Người Sói Lạc Lối
Chương 1: Ánh Trăng Khát Máu
Lyra Vũ đứng trên đỉnh đồi, nơi ánh trăng chiếu sáng những tán cây rậm rạp phía dưới. Cô cảm nhận được sự lạnh lẽo của đêm, nhưng không chỉ vì cái lạnh của không khí. Đêm nay, một cảm giác nặng nề, dồn dập trong lòng khiến cô không thể yên lòng.
Những ký ức đau thương quay cuồng trong tâm trí. Hình ảnh cha mẹ cô – những người sói kiêu hãnh, từng dạy dỗ cô biết yêu thương và bảo vệ gia đình – giờ đây chỉ còn là những bóng ma lướt qua. Lyra nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh dâng trào trong cơ thể. Đó là sức mạnh của người sói, nhưng cũng là cơn khát máu khiến cô không thể dứt ra khỏi quá khứ.
“Lyra, em lại ở đây sao?” Giọng nói ấm áp của Elena vang lên từ phía sau. Cô gái ma cà rồng với đôi mắt xanh lấp lánh bước tới, ánh trăng phản chiếu làm nổi bật vẻ đẹp dịu dàng của cô. “Em không nên ở một mình trong đêm như thế này.”
Lyra quay lại, ánh mắt cô chạm vào Elena. “Em cần phải ở đây. Em cần cảm nhận sự hiện diện của họ.” Giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm.
Elena lặng lẽ đến bên Lyra, đứng cạnh cô trong im lặng. Cô biết rằng đây là nỗi đau mà không ai có thể chia sẻ. “Họ sẽ luôn ở trong tim em,” Elena thì thầm. “Hãy nhớ rằng em không đơn độc.”
Lyra gật đầu, nhưng nỗi đau vẫn âm ỉ. “Em muốn trả thù. Em muốn tìm Victor.” Tên ma cà rồng đã gây ra bi kịch này, kẻ đã cướp đi cha mẹ cô.
“Elena, em cảm thấy sức mạnh trong mình đang lớn dần. Em không chỉ là một người sói. Em có thể trở thành một thứ gì đó mạnh mẽ hơn.”
“Nhưng sức mạnh không chỉ đến từ sức mạnh thể chất. Em cũng cần phải kiểm soát bản thân, Lyra. Bản năng có thể dẫn dắt em vào những quyết định sai lầm.” Elena nhìn thẳng vào mắt Lyra, cố gắng truyền tải sự lo lắng của mình.
“Em biết. Nhưng nếu không hành động, em sẽ sống trong nỗi hối tiếc.” Lyra quay mặt về phía ánh trăng, nơi những ký ức đau thương đang chực chờ. “Victor phải trả giá.”
Elena thở dài. “Nhưng chúng ta phải tìm cách hòa bình. Không phải lúc nào cũng là chiến tranh.”
“Còn nếu hòa bình không còn khả thi?” Lyra quay lại, ánh mắt kiên quyết. “Em không thể để hắn sống trong khi những kẻ như hắn vẫn tiếp tục gây ra đau thương.”
Một tiếng động nhẹ từ phía rừng làm cả hai giật mình. Lyra ngay lập tức cảnh giác, ánh mắt sắc bén như dao. “Có gì đó không ổn.”
“Chúng ta nên về thôi,” Elena nói, nhưng Lyra đã không còn nghe thấy. Cô cảm nhận được sự hiện diện của một kẻ thù gần đó, mùi hương quen thuộc của ma cà rồng tràn ngập không khí.
“Lyra, hãy cẩn thận!” Elena kéo cô lại gần, nhưng đã quá muộn. Một bóng đen xuất hiện, Victor Draven, với nụ cười lạnh lẽo.“Thật thú vị khi thấy hai cô gái nhỏ đang tận hưởng đêm trăng,” hắn nói, giọng điệu đầy châm biếm. “Đã lâu lắm rồi tôi không thấy người sói ở đây.”
Lyra siết chặt nắm tay, cơn giận dữ dâng trào. “Tại sao lại đến đây, Victor? Để lại dấu chân của mình trên nỗi đau của người khác?”
Victor chỉ cười, ánh mắt đỏ như máu lấp lánh. “Tôi đến để nhắc nhở cô về sự yếu đuối của mình. Cô không thể thoát khỏi số phận.”
“Elena, hãy chuẩn bị,” Lyra thì thầm. Cô cảm nhận được sức mạnh trong mình, nhưng cũng phải đối mặt với bản năng hoang dã đang trỗi dậy. Cô không thể để hắn điều khiển.
“Cô sẽ không làm gì được tôi,” Victor nói, giọng điệu khiêu khích. “Cô chỉ là một đứa trẻ đang mơ mộng về sự trả thù.”
Lyra không trả lời, nhưng ánh mắt của cô đã bộc lộ tất cả. Cô không còn là cô gái yếu đuối ngày nào. Cô là người sói, và tối nay, ánh trăng sẽ chứng kiến sức mạnh của cô.
Khi Victor tiến lại gần, Lyra cảm thấy sự biến đổi trong cơ thể. Mái tóc đen nhánh của cô bùng lên như ngọn lửa, cơ bắp căng tràn sức mạnh. Cô không còn chỉ là Lyra, mà là một sinh vật của bóng đêm, sẵn sàng chiến đấu cho những gì đã mất.
“Đừng để hắn khiêu khích,” Elena cảnh báo, nhưng Lyra không thể ngăn cản cơn giận trong lòng. Cô đã sẵn sàng.
“Ta sẽ không để ngươi thoát,” Lyra nói, giọng lạnh lẽo như băng.
Victor cười khẩy. “Vậy hãy thử xem, cô bé.”
Cảm giác căng thẳng tràn ngập không gian, ánh trăng sáng rực rỡ như đang chờ đợi cuộc chiến sắp diễn ra. Lyra biết rằng đây không chỉ là một trận chiến với Victor, mà còn là cuộc chiến với chính bản thân mình. Cô phải tìm cách kiểm soát sức mạnh, đồng thời không để bản năng hoang dã dẫn dắt.
“Chúng ta sẽ không thua,” Elena nói, đứng bên cạnh Lyra, sẵn sàng chiến đấu.
“Đúng vậy,” Lyra khẳng định, ánh mắt rực lửa. “Đêm nay, mọi thứ sẽ thay đổi.”
Hơi thở của đêm như đang ngừng lại, chờ đợi khoảnh khắc quyết định. Lyra và Elena chuẩn bị đối mặt với kẻ thù, nhưng trong lòng Lyra, một cuộc chiến nội tâm còn lớn hơn đang diễn ra. Cô không thể để quá khứ định hình tương lai của mình. Cuộc chiến này không chỉ vì cha mẹ, mà còn vì chính bản thân cô.