gia chánh đi, anh ngửi cái mùi canh gà này đã thấy buồn nôn rồi. Nực cười, một đứa con gái mà lại không biết nấu ăn..."
Nói xong, anh ta đi thẳng vào phòng ngủ, nằm xuống là nhắm mắt ngủ ngay, cánh cửa phòng bị anh ta sập lại một tiếng vang trời.
Tôi vừa tức giận vừa tủi thân.
Như có ma xui quỷ khiến, tôi bỗng nhớ đến hộp b.a.o c.a.o s.u trong túi xách của anh ta, liền đi tới mở ra xem.
"Ong" một tiếng, tôi cảm thấy đầu óc mình hoàn toàn trống rỗng.
Hộp b.a.o c.a.o s.u tối qua còn nguyên vẹn chưa bóc tem, giờ mở ra đếm lại, đã vơi đi mất ba cái.
6.
Tôi đi thẳng đến trước mặt Chu Dữ, thô bạo gọi anh ta dậy, bàn tay tôi run lên bần bật: "Chu Dữ, chuyện này là thế nào?"
Anh ta bị đ.á.n.h thức nên vô cùng cáu bẳn: "Chuyện thế nào là thế nào?"
Tôi dí thẳng hộp b.a.o c.a.o s.u suýt chút nữa là đập vào mặt anh ta: "Cái này là sao?"
Lúc này anh ta mới liếc mắt nhìn qua, sắc mặt lập tức thay đổi.
Anh ta giật phắt lấy chiếc hộp: "Lâm Đồng... cái này là anh mua để chuẩn bị dùng với em mà."
Tôi yêu anh ta, nhưng tôi không phải đứa thiểu năng.
Tôi tức đến mức bật cười thành tiếng: "Chu Dữ, đêm qua chính mắt tôi đã nhìn thấy, đó là một hộp còn nguyên vẹn. Tại sao hôm nay lại thiếu mất ba cái?"
Chu Dữ lúc này đã hoàn toàn lấy lại sự bình tĩnh. Anh ta cười xoà rồi kéo tôi vào lòng, bắt đầu dùng giọng ngọt ngào dỗ dành: "Thì là cái tên đồng nghiệp họ Vương của anh chứ ai. Tối nay lúc ăn cơm, cậu ta bảo có hẹn với bạn gái, mà muộn quá rồi không có chỗ nào bán cái này. Anh sực nhớ trong túi mình có sẵn nên rút đại ba cái cho cậu ta mượn."
"Lâm Đồng, lần này em thật sự hơi quá rồi đấy. Tự dưng lục túi của anh thì thôi, còn nghi ngờ anh nữa. Anh không thích kiểu thiếu tin tưởng như vậy. Anh hy vọng chuyện như thế này sẽ không có lần thứ hai đâu nhé!"
Giọng điệu của anh ta vừa nghiêm khắc lên một chút, tôi liền theo bản năng rụt người lại, cam chịu để mặc cho anh ta ôm, rồi gật đầu: "Ngủ mau đi, anh mệt lắm rồi."
Ngày hôm sau, tôi hỏi Chu Dữ: "Anh thích mèo không? Hay tụi mình nuôi một con đi."
Chu Dữ liếc xéo tôi một cái: "Nói thì nhẹ nhàng lắm, áp lực cuộc sống lớn như vậy, em kiếm tiền nuôi được nó chắc?"
Anh ta khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Nghe nói bạn thân của em cũng thích mèo, hay là nuôi ở bên nhà cô ấy đi, như vậy chúng ta vừa có thể thường xuyên qua xem mèo, lại vừa không tốn tiền nuôi."
Tôi thấy lời này của anh ta thật vô lý hết sức, cảm giác như lúc nào anh ta cũng đang chì chiết chuyện tôi kiếm được ít tiền.
Nếu gác gia thế của tôi sang một bên, thì chỉ riêng việc thi đấu võ đối kháng cũng đủ giúp tôi kiếm được một khoản thu nhập đáng kể.
Huấn luyện viên còn nhiều lần nói rằng, nếu tôi chịu chuyên tâm tập luyện, với tố chất của mình, việc giành chức vô địch toàn quốc hoàn toàn không phải là điều quá xa vời.
Năm đó, chính vì một câu "Con gái con lứa đ.á.n.h đ.ấ.m bầm dập nhìn chẳng ra làm sao, về đây anh nuôi" của Chu Dữ đã dỗ ngon dỗ ngọt tôi từ bỏ tất cả để quay về.
Tôi chấp nhận làm một công việc văn phòng lương tháng hai nghìn tệ, nhưng chưa từng một lần hối hận.
Vậy mà chẳng biết từ bao giờ, tôi lại biến thành kẻ ăn bám, sống dựa vào sự nuôi dưỡng của Chu Dữ trong miệng người đời.
5.
Tôi nhắn tin cho Phùng Thiến để trút bầu tâm sự.
Phùng Thiến nhắn lại: [Không phải tớ nói xấu cậu đâu, nhưng có điều kiện thì cũng nên cải thiện cuộc sống cho người đàn ông của mình một chút, đừng có ngày nào cũng keo kiệt bủn xỉn nấu toàn món chay như thế.]
Tôi ngẩn người, sao cô ấy lại biết chuyện này?
Nhưng nghĩ lại thì cô ấy nói cũng rất có lý.
Ngày hôm sau, tôi xin nghỉ làm cả buổi chiều, ra chợ chọn mua một con gà mái già để về hầm canh tẩm bổ cho anh ta.
Chủ quầy gà nhiệt tình chào mời: "Ớt T.ử Thần đây! Độ cay đứng đầu thế giới luôn! Cô chủ không mua một ít à? Cho vào canh gà thì bao phê, bao kích thích!"
Tôi cười mắng ông chủ một câu rồi lắc đầu từ chối.
Chu Dữ gọi điện bảo tôi tối nay phải tăng ca.
Tôi cứ thế ngồi bên bàn ăn, bụng đói meo đợi hết lần này đến lần khác, nồi canh gà hầm xong cứ nguội rồi lại hâm nóng, hâm nóng rồi lại để nguội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mãi đến mười hai giờ đêm, Chu Dữ mới vác mặt về.
Anh ta ném phăng chiếc áo khoác lên ghế sofa, túi xách quăng đại một góc, tiện tay cầm thìa múc một ngụm canh lên nếm thử, rồi cười khẩy: "Đây là canh gà em nấu đấy à? Đúng là đại tiểu thư có khác, canh gà mà cũng hầm ra cái vị nhạt nhẽo như nước lã thế này. Cái loại như em ấy, nếu anh mà bỏ em thì em còn gả được cho ai nữa?"
"Đến nấu cơm cũng không biết nấu, anh còn tưởng mình đang rước một thằng đàn ông về nhà cơ đấy."
"Chu Dữ, anh có ý gì hả! Em đã đứng canh nồi canh này cả buổi chiều đấy!"
"Canh cả buổi chiều thì anh phải ghi nhớ công ơn của em chắc? Em lo mà luyện lại nữ công gia chánh đi, anh ngửi cái mùi canh gà này đã thấy buồn nôn rồi. Nực cười, một đứa con gái mà lại không biết nấu ăn..."
Nói xong, anh ta đi thẳng vào phòng ngủ, nằm xuống là nhắm mắt ngủ ngay, cánh cửa phòng bị anh ta sập lại một tiếng vang trời.
Tôi vừa tức giận vừa tủi thân.
Như có ma xui quỷ khiến, tôi bỗng nhớ đến hộp b.a.o c.a.o s.u trong túi xách của anh ta, liền đi tới mở ra xem.
"Ong" một tiếng, tôi cảm thấy đầu óc mình hoàn toàn trống rỗng.
Hộp b.a.o c.a.o s.u tối qua còn nguyên vẹn chưa bóc tem, giờ mở ra đếm lại, đã vơi đi mất ba cái.
6.
Tôi đi thẳng đến trước mặt Chu Dữ, thô bạo gọi anh ta dậy, bàn tay tôi run lên bần bật: "Chu Dữ, chuyện này là thế nào?"
Anh ta bị đ.á.n.h thức nên vô cùng cáu bẳn: "Chuyện thế nào là thế nào?"
Tôi dí thẳng hộp b.a.o c.a.o s.u suýt chút nữa là đập vào mặt anh ta: "Cái này là sao?"
Lúc này anh ta mới liếc mắt nhìn qua, sắc mặt lập tức thay đổi.
Anh ta giật phắt lấy chiếc hộp: "Lâm Đồng... cái này là anh mua để chuẩn bị dùng với em mà."
Tôi yêu anh ta, nhưng tôi không phải đứa thiểu năng.
Tôi tức đến mức bật cười thành tiếng: "Chu Dữ, đêm qua chính mắt tôi đã nhìn thấy, đó là một hộp còn nguyên vẹn. Tại sao hôm nay lại thiếu mất ba cái?"
Chu Dữ lúc này đã hoàn toàn lấy lại sự bình tĩnh. Anh ta cười xoà rồi kéo tôi vào lòng, bắt đầu dùng giọng ngọt ngào dỗ dành: "Thì là cái tên đồng nghiệp họ Vương của anh chứ ai. Tối nay lúc ăn cơm, cậu ta bảo có hẹn với bạn gái, mà muộn quá rồi không có chỗ nào bán cái này. Anh sực nhớ trong túi mình có sẵn nên rút đại ba cái cho cậu ta mượn."
"Lâm Đồng, lần này em thật sự hơi quá rồi đấy. Tự dưng lục túi của anh thì thôi, còn nghi ngờ anh nữa. Anh không thích kiểu thiếu tin tưởng như vậy. Anh hy vọng chuyện như thế này sẽ không có lần thứ hai đâu nhé!"
Giọng điệu của anh ta vừa nghiêm khắc lên một chút, tôi liền theo bản năng rụt người lại, cam chịu để mặc cho anh ta ôm, rồi gật đầu: "Ngủ mau đi, anh mệt lắm rồi."