Người Săn Di Tích

Chương 21: Giải thoát sức mạnh

Minh Tuấn đứng trước cánh cửa bí mật vừa mở ra, hơi thở của anh trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Ánh sáng từ bên trong chiếu rọi, tạo nên một không gian huyền bí, nhưng cũng đầy nguy hiểm. “Chúng ta không có nhiều thời gian,” Tuấn nói, giọng anh trầm xuống, “Linh và Thành sẽ không để chúng ta dễ dàng thoát khỏi đây đâu.”

Ngọc Anh gật đầu, cô kéo chiếc kính cận lên, ánh mắt đầy quyết tâm. “Em sẽ cố gắng để tìm ra cách mở khóa sức mạnh. Huy, anh phải bảo vệ chúng em!”

“Được rồi,” Huy trả lời, ánh mắt kiên định. “Tôi sẽ đứng đây. Không ai được phép qua mặt tôi.”

Linh từ phía sau, với vẻ mặt đầy thù hằn, gầm lên: “Các người sẽ không bao giờ có được sức mạnh đó! Nó thuộc về chúng ta!” Cô ta quơ tay, một luồng ánh sáng tối tăm bùng phát từ viên đá trong tay, tạo ra một sóng áp lực mạnh mẽ.

“Bám chặt lấy nhau!” Tuấn hét lên, và cả nhóm lập tức xích lại gần nhau, chuẩn bị đối phó với cơn thịnh nộ của kẻ thù.

Bên trong cánh cửa, một hành lang dài dẫn vào một căn phòng rộng lớn, nơi những bức tường được chạm khắc với các ký tự cổ xưa. Huy tiến lên trước, bảo vệ cho Ngọc Anh và Tuấn. “Nhanh lên! Tôi sẽ giữ chân chúng!”

Chưa kịp làm gì, Thành đã lao tới, tay anh ta nắm chặt một cây gậy sắt, hướng về phía Huy. “Ngươi không thể ngăn cản ta!” Anh ta quát, và một trận đấu ác liệt bắt đầu. Huy với kinh nghiệm và sự nhanh nhẹn, tránh những đòn tấn công của Thành, nhưng anh biết rằng thời gian không chờ đợi.

“Ngọc Anh!” Tuấn gọi, “Em phải nhanh lên, tìm cách giải phóng sức mạnh từ viên đá!” Anh cảm thấy hồi hộp, mồ hôi bắt đầu rơi.

Ngọc Anh gật đầu, ánh sáng từ viên đá phản chiếu lên khuôn mặt cô, làm nổi bật sự tập trung. Cô nhanh chóng tiến về phía bức tường, nơi những ký tự cổ đang phát sáng. “Có thể đây là cách! Những ký tự này có thể chỉ dẫn cho chúng ta,” cô thì thầm, đôi tay run rẩy khi chạm vào những hình vẽ.

“Cẩn thận!” Tuấn cảnh báo, trong lúc Huy vẫn đang đấu tranh với Thành. Mỗi đòn đánh của Huy đều mang theo sức mạnh của một cựu quân nhân, nhưng Thành không phải là kẻ dễ bị đánh bại.

Linh cười khẩy, “Chỉ cần ta có viên đá, sức mạnh sẽ thuộc về ta! Các ngươi không thể làm gì được!” Cô ta nhấc viên đá lên, ánh sáng bùng nổ, tạo ra một cơn lốc xoáy quanh căn phòng. Mọi thứ bắt đầu rung chuyển, các ký tự trên tường như sống dậy, phát ra ánh sáng chói lòa.

“Chúng ta phải hành động nhanh chóng!” Ngọc Anh kêu lên, “Nếu không, mọi thứ sẽ sụp đổ!”

“Ngọc Anh, em có nhìn thấy gì không?” Tuấn hỏi, vừa né tránh một đòn tấn công từ Thành.“Có! Những ký tự này, chúng chỉ dẫn đến ba điểm!” Ngọc Anh đáp, “Nếu chúng ta có thể tập trung năng lượng vào đó, có thể sức mạnh sẽ được giải phóng!”

“Thế thì làm đi!” Tuấn thúc giục, “Huy, giữ chân chúng!”

Huy gật đầu, anh dồn toàn bộ sức lực vào những cú đánh, nhưng Thành đã trở nên điên cuồng, liên tục tấn công. “Ngươi không thể ngăn cản ta!” Thành quát, và đột nhiên, anh ta vung gậy sắt về phía Huy với một sức mạnh điên cuồng.

Huy nhanh chóng né tránh, nhưng không đủ nhanh. Cú đánh trúng vào vai anh, khiến anh ngã xuống đất. “Huy!” Tuấn hét lên, nhưng không có thời gian để nghĩ đến điều đó. Anh phải tập trung vào Ngọc Anh.

“Chúng ta cần sức mạnh từ viên đá!” Ngọc Anh liên tục đọc những ký tự, từng âm thanh như vang vọng trong không gian. “Hãy tập trung! Tất cả sức mạnh vào đây!”

“Đừng để chúng cản trở!” Tuấn thét lên, lao về phía Thành, quyết tâm bảo vệ Ngọc Anh.

Căn phòng rung chuyển, ánh sáng từ viên đá ngày càng mạnh. “Chúng ta không thể thất bại!” Tuấn gào lên, và trong khoảnh khắc đó, anh cảm nhận được sức mạnh cổ xưa đang chảy qua mình. Mọi thứ xung quanh như ngưng đọng, chỉ còn lại tiếng tim đập và ánh sáng rực rỡ.

“Giữ vững!” Ngọc Anh nói, “Chúng ta sắp thành công!”

Linh và Thành vẫn tiếp tục tấn công, nhưng sức mạnh từ viên đá ngày càng mạnh mẽ hơn. “Không! Ta sẽ không để các ngươi thắng!” Linh gào thét, nhưng sự hoảng loạn đã bắt đầu hiện rõ trong ánh mắt cô.

Huy, mặc dù bị thương, vẫn đứng dậy, quyết tâm không bỏ cuộc. “Đừng để chúng ta thất bại!” Anh hô lớn, và một lần nữa, sức mạnh của đoàn kết bùng nổ.

Ánh sáng từ viên đá như một luồng điện mạnh mẽ, hòa quyện với niềm tin và hy vọng của nhóm. Minh Tuấn cảm nhận được sức mạnh không chỉ từ di sản mà còn từ tình bạn, từ những gì họ đã cùng nhau trải qua.

“Bây giờ!” Ngọc Anh hét lên, và tất cả cùng tập trung vào viên đá. Ánh sáng bùng nổ, lan tỏa khắp không gian, như một cơn lốc cuốn trôi mọi thứ.

Nhưng liệu họ có thể giữ vững được sức mạnh này trước sự tấn công của kẻ thù? Từng giây phút trôi qua, mọi thứ đang dần đến hồi kết, và cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn