Người Săn Di Tích

Chương 11: Lần theo dấu vết

Nhóm tìm kiếm đứng giữa một không gian ngột ngạt, ánh đèn pin lấp lánh trên những bản đồ cổ được trải ra trên mặt đất. Trần Minh Tuấn nghiêng người, ánh mắt chăm chú vào từng ký tự, từng nét vẽ. “Chúng ta cần phải xác định được vị trí này,” anh nói, giọng trầm và quyết đoán. “Nếu không, chúng ta sẽ lạc lối trong rừng.”

Lê Ngọc Anh ngồi bên cạnh, đôi kính cận của cô phản chiếu ánh sáng từ đèn pin. “Nhưng các bản đồ này không hoàn toàn khớp nhau. Có thể chúng đã bị biến dạng qua thời gian.” Cô chạm nhẹ vào một vùng tối trên bản đồ, nơi có những dấu hiệu khó hiểu.

Nguyễn Quốc Huy đứng ở cửa hang, ánh mắt cảnh giác. “Chúng ta không có nhiều thời gian. Mai Linh và đồng bọn chắc chắn sẽ không để chúng ta yên. Hãy làm nhanh lên.”

Minh Tuấn gật đầu, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng. Anh nhớ lại những câu chuyện từ cha mình về những cạm bẫy tinh vi trong các di tích. “Ngọc Anh, hãy thử dịch những ký tự này. Có thể chúng sẽ cho chúng ta một manh mối.”

Ngọc Anh lật nhanh những trang bản đồ, rồi dừng lại ở một ký tự đặc biệt. “Ký tự này có nghĩa là ‘điểm khởi đầu’. Có thể đây là nơi chúng ta cần đến.” Cô nhấn mạnh, nhìn vào mắt Tuấn với sự tự tin.

“Vậy thì chúng ta cần phải tìm ra cách để đến đó,” Huy nói, tiến lại gần. “Nhưng trước hết, hãy cẩn thận với từng bước đi.”

Họ quyết định chia ra ba hướng, Tuấn dẫn đầu với Ngọc Anh và Huy theo sát. Những âm thanh từ sâu trong rừng khiến họ cảm thấy như đang bị theo dõi. Mỗi bước đi đều nặng nề, như thể đất đai cũng đang trăn trở với những bí mật mà nó chứa đựng.

“Minh Tuấn!” Ngọc Anh gọi, giọng cô vang lên như một lời cảnh báo. “Hãy nhìn kìa!” Cô chỉ tay vào một mảnh đất lồi lên, nơi có vẻ như đã bị động chạm. “Có thể đây là một cạm bẫy.”

“Cẩn thận,” Tuấn nhắc, dừng lại và quan sát. “Huy, hãy kiểm tra xung quanh.”

Huy tiến lại gần, ánh mắt nghiêm túc. “Tôi sẽ kiểm tra dấu hiệu của các cơ chế kích hoạt.” Anh cúi xuống, tìm kiếm những chi tiết nhỏ trên mặt đất.

Ngọc Anh đứng bên, lòng cô tràn đầy hồi hộp. “Nếu đây là cạm bẫy, chúng ta cần phải tìm cách kích hoạt nó mà không gây nguy hiểm cho chính mình.”

“Có thể chúng ta cần phải tìm ra cách giải mã những ký tự trên bản đồ,” Tuấn nói, lòng anh đầy quyết tâm. “Chúng không chỉ là những hình vẽ ngẫu nhiên.”

Huy gật đầu, tiếp tục tìm kiếm. “Tôi đã từng thấy một cạm bẫy tương tự trong một cuốn sách. Nếu chúng ta biết cách kích hoạt nó, có thể sẽ tạo ra một lối đi.”

“Vậy thì hãy làm đi,” Ngọc Anh thúc giục, cảm giác hồi hộp lại dâng lên. “Chúng ta không còn nhiều thời gian.”

Cả nhóm bắt đầu làm việc, từng người tập trung vào nhiệm vụ của mình. Ánh sáng từ đèn pin chập chờn, tạo ra những hình ảnh ma quái trên tường hang. Mọi thứ xung quanh như đang sống dậy, khiến họ cảm thấy không chỉ đang khám phá mà còn đang bị quan sát.

“Có một ký tự ở đây,” Ngọc Anh nói, chỉ tay vào một dấu hiệu trên tường. “Nó có thể chỉ ra một lối đi bí mật.”“Chúng ta cần phải tìm cách giải mã nó,” Tuấn nói, hít một hơi thật sâu. “Có thể nó sẽ dẫn đến di tích.”

Nhưng khi họ đang tập trung vào công việc, một tiếng động vang lên từ phía cửa hang. Huy quay lại, ánh mắt cảnh giác. “Có ai đó đang đến.”

Tim đập nhanh hơn, Tuấn cảm thấy áp lực gia tăng. “Chúng ta cần phải hoàn thành việc này ngay bây giờ.” Anh gắng sức tập trung vào các ký tự, cảm giác như thời gian đang trôi đi trong sự căng thẳng.

“Được rồi, tôi đã dịch xong,” Ngọc Anh nói, giọng cô đầy quyết tâm. “Chúng ta cần phải phát âm đúng câu thần chú này để mở khóa.”

“Câu thần chú gì?” Huy hỏi.

“Là ‘Khai mở sức mạnh cổ xưa, dẫn lối cho những kẻ tìm kiếm’,” Ngọc Anh nói, ánh mắt sáng lên.

“Chúng ta phải nói cùng một lúc,” Tuấn nói, lòng anh tràn đầy hy vọng. “Hãy cùng nhau.”

Họ đứng thành một vòng tròn, tay nắm chặt, hít một hơi thật sâu. “Khai mở sức mạnh cổ xưa, dẫn lối cho những kẻ tìm kiếm!” giọng họ đồng thanh vang lên, như một lời cầu nguyện gửi đến những thế lực vô hình.

Ánh sáng từ bức tường bắt đầu phát ra những tia sáng lấp lánh, như thể đang hồi sinh. Ngọc Anh nhìn chằm chằm vào ký tự, lòng cô đầy lo âu nhưng cũng đầy quyết tâm. “Chúng ta đã làm được!”

Nhưng ngay lúc đó, một bóng đen xuất hiện ở cửa hang. “Các người nghĩ có thể làm điều này một cách dễ dàng sao?” Mai Linh cất tiếng, nụ cười của cô ta lạnh lẽo như băng.

“Chạy!” Huy hô lớn, nhưng đã quá muộn. Ánh sáng bùng phát, nhấn chìm mọi thứ trong bóng tối.

Khi ánh sáng dịu lại, họ nhận ra mình đã ở trong một không gian khác, nơi mà sức mạnh cổ xưa vẫn còn vương vấn. “Chúng ta ở đâu?” Ngọc Anh hỏi, giọng cô đầy lo lắng.

“Có vẻ như chúng ta đã bị hút vào một chiều không gian khác,” Huy trả lời, ánh mắt dò xét xung quanh.

“Điều đó có nghĩa là sức mạnh này vẫn còn ở đây,” Tuấn nói, lòng anh như bị đè nén. “Chúng ta cần phải tìm cách quay lại và bảo vệ di sản này.”

Nhưng khi họ bắt đầu di chuyển, cảm giác hồi hộp lại trỗi dậy. Họ không chỉ phải đối mặt với những điều chưa biết, mà còn phải tự hỏi liệu họ có thể trở về trước khi quá muộn. Những ký tự cổ xưa vẫn lấp lánh, như thể đang chờ đợi một quyết định cuối cùng từ họ.

“Chúng ta phải quyết định ngay bây giờ,” Tuấn nói, giọng anh trầm xuống. “Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo phụ thuộc vào chúng ta.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn