Người Thám Hiểm Vô Danh

Chương 11: Cuộc Chiến Đầu Tiên

Nguyên Hạo dẫn đầu nhóm, từng bước chân chắc chắn trên con đường mòn quanh co. Họ đã di chuyển được một lúc thì bỗng dưng, tiếng động lạ vang lên phía sau. Một âm thanh như tiếng gió rít qua những khe hở, nhưng không phải gió. Đó là tiếng động của những bước chân nặng nề, của kẻ thù.

“Đã có người theo dõi chúng ta!” Bảo Long cảnh báo, ánh mắt sắc bén quét nhanh quanh khu vực.

“Có thể là tộc phái đối thủ,” Minh Châu nói, giọng cô lộ rõ sự lo lắng. “Chúng ta phải nhanh chóng tìm nơi trú ẩn.”

“Không, chúng ta không thể chạy trốn,” Nguyên Hạo quyết đoán. “Họ sẽ không bỏ qua cho chúng ta nếu phát hiện ra chúng ta đang tìm kiếm bảo vật.”

Tiểu Nguyệt, vẫn giữ sự hồn nhiên, nhưng nét mặt cũng đã nghiêm túc hơn. “Nếu họ đến, chúng ta cần phải chuẩn bị sẵn sàng.”

Chưa kịp nói hết câu, một nhóm người xuất hiện từ bụi rậm, gương mặt họ hiện lên sự dữ tợn. Họ đều mặc những bộ đồ tối màu, mang theo vũ khí sẵn sàng.

“Nguyên Hạo!” Một trong số họ quát lên. “Bảo vật đó thuộc về tộc chúng ta. Đừng mong chạy thoát!”

“Chúng ta không có ý định chiếm đoạt bảo vật của các người!” Nguyên Hạo đáp lại, nhưng trong lòng anh biết, không có sự thuyết phục nào trong lúc này.

“Vậy thì hãy chuẩn bị đối mặt với cái chết!” Kẻ dẫn đầu phất tay, ra hiệu cho đồng bọn tiến lên.

Bảo Long nắm chặt tay, khuôn mặt anh rắn rỏi. “Tôi sẽ bảo vệ các bạn. Đứng sau lưng tôi!”

Nguyên Hạo gật đầu, anh và Minh Châu đã chuẩn bị sẵn sàng. Tiểu Nguyệt đứng bên cạnh, mắt cô lấp lánh sự quyết tâm, không hề có ý định lùi bước.

Cuộc chiến bắt đầu. Những cú đấm, cú đá, tiếng vũ khí va chạm nhau vang dội giữa không gian. Bảo Long lao vào trận chiến với sức mạnh của một cựu quân nhân, mỗi cú đấm của anh đều mang theo sức mạnh và sự chính xác. Anh đã hạ gục hai kẻ địch chỉ trong chốc lát.

“Để tôi giúp!” Minh Châu nói, rút cung và bắn một mũi tên vào một kẻ đang lao tới. Mũi tên cắm phập vào bả vai hắn, khiến hắn gục xuống.

“Giỏi lắm, Minh Châu!” Nguyên Hạo kêu lên, nhưng không kịp nghỉ ngơi. Một kẻ khác đã lao vào anh. Nguyên Hạo né người, xoay tròn và dùng sức mạnh của mình để đánh gục đối thủ.

Tiểu Nguyệt lăn mình dưới những cú đánh, cố gắng tìm cách tiếp cận kẻ thù. Cô gọi lớn, “Hãy tránh ra, tôi sẽ nói chuyện với họ!”

“Đừng mơ!” Một kẻ trong số họ quát, nhưng trước khi hắn kịp phản ứng, Tiểu Nguyệt đã dùng kỹ năng giao tiếp của mình, khẽ gọi tên một con chim bay ngang qua. Con chim hạ cánh gần đó, khiến cho nhóm đối thủ tạm thời ngần ngại.

“Tôi không muốn chiến đấu!” Tiểu Nguyệt nói, giọng cô đầy sức thuyết phục. “Chúng ta có thể tìm ra cách hòa giải.”

Nhưng không ai nghe cô. Cuộc chiến vẫn diễn ra trong tiếng thét và tiếng va chạm của vũ khí. Bảo Long liên tục chiến đấu, nhưng khi quay lại nhìn nhóm mình, anh nhận ra một điều kinh hoàng: Minh Châu đang bị một kẻ thù tấn công từ phía sau.“Minh Châu!” Anh gầm lên, nhưng đã quá muộn. Kẻ thù đã đánh mạnh vào cô, khiến cô ngã xuống đất.

“Không!” Nguyên Hạo thét lên, đau đớn xé lòng. Anh lao về phía Minh Châu, nhưng một kẻ khác đã chặn đường.

“Ngươi không thể cứu được cô ta!” Hắn cười khẩy, tay nắm chặt vũ khí.

Nguyên Hạo cảm thấy máu sôi sục trong huyết quản. Anh không thể để điều này xảy ra. Anh tập trung, rút ra mọi sức mạnh, dùng một cú đấm quyết định đánh bay kẻ thù. Nhưng giờ, trước mắt anh là Minh Châu, nằm bất động.

“Châu!” Nguyên Hạo quỳ xuống bên cô, cảm giác tuyệt vọng tràn ngập. “Cô có ổn không?”

Minh Châu mở mắt, nở một nụ cười yếu ớt. “Hạo… đừng lo lắng… chỉ là một chút… đau thôi.”

“Chúng ta cần phải đi!” Bảo Long hét lên, anh đang phải đối mặt với hai kẻ thù cùng lúc. “Không thể ở lại đây!”

“Chúng ta không thể bỏ rơi cô ấy!” Nguyên Hạo nói, giọng anh như bị bóp nghẹt.

Nhưng kẻ thù không cho họ thời gian. Họ tiếp tục tấn công, và cuộc chiến đã trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Nguyên Hạo cảm nhận sự mất mát, một cảm giác như thể mọi thứ đang tuột khỏi tay. Anh không thể để Minh Châu bị tổn thương thêm nữa.

“Đưa cô ấy đi!” Anh ra lệnh cho Tiểu Nguyệt, “Đưa cô ấy đến nơi an toàn!”

“Nhưng…” Tiểu Nguyệt hesitated.

“Không có thời gian!” Nguyên Hạo quát lên. “Đi ngay!”

Cuối cùng, Tiểu Nguyệt gật đầu, nhanh chóng kéo Minh Châu ra khỏi hiện trường. Bảo Long và Nguyên Hạo tiếp tục chiến đấu, cố gắng giữ cho kẻ thù không tiếp cận.

Nhưng những kẻ thù đông đảo đã khiến họ không còn nhiều thời gian. Cuộc chiến càng lúc càng ác liệt, và những mất mát không ngờ đang đợi chờ họ phía trước. Họ phải chiến đấu để sống sót, để bảo vệ nhau, và để không phải hối hận về những quyết định của mình.

Khi tiếng súng vang lên, Nguyên Hạo cảm thấy một cảm giác trống rỗng trong lòng. Họ đã phải trả giá cho sự dũng cảm của mình, nhưng liệu có đủ để vượt qua thử thách này?

Trong một khoảnh khắc, anh nhìn thấy ánh mắt quyết tâm của Bảo Long. “Chúng ta không thể dừng lại,” Bảo Long thở hổn hển, “trận chiến này chưa kết thúc.”

Nguyên Hạo biết rằng cuộc chiến đầu tiên của họ mới chỉ bắt đầu. Họ phải chuẩn bị cho những gì đang đến, cho những bí mật và thử thách vẫn còn chờ đợi ở phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn